Animorphs (Tập 21): Mối Đe Dọa - Chương 7:
“Bồ đã liên lạc với Marco chưa?”
Cassie gật đầu. “Cậu ấy kẹt, hổng ra được đâu! Ba cậu ấy có hẹn, và khi về chắc chắn bác ấy sẽ kiểm tra Marco.”
“Vấn đề là David ra khỏi đây bằng cách nào - bằng chân hay bằng cánh?”
“Thêm một vấn đề nữa là: tại sao cậu ta lại bỏ đi?” Rachel lập luận. “Và cậu ta đi đâu? Và trong khi tụi mình lo về điều đó, cậu ta có nhận thấy rằng cậu ấy đã phá hỏng giấc ngủ của tui bằng cái trò ngu ngốc này không?”
“Thôi, giờ hai bồ biến thành cú, rồi một người đi tìm Tobias và Ax lại giúp một tay. Mình sẽ biến thành sói để đánh hơi David. Ồ, vậy không tiện. Biến thành con Homer có lẽ tốt hơn.”
Homer là chú chó cưng nhà tôi í mà.
“Để em đi kiếm Tobias cho,” Rachel sốt sắng nói. “Và Ax nữa!”
Tôi bắt đầu biến hình và cảm thấy bộ lông dày của con Homer mọc ra tủa tủa từ tay và ngực mình.
“Ừm, Jake, bồ không được biến hình ở đây. Bồ thừa biết chó sẽ phản ứng ra sao trước mấy con thú mà!” Cassie cảnh báo.
“Ừ há!” Tôi trả lời bằng phần còn lại của cái miệng người. Tôi đã từng biến thành con Homer nhiều lần rồi. Ở nó có một thứ vũ khí bí mật có thể khống chế hết mọi nỗ lực của tôi: niềm hạnh phúc. Chỉ đơn thuần là hạnh phúc! Chó mà có bị bao vây bởi chồn hôi hay gấu Mỹ thì nó vẫn cứ HẠNH PHÚC như thường.
Tôi khập khiễng nhảy phóc ra ngoài. Cassie cũng ra theo.
Trăng vẫn không ló dạng. Mây che kín những vì sao. Bầu trời đen thui như mỗi khi đêm tới. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những ngọn đèn hành lang mờ ảo xa xăm từ khu phố gần nhất. Và một ngọn đèn ai đó quên không tắt trong nhà Cassie.
Tôi đã biến hình xong thành con Homer.
Tôi cảm thấy mặt mình phình ra. Tôi cảm thấy răng mọc thêm và lớn lên trong miệng. Tôi cảm thấy tai mình bò lên hai bên đầu.
Cẳng chân tôi vẫn đang co rút và móng vuốt đã túa ra. Tôi đổ nhào trên những đệm chân vừa thay thế lòng bàn tay. Đuôi tôi ngoe nguẩy. Giờ thì tôi đã cảm nhận được đầy đủ niềm vui sướng tinh khôi của chó.
Tôi đang lo lắng gì vậy? Giờ là ban đêm, tôi tự do, tôi có thể nghe rõ vài con thú nhỏ chạy vụt qua sau những bụi cây, tôi không đói lắm. Cuộc sống thật tuyệt vời!
Tôi háo hức nhìn Cassie. Liệu nhỏ có khoái giỡn không ta? Tôi quỳ mọp xuống trên hai chân trước, mông nhổng lên, tỏ dấu hiệu mời gọi chơi đùa.
May mắn thay, Cassie đủ ý thức để từ chối.
“Thôi, cám ơn,” nhỏ nói. “Tụi mình ở đây đâu phải để giỡn.”
Vậy sao?
Không được đùa chơi? Ờ, đúng rồi.
Nhưng… này! Có mùi là lạ. Đích thị là mùi phân chó! Đúng! Nhưng không phải mùi phân của con chó-tôi.
Cái mùi này xuất phát từ đâu vậy cà? Tôi hỉnh hỉnh mũi đánh hơi. Kia rồi, nó bốc ra từ đằng kia. Tôi vọt ngay đến chỗ ấy. Xời, hổng còn tươi nữa. Đống phân này khô rồi - nó được thải ra từ ba bốn ngày trước là ít.
Phân chó lâu ngày chỉ có giá trị hơn phân mèo một chút thôi. Chả thế mà chẳng ma nào thèm để ý đến phân mèo…
“Tập trung lại nào, Jake,” Cassie nói giọng nghiêm túc.
… Mình chỉ… à… chỉ điều tra tí chút thôi mà…>
“Tụi mình cần cái mũi của bồ để đi tìm David mà…”
Tôi nói để lấy lòng Cassie, chứ tôi nghĩ việc gì mà phải nhọc công thế.
Cuộc đời là một bữa tiệc vui mà!
"Nhân tiện, mình định bảo bồ rằng mình có ý tưởng để đột nhập khu nghỉ mát rồi. Đó là hình biến mà-"
tôi ngắt lời.
Cassie cười. "Có lẽ tụi mình nên nói về việc này sau. Nè,” Cassie chìa ra cho tôi một chiếc áo thun T-shirt và bảo. “Áo David mới mặc hôm qua đó…”
Tôi ngửi cái áo lấy lệ. Tôi còn lạ gì David chứ. Tôi biết nó nhẩn nha từ chuồng thú đi ra. Dấu chân nó còn hằn trên đường đây nè.
Cái này hổng đã bằng chuyện đuổi theo một cây gậy. Nhưng dù sao thì cũng coi như đây là một trò chơi. Vả lại tôi thích Cassie.
Phải chi nhỏ cầm cây gậy há?!