Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 12:
Tôi lượn qua lượn lại trong vành mũ.
Cuối cùng thì tôi cũng thấy điều mình mong đợi. Một luồng sáng ùa vào! Anh bồi lại đang giở mũ lên.
Cassie la lên.
Tôi bay đánh vèo ra khỏi vành mũ, rồi cố vút lên lấy độ cao.
"Nè, có thứ gì đó vừa bay khỏi mũ cậu!"
"Gì cũng được, thưa ngài. Ngài có quen người nào đang nổi danh khác không? Bobbie Battista. Ngài quen cổ chứ?"
"Cổ làm cho CNN[8]."
Tôi vọt lên trần nhà với tốc độ tên lửa, hơi giật qua phải một chút. Chỉ còn cách mái trần màu trắng vài phân, tôi chợt nhận ra mấy tấm màn gió bèn cua gấp vào núp trong đó. Tôi vội bám chặt lấy thanh rèm và chờ cho cái bụng bớt phập phồng.
tôi thông báo.
Ax hỏi.
Ax nhắc tôi. Cassie nói.
tôi bảo.
Tôi vọt đi, lượn ngay dưới trần nhà. Mục tiêu của tôi là cái lỗ thông hơi hình vuông ở mút trên bức tường. Chẳng biết có đủ chỗ cho tôi lách vào không đây?
Tôi nhắm vào cái khe thẳng đứng rồi chao cánh qua bên chui tọt vào.
Marco hỏi.
ống thoát hơi điều hòa nhiệt độ,> tôi giải thích.
Cassie nhận xét.
Ax hối thúc.
Tôi lao vút đi trong đường hầm vô tận của hệ thống điều hoà không khí, bay ngang qua khối căn phòng ánh sáng chói loà. Tới mỗi phòng tôi chỉ hơi chựng lại để liếc vào. Phòng nào cũng có người. Chẳng tìm ra chỗ nào khả dĩ để hoàn hình cả. Bắt đầu tuyệt vọng. Còn Ax thì cứ liên tục nhắc giờ.
Ax nhắc tiếp.
Rồi…
Tôi ngừng bay và ghé mắt qua lỗ thông gió nhìn vào một phòng đại tiệc khổng lồ. Cảnh trí bên trong nó khiến tôi ngạc nhiên đến sững sờ.
David nôn nóng hỏi.
tôi nói mà nhìn trân trối vào quanh cảnh không thể tin nổi trước mắt.
Tôi lại cất cánh, tiếp tục tìm kiếm, hết phòng này tới phòng khác.
Rachel kêu lên.
Ax đều giọng nhắc.
Tôi đã tới một ngã tư. Bay thẳng, quẹo trái hay quẹo phải đây? Đường ống bên phải coi bộ tối hơn. Tối mới tốt? Tối có nghĩa là phòng này vẫn còn đóng cửa. Tôi cua sang phải liền.
Ngay tức khắc, tôi cảm thấy có cái gì đó không ổn. Bụi gì mà quá trời. Còn không khí thì quá thiếu thốn.
Có cái gì đó túm lấy tôi, giằng ra khỏi đường bay.
Tôi cảm thấy mình bị trói nghiến lại bằng những sợi thừng tí hon, nhớp nháp. Tôi chỉ có thể quơ quào thôi chứ không sao thoát ra được. Cánh tôi bị ghìm chặt xuống. Cẳng chân tôi…
Rachel hoảng hồn.
Bình tĩnh nào, Jake, tôi tự nhủ. Thôi không vùng vẫy, và đó là khi tôi trông thấy…
Giăng khắp chốn, toả ra từ chỗ tôi, là những sợi dây thừng lóng lánh. Chúng dính chìn chịt, mỏng nhưng chắc phải biết. Chúng đan quyện vào nhau theo cấu trúc bài bản hẳn hoi.
tôi hét.
Sau đó, với con mắt nhìn được mọi hướng của chuồn chuồn, tôi thấy một hình thù đen đúa, nhờn nhẫy đang treo tòn teng bên trên mình. Tám cái chân. Và tám con mắt quỷ, lạnh băng.
Bộ quai hàm thô thiển đang liên hồi há ra rồi ngậm lại.
Tôi đã sụp bẫy nhện. Và mụ nhện lại đang ở nhà.