Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 6:

Ba mẹ đã rời nhà, nhưng tôi không tuyên bố một kỳ nghỉ toàn quốc và mở một buổi tiệc. Không có thời gian.

Thay vào đó tôi dành cả tối làm một nghiên cứu mà đáng lẽ tôi phải làm từ trước. Tôi ngồi vào máy vi tính, mở trang Web cần tìm ra, đọc ngốn ngấu tất cả các thông tin về Hội nghị Thượng đỉnh các vấn đề Trung Đông, về những nhà lãnh đạo tham dự, về địa hình khu nghỉ mát Marriott, về các biện pháp an ninh của từng quốc gia… vân vân.

Chợt, tôi phát hiện ra một bài báo về vị tân thủ tướng Pháp, cho hay: phu nhân của ông luôn luôn dắt kè kè theo hai chú chó cưng giống Chihuahua.

Cái này coi bộ hữu ích đây.

“A ha ha!”

“Cái gì mà ha ha?”

Tôi bỗng tê cứng lại trên ghế. Tom đang thò đầu vào phòng tôi, mà màn hình thì đang bày sờ sờ bài báo về ngài thủ tướng Pháp!

Đừng làm ra vẻ bị nắm thóp! Tôi thầm ra lệnh cho mình. Tôi cập rập click màn hình qua mục khác.

“Chú mày tính án ngữ đường dây suốt đêm hả?” Tom hầm hè. “Có ai gọi điện thì sao? Mười giờ rồi. Ngủ điiiii,” ảnh cố ý kéo dài từ “đi” thấy mà phát ghét.

"Thôi đi," tôi nói. "Đừng chỉ vì ba mẹ không ở đây, mà anh trở thành -"

"Ồ đúng vậy đấy. Ta là Tom Đầy-Quyền-Lực," ảnh nói.

Một lần nữa, tôi thấy bị thôi thúc kỳ lạ là phải nói, "Anh biết không Tom? Em biết tất cả về anh. Em biết anh là gì. Vậy hai tụi mình thôi cái trò đuổi bắt nhau đi có được không?"

Nhưng điều tôi nói ra lại là, "Sao cũng được, em xong rồi." Chuyển mũi tên tới ô "Thoát ra" và tôi nhấp chuột.

“Đừng quên đánh răng đó nha!” Tom thòng thêm một câu trước khi khép cánh cửa lại.

Ảnh đã thấy gì trên màn hình chưa nhỉ? Chắc là chưa. Thậm chí nếu ảnh thấy, thì đã sao? Tôi đang quan tâm tới chính thể Pháp.

Ừ, có lý đấy chứ. Có vấn đề gì với sự thích thú cả đời của tôi với các nhà cầm quyền Châu Âu đâu nào.

Tôi thở hắt ra. Bỗng…

Reng! Reeng! Re-eng!

Điện thoại reo. Tôi ngần ngừ. Muộn rồi ai còn gọi điện thoại nữa vậy. Có lẽ ba mẹ muốn kiểm tra…

Tôi nhấc máy.

“Bốc máy chưa?” Tom hét toáng lên từ dưới nhà.

“Rồi!” Tôi hét lại.

Giọng Cassie vang lên trong ống nghe. “Chào Jake, Cassie đây!”

Tự dưng tôi thấy lạnh gáy.

Giọng Cassie nghe có vẻ phấn khởi. Nhưng đó là vì tụi tôi không bao giờ tin tưởng rằng nói chuyện qua điện thoại là an toàn cả. “Chào Cassie, có chuyện gì à?”

“Bồ biết gì chưa? Nghe nói chương trình của Letterman[5] đã bị hoãn rồi. Đúng không vậy? Không còn Dave nữa thì phải?”

Giờ thì tôi lạnh luôn cả xương sống. Dĩ nhiên, chương trình Letterman chẳng bị hoãn hiếc gì cả. Cassie giả vờ nhắc đến Dave để ngụ ý về David đó thôi.

David đã biến mất.

“Bồ kiểm tra trên bản tin truyền hình chưa?”

“Chưa. Mình đã tìm ở những nơi khác rồi, chẳng thấy đâu cả.”

“Thôi, đừng lo. Ảnh sẽ ở chỗ của ảnh vào thời điểm thích hợp thôi.”

Tụi tôi gác máy, tự hiểu nội dung. David mất tích và tôi sẽ đi ngay sau khi nghĩ cách chuồn êm. Tôi sẽ tới địa điểm thường lệ.

Hai mươi phút sau, Tom mò vào dòm chừng xem tôi đã ngủ chưa. Tôi nằm thẳng cẳng trên giường, hai mắt nhắm nghiền như đang ngủ say sưa. Tôi nằm im, giỏng tai nghe ngóng. Rồi, tôi nghe tiếng cửa trước nhè nhẹ mở ra rồi đóng lại.

Tom đi rồi. Chắc chắn là để lo chuyện bọn Yeerk giao.

“Đồ Yeerk chấy bọ chét,” tôi rủa thầm.

Sau đó tôi biến thành dơi bay ào qua cửa sổ. Dơi chẳng phải là loài bay nhanh nhất thế giới, nhưng trong màn đêm không trăng sao như đêm nay, tôi không muốn vướng phải dây điện hay bất cứ vật gì khác.

Tôi nhập bọn với Cassie và Rachel ở trong khu chuồng thú nhà Cassie. Trời tối om. Ánh đèn lờ mờ chỉ đủ phân biệt dãy lồng kẽm và những hình thù chập chờn ở bên trong đang nhấp nhổm, đang đứng chừng chững hoặc đang ngáy.

Cassie trông có vẻ lo lắng. Rachel, như mọi khi, trông tuyệt vời. Tôi hoàn hình và đứng đó, chân trần và run lên trong quần đua xe ngắn và áo phông.

"Nè, Rachel. Em phải biến hình rồi tới đây nhanh đến thế," tôi nói. "Thì làm sao em có quần áo bình thường vậy?"

Cassie đảo mắt. "Bồ không biết sao? Rachel để vài bộ quần áo ở đây, trong kho thóc."

"Có phải tội ác không khi mình luôn muốn trông ưa nhìn nhỉ?" Rachel hỏi, tự chế giễu mình.

“Trời đất ơi!” Tôi nói. “Vậy chuyện là sao?”

“Đầu đuôi thế này, David leo lên gác xép ngủ vào khoảng 9 giờ. Đi ngủ sớm. Vì hắn than mệt. Mình đã kiểm tra. Tới 10 giờ, mình chợt nhớ là chưa cho con nai cái bị đạn uống thuốc, nên trở ra xem thì không thấy David nữa…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free