Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 20:
Vù! Vù! Vù! Tôi lao xuống như một chiếc máy bay rơi.
Thả bom xong, tôi vội dạt cánh qua bên để tránh trái bom của David xẹt qua. Cục chì của tôi rơi. Cục chì của David cũng rơi. Rồi thêm ba cục nữa.
Phụp!
Phụp!
Hai tên Mượn xác lăn ình xuống đất.
Gã thứ ba đang há hốc miệng nhìn đồng bọn thì bị một trái bom ụi vào vai. Hắn nhảy giạt sang bên, né trái bom kế tiếp. Oái oăm thay, trái bom này lại tương ngay đầu hắn khiến hắn ngã đánh oạch, chồng lên hai tên trước.
Tất cả tụi tôi lượn những vòng tròn hẹp bên trong trường lực. Rachel lao vụt qua, vẫn quắp chặt Marco trong móng.
Nhỏ xòe cánh, thắng gấp lại đột ngột, rồi điệu nghệ luồn qua lỗ thông hơi.
Bọn tôi lao theo. Một trong ba tên Mượn xác đã hồi tỉnh và đang cố nhoài thoát. Ngay lúc đó Rachel nhả Marco ra ngay chóc gã nọ. Sẵn đà, Marco phập ngay mấy cái răng nanh vào cẳng chân của gã. Cậu ta cẩn thận chỉ tiết ra một lượng chất độc vừa đủ để gã lăn tòm xuống đất trở lại, nhưng vẫn còn thở.
Từng người một, tụi tôi tiếp đất.
Chuyện hoang đường có lẽ nghe còn dễ tin hơn chuyện này! Mặc dù tụi tôi có thể thấy tất cả mọi người trong phòng tiệc, nhưng chẳng ai nhìn thấy tụi tôi cả.
Nơi này toàn người là người - hàng trăm người là ít, toàn các VIP bậc nhất. Các quý ông diện đồ đại lễ, các quý bà lả lướt trong những bộ váy dài quết đất. Họ ngồi túm tụm bên những chiếc bàn dài, nói cười với nhau hoặc nhâm nhi món khai vị và thưởng thức rượu vang trắng.
Chiếc bàn chính kéo dài đến tận chỗ tụi tôi đứng. Người đàn ông gần đó chỉ cần quơ tay là có thể đụng phải bọn tôi. Nhưng nếu ổng có thò tay vào chăng nữa ổng cũng tưởng như mình chạm vào cây cột cẩm thạch mà thôi.
Tôi để ý thấy một cục chì đã văng ra khỏi cây cột hình chiếu, nằm ngay dưới chân một quý bà. May sao, chẳng ai thấy nó từ trong cây cột phóng bật ra cả.
Tụi tôi hoàn hình tức tốc, nhưng tôi nghĩ tất cả tụi tôi, đứa nào cũng cảm thấy hơi sờ sợ. Chỉ cách tụi tôi có ba chỗ ngồi dọc theo cái bàn là Thủ tướng Nga. Cách ổng một bàn bên dưới ư? Là Thủ tướng Pháp.
Phải cố kìm nén lắm tôi mới không nhảy xổ ra khỏi cây cột và hét toáng lên, “Hây, hãy nhìn anh bạn Ax của tôi này! Có bằng chứng rồi nhá! Người vũ trụ là có thật và Trái Đất đang bị thôn tính!”
Tôi cần phải kiềm chế vì có vô số tụi cảnh vệ bận đồ đen giấu cái gì đó rất đáng nghi dưới áo khoác. Nó phồng lên vẻ chết chóc rợn người.
Nếu tôi lôi Ax cùng bước ra khỏi cây cột, thì ngay lập tức hai bọn tôi sẽ bị năm trăm viên đạn từ lực lượng an ninh của năm quốc gia khác nhau ghim vào người trước khi kịp mở miệng nói ‘Xin chào!’
Chủ đề của cuộc họp cấp cao này là khu vực Trung Đông. Tôi cho là người ta sẽ giật nảy người khi bàn luận chủ đề này. Và cái gã mặc đồ tối màu và đeo súng ngắn chắc hẳn đã bắt đầu rồi.
Tụi tôi hoàn hình và đứng đó, chum nhum lại quanh vũng Yeerk bằng thép. Ax phải cố giữ cho cái đuôi không lòi ra khỏi cây cột. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi đột nhiên có một cái đuôi cong như lưỡi liềm thò ra giữa cột đá cẩm thạch này nhỉ?
“Giờ làm gì đây?” Rachel thì thào hỏi tôi.
“Đợi,” tôi lào khào đáp lại, mặc dù trong phòng lúc ấy rất ồn ào và tụi tôi có hét tướng lên với nhau cũng chẳng sợ bị nghe thấy.
Tụi tôi đợi Tổng Thống ngồi xuống sau một tràng pháo tay hoan nghênh nhiệt liệt. Tụi tôi đợi người ta dọn món súp ra. Rồi tụi tôi đợi tiếp đến món xà lách trộn, một vài món nữa cho tới khi họ dọn ra món cá.
Có thứ gì đó nhồn nhột sau gáy tôi. Hình như có cái gì đó không ổn… Tôi hích Cassie.
“Phải chính bồ đã thấy Tổng Thống ở chỗ mấy căn lều không?”
Nhỏ gật đầu, ngẩn người ra nhìn tôi.
“Mới hồi nãy bồ nói ổng mặc quần soọc, nhưng giờ ổng lại diện đồ dạ lễ.”
Cassie có vẻ hoang mang. “Hẳn là mình đã lầm,” nhỏ lẩm bẩm. “Chắc là ông lúc nãy nom giống Tổng Thống.”
Lại thêm một tên Bị mượn xác trong cây cột hình chiếu ngo ngoe hồi tỉnh. Không chậm trễ, Marco biến ngay thành rắn và tiêm cho hắn nửa liều nọc vào chân.
Món tráng miệng đã được mang ra. Và đáng buồn là, tôi đang đói. Ý tôi là, tôi có thể thò tay nhặt lấy một món tráng miệng ra khỏi bàn, chỗ tôi đứng gần sát rạt như vậy đó. Thật là lạ. Như thể là người vô hình.
Cuối cùng, phần diễn thuyết bắt đầu.
“Chuẩn bị,” tôi nhỏ nhẹ đánh thức cả nhóm, có đứa đã sém ngủ vì chán. “Tụi mình sẽ lột áo và cà vạt của ba tên kia. Hừm… Rachel với Cassie thì miễn. Đây là chuyện của cánh con trai thôi.”
Phải mất năm phút tụi tôi mới lột được ba bộ đồ vét của ba gã Bị mượn xác đã bị tụi tôi làm cho bất tỉnh hồi nãy.
Ax, David, và tôi mỗi người thâu phục ADN của một gã.
Tôi biết các bạn đang nghĩ gì. Tụi tôi chủ trương không biến hình thành người khác. Nhưng đối với tôi, đây không thực sự là những người khác. Cơ thể thì có thể. Nhưng tâm hồn thì "rặt" Yeerk.
Bên cạnh đó, lúc này chẳng còn cách nào tốt hơn. Ngay cả Cassie cũng thấy cần phải làm như vậy. Nếu tụi tôi không ra tay, thì các lãnh tụ thế giới sẽ trở thành nô lệ của bọn Yeerk. Điều đó không thể xảy ra.
Ax, David và tôi bắt đầu biến hình thành những thanh niên hăm mấy, ba mươi tuổi. Trong khi đó, Rachel và Cassie ý tứ quay mặt đi.
Đó là một lốt hình biến dễ dàng. Nhưng thật ra mà nói, nó vẫn kỳ cục sao đó. Có gì đó sai trái về việc sử dụng ADN của người khác như vậy. Điều gì đó... ghê tởm. Ở một mức độ nào đó, tụi tôi đang làm những việc rất giống bọn Yeerk đang làm: Tụi tôi kiểm soát loài người.
Không phải tâm trí họ, tất nhiên. Vì việc biến hình chỉ cho cơ thể và bản năng, không phải trí nhớ, ý nghĩ, và linh hồn của mỗi cá nhân. Về cơ bản, tụi tôi đang nhân bản ba người đàn ông bất tỉnh này. Tạo ra bản sao y hệt họ về thể chất.
Với tôi, vụ biến hình này chẳng có thay đổi gì lớn lao. Trông tôi lạ hoắc nhưng tôi vẫn là tôi, dù có cao hơn, nặng hơn và cần phải cạo râu.
Tôi quay quả mặc bộ vét vào rồi quàng chiếc cà vạt thắt sẵn qua đầu. Ngay khi Ax mọc ra đôi tay người, cả bọn liền xúm vào giúp ảnh mặc “da nhân tạo” - tròng áo sơ mi và bộ com-lê lên người ảnh. Chẳng còn thời gian để đợi Ax tự phân tích đâu là tay áo, đâu là ống quần nữa.
Sau đó đến công đoạn thắt cà vạt cho Ax. Rắc rối đây. Hồi nãy Cassie luýnh quýnh đã lỡ mở chiếc cà vạt Ax làm rớt ra rồi, giờ không biết sao mà thắt lại.
Không đứa nào trong tụi tôi biết thắt cà vạt!.
Hết mười giây, Marco, David, và tôi hết đưa mắt nhìn nhau rồi lại bối rối nhìn cái cà vạt.
May quá có Rachel là vị cứu tinh. “Ôi giời, các ông anh tội nghiệp, bộ mấy ông chưa từng bao giờ thắt cà vạt sao?” Nói đoạn, nhỏ giựt cà vạt khỏi tay tôi, vòng qua cổ Ax và khéo léo thắt lại. Xong, nhỏ còn cẩn thận vuốt tóc Ax lại cho thẳng thớm. Nhỏ làm nhoáy cái là xong, lẹ hơn cả thời gian tụi tôi trố mắt nhìn nhau.
Rachel nắm vai Ax, xoay lại cho mặt ảnh đấu vào “cánh cửa” trong trường từ.