Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bản hợp đồng của trùm hầm ngục - Chương 5: Chapter 5: Dáng vẻ của một kẻ thống

Chap 4:

Cả nhóm chuẩn bị tiến vào hầm ngục. Elou không chần chừ đi tiên phong thám thính, còn lại theo sau một đoạn ngắn.

Nhận thấy có kẻ địch, anh ra dấu cho đồng đội. Lin liền dùng ma pháp tạo một quả cầu phát sáng. Ngay khi bóng tối vừa bị đẩy lui, hàng đống Lelw cùng vài loài ma vật khác điên cuồng lao đến. Chàng hoàng tử trẻ rút kiếm ra ứng chiến. Hai cận vệ của cậu cũng không quên vào vị trí chiến đấu.

"Elou, Silly, làm việc đi." - Mantinus ra lệnh.

"Rõ!"

Elou di chuyển, tựa như một màn đêm u ám, lơ lửng và mơ hồ. Anh ta cứ di chuyển, lũ quái cứ bị chém rồi ngả rạp. Chẳng ai kịp thấy anh ta ra đòn. Silly hưng phấn hơn. Nhỏ dùng những móng vuốt của mình tàn sát mọi kẻ địch trong tầm mắt. Nhỏ cầm từng con một, bẻ xương, xé toạc, vò nát, trong khi miệng cười toe toét, mắt như lên cơn dại và bộ đồ hầu nữ thì đã nhuộm đỏ từ bao giờ. Cảnh tượng gớm đến mức khiến Ellen suýt nôn.

Trong khi đó, Mantinus chỉ đứng một chỗ, thong thả ngắm nhìn quang cảnh máu me như thể đang xem một bức tranh đời thường. Còn hoàng tử Gravion thì chăm chú theo dõi diễn biến trận chiến. Mọi thứ, cậu cố nhìn thật kỹ mọi thứ, từng dòng chảy ma lực, từng động tác chiến đấu, đặc biệt là của Elou. Để cậu có thể học hỏi được gì đó, bất cứ thứ gì giúp cậu mạnh hơn. Còn hoàng tử Gravion thì chăm chú theo dõi diễn biến trận chiến. Mọi thứ, cậu cố nhìn thật kỹ mọi thứ, từng dòng chảy ma lực, từng động tác chiến đấu, đặc biệt là của Elou. Để cậu có thể học hỏi được gì đó, bất cứ thứ gì giúp cậu mạnh hơn.

Bỗng một con Lelw cỡ lớn lao tới chỗ cậu. Hai cận vệ lập tức hộ giá. Nhưng cậu bước lên trước họ, đối đầu trực diện với con Lelw.

"Để nó cho ta. Hai ngươi ở yên đó, ngăn những con khác can thiệp. Có gì khó cứ gọi trợ giúp từ bên các cộng sự."

Nó đấm một cú, cậu chặn lại bằng ma pháp. Nắm đấm rất nặng. Cậu tránh qua một bên, dùng kiếm chém vào tay nó. Khá nông, nhưng đủ làm nó chậm lại đôi chút. Những xúc tu từ miệng nó phóng ra, chực bắt lấy cậu. Cậu tung cầu lửa, nướng chín mấy xúc tu, khiến con quái đau đớn loạng choạng. Nhân cơ hội, cậu sấn tới, không quên cúi người né đòn. Rồi cậu nhảy lên, găm thẳng lưỡi kiếm vào giữa ngực nó. Cậu dồn sức vào chân, đạp mạnh, rút thanh kiếm ra. Máu bắn tung tóe.

Xử xong con Lelw, cậu rơi tự do. May là có Rodan đỡ kịp, cậu mới tránh được những chấn thương không đáng có.

"Điện hạ không sao chứ?" - Ellen sốt sắng hỏi.

"Ta ổn."

"Điện hạ không cần liều mạng thế đâu. Sở trường của người đâu phải cận chiến."

"Chỉ còn duy nhất một viên đạn thôi, ta phải để dành chứ."

Gravion cười gượng gạo. Trông không có vẻ gì là sau này cậu ta sẽ ngừng dấn thân vào nguy hiểm.

Chẳng mấy chốc mà cả bọn đã dọn sạch tầng một. Di chuyển xuống tầng hai qua những bậc thang, lại là Lelw xuất hiện, và lại là Elou cùng Silly độc chiếm sân khấu với những màn trình diễn đẫm máu của cả hai. Gravion cùng hai cận vệ cũng cố gắng vớt vát tí thể diện bằng vài ma pháp và nhát kiếm chuẩn xác.

Ở tầng ba, cả nhóm đã phải chạm mặt một lượng ma vật đông đảo ngay khi vừa đặt chân xuống đây. Vẫn là không gian hang động rộng lớn nhưng đã xuất hiện vài con Lelw cao cấp hơn, bẹo hình bẹo dạng hơn. Có con bốn tay, con nhiều đầu, con bự gấp ba lần bình thường. Và để đỡ nhàm chán đồng thời tiết kiệm thời gian, Mantinus lệnh cho Elou:

"Dùng Tử Dạ khuấy động không khí đi, Elou."

"Đã rõ."

Một làn ma lực bao trùm lấy không gian, nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối, giam cầm những con Lelw đáng thương vào một cái máy xay thịt chết chóc không lối thoát. Và chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tất cả đã xong, xác đám quái la liệt khắp nơi. Hẳn là vô cùng khuấy động.

"Không tệ. Cái mùi vị dẫn quân đi chinh phạt này, đã khá lâu rồi ta không được nếm. Lần cuối là khi nào ấy nhỉ, Lin?"

"Vào bảy trăm ba mươi hai năm trước thưa ngài."

"Lâu đấy. Thế thì càng phải tận hưởng."

Elou lại lẳng lặng đi trước dò đường. Cả nhóm tiếp tục đi đến cuối tầng ba. Ở đó, họ tìm được một cái hố khá sâu, chỉ vừa hai người lọt xuống mỗi lần. Elou cúi người, thò đầu vào và quan sát bằng đôi mắt có thể nhìn trong bóng tối của mình.

"Là lối xuống tầng dưới. Tôi đi trước đây."

Anh nhảy xuống hố. Mantinus tiến lên và cùng Lin tiếp bước ngay sau đó. Gravion niệm chú một chốc, tạo một luồng gió đưa bản thân và Rodan, cận vệ đứng tuổi, tiếp đất tầng bốn an toàn.

Ellen định mượn luồng gió của Gravion, nhưng chưa gì thì Silly đã bế cô lên và nhảy xuống. Cả hai đáp đất cái rầm, làm khói bụi bay không ít. Nhỏ hầu tinh nghịch đặt Ellen xuống, không để ý lúc này nữ sát thủ vẫn đang phải loạng choạng định thần lại.

"Cô Silly, vui lòng hành động cẩn thận chút." - Gravion nói.

Nhỏ vừa cười vừa đáp

"Hè hè. Tại tui thấy mấy người rề rà quá ấy mà."

Tới tầng bốn, từ đây thì có khá nhiều thứ đã khác. Không hề có ma vật nào lao vào ngay lúc họ vừa đặt chân xuống như ở trên. Chỉ có vài con dơi tím thức giấc và chạy loạn. Địa hình cũng đổi. Trần hang cao hơn. Cấu trúc hang phức tạp hơn, với nhiều góc khuất tối tăm hơn. Mặt đất thì ngả màu xanh biếc. Rải rác dưới những tảng đá có vài bông hoa nhỏ với bốn cánh nhọn, hai trắng, hai tím thẫm.

Ellen và Silly mải mê ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Gravion phụ họa:

"Hoa Lelwise đẹp nhỉ? Xem ra chúng ta đã bắt đầu đặt chân tới những tầng quan trọng rồi."

Từ nãy đến giờ Mantinus im lặng hẳn. Hắn chỉ đứng đó, và quan sát.

Rồi bỗng hắn tiến bước, cầm theo quả cầu ma lực phát sáng đi trước cả Elou. Hắn dạo quanh, đảo mắt như thể đang thưởng ngoạn. Bỗng có một con Lelw với bông hoa Lelwise nở rộ trên vai lao ra từ góc tối gần đó, tốc độ cực nhanh. Nó vươn đôi tay dài cùng những xúc tu gớm ghiếc, cố bắt lấy Mantinus.

Thoáng.

Nó bị cắt nát bét. Từng mảng máu thịt rơi lả chả trên đất. Chẳng ai kịp thấy gì. Chỉ có bông hoa vẫn còn nguyên, chầm chậm rơi xuống, vào tay Mantinus.

"Những thứ mới mẻ và đáng giá này... Gặp gỡ, tàn sát, rồi thống trị chúng. Khiến chúng sợ hãi, khiến chúng quy phục..."

Hắn bóp nát bông hoa.

"Cảm giác... vẫn vô cùng khó tả."

Rồi hắn khà một tiếng thật trầm trước khi tiếp tục rảo bước.

Vừa đi, hắn vừa không ngừng lẩm nhẩm, như thể muốn thì thầm tâm sự cùng không gian, cùng thứ khoái cảm khát máu đang dần thức giấc. Chẳng ai nhìn được biểu cảm trên gương mặt bọ ngựa của hắn hay nghe rõ hắn nói gì, nhưng tất cả đều cảm nhận được cái khoái cảm nơi tâm trí con quái vật ấy, thứ đang tỏa ra ngoài dưới dạng áp lực và sát ý.

Cứ như vậy, Mantinus dẫn đoàn từ lúc nào không hay. Hắn thu hút mọi sự chú ý về mình. Vài bước nữa, dăm ba con Minotaur bắt gặp hắn. Chúng sùi mép, điên cuồng lao đến, để rồi bị thiêu rụi bằng lửa địa ngục. Vài bước nữa, những con Lelw sở hữu vuốt độc, da tựa sắt đá cũng cố thách thức, để rồi bị nổ tung thành từng mảnh. Cuộc tàn sát cứ thế tiếp diễn.

Vốn dĩ đây chỉ là một cuộc dạo chơi, nhưng giờ thì nó trông giống một buổi hành quyết trên sân nhà của những kẻ xấu số hơn. Và chủ trì buổi hành quyết là một tên đao phủ quyền năng, thanh lịch.

Elou và Silly giờ chỉ việc giải quyết số ít ma vật nhắm tới nhóm Gravion chứ gần như chẳng còn đất thể hiện. Chàng hoàng tử trẻ tất nhiên cũng chỉ biết đứng đó, mở to mắt chứng kiến màn thể hiện của tên đối tác đáng tin cậy. Một phần trong cậu cảm thấy ghê sợ, phần khác lại ngưỡng mộ cái khí chất bạo tàn kia.

Đó thực sự là dáng vẻ của một kẻ thống trị sao? - Cậu nghĩ.

Đám quái cũng không hẳn toàn là thiêu thân ngu dốt. Vài con đã biết chạy trốn, và Mantinus thì chẳng thích việc truy cùng diệt tận cho lắm. Suy cho cùng, hắn là kẻ thống trị chứ không phải một tên đồ tể. Cứ như thế, hết tầng bốn, tầng năm, tầng sáu. Nát vụn. Cháy rụi. Nổ tung. Kẻ nào thức thời thì sống, chống đối thì chết.

Và ở cuối tầng sáu, vẫn như mấy tầng trên, cả bọn chui xuống một cái hố sâu để tới tầng bảy, nơi tận cùng của hầm ngục Lelw này. Khi tiếp đất, lại một quang cảnh đặc sắc nữa mở ra trước mắt họ.

Mặt đất mềm hơn, phủ lên một thảm thực vật tươi tắn gồm cỏ, hoa, hoa, và rất nhiều hoa. Những bông hoa với hai màu trắng tím pha lẫn mọc trên đá, trên đất, trong những ngỏ ngách, trên những cái xác ma vật nằm rải rác khắp nơi. Ánh sáng yếu ớt màu tím nhạt nơi đây xuất phát từ mấy con côn trùng, càng tô điểm thêm cho cái "xứ mộng" này.

Ellen ban đầu cũng mê mê, cho đến khi cô nhìn lên trần hang. Đậu trên đó là đám chim hoang, dơi quỷ to bất thường. Ngoài ra còn có hàng đống loại côn trùng gớm ghiếc đang bò trườn khắp mấy cái vách hang lồi lõm.

"Những cảnh tượng này, quả thật chỉ có thể thấy ở hầm ngục bậc cao." - Gravion nói.

Bỗng một thứ gì đó chạm nhẹ vào chân Ellen, khiến cô giật bắn người. Là những xúc tu, chúng mọc ra từ một trong đám hoa dại tưởng chừng đẹp đẽ kia. Ellen vội dùng đoản kiếm cắt phăng chúng. Cô liên tục nhìn quanh đề phòng.

Những người còn lại cũng bị nhắm đến. Để đỡ phiền, Lin phóng cầu lửa thiêu trụi sạch đám xúc tu. Nhưng chúng vừa bị thiêu thì liền mọc lại ngay. Dù có dẫm đạp, cắt chém cỡ nào chúng cũng không hết, khiến cả bọn chỉ biết vừa di chuyển vừa thụ động phòng thủ.

Gravion nhìn sang Mantinus, xem hắn chuẩn bị có hành động gì. Và vẫn như những tầng trên, hắn chỉ im lặng, chăm chú thưởng ngoạn cảnh vật. Rồi khi hắn bắt đầu bước đi, cả bọn lại lần nữa nối gót hắn, theo con đường đầy quyền uy mà hắn vẽ ra.

Lạ thay, chẳng có con ma vật nào xuất hiện và tấn công họ cả. Sự im lặng cứ thế kéo dài cho đến lúc Mantinus dừng bước và cất tiếng phá vỡ nó.

"Khách đến nhà mà ngươi không biết ra chào hỏi à?"

Hắn đang nói với ai? Chẳng rõ. Hắn cất tiếng gọi, và không một lời hồi đáp. Ngay lúc này Gravion liền biết, rằng sắp có kẻ phải hứng chịu tai ương.

Hắn đưa tay lên. Lại là những vòng tròn ma pháp khổng lồ hiện ra trên đất. Chúng sáng rực lên. Những bông hoa cứ thế mất đi sắc tím và úa tàn dần. Chợt, mặt đất rung chuyển mạnh như thể có thứ gì đó vừa tỉnh giấc. Và đúng thế thật, vùng đất ngay trước chỗ Mantinus đứng đang sống dậy. Nó từ từ đứng lên.

Đó không phải đất, mà là một con Lelw khổng lồ, cao phải bằng tòa nhà sáu tầng là ít. Cơ thể nó trông chẳng khác gì sắt đá và chỉ độc một màu tím thẫm. Sau lưng nó, những xúc tu từ đống hoa đang ngoe nguẩy.

"Ồn... Đau... Đau..."

Từ trong cái miệng dọc đầy xúc tu của nó, những âm vang trầm đục, ngắt quãng phát ra.

"Ngươi... Ta... Muốn ngủ... Ngươi... Ngủ đi!"

Nó trừng đôi mắt lồi tím tái nhìn nhóm chinh phạt. Đùng! Nắm đấm tổ bố của nó bị Mantinus dễ dàng chặn lại bằng tay trái. Sóng xung kích tạo thành áp lực gió khủng khiếp, khiến Lin phải dùng ma pháp che chắn cho phần còn lại.

"Ngài để hắn cho em được không?" - Silly hớn hở xen vào.

"Không."

Trong khi Gravion còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, vô số xúc tu đầy gai nhọn phóng thẳng tới chỗ Mantinus. Hắn vung tay phải. Một màn chắn đen đặc bao lấy hắn, hứng trọn toàn bộ sát thương và phản lại đám xúc tu gai, khiến chúng nát vụn. Con Lelw càng điên hơn, nó giơ cao tay còn lại. Đất đá bao lấy cánh tay đó, giáng xuống, lại một cú váng trời. Nhưng Mantinus đã lách người tránh được một cách nhẹ nhàng.

Trước dáng vẻ ngông ngênh của Mantinus, con trùm Lelw lên cơn cuồng nộ. Nó đấm hai tay vào nhau, lưng mọc ra vô số xúc tu gai mới. Đất đá xung quanh bị ma pháp vón thành từng cục lơ lửng trên không trung. Mantinus chẳng màng tấn công. Hắn chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào con trùm bằng đôi mắt bọ vô cảm.

"Trước khi chết, hãy cho ta thấy tất cả những gì ngươi có đi."

Hết đá tảng tới nắm đấm. Hằng hà sa số đòn tấn công cứ thế giáng xuống. Nhưng chẳng có gì chạm nổi Mantinus. Đám xúc tu gai cuốn lấy hắn. Hắn đốt trụi. Vừa tiếp tục né đòn, hắn vừa tạo một vòng tròn ma pháp sau lưng. Những thực thể bóng tối trông như ma trơi bay ra từ đó và lao đến cắn xé con Lelw.

Con quái trùm vẫn cố tung đòn trong vô vọng, nhưng rồi phải rú lên đau đớn khi các vết cắn dần tối màu. Đám thực thể đã chui vào trong cơ thể nó. Khắp người nó nổi lên những đường mạch máu đen ngòm, dày đặc như rễ cây.

"Đau... đau..."

Con Lelw quay cuồng. Thấy chẳng thể ngừng cơn đau, nó gồng lên, nắm chặt hai bàn tay vào nhau. Nó bao lấy chúng bằng một lớp gai tẩm đầy độc rồi giơ cao, chuẩn bị giáng đòn quyết định. Mantinus thiêu đốt nó bằng một cột hắc hỏa. Nhưng nó không dừng lại. Bằng tấm thân đồ sộ đang bốc cháy, nó bước tới, toàn lực dộng xuống. Không gian chấn động, mặt đất sắp sửa nổ tung. Không, không phải.

Bùm!

Thứ nổ tung là chính cơ thể nó. Nửa thân trên bung bét. Từng phần nội tạng, máu thịt bị ăn mòn và thiêu đốt bởi hắc ma pháp cứ thế rơi như mưa. Cả con quái to xác giờ chỉ còn nửa thân dưới đổ gục trên đất. Mớ thực thể bóng tối thoát ra, tan biến.

Trong làn mưa máu, Mantinus đứng điềm tĩnh, hai tay để ra sau. Màn chắn ma pháp giúp hắn giữ nguyên vẹn vẻ ngoài sạch sẽ, thanh lịch của mình. Hắn chẳng đắc thắng, chỉ ôn tồn nói:

"Hôm nay, ta lại giết quá nhiều rồi..."

Về phần Gravion. Lúc này cậu vẫn đang cố giữ bình tĩnh trước toàn bộ những gì vừa chứng kiến từ đầu đến giờ. Cậu nuốt nước bọt, xách khẩu súng trường ma thuật lên, mở chốt an toàn, trước khi chậm rãi bước đến cạnh Mantinus. Cậu giương súng.

Và rồi cậu chĩa vào viên ma thạch không nguyên vẹn của con Lelw, bắn phát đạn cuối cùng mình có.

"Ngươi làm gì vậy?" - Mantinus hỏi.

"Tôi cần để lại bằng chứng. Tuy hơi phí, nhưng vậy thì dễ nói chuyện với bên hiệp hội hơn."

Giọng điệu Gravion có chút run, nhưng Mantinus cũng không bình luận gì thêm. Rồi cả nhóm tiếp tục lên đường. Họ đi thêm một đoạn dài nữa, đến tận điểm cuối của hầm ngục. Nơi đây có một pháp trận khổng lồ đang hoạt động. Nó liên tục tỏa ra ma lực, cung cấp cho toàn bộ hầm ngục này. Sau một hồi quan sát, Gravion rút ra kết luận:

"Xem ra nơi này bị quá tải ma lực nên mới dẫn đến mất kiểm soát hầm ngục."

Cậu rút kiếm ra, miệng lẩm nhẩm niệm chú, tay vung vẩy thanh kiếm, vẽ ra những đường ma lực trên pháp trận kia. Chốc sau, pháp trận hỏng, ngưng hoạt động. Ma lực cứ thế tràn ra như thác đổ.

"Phí thế."

Mantinus đưa tay lên, hấp thụ toàn bộ chỗ ma lực đó, nhẹ nhàng như chơi đồ hàng.

"Không phải ma lực nguyên thủy, nhưng số lượng cũng tạm được. Giờ thì về thôi nhỉ? Đã ổn hết chưa đấy, hoàng tử?"

"Rồi thưa ngài. Việc dọn dẹp đã có người khác lo, chúng ta không cần phải quản."

Mantinus quay qua vẽ vòng tròn ma pháp dịch chuyển. Như lúc vào, việc ấy chẳng mất nhiều thời gian. Khi vòng tròn đã sẵn sàng, cả nhóm bước vào trong, chuẩn bị trở về mặt đất. Ánh sáng lần nữa trùm lấy không gian, giữa tiếng bàn tán xôn xao của nhóm chinh phạt.

"Vui thật đấy! Dù là chủ nhân chiếm hết phần hay òi."

"Bớt nói lại đi, Silly. Lin, gửi thư báo với Conera về chỗ này, đợi khoảng hai tháng nữa tới đây sắp xếp. Tranh thủ mở rộng tầm ảnh hưởng chút cũng tốt."

"Đã rõ."

Bên cạnh Gravion, Ellen lo lắng nhắc cậu.

"Hoàng tử điện hạ, thần nghĩ sau này điện hạ không cần liều mạng nữa, chẳng phải người đã đánh cược đủ rồi sao?"

"Cảm ơn ngươi, ta sẽ chú ý cẩn thận."

Đáp gọn là thế, nhưng thâm tâm chàng hoàng tử trẻ thì lại nghĩ khác.

Ý ngươi là ta nên tin tưởng và dựa dẫm vào những đối tác mới này sao? Không đơn giản thế đâu. Ta thậm chí còn chẳng biết liệu quyết định của mình có đúng không nữa.

Ngay cả khi bức màn sáng của ma pháp dịch chuyển hạ xuống, những ý nghĩ đó vẫn cứ bám lấy cậu không rời.

Nhưng bất kể thế nào, ta cũng sẽ chiến đấu để trở thành một vị vua, một vị vua thực sự!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free