Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 16:
obias! Bạn có nghe thấy bọn tôi không?> Ax gọi bằng giọng truyền.
Không có tiếng trả lời. Tôi chẳng thấy có gì đáng ngạc nhiên cả. Có lẽ Tobias ở quá xa nên không “nghe” được. Cả đám tụi tôi sắp sửa biến lại thành mòng biển, nhưng nếu cứ thế bay thẳng lên, sẽ giống như cả bọn trồi thẳng từ mái nhà ra. Như thế sẽ bị cả tá nhân viên an ninh chú ý ngay.
Cần phải đánh lạc hướng bọn họ mới xong.
“Còi báo cháy kìa,” David hào hứng chỉ vào cái nút đỏ trên tường gần đó. “Có lần tớ đã dùng chiêu đó ở trường để khỏi phải làm bài kiểm tra.”
“Ừ,” tôi bảo. “Hay đấy.”
“Để tớ làm cho,” David xung phong.
“Mọi người chuẩn bị biến hình mòng biển. David, bấm chuông xong là chạy ngay lại đây nha. Nào, sẵn sàng chưa? Xuất phát!”
Tụi tôi biến hình. David chạy ù tới chỗ công tắc và giật mạnh nó xuống.
ÚÚÚUUUUUUUUUUUUUUUU!
David vắt giò lên cổ chạy lại.
Rầm! Cẳng chân David máng phải một chân ghế, và cậu ta ngã đánh huỵch xuống đất.
Chưa đầy tích tắc, cửa phòng tiệc bật mở. Bốn người đàn ông lăm lăm vũ khí ùa vào.
Thôi rồi, tôi nhận ngay ra sai lầm của mình. Đúng là còi báo cháy sẽ khiến cho các nhân viên an ninh bình thường nhốn nháo. Nhưng bọn Mượn xác nghe tiếng báo động và nhào ngay vào đây - thẳng tới vũng Yeerk bí mật này.
David lanh trí lăn ù vào gầm bàn, không cho ai kịp thấy.
Tôi quyết định tức thời. “Tất cả biến hình gấp rồi rút ngay! Để David lại cho tôi.”
“Nhưng…” Rachel lần chần.
“Không phải lúc này, Rachel,” tôi nghiến răng. “Đóng ô vòm lại ngay sau khi thoát khỏi! Anh và David sẽ tìm lối ra khác.”
Tôi quỳ xuống bò ra khỏi cây cột ảo và không để cho bọn Mược xác kịp nhìn thấy, tôi chui tọt vào gầm bàn. Hé nhìn xuyên qua các chân ghế, tôi thấy David.
Nhưng David không còn là David nữa. Cassie đã giúp hắn thu nạp một dạng biến hình chiến đấu. Hắn chọn sư tử đực. Khi tôi nhìn sang, cái bờm đầy lông lá đang nhú ra từ sau gáy cậu ta.
Tôi tròn miệng ra dấu “đừng” cho cậu ta. Tụi tôi cần chạy trốn chứ đâu cần đánh nhau. Nhưng David chỉ nhe răng ra - cái hàm răng thú dữ vàng ởn, dài gần cả tấc, lồi ra khỏi cái môi trên sưng vếu.
“Đóng cửa lại,” một gã Mượn xác ra lệnh. “Chặn thêm hai cái bàn nữa. Tao sẽ liên lạc với quân mình bằng đường dây kín. Không được để tên an ninh nào lọt vào đây.”
Tôi thấy cả một rừng chân chạy xiên xẹo. Có cả tiếng bàn bị kéo đi trên thảm ra chặn cửa.
“Vâng… Nếu bọn Andalite xuất hiện thì chúng có thể là bất cứ sinh vật nào… Kể cả ruồi. Chắc là báo động giả. Bọn tôi chưa hành động gì cả… Để bọn tôi kiểm tra vũng Yeerk xong sẽ biết ngay thôi. Nếu đó là bọn Andalite thì… các chiến hữu của ta trong vũng sẽ không toàn mạng đâu…” Giọng gã Mượn xác vang lên gấp gáp trong điện thoại.
Tôi khẽ thở phào. Hồi nãy may mà tụi tôi chưa đụng tới bọn kí sinh trong cái vũng Yeerk kia. Nếu bây giờ tôi cản được David đừng làm cái việc rồ dại ấy thì tụi tôi có thể đi thoát. Bọn Mượn Xác phải kiểm tra vũng Yeerk bí mật để chắc rằng những người anh em của chúng còn sống.
Tôi thận trọng bò đến gần David. Nó cách tôi khoảng ba mươi bước chân. Trong cảnh tranh tối tranh sáng dưới gầm bàn, gương mặt David đang thay đổi thần tốc.
Tôi liên tục lắc đầu ra dấu "đừng." Tôi cố gắng để nó có thể hiểu. Nhưng nó vẫn tiếp tục biến hình. Cái đuôi sư tử lù xù đã thò ra khỏi gầm bàn.
Rừng chân vẫn thoăn thoắt đi qua đi lại, có chân suýt dẫm lên cái đuôi.
“Tắt hình chiếu đi!” Cái giọng nói kia lại ra lệnh.
Tôi liếc qua vai mình.
Cây cột cẩm thạch ban nãy đột nhiên biến mất. Thay vào đó là một khối thép không rỉ, một cái bàn hẹp và một cái “máy phát” quái dị.
Bốn cái chân bước tới vũng Yeerk. Tôi nghe thấy tiếng bản lề mở ra cái két.
“Họ vẫn ổn!” Một giọng ré lên.
“Tốt!” Tên cầm đầu thở hắt ra. “Còn khuya bọn Andalite mới đột nhập vào đây được. Nếu đã vào thì đừng hòng chúng để dân ta sống. Mở cửa ra hết. Để tao trình báo lại. Bật trình chiếu lên.”
Cây cột cẩm thạch lại xuất hiện.
Con sư tử-David đã thành hình. Nó rụt cái đuôi lại nhưng vẫn cứ lòi ra ngoài.
Tôi chỉ còn cách nó chưa đầy mười bước chân. Tất cả những điều nó phải làm là ở yên đó. Tất cả những gì nó phải làm là…
Lại có tiếng chân rập rịch. David quay cái đầu bự lại. Tôi thấy lưng cậu ta cong lên trong tư thế tấn công.
Tôi hộc tốc bò tới, và trong nháy mắt, trước khi David kịp chồm lên, tôi đã kịp thò tay phải ra chộp lấy cái bờm sư tử.
Bây giờ, hãy dừng lại một chút để tôi giải thích rằng chỉ vì tôi biến thành động vật suốt không có nghĩa là tôi mất đi chút nể trọng nào với chúng. Bạn nhìn thấy tất cả những con sư tử trên TV, trong phim, trong các chương trình quảng cáo hay chương trình nào khác cũng được, thì chúng thường đã qua huấn luyện và khá hiền. Hoặc bạn thấy chúng nằm ngổn ngang, vuốt chìa ra, nằm ngủ trong bóng râm của thảo nguyên.
Nhưng bạn phải nhận thức được một điều. Lý do mà sư tử có rất nhiều thời gian để ngủ là vì chúng là những kẻ giết người rất rất hiệu quả. Chúng không cần tiêu tốn nhiều năng lượng, bởi vì cho tới khi có con mồi, chúng sẽ chén thịt con mồi đó cái một, thiệt dễ dàng.
Vừa tóm được cái bờm, tôi mới tá hỏa nhớ ra David mới tập biến thành sư tử - rất có thể cậu ta không kiềm chế được bản năng hung hãn của nó.
Điều đó có nghĩa là tôi sắp vĩnh biệt cánh tay mình.
“David,” tôi rít khẽ. “Đừng-Manh-Động.”
Cậu ta giương cặp mắt nâu vàng lừ đừ nhìn tôi. Rồi với vẻ từ từ đầy xảo quyệt cậu ta dùn thân lại và nhe mấy cái nanh trắng hếu ra.
“Rồi. Đi thôi,” tên Mượn xác đầu đảng rít giọng. “Không có chuyện gì lộn xộn ở đây hết.”
Cửa bật mở. Những bước chân xa dần.
Tay tôi vẫn nắm chặt cái bờm sư tử. Mặt tôi chỉ cách mõm nó có vài phân. Ngay lập tức trong đầu tôi thoáng có ý nghĩ rằng: sư tử chỉ có một chiêu hạ sát con mồi là ngoạm ngay hộp sọ của con vật đáng thương.
David hỏi.
“Không. Mình biết cậu rất chì.”
Chỉ là đề phòng thôi. Để còn kịp ứng phó với bất trắc chứ. Tớ ngạc nhiên là tại sao lúc nãy cậu không biến thành cọp.>
“À. Tại mình thấy chưa cần thiết.”
Tôi sững sờ. Tôi ngập ngừng.
David nói rồi cười rổn rảng.
Cậu ta lại trở về dạng người. “Có lẽ chỉ còn nước ra khỏi đây theo cách tụi mình đã vào thôi.” Tôi nói, rồi bò khỏi gầm bàn và đứng lên. “Chỉ khác một điều: tụi mình không có thời gian để chờ cho con bọ chét yên vị trên lưng con chuồn chuồn đâu.”
“Vậy thì chúng ta sẽ làm gì?”
“David, mình không muốn bồ hiểu sai điều này, nhưng hãy cắn mình đi.”
“Cái gì?”
“Cắn vào lưng mình ấy. Chúng ta sẽ cùng biến hình. Hy vọng miệng bọ chét sẽ thay thế răng người, và bồ vẫn luôn bám vào mình.”
“Ừ, cầu trời cho tớ không trở thành con bọ chét dài nửa thước như Marco,” David nói. “Như vậy sẽ đè cậu bẹp dí.”
May là mọi việc diễn ra trôi chảy. Bọn tôi bay như điên qua lỗ thông hơi cho đến khi bắt được ánh sáng mặt trời.
Tobias đang chờ ở bên ngoài đón chở tụi tôi lên không trung.
Trên đường bay về nhà, trong đầu tôi cứ ám ảnh mãi câu hỏi kỳ quặc của David.
Con nào sẽ thắng trong trận chiến giữa sư tử và cọp? Mà sao tôi đột nhiên quan tâm đến câu trả lời thế nhỉ?