A Song of Blossoms and Thorns - Chương 6: Chapter 6: Lời thì thầm của cái chết
Sau khi xác nhận rằng người đàn ông đã chết, tên lính nhặt khẩu súng lửa lên và từng bước tiến về phía tôi. Mỗi bước chân của hắn vang lên như những nhịp trống dồn dập, khiến trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thời gian như ngừng trôi, mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng thở dốc của chính mình và tiếng bước chân của kẻ thù đang tiến lại gần. Hắn không còn là một hình bóng mờ nhạt nữa; giờ đây, hắn đã ở khoảng cách đủ gần để tôi có thể nhìn rõ từng chi tiết trên gương mặt lạnh lùng của hắn. Cảm giác tuyệt vọng dâng trào trong tôi, như một cơn sóng dữ cuốn trôi mọi hy vọng. Tôi nhìn về phía người đàn ông đã hy sinh, lòng tràn đầy ân hận và đau đớn. Tại sao tôi không thể hành động? Tại sao tôi lại để cho nỗi sợ hãi chiếm lĩnh tâm trí mình? Những câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, trong khi tên lính vẫn tiến sát lại gần. Chỉ trong chốc lát, hắn đã đứng ngay trước tủ. Ánh mắt vô hồn ẩn sau lớp kính như ghìm chặt vào tôi, như thể hắn đang tìm kiếm một dấu hiệu của sự yếu đuối, một cơ hội để kết thúc tôi.
Khoảnh khắc ấy, dù chỉ trôi qua trong vài giây, nhưng tôi cảm thấy tâm trí mình như bị xé nát. Hắn đưa tay và từ từ mở cửa tủ. Cơ thể tôi như bị đóng băng, tâm trí hoàn toàn bị nỗi sợ chiếm hữu. Tay chân tôi co cứng lại, miệng không thể thốt nên lời. Các dây thần kinh như bị kéo căng đến cực hạn, khiến tôi cảm nhận mọi thứ xung quanh rõ hơn bao giờ hết: mùi gỗ cũ kỹ của chiếc tủ, hơi lạnh từ không khí, và cả tiếng thở của chính mình. Hắn nhìn tôi một lúc, ánh mắt như một con rắn đang chờ đợi con mồi, rồi bất ngờ quay đi hướng khác mà không giết tôi.
Chuyện gì đang xảy ra thế này.
Dù tâm trí tôi đã thả lỏng phần nào, nhưng cơ thể vẫn không chịu di chuyển. Tôi như một bức tượng, đứng im lìm giữa cơn bão tố của cảm xúc. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, tôi thấy hắn đang đi về hướng phòng của Cira. Cảm giác lo lắng lại trào dâng trong tôi, như một cơn sóng ngầm đang âm thầm dâng cao. Cira, hy vọng cuối cùng của cuộc đời tôi, đang ở trong đó, không hề hay biết về mối nguy hiểm đang đến gần. Tôi không thể để hắn làm hại con bé.
Một luồng năng lượng bất ngờ bùng lên trong tôi, đánh mạnh vào sự sợ hãi vốn đang ngự trị. Sự ân hận về những việc đã xảy ra càng làm cho tôi thêm quyết tâm hơn nữa. Tôi biết rằng tôi phải hành động, phải làm gì đó để cứu lấy Cira. Dù cho nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng tôi không thể để cho nó kiểm soát tôi thêm nữa. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Mặc dù chân tay vẫn còn run rẩy, nhưng tôi biết rằng đây là thời điểm quyết định. Tôi không thể đứng yên và chờ đợi số phận đến với mình hay với Cira. Tôi phải tìm cách ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.
Với tất cả sức mạnh còn lại, tôi bắt đầu di chuyển, từng bước một. Tôi cố đi thật nhẹ nhàng ra sau lưng tên lính đang hướng về phía cánh cửa dẫn vào phòng của Cira, lòng hừng hực ý chí quyết tâm. Mỗi bước đi như một lời hứa với chính mình, rằng tôi sẽ không để nỗi sợ hãi làm chủ cuộc đời mình thêm một lần nào nữa. Hắn đã đến gần cánh cửa, và tôi biết rằng thời gian không còn nhiều. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình.
Tôi nín thở lao thẳng về phía hắn, không chỉ với tất cả sức mạnh mà còn mang theo cảm xúc dâng trào trong lòng. Khi hắn nhận ra tiếng bước chân đang gần kề, thì mũi dao của tôi đã kề sát cổ hắn. Hắn quay lại, ánh mắt hoảng loạn nhưng cũng đầy thách thức. Tôi không cho phép bản thân chần chừ. Một tay tôi kẹp chặt lấy cơ thể hắn, cảm nhận rõ ràng hơi thở gấp gáp của hắn đang hòa cùng nhịp đập điên cuồng của trái tim mình. Đúng khoảnh khắc quyết định, tay còn lại tôi găm mạnh con dao vào cổ hắn. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại cắt vào da thịt khiến tôi rùng mình, một cảm giác vừa đau đớn vừa kinh tởm. Nhưng trong giây phút này, tôi không thể dừng lại.
Hắn vùng vẫy, sức lực gào thét trong từng cơ bắp, cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của tôi, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Trong một khoảnh khắc đầy căng thẳng, tôi dùng chân đá văng khẩu súng hắn đang nắm chặt trong tay, rồi ngay lập tức đè hắn xuống đất. Đòn tấn công bất ngờ của tôi có vẻ đã chiếm ưu thế. Tôi lấy tay ấn chặt con dao vẫn cắm trong cổ hắn, rồi dùng sức rạch mạnh một đường thật sâu. Tiếng gầm gừ đau đớn của hắn vang lên, như tiếng sấm giữa cơn mưa bão. Nhưng hắn không dễ dàng chịu thua, trong lúc đang vật lộn, hắn cố gắng với tay tới khẩu súng bên hông. Rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi đã nhận ra ý định của hắn và vươn tay chụp lấy khẩu súng trước khi hắn kịp đạt được mục tiêu. Không chần chừ, tôi ngắm thẳng vào đầu hắn và bóp cò. Tiếng súng chói tay cùng tia lửa sáng chói khiến tôi loạng choạng. Khẩu súng giật mạnh, khiến tôi mất thăng bằng và lăn ra đất.
Bản năng sinh tồn đã không cho phép tôi lùi bước. Tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, quay đầu lại để bồi thêm một phát. Nhưng khi ánh mắt tôi chạm vào hắn, tôi thấy hắn đã nằm bất động trong vũng máu. Thời gian như ngừng lại, không còn âm thanh, không còn sự sống, chỉ còn lại tôi và bóng đen của những quyết định mà mình đã thực hiện.
Khi cơ thể tôi bắt đầu buông lỏng, cảm giác nhẹ nhõm dần len lỏi qua từng đường gân thớ thịt. Hơi thở trở nên gấp gáp, như thể chính lúc này tôi mới thực sự cảm nhận được sự mệt mỏi bào mòn sau cuộc đối đầu căng thẳng. Từng thớ cơ vẫn còn rực nóng, phập phồng như phản ứng với dư chấn của cuộc chiến. Tâm trí tôi vẫn ngổn ngang, chưa kịp thích nghi với những gì vừa xảy ra.
Tôi bước lại gần, từng bước nặng nề vang vọng trong làn mưa mỏng. Tên lính đang nằm thoi thóp giữa vũng máu đen đặc quánh. Tay hắn vẫn co quắp lại, như một phản xạ chiến đấu cuối cùng chưa kịp rơi rụng. Nhưng mọi thứ đã chấm dứt. Tôi dừng lại, cúi xuống nhìn chằm chằm vào thân thể kia, dõi theo từng chuyển động, từng nhịp thở, nếu còn. Chỉ khi chắc chắn rằng hắn đã chết, tôi mới buông mắt đi nơi khác. Một chấn động mơ hồ vẫn dội lên trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà là vì tôi vừa bước thêm một bước nữa trên con đường không thể quay đầu.
Để không bỏ sót bất kỳ chi tiết quan trọng nào, tôi bắt đầu lục lọi từng túi áo, túi quần của hắn, như một thám tử tỉ mỉ, hy vọng tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu cho bức tranh toàn cảnh mà tôi đang cố gắng dựng lên trong đầu. Khi lướt qua những vật dụng trong túi, tôi chỉ thấy một ít đạn dược và vài món đồ dự phòng không đáng kể. Điều này khiến tôi bắt đầu nghi ngờ: Tại sao một người lính hành quân lại không chuẩn bị đầy đủ cho hành trình của mình? Sự hiện diện của hắn ở đây mâu thuẫn hoàn toàn với những gì tôi đã tưởng tượng. Câu hỏi ấy bám chặt trong tâm trí tôi, thúc giục tôi tiếp tục tìm kiếm.
Tay tôi chạm vào một vật cứng bên hông của hắn. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong tôi khi tôi phát hiện ra một chiếc bộ đàm, một tấm bản đồ, và một tờ giấy được gấp gọn gàng làm bốn. Mở tờ giấy ra, tôi nhìn thấy những bức ảnh của rất nhiều người, cùng những cái tên được viết rõ ràng bên dưới. Những gương mặt quen thuộc chợt hiện lên trong đầu tôi, là những người mà tôi đã loáng thoáng nhìn thấy khi bước vào hầm trú ẩn này. Có lẽ đây chính là bức ảnh của những người mà tôi đã gặp ở đó. Khi ánh mắt tôi dừng lại ở phần cuối tờ giấy, tôi cảm thấy tim mình như ngừng đập. Đó là hai bức ảnh lớn hơn ở cuối tờ giấy, ảnh của tôi và Cira cùng với 2 ký tự A và B bên dưới tên chúng tôi.
Sự thật bỗng chợt sáng tỏ, và tôi nhận ra rằng có những điều mình đã bỏ qua. Việc số người trong hầm trú ẩn ít hơn bình thường rõ ràng liên quan đến tờ giấy này. Càng nhìn càng thấy tất cả đều đang kết nối lại với nhau, như một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh lớn mà tôi chưa thể nhìn ra. Cảm giác bất an bỗng tràn ngập trong tôi. Tấm bản đồ không chỉ là một bản đồ đơn giản của thung lũng này, mà lại là bản đồ chi tiết của chính hầm trú ẩn mà tôi đang ở. Tại sao hắn lại chỉ mang theo bản đồ của hầm trú ẩn này mà không có một tấm bản đồ đường lớn nào? Với lại, làm cách nào hắn có được bản đồ của căn hầm này? Của mỗi căn hầm này?
Mọi câu hỏi cứ vây quanh đầu tôi, không ngừng xoáy như một vòng xoáy không lối thoát. Tại sao hắn lại không mang theo thức ăn hay nước uống cho cuộc hành trình dài dằng dặc này? Tất cả những nghi vấn cứ tiếp nối nhau trong đầu tôi, giống như những mảnh ghép rời rạc trong một bức tranh chưa hoàn chỉnh, một bức tranh vĩ đại và bí ẩn mà tôi vẫn chưa thể giải mã.
Ngay từ khi bước chân vào nơi này, tôi đã cảm thấy mọi thứ đều không ổn. Nhưng không chỉ đến hôm nay, những sự vô lý đã luôn hiện diện xung quanh tôi, những điều mà tôi cố thuyết phục bản thân lờ đi. Cảm giác lo lắng và hồi hộp bao trùm lấy tôi. Một sự hiện diện kỳ lạ đang gặm nhấm tâm trí tôi, và tôi nhận ra rằng có điều gì đó nguy hiểm đang rình rập, ẩn sâu trong mọi thứ xung quanh.
Từng giây phút trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang rơi vào một trò chơi nguy hiểm mà mình không hề hay biết. Cảm giác như một chiếc thòng lọng đang dần thít chặt quanh cổ tôi, và bất kỳ sai lầm nhỏ nào cũng có thể dẫn đến những hậu quả mà tôi không thể tưởng tượng nổi. Sự bình tĩnh của tôi giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ mỏng manh, không đủ để che giấu những nghi ngờ ngày càng dâng cao trong lòng.
Bị thôi thúc bởi nỗi băn khoăn chưa dứt về danh tính của người đàn ông trước mặt, tôi cúi xuống, cẩn thận tháo chiếc mũ trùm và mặt nạ khỏi khuôn mặt anh ta. Những lọn tóc xoăn màu vàng sẫm hiện ra ngay lập tức. Quá quen thuộc để tôi có thể tự lừa dối mình thêm nữa. Một luồng lạnh buốt như xuyên dọc sống lưng tôi.