Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

A Song of Blossoms and Thorns - Chương 7: Chapter 7: Thiêu thân

“Không thể nào… không thể nào lại là anh ấy được.” Tôi lẩm bẩm, đôi mắt dán chặt vào gương mặt trước mắt tôi, khuôn mặt của James.

James, một quân cảnh vệ được giao nhiệm vụ quản lý khu vực tôi sống, người đối xử rất tốt với gia đình tôi, người chia sẻ từng câu chuyện vụn vặt, người sáng nay còn cười đùa cùng Cira, giờ đây đang nằm bất động trong vũng máu đỏ sẫm. Trên cổ anh, vết dao hằn sâu, lạnh lẽo và rành rọt như một bản án không thể chối cãi. Chính tay tôi đã gây ra điều này. Một cơn choáng váng dội lên tâm trí tôi, từng mạch máu như nghẹn lại, từng tế bào co rút. Tôi run lên, không chỉ vì sự thật, mà vì cái cách mà nó đột ngột xé toạc những gì tôi tin tưởng.

Chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Đầu óc tôi quay cuồng trong một cơn bão hoang mang. Như thể có ai đó đã tráo đổi thực tại tôi biết bằng một cơn ác mộng không lối thoát. Tôi cố moi lại trong ký ức, từng ánh mắt, giọng nói, từng cử chỉ của James suốt những ngày qua. Tôi tìm kiếm một dấu hiệu nào đó có thể lý giải cho việc này. Nhưng càng tìm, tâm trí tôi càng rối ren như một mê cung bị phá vỡ. Những mảnh ký ức vốn yên bình giờ đây trở nên méo mó, vặn vẹo như đang chế giễu tôi.

Sự tội lỗi như một làn khói đặc quánh dâng lên trong lồng ngực, khiến tôi không thể thở nổi. Đôi tay tôi trở nên nặng trĩu với những vết máu còn chưa khô. Tôi không còn chắc về những gì tôi biết nữa. Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc này trở đi, không gì còn nguyên vẹn như trước.

Ngay khi tâm trí tôi còn đang quay cuồng trong những suy nghĩ hỗn loạn, một âm thanh chói tai vang lên, tiếng bản lề gỉ sét kêu ken két từ cánh cửa phòng Cira. Âm thanh ấy như một nhát dao cắt phăng dòng suy tưởng, khiến mọi giác quan tôi lập tức căng ra như dây cung. Bản năng cảnh giác trỗi dậy. Tôi quay ngoắt đầu về phía đó, chỉ để thấy qua lớp kính mờ, khói bụi mù mịt đang dâng lên trong căn phòng như sương mù dày đặc.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Có điều gì đó đã xảy ra, không đúng, là đang xảy ra. Tôi nhào về phía cửa, nhưng chưa kịp bước đi, chiếc bộ đàm tôi vừa tịch thu từ tên lính đột ngột phát ra âm thanh lạ. Tiếng rè rè điện tử như một hơi thở ma quái len lỏi qua không khí ẩm ướt, khiến từng đốt xương sống tôi như đông cứng lại. Tôi với tay cầm lên, bàn tay run rẩy. Và rồi, giọng nói từ bên kia vang lên, khô khốc, lạnh lùng, không mang chút cảm xúc nào:

“Đã bắt được mục tiêu chính. Từ số 1 đến số 4 đưa mục tiêu về trụ sở phía Tây. Số 5 và số 6 nhanh chóng tiêu diệt các mục tiêu còn lại và rút lui. Từ số 7 đến số 15 bắt đầu dọn dẹp sau khi số 5 và số 6 xong việc.”

Tôi chết sững. Những con số đó, những mệnh lệnh được nói ra một cách rập khuôn như đang dọn dẹp thứ rác rưởi vô tri, chứ không phải con người. Từng từ, từng câu như những mũi kim đâm xuyên qua tâm trí tôi, gieo rắc một nỗi sợ hãi thuần khiết mà lý trí không còn khả năng kháng cự.

Ngay lúc đó, qua làn khói dày đặc như màn sương che giấu cơn ác mộng, một bóng người thấp thoáng hiện ra. Một hình dáng đen kịt lặng lẽ rời khỏi phòng. Tôi định đuổi theo, nhưng hai chân tôi như bị gông xiềng vô hình trói chặt. Mỗi bước di chuyển dường như là một cuộc chiến với chính cơ thể mình.

Làn khói từ từ tan đi. Căn phòng của Cira hiện ra trống rỗng, hoang vắng đến mức ghê rợn. Không có tiếng động, không còn dấu vết nào của sự sống, chỉ còn sự im lặng tuyệt đối như một bản án tử hình lặng lẽ.

Cira... đã biến mất.

Tôi đứng chết trân. Đầu óc quay cuồng như vừa bị đánh một cú vào gáy. Cánh cửa mở hé lộ một khoảng tối hun hút như miệng hố tử thần. Tôi cảm thấy thứ gì đó trong tôi đang gãy vỡ, từng mảnh nhỏ rơi rụng không cách nào gắn lại. Những ký ức, những hình ảnh thân quen về em, tiếng cười, cái chạm tay, tất cả như đang bị gió cuốn phăng đi.

Tôi ôm lấy đầu, muốn níu kéo lấy điều gì đó, nhưng không gì đến cả, chỉ còn trơ trọi một mình, giữa nơi vốn từng là chốn an toàn cuối cùng.

Tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ, nhưng đầu óc cứ như một mớ tơ rối, không có lấy một mảnh ghép hợp lý nào có thể lấp đầy khoảng trống đang loang rộng trong tim. Từng giây trôi qua là từng giây Cira trượt xa khỏi tầm tay tôi. Ý nghĩ đó cứ thế dằn vặt và khiến tôi gần như phát điên. Trong tâm trí tôi giờ chỉ còn lại hình bóng của Cira, mờ nhạt, xa vời, mong manh như ánh nến bị gió giục dập tắt.

Ánh mắt tôi bất giác dừng lại nơi gương mặt đã cứng đờ của James, và chính lúc đó, tôi chú ý đến một ký hiệu được thêu rõ ràng trên áo anh ta, số 4. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, kéo theo một sự đấu tranh mạnh mẽ xoay quanh những phân vân và nghi hoặc. Nhưng trong hoàn cảnh này, tôi không có thời gian để lưỡng lự. Từng giây phút chần chừ đều có thể là dấu chấm hết cho Cira.

Tôi nghiến răng, cố nghĩ ra cách nào đó tốt hơn. Nhưng lý trí tôi gào lên một mệnh lệnh duy nhất: “đừng nghĩ nữa, hành động ngay lập tức trước khi quá muộn”. Dù trong lòng tôi là nỗi sợ hãi cuộn trào, dù mất mát vừa rồi khiến tâm trí tôi gần như trống rỗng, tôi biết mình không thể đứng yên. Không thể để Cira đơn độc trong tay kẻ thù. Không thể để bi kịch lặp lại một lần nữa.

Tôi hít sâu, buộc bản thân phải ổn định lại cơn hoảng loạn đang quặn thắt trong lồng ngực, rồi dứt khoát bước tới chỗ thi thể đẫm máu sau cái chết kinh hoàng. Mỗi bước đi như thể đang giẫm lên ranh giới giữa bản năng và đạo đức, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Dù dạ dày tôi quặn lên vì ghê tởm, tôi vẫn cúi xuống. Giờ đây, tôi chỉ còn là một kẻ đang chiến đấu để cứu lấy chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.

Tôi bắt đầu cởi bỏ từng lớp trang phục của James, lấy đi bộ quần áo, chiếc mặt nạ. Tôi lau sạch những vết máu còn vương lại, rồi mặc chúng vào người. Từng món trang bị của anh ta cũng được tôi thu lấy, khẩu súng ngắn được nhét lại vào túi như một phần tất yếu của cuộc hóa thân này. Khi mọi thứ đã xong, tôi tiến đến nhặt khẩu súng phun lửa. Cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng, nhưng tôi cắn chặt răng, vượt qua nỗi ghê tởm khủng khiếp đó, rồi bóp cò.

Ngọn lửa trắng rực bùng lên, cuồng nộ và sáng lóa. Đôi mắt tôi, đã quen với bóng tối, lập tức bị choáng ngợp. Nhưng tôi không có thời gian để lùi bước, tôi giữ chặt cò, để ngọn lửa nuốt trọn cái xác. Hơi nóng bốc lên dữ dội, mùi thịt cháy khét lẹt hòa cùng làn khói xám nồng nặc khiến tôi phải nín thở. Từng đợt lửa táp vào da thịt, thiêu rụi mọi thứ. Tôi nhìn thẳng vào cái bóng đen đang bập bùng trong ngọn lửa, không chớp mắt, như thể nếu mình rời ánh nhìn đi, thực tại sẽ sụp đổ ngay lập tức. Những tiếng nổ nhỏ vang lên lách tách, như từng mảnh kỷ niệm đang vỡ vụn trong lửa.

Cái xác dần tan biến, để lại những mảng than cháy đen, và trong khoảnh khắc ấy, tôi không rõ cảm xúc mình là gì nữa. Lần đầu giết người đã đẩy tôi qua bao nhiêu cung bậc, từ choáng váng, đau đớn, đến tuyệt vọng và hối hận. Hối hận sao? Liệu có thật sự là giờ đây tôi đang hối hận không? Hay là tôi chỉ cảm thấy trống rỗng, như thể mọi thứ trong tôi đã bị thiêu rụi theo ngọn lửa ấy. Tôi tự hỏi, khuôn mặt mình giữa ánh lửa lúc này trông ra sao, buồn bã, hoang mang hay hoàn toàn vô hồn?

Ngọn lửa không chỉ thiêu cháy thân xác James, mà dường như còn đang đốt rụi cả một phần trong tôi, những ký ức, sự tin tưởng, và có thể cả một phần nhân tính của tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào ngọn lửa thêm nữa. Trong sâu thẳm, tôi biết: đây là một khoảnh khắc không thể đảo ngược. Một dấu chấm hết. Một nghi lễ lặng lẽ để khép lại điều gì đó đã vỡ nát từ lâu.

Khi tôi buông cò, ngọn lửa dần tắt, để lại một thân hình cháy đen nằm bất động dưới đất. Và tôi, vẫn đứng đó, giữa làn khói nhạt nhòa, cảm thấy như thể chính mình cũng vừa bị đốt thành tro.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free