Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 5:
Tụi tôi rời khỏi khu nghỉ mát, về nhà. Ít nhất, Marco, Rachel, Cassie, và tôi về nhà. Nhà của Ax cách đây vài tỷ dặm. Nhà của Tobias là cái cây ưa thích nhìn ra khoảng rừng trống trong lãnh địa của cậu ấy.
Còn David, nó không có nhà. Không nhà cửa, không gia đình. Nó không có ai để liên lạc với, thậm chí còn phải không để ai nhìn thấy nữa kìa. Bọn Yeerk biết mặt nó và chúng đang tìm kiếm nó.
Vì vậy, David ẩn tại Dưỡng đường Thú hoang trong trang trại nhà Cassie, trên gác xép chứa cỏ khô.
Hiển nhiên là, nó sẽ không ở đó mãi được. Lại thêm một chuyện mà tôi phải tìm ra cách giải quyết. Cùng với việc cứu những nhà lãnh đạo của thế giới tự do. David sẽ chỉ phải chịu đựng khó khăn trong lúc này thôi.
Bọn Yeerk nhanh đến mức nào nhỉ? Tổng thống đã ở khu nghỉ mát. Những nhà lãnh đạo khác sẽ tới trong vài giờ nữa. Bọn Yeerk có đợi tới khi họ tụm lại với nhau không? Hay chúng sẽ cố tóm họ, từng người một?
Tôi cảm thấy sự hối hả này thôi thúc tôi. Mỗi phút trôi qua là một thảm họa tiềm tàng. Thế mà cố gắng đầu tiên của tụi tôi đã hoàn toàn thất bại. Và tụi tôi chưa sẵn sàng cho lần tiếp theo.
Về đến nhà, thấy cả ba và mẹ đều đang ngồi thẫn thờ trong phòng khách, tôi bỗng chột dạ. Chết, mình đã làm gì sai trái chăng?
Tôi vừa ló đầu vào, ba mẹ đã ùa đến ôm chặt lấy. Ngay lập tức, tôi hiểu ngay có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra.
“Ơn Trời, con đã về. May quá!” Mẹ tôi xuýt xoa.
“Ba mẹ lo cho con lắm.” Ba tôi thêm.
“Sao vậy ạ? Con chỉ đi chơi với Marco thôi mà.”
“Có chuyện không hay vừa xảy ra,” ba tôi nghiêm trang nói. “Con ngồi xuống cái đã…”
“Anh Tom gặp chuyện gì ạ?” Tôi lập bập hỏi.
“Cái gì mà dính tới tui đó?” Giọng Tom đột ngột vang lên ngay sau lưng, khiến tôi có cảm giác rờn rợn là ảnh đã theo dõi tôi từ nãy giờ.
“Tom, con cũng cần phải biết tin này,” mẹ tôi bảo. “Cả hai anh em cùng ngồi xuống đây đi…”
“Ai chết vậy?” Tom bỡn cợt. Chính xác, tên Yeerk trong đầu ảnh vừa thở ra câu giỡn vô duyên đó.
Ba mẹ tôi cùng nghiêm mặt nhìn Tom.
Mẹ vào đề. “Saddler, em họ các con, vừa mới bị xe hơi đụng.
Nó bị thương nặng lắm và hiện đang phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện…”
Tôi xấu hổ thú nhận rằng phản ứng đầu tiên của tôi không phải là "Tội nghiệp Saddler." Thay vào đó, tôi lại lo là vụ đụng xe đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến kế hoạch của bọn tôi. Một phần cũng là vì Saddler không phải người em họ tôi chơi thân. Là em họ, nhưng Saddler lớn hơn tôi hai tuổi, nhà nó ở tại một tỉnh nhỏ cách đây cả trăm dặm. Thành thật mà nói thì nó thuộc vào loại ranh mãnh. Hồi bé chơi chung với nhau, có lần thằng em quý hoá ấy đã làm bể đồ rồi còn lớn tiếng đổ vạ cho tôi nữa chứ.
Bây giờ nó gặp tai nạn lớn như thế nghĩ cũng tồi tội! Nhưng dù sao, tôi vẫn cố hình dung xem chuyện này có ảnh hưởng gì tới mình hay không…
“Ba mẹ sẽ lái xe tới đó ngay để giúp dì Ellen và dượng George cùng mấy em. Sau một, hai ngày nữa có lẽ sẽ chuyển Saddler đến Bệnh Viện Nhi Đồng ở đây để được chăm sóc tốt hơn. Hai con sẽ phải tự lo liệu cho mình trong ngày hôm nay và ngày mai đấy…”
Tom và tôi đưa mắt nhìn nhau. Cả hai tụi tôi đều có kế hoạch riêng. Tom không biết ý đồ của tôi, chứ nếu ảnh mà biết tôi làm những gì khi vắng nhà hay cúp học thì chắc chắc tôi đã đi tong rồi.
“Sau khi Saddler được chuyển về đây, cả gia đình nó sẽ sống trong nhà mình vài ngày…”
Trời ơi, máu trong các động mạch của tôi như đông cứng lại. Saddler có ba đứa em lít nhít: Justin, Broke và Forest. Ngán nhất là thằng nhóc Forest hai tuổi - quỷ sứ còn thua nó. Thật đấy! Quả là có cường điệu, nhưng chỉ một chút thôi.
“Sao họ không đến nhà Rachel!” Tom bất bình. “Họ cũng là bà con mà.”
“À, kể từ khi ba mẹ Rachel ly dị thì dì Ellen và dượng George cũng không còn thân thiết lắm với mẹ Rachel nữa,” mẹ tôi giảng giải.
“Rachel hên ghê!” Tom hậm hực.
Thế này lại càng khiến tôi rối bời hơn. Tôi cảm thấy tội lỗi khi không tỏ ra thương cảm cho Saddler ngay, đã vậy còn không muốn gia đình nó về sống chung trong nhà mình, lại còn cảm thấy khoan khoái vì ba mẹ vắng nhà ít ngày nữa chứ…
Tất cả những điều đó phủ lấp lên trên cái sự thật khiến tôi cảm thấy tội lỗi, bởi vì trong khi tôi đang ngồi đây dằn vặt thì những nhà lãnh đạo thế giới tự do có thể đang bị bọn Yeerk kiểm soát.
Cái đầu tôi muốn nổ toang ra quá! Phải ngủ mười bốn tiếng liền may ra mới tỉnh táo lại.
Thế nhưng tôi không tài nào chợp mắt được. Làm sao mà an giấc nổi trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này! Không phải đêm nay. Hay đêm mai. Rồi sẽ còn mất ngủ dài dài cho mà coi.