Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 8:
Tôi cắm cúi lần theo mùi David trong khi Cassie lẳng lặng bay ở phía trên đầu tôi, đôi cánh cú của nhỏ đập êm ru.
tôi kêu lên và dừng ở giữa cánh đồng, cách trang trại nhà Cassie cả ngàn mét.
Tôi sục mũi xuống đất, dò kỹ xung quanh. Tôi gầm lên, tức giận muốn phát khùng, trái ngược với bản tính HẠNH PHÚC của chó.
Cassie đấu dịu. …>
tôi gật.
Tôi tiếp tục lần theo mùi sư tử. Tụi tôi đã đi hết khu vực thuộc trang trại nhà Cassie và bắt đầu nhào vô rừng. Lát sau, một con cú khác và một con diều hâu đuổi kịp tụi tôi…
Rachel léo nhéo.
Tobias càu nhàu.
Tụi tôi đã ra đến bìa rừng giáp với đường cái. Phía xa là một dãy các cửa tiệm: Taco Bell, Mickey D’s, vài ba trạm xăng và quán trọ Ngày Nghỉ.
Tôi lại khịt khịt mũi. Tôi tiến sát đường cái, gần những chiếc xe đang lao vun vút với tốc độ sáu mươi dặm/giờ.
Chợt có linh cảm xấu về điều này, tôi bèn hoàn hình để tìm hiểu xem David đã thấy gì trước khi biến thành chim.
Là người, hết niềm HẠNH PHÚC, tôi nhìn quanh quất con đường. “Có lẽ chú chàng cướp đồ ăn. Cậu ta đói.”
Cassie nói, giọng có vẻ bất bình.
“Chắc cậu ta khoái ăn bánh Big Mac hơn. Cassie, hồi tối David có nói gì với bồ không?”
“Ồ! Ti-vi.” Tôi chỉ liền vào quán trọ Ngày Nghỉ. “Mình lại đằng đó coi sao. Mấy bồ canh chừng nha.”
Mười phút sau, tôi vào được hành lang trải thảm của quán trọ và gõ cửa phòng số “2135”. Tôi nghe tiếng ti-vi bên trong chợt tắt ngấm.
“David, Jake đây. Mình biết bồ đang ở trong đó.”
Cánh cửa bật mở. David hiện ra trong bộ quần cụt và áo thun tụi tôi đã “mượn tạm” cho cậu ta bữa trước. Tôi xộc vào phòng. Ti-vi vẫn mở nhưng đã vặn nhỏ volume.
“Cậu đang làm trò khỉ gì ở đây vậy?” tôi cáu tiết hỏi.
David nhún vai. “Lang thang cho khuây khoả, xem ti-vi, kiếm cái giường đánh một giấc. Tội tình gì nào?”
“Có tội chứ sao không,” tôi bắt bẻ. “Cậu xù tiền căn phòng này.”
“Nó bỏ trống mà. Rồi sao?”
Tôi chỉ vào cánh cửa sổ vỡ mà tụi tôi đã thấy từ ở ngoài kia. “Cậu phá cửa vào phải không?”
David vẫn nhơn nhơn. “Chuyện nhỏ! Một con chim đập bể kiếng thì tội vạ gì? Kêu cảnh sát tóm cổ nó chắc? Còn lâu!”
“David, hình biến đại bàng chỉ là cái cơ thể bên ngoài, còn trí não thì vẫn là cậu. Đại bàng không tự nhiên đột nhập vào quán trọ.
Chỉ có cậu mới làm chuyện đó.”
Chẳng thèm đếm xỉa tới tôi, David ngồi phịch xuống giường, lượm cái remote lên và bắt đầu dò kênh.
“Nghe này, David! Tụi mình không được phép gây thiệt hại vô cớ cho những người vô tội. Cậu phải kiểm soát hành vi của mình chứ. Tụi mình đâu phải là bọn côn đồ. Như lần ở bãi biển đấy. Khi cần quần áo, tụi mình đã thó ở cửa hàng, nhưng sau đó mình đã gởi tiền qua bưu điện trả cho họ. Cậu sẽ làm vậy ở đây chứ?”
David ngưng tìm kênh truyền hình. “Vậy chứ kết cuộc nào dành cho tớ, Jake?” Nó hỏi. “Tớ không có nhà. Ba mẹ tớ muốn giao nộp tớ cho bọn Yeerk. Tớ được mong chờ phải làm gì đây? Suốt đời chui rúc trong ổ rơm à? Cậu thì sướng rồi, Jake. Cậu có nhà, có gia đình. Ban đêm cậu quấn chăn ngủ khì, xem ti-vi thoả thích và ăn uống trên bàn đàng hoàng.”
“Nhưng không phải ai trong tụi mình cũng được vậy,” tôi nói. “Ax và Tobias cũng thiệt thòi lắm.”
“Nhưng Ax và cả Tobias đâu phải là con người. Còn tớ là người hệt như cậu, Marco, Cassie, Rachel. Sao tớ lại không được như các cậu chứ?”
“Tình thế ngoài ý muốn mà,” tôi nhũn nhặn nói.
“Giờ cậu muốn gì, Jake?”
“Mình… xem nào… Ngay lúc này, các nhà lãnh đạo hàng đầu của Trái Đất đang bị bọn Yeerk nhòm ngó. Thời gian đang thúc ép. Đành là cuộc sống của cậu khổ sở lắm, nhưng mình chưa thể tìm cách gỡ gạc ngay được. Đợi sau khi hoàn tất sứ mạng này đã rồi hẵng tính.”
David nhìn tôi đầy chế nhạo. “Ừ. Đúng. Vậy, thế này thì sao, hả Jake? Tớ sẽ tự lo liệu cuộc đời mình. Cậu cứ việc làm thủ lãnh Animorphs đi, và mặc kệ tớ tự chăm sóc cho tớ.”
Tôi đã tính đốp chát lại, nhưng kìm được. Nếu nói ra, tôi sẽ dựng lên một rào chắn giữa tôi và David. Một hàng rào có thể sẽ gây đoạn tuyệt.
"Giống như là ở trường với ở nhà vậy, được không?" David tiếp tục. "Cứ coi như làm Animorph là ở trường đi, cậu là giáo viên hay hiệu trưởng hay gì cũng được. Nhưng sau đó, khi tớ về nhà, cậu không thể bảo tớ phải làm gì nữa."
Tôi lắc đầu. "Không, không giống như vậy, David nè, mình không muốn bắt ép cậu. Nhưng nếu cậu cứ thích đi lung tung, dùng quyền năng biến hình vào những mục đích cá nhân đầy ích kỷ, cậu có thể gây nguy hiểm cho cả nhóm đấy. Cậu đang đi ngược lại với những gì bọn mình đại diện.” Tôi nhẹ nhàng nói.
Mắt trợn trừng, David lăn khỏi giường, đùng đùng đứng dậy. “Cậu dọa tớ hả?”
“Không, mình nói sự thật. Tụi mình là gia đình duy nhất cậu hiện có, là những người duy nhất cậu có thể tin cậy vào lúc này, là những người duy nhất có thể giúp đỡ cậu. Tụi mình là tất cả những gì cậu đang có. Cậu phải thừa nhận điều này.”
David vẫn hầm hầm nhìn tôi, nhưng tôi chẳng trách nó. Tôi nghe như thể là một ông bố đang nói, "Chừng nào còn sống trong nhà ta, con phải theo luật của ta." Nghe cứ như tôi đang đe dọa nó.
Mà đúng là tôi đang đe dọa nó thiệt.
“Đi thôi,” tôi nói.
Và tụi tôi cùng đi ra.