Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 13:

Tôi bị bẫy bởi một con nhện!

Tụi tôi đang ở trong tòa nhà an ninh nghiêm ngặt nhất thế giới. Bị bao vây bởi lực lượng an ninh của năm quốc gia, cộng thêm bọn Yeerk, và tụi tôi bị bắt bởi một con nhện!

Mụ nhện lừ lừ tiến tới, thủng thỉnh luồn lách qua các sợi tơ. Mụ cẩn thận chọn đường đi trên cái mạng giăng ra. Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng những con mắt lồi của mụ: một đôi lớn vượt trội, rồi tới những con mắt nhỏ hơn bên dưới. Những con mắt của mụ hướng thẳng vào tôi. Cái miệng hung hãn, chuyên xé xác côn trùng của mụ động đậy.

Ax rên rỉ.

David thét.

Tôi gầm vang.

Chẳng thể thoát ra khỏi cái mạng nhện quái quỷ này nếu như tôi không nặng thêm.

Tôi bắt đầu hoàn hình cấp tốc từ một côn trùng dài năm phân thành mười phân. Mạng nhện trùng xuống rồi đứt oặt ra. Tôi va vào thành ống thống hơi.

Rachel tru lên.

Cassie ráng kìm tiếng thét.

David la.

Mụ nhện vẫn trờ tới. Tôi vẫn tiếp tục phồng lên. Mười hai phân. Các đặc điểm của chuồn chuồn dần biến đổi khi ADN người bắt đầu tái tạo.

“Màn hình ti-vi” phía sau của tôi chiếu cảnh mấy con bọ chét đang lùi xa dần, da bên dưới chúng phình căng. Nhưng có một con bọ chét coi bộ không được khỏe. Người nó rỉ máu, chất nhầy trào ra khỏi các khe áo giáp mỏng.

Ồ, đó là máu của tôi! Chắc là cơ thể hình biến của tôi đã tạo ra một bán động mạch! Và huyết áp tăng đột ngột khiến cho da thịt Cassie bục ra.

Tâm trí tôi bấn loạn. Trời ơi, Cassie bị thương! Mụ nhện vẫn lù lù bò đến. Còn cơ thể tôi thì đang bầy hầy.

Nhưng dù sao tôi cũng thoát ra khỏi cái mạng nhện. Tôi vẫy cánh. Không được! Tôi quá bự. Phải biến hình trở lại kích thước của chuồn chuồn thôi.

Tôi teo quắt lại… quá chậm! Giờ thì mụ nhện đang hăm hở quơ tám cái chân ra, cái miệng dữ dằn nghiến trèo trẹo.

Tôi vẫn khẩn trương biến hình. Tôi đã là chuồn chuồn và đã thoát khỏi mạng nhện. Nhưng Cassie đã rơi trượt mất rồi.

giọng truyền ý nghĩ của Ax đã nhuốm nét tuyệt vọng.

David gào rú thê thảm.

Rồi cậu ta bắt đầu hoàn hình. Tôi quẫy mạnh đôi cánh, nhấc bổng thân mình lên không trung. Thoáng thấy Cassie nằm đờ trên thành ống, tôi nhào xuống ngoạm lấy nhỏ bằng cái hàm chuồn chuồn và lôi mạnh lên. Tụi tôi tiếp tục lao đi.

Nhưng lúc này David đang phình ra, kéo rị tôi xuống!

Tôi trông thấy lỗ thông hơi, rồi thấy những khe hở thẳng đứng. Xếp cánh lại, tôi lách ra ngoài và hét lên.

Năm con bọ chét tụt khỏi lưng tôi, xoay tít và phình to ngay cả khi đang rơi.

Tôi thả nhỏ ra, rồi nhìn nhỏ liêu xiêu rơi cả triệu dặm xuống sàn phòng đại tiệc…

Tôi lột xác khỏi hình biến ngay lúc đậu chênh vênh trên mặt bàn cong cong, chật hẹp.

Marco hoảng hồn la.

Tim tôi ngưng đập.

Tôi vẫn tiếp tục lồi lên khỏi mặt bàn. Bộ cánh chuồn chuồn biến mất, bụng tôi thép lại, chân bành to ra.

Mắt người xuất hiện trở lại. Tôi thấy ai đó đang biến hình trên bàn, cách tôi chưa tới ba tấc. Nhưng đó là hình biến hãi hùng tôi chưa từng thấy bao giờ. Cái hình thù ấy không hề biến đổi, chỉ to lên thôi.

Một con bọ chét dài tới năm, bảy tấc!

Để tôi cho bạn biết một điều: Có lý do khiến những con bọ làm cho người ta kinh tởm. Một ngày nào đó, hãy tìm một tấm ảnh phóng to của bọ chét. Và tưởng tượng nó có kích cỡ một con người.

Nó đứng trên sáu cái chân xồm xoàm. Toàn thân nó đặc một màu nâu, dài đuồn đuỗn, được lắp ghép từ nhiều mảng sừng cài vào nhau. Đầu nó tựa chiếc mũ bảo hiểm quái dị, với một vòng tròn râu tua nhọn hoắt dốc nghiêng quanh đỉnh đầu. Dưới đáy cái mũ bảo hiểm đó còn có thêm nhiều gai nhọn y như kiểu râu quai nón. Hai cái ăng ten cụt lủn thò ra. Những “cái răng” cọp sắc lẻm quặt thẳng xuống.

Và cả hai con mắt đen thui, vô hồn, lạnh giá của nó nữa.

Lúc này, con bọ chét đã to bằng một con chó.

Tôi thét hỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free