Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 19:
ui đã nói rằng kế hoạch này là điên khùng chưa nhỉ?> Marco nói.
tôi nói.
tôi nói.
Rachel đe dọa.
Tình huống là vầy: Trong lốt những con chim săn mồi, tụi tôi đang bay rất cao - quá cao đối với chim săn mồi vào ban đêm và khi không có những luồng khí nóng. Phải nói là cả bọn phải quạt cánh lia lịa, cố giành giật từng tấc độ cao.
Tệ hơn, tụi tôi còn phải tha theo hành lý nữa. Tôi mang theo một cục chì nặng cỡ bốn ounce[11], hổng lấy gì là ghê gớm, nhưng một con chim ưng Peregrine mà tải cả bốn ounce thì không phải chuyện thường.
Tobias, Cassie, David, Ax cũng phải mang vác tương tự: mấy quả dọi, mồi câu cá và cả một cái dùi. Tụi tôi tìm thấy chúng ở trong kho nhà Cassie.
Rachel cõng theo con rắn hổ mang-Marco - con Spawn mà David từng nuôi. Con rắn của David đã được cắt bỏ túi nọc độc để đảm bảo an toàn. Nhưng Marco biến hình nhờ ADN, nó không bị tác động bởi vụ mổ lấy nọc.
Marco là một con hổ mang còn nguyên túi nọc độc, chỉ cần một vết phập của Marco là một chú ngựa ngay đơ liền. Quả là lợi hại.
Lốt đại bàng đầu bạc của Rachel to bự nhất bọn nên nhỏ phải lĩnh trách nhiệm chở Marco.
Tụi tôi bay bên trên bãi biển, lần theo mép nước sóng xô cho khỏi lạc. Trời không trăng - mà có trăng thì nó cũng chẳng lách nổi ra khỏi những đám mây xoắn xuýt, đen ngòm, đang giăng kín bầu trời thế kia đâu.
Những đợt sóng biển bên dưới tung bọt trắng xóa, nhấp nhô thành những đường viền uốn lượn, chỉ lối cho tụi tôi. Gặp lúc trời tối quá không thể thấy được cái gì nữa, thì đã có con cú-Cassie dẫn đường. Ban đêm những loài chim săn mồi bọn tôi không tinh mắt như ban ngày. Nhưng riêng con cú-Cassie thì có thể thấy được cả những nhóc cua đang bò lon ton ở dưới mặt đất cách chừng ba chục mét.
Xa phía trước mặt, ánh đèn từ khu nghỉ mát Mariott tỏa ra rực rỡ, giống như màu sắc của trò chơi Bóng đá đêm thứ Hai.
Tụi tôi lặng lẽ bay trên hàng cây viền quanh khuôn viên của khu nghỉ mát.
Cassie chợt hét lên. Tuyệt quá>
Tôi hấp tấp hỏi.
David đề nghị, rồi cười phá lên trước câu đùa của chính mình.
Tobias hỏi.
nghĩ là đủ rồi đấy.> Ax đáp.
…> Marco nói.
Ax sốt sắng.
Liệu đó có phải kiểu đùa của người Andalite không nhỉ? Chịu! Tôi hổng chắc lắm…
Ax dồn lực vào đôi cánh diều mướp và lao về phía trước. Tụi tôi thấy ảnh lượn lờ ngay bên trên phòng đại tiệc, ngay chóc nơi có hình chiếu ba chiều và trường từ đi xuyên qua mái nhà.
Ax chờn vờn vài giây rồi thì…
Ảnh loan báo. Nếu tính từ tâm điểm, với khoảng cách này, thì trường lực của người Andalite chúng tôi phải mạnh gấp mười lần cơ.>
Ax lượn những vòng tròn hẹp, giữ cho mình nằm trong tầm của tia năng lượng. Tụi tôi lập tức theo bén gót ảnh. Cảm giác nhột nhột, tê tê nổi lên ngay khi tôi vừa chui vào vòng đai từ trường - y như có một đàn kiến đang bò trên cánh tôi vậy. Nhưng rồi tôi đã lọt hẳn vào trong. Tôi nhìn xuống, qua cái lỗ tròn trên mái nhà đang sáng lóe lên, tôi thấy đầu của ba tên Mượn xác-người ở tuốt phía dưới.
Rachel thét.
Tụi tôi thấy cả cái vũng Yeerk bằng thép bé tí nị. Ba tên Mượn xác-người lấp ló bên thành vũng.
Ba cái đầu ngúc ngoắc.
Ba mục tiêu di động.
Tôi hỏi.
Rachel la.
Marco ủ rũ nói.
… Hai…>
Tôi nhả không khí khỏi cánh, quẫy đuôi và chúc đầu xuống. Tôi quạt cánh tăng tốc và bổ nhào dọc theo cây cột.
Thứ nhanh nhất trong không trung là một con chim ưng Peregrine bổ nhào. Trong vòng vài giây, tôi phá kỷ lục hai trăm dặm/giờ và vẫn cứ tiếp tục tăng tốc. Nhanh, nhanh hơn nữa, trong khi con mắt laser của chim ưng-tôi thấy cái đầu bên dưới đang mỗi lúc mỗi to hơn.
Tôi quắp chặt cục chì nặng chịch trong móng vuốt.
Tôi là một kẻ ném bom bổ nhào. Và khi thả bom, tôi đạt tốc độ trên một trăm dặm một giờ.
Giờ thì bạn biết vì sao tụi tôi lại mang các cục chì rồi đó.