Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 17:
Tụi tôi đã khám phá ra kế hoạch của bọn Yeerk. Chúng đợi đến lúc khai tiệc sẽ ra tay. Các nguyên thủ quốc gia sẽ lần lượt lên đọc diễn văn. Từng người một sẽ phải đi ra đằng sau cây cột ảo.
Ở đó, khuất tầm mắt của các cử tọa, họ sẽ bị lôi tuột vào bên trong cây cột. Rồi họ sẽ bị nhúng đầu vào vũng Yeerk. Và ít phút sau họ đã trở thành kẻ Bị mượn xác.
Cùng lúc đó, máy phát hình chiếu ba chiều sẽ chiếu cho mọi người thấy hình ảnh vị lãnh đạo vẫn tiếp tục bước lên bục diễn thuyết. Ổng sẽ dường như tái xuất hiện bên kia cây cột, đi lên, và bình tĩnh diễn thuyết.
Khi bài diễn văn kết thúc, cũng là lúc nhà lãnh đạo thật hiện ra, trở về chỗ ngồi của mình, vị nguyên thủ quốc gia bằng xương bằng thịt đã sẵn sàng xuất hiện, trở về chỗ ngồi với một con sên Yeerk trong đầu. Tiếp theo, lại đến vị khác sa bẫy…
“Tony, Trưởng ban Lễ tân của Nhà Trắng chính là gã mang giày bị khứa,” tôi kể cho cả nhóm nghe khi tất cả tề tựu đông đủ trong Dưỡng đường Thú hoang. “Đó là mục đích chính của phi vụ cướp trực thăng. Lúc đó chúng chưa nhắm tới Tổng Thống đâu.”
“Chúng muốn chiếm nguyên giải Grand Slam í mà,” David bình luận. “Tính hốt trọn cả mẻ nên chúng mới bắt cóc chiếc trực thăng thứ hai - chiếc luôn có Thủy quân Lục chiến đi kèm để truy quét tụi khủng bố nếu có.”
“Chính xác,” tôi tán thành. “Chúng cần tay Trưởng ban Lễ tân, người chịu trách nhiệm sắp xếp phòng tiệc, để Visser Ba thu phục ADN của ổng, rồi sau đó hắn sẽ đảm nhiệm vị trí của ổng luôn thể.”
“Còn số phận của ông Tony thực thì sao há?” Cassie bồi hồi hỏi.
“Có thể ổng vẫn còn sống,” Marco suy luận. “Visser Ba đánh thuốc mê ổng rồi tước hết áo quần giày dép của ổng. Đến khi tỉnh lại ông Tony thực sẽ không còn nhớ bất cứ cái gì hết.”
Tobias nêu ý kiến. "Mình không biết," tôi thú nhận.
Nhưng Ax lên tiếng. Ax hỏi.
"Bồ hiểu đúng đó."
Thế thì, có lẽ có một lý do rất là đơn giản: tia Kandrona. Nếu Tổng thống và những người khác bị biến thành Kẻ Mượn Xác, họ sẽ không thể thoát khỏi đám nhân viên an ninh đủ lâu để bí mật đến vũng Yeerk ba ngày một lần để nạp tia Kandrona được. Vì vậy tụi mình phải giả sử là kế hoạch sẽ là để Tổng thống có một vũng Yeerk và nguồn Kandrona trong chính nhà Trắng.>
Rachel khịt mũi rồn rột đầy thô lỗ. "Làm thế nào chúng giữ bí mật những thứ như vậy được?"
David đưa ra câu trả lời. "Chỉ có Tổng thống có thể ra lệnh làm như vậy trong Nhà Trắng. Và thậm chí là, chỉ khi mà hầu hết người của lực lượng Mật Vụ và thật nhiều nhân viên của ổng cũng là kẻ Mượn Xác."
"Mục tiêu là bắt Tổng thống và những người khác," Marco đồng ý. "Chúng cần điều khiển được Tổng thống và ổng sẽ khiến việc cài nguồn Kandrona vào Nhà Trắng là khả thi. Chúng cần một nguồn Kandrona ở đó. Chúng không thể để toàn bộ nhân viên Nhà Trắng nổi tiếng chạy khơi khơi tới vũng Yeerk mà vẫn giữ bí mật được. Vì vậy chúng không biến gã Tony này thành Kẻ Mượn Xác bởi nếu kế hoạch thất bại, hắn sẽ mắc kẹt ở Washington mà không có tia Kandrona."
Cassie lắc đầu. "Rất thông minh đó, các chàng trai, nhưng như thường lệ, các bồ lại bỏ qua cách giải thích đơn giản hơn.
"
"Giải thích đơn giản như thế nào?" tôi hỏi.
"Cái tôi," Cassie nói. "Tụi mình cần coi lại là đang nói về ai đây. Visser Ba đó. Đây là kế hoạch lớn nhất của hắn từ trước tới giờ! Nếu nó thành công, trận chiến Trái Đất sẽ thắng lợi. Hắn sẽ trở thành anh hùng của cả Đế chế Yeerk. Và nếu thất bại, hắn sẽ như một thằng ngốc. Vậy hắn sẽ làm gì? Ngồi trên tàu Lưỡi Rìu và quan sát? Ồ, ồ. Không phải kiểu của Visser Ba. Hắn muốn ở đó. Hắn muốn có thể nói rằng, 'Xem nè, ta đã làm toàn bộ việc đó. Chính ta, là ta, là chính ta!'"
Tôi gật đầu. Như mọi khi, Cassie đã thấy điều tôi bỏ sót.
Cassie cười toe toét. "Con trai tụi bồ đều vậy cả mà," nhỏ nói ung dung, tự chế giễu. "Tất cả những gì các bồ nghĩ là âm mưu. Mấy bồ luôn quên cái tôi. Đó là tính cách mỗi người. Visser Ba phải ở đó. Coi, hắn là một tay cực kỳ ích kỷ."
Marco, David, Ax, Tobias, và tôi lần lượt nhìn nhau, cảm thấy hơi bực.
"Mình vẫn thích cách giải thích của bọn mình," David nói, thay cho tất cả tụi tôi.
“Ừm, bữa tiệc sẽ được tổ chức vào tối nay,” tôi nói và nhìn đồng hồ. “Nếu vậy, tụi mình sẽ còn rất ít thời gian để tính toán cách phá vỡ kế hoạch của bọn chúng.”
“Em phải ghé qua nhà một chút,” Rachel nói. “Anh cũng vậy hả Jake?”
“Lúc này anh khá tự do,” tôi bảo. “Em biết chuyện Saddler rồi chứ?”
Hóa ra Rachel vẫn chưa hay tin. Thế là tôi bèn kể cho nhỏ nghe về thằng em họ gặp tai nạn, về việc ba mẹ tôi vắng nhà… để tới giúp. Và cả về sự thật là Saddler không hẳn là có thể sống sót.
Cả đám bạn đều tỏ ra thông cảm, kể cả David. Nhưng trong khi cậu ta nói những lời tốt đẹp, tôi thoáng thấy trong ánh mặt cậu ta có cái gì đó không minh bạch.
Tôi liếc nhìn David, và cậu ta cũng nhìn lại tôi bằng gương mặt như bừng sáng niềm phấn khích - như người vừa mới nghĩ ra cách để trúng số độc đắc.
Và tôi nghe thấy lời Cassie vang lên trong đầu: "Bao giờ cũng là tính cách.”
Tôi không hiểu David. Giờ tôi đã nhận ra điều đó. Tôi đã không thật sự có thời gian tìm hiểu nó. Đó thiệt là một cuộc khủng hoảng bự chảng chất đống lên kế tiếp nhau từ khi tụi tôi phát hiện ra David đã tìm ra được chiếc hộp xanh.
Tôi biết hết mấy đứa kia. Xác định mọi tình huống. Tôi có thể nói với bạn chính xác cách mà Cassie hay Marco hay Rachel hay Tobias hay ngay cả Ax sẽ phản ứng. Nhưng phản ứng của David thì không. Không dự đoán được.
Nó dũng cảm, trong hầu hết tình huống. Nó đã hầu như làm được hết những gì cần phải làm. Nhưng đã có vài điều… cái lối thể hiện khi nó ở trong lốt đại bàng lửa và đã tấn công những con chim bay qua không vì lý do gì cả. Cái lối mà nó đã trở nên kỳ quặc khi ở trong lốt sư tử. Và còn chuyện nó đột nhập phòng khách sạn nữa.
Tất cả đều hoàn toàn có thể hiểu được. Chẳng có gì thật sự kinh khủng cả, nếu đặt chúng vào bối cảnh là toàn bộ cuộc sống của nó đã bị tan đàn xẻ nghé.
Nó có vẻ hoà thuận với Cassie, Rachel và Tobias. Nó hầu như ngó lơ Ax, như thể hắn sợ ảnh. Điều đó dễ hiểu thôi. Cần có thời gian để quen với người Andalite.
Nó và Marco rõ ràng là không hợp nhau. Nhưng điều đó cũng dễ hiểu. Marco là người bạn tốt nhất của tôi trên thế giới này. Nhưng, cũng như Ax, cũng cần chút thời gian để quen với kiểu Marco.