Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bản hợp đồng của trùm hầm ngục - Chương 6: Chapter 6: Quãng không nghỉ

Ngày 18 tháng 8, năm thứ bảy mươi lăm của triều đại Kelthar, vương quốc Atheria.

Ánh nắng gắt gỏng buổi trưa hè chiếu rọi xuống mặt đất, hâm nóng quãng đường mà đoàn xe chở nhóm Gravion đang di chuyển. Từng bước bò trườn của mấy con thằn lằn vẫn khá nặng nề. Những chiếc bánh xe vẫn lăn, và điểm đến tiếp theo của cả bọn thì đã ở khá gần rồi.

Trong xe, chàng hoàng tử trẻ hiện đang bận rộn với mớ suy nghĩ phức tạp. Ngồi nghiêm chỉnh hai bên Gravion là hai cận vệ Ellen và Rodan. Mantinus ngồi đối diện cậu, chính giữa Lin và Silly. Hắn khoanh tay trước ngực, mắt nhắm nghiền. Cô thư ký tận tụy của hắn thì đang xem qua và sắp xếp giấy tờ công việc cho hôm nay.

Cả xe chỉ có mỗi con bé hầu nữ Silly là không chịu ngồi yên. Nhỏ hết quơ tay múa chân, lại quay qua hỏi Lin mấy câu vô nghĩa:

"Lin này, chị nghĩ Cockatrice có trước hay quả trứng có trước?"

"Chị không biết."

"Vậy chị nghĩ nếu nướng lên thì thịt con người sẽ ngon hơn lúc ăn sống chứ?"

Gravion và hai cận vệ giật mình nhẹ. Như cũ, Lin chỉ lạnh lùng đáp:

"Chị không biết."

"Cái gì chị cũng không biết hết trơn."

Hỏi chán, nhỏ thò đầu ra khỏi cái cửa sổ nhỏ và nhìn phía trước. Thay vì khung cảnh hoang mạc với chỉ toàn cỏ, đất và ma vật, lần thò đầu này đã cho nhỏ chứng kiến một bức tranh thú vị hơn về thế giới rộng lớn. Nhỏ "quao" một tiếng, rồi cất lời:

"Ra đó là nhà của con người à."

Ở phía xa xa, nơi mà đoàn xe và ánh nhìn của Silly đang hướng đến, là một thành trì vô cùng to lớn. Bức tường thành cao lớn, vững chãi như một tấm khiên bảo vệ cư dân. Phía trên là một mái vòm ma pháp trong suốt màu xanh nhạt.

Bấy giờ Gravion mới tạm gác lại dòng suy tư và lên tiếng, kéo sự chú ý của Silly về trong xe:

"Phải, những thành phố thế này là nơi bảo vệ người dân vương quốc Atheria khỏi sự lộng hành của ma vật. Thành phố Star đó chính là trạm dừng đầu tiên của chúng ta. Và để tránh ồn ào không đáng thì ngài Mantinus, ngài có thể ngụy trang dáng vẻ con người chứ?"

"Được thôi."

Mantinus đưa tay lên mặt, thi triển ma pháp ảo ảnh, biến đầu hắn thành đầu người. Đó là một gương mặt vuông, tầm tuổi trung niên. Nó hiện rõ nét phong trần với mái tóc đen ngắn, bộ râu lưa thưa, cặp lông mày rậm và đôi mắt sáng kiên định. Tay hắn từ bọc giáp đen bóng cũng thành một đôi bàn tay người rắn rỏi. Ngoại hình giả ấy trông vô cùng thật và hợp với hắn.

Về phần Lin, do ngoại hình vốn đã giống người sẵn, nên cô chỉ việc đưa tay lên mắt phải và tạo ảo ảnh che đi con mắt rồng ấy.

Sực nhớ còn một chuyện, Gravion ghé sát cửa sổ, ngửa đầu lên gọi:

"À, anh gì đó trên nóc xe ơi! Anh có thể xuống và ngồi tạm ở xe khác được không?"

"Được."

Không thấy hay nghe được Elou hành động gì, cậu định gọi lại thì Mantinus bảo:

"Hắn ẩn thân rồi."

Tên bọ ngựa ấy đã nói thì Gravion cũng không phải lo thêm nữa.

Đoàn xe cứ thế phóng nhanh, chẳng mấy chốc mà đã đến nơi. Đám thằn lằn đất theo hiệu lệnh của những người đánh xe dừng lại, xếp thành hàng ngũ ngay ngắn để chuẩn bị vào trong thành. Có khoảng bốn người lính túc trực nơi cổng vào. Mỗi người được trang bị đầy đủ giáp sắt và vũ khí. Hai người tiến tới, ra hiệu kiểm tra giấy tờ.

Mặc dù người đánh xe đã lo liệu xong cả, nhưng vẫn có một người lính tiến đến cỗ xe của Gravion, gõ nhẹ lên cửa và yêu cầu được gặp tận mặt cậu. Gravion đứng dậy, mở cửa theo lời anh ta. Người lính nhìn vào. Không chỉ xác nhận chàng hoàng tử trẻ, anh ta còn chú ý đến nhóm Mantinus.

"Xin hỏi quý danh các vị là?"

"Họ là những quý tộc đến từ phương nam, khách quý của nhị hoàng tử ta." - Gravion nói.

"Vậy mong ngài cung cấp bằng chứng chứng minh thân phận các vị này."

"Sự hiện diện của ta là không đủ sao?"

"Nhưng nếu hôm sau có tin đồn về việc nhị hoàng tử Gravion Kelthar đưa người lạ và thành phố thì sẽ phiền lắm, thưa điện hạ."

"Anh đang đe dọa ta ư?"

Người lính im lặng. Ellen thấy vậy thì định lao ra cho tên kia một trận, nhưng Gravion đã kịp ngăn cô lại. Cậu thở dài một tiếng chán nản. Rồi cậu tháo chiếc nhẫn ngọc bích đeo ở ngón giữa tay phải ra, đưa cho hắn và nói:

"Cho ta họ tên của anh. Ta sẽ sắp xếp cho anh vài đường thăng tiến."

"Cảm ơn ngài ạ. Tôi là Alan Gregor. Mong ngài chiếu cố."

Cảm thấy đã hài lòng, tên lính đóng cửa lại. Tất nhiên, chuyện vừa rồi đã cho Mantinus thời cơ bình phẩm:

"Ta không biết hắn vừa nói gì với ngươi, nhưng có vẻ an ninh không được nghiêm ngặt lắm nhỉ?"

"Nếu là vài năm trước thì có lẽ chúng ta sẽ phải nhờ đến ma pháp tâm trí của ngài mới có thể qua cổng, nhưng giờ thì... vậy đó, chút tiền hoặc trang sức là đủ rồi."

Ellen bên cạnh không khỏi bức xúc:

"Việc chúng làm tròn trách nhiệm kiểm tra tới cùng thì thần không ý kiến, nhưng dám tống tiền cả hoàng tử điện hạ thì... quá tham lam, thối nát."

Nghe những dòng tâm tư đó từ cận vệ của mình, Gravion chỉ cảm thấy trách nhiệm càng nặng thêm lên vai cậu. Cậu, vị vua tương lai, không thể cứ để tình trạng này tiếp diễn mãi. Cậu hiểu điều đó, rõ hơn bất kỳ ai.

Cứ yên tâm. Rồi chính tay ta sẽ thay đổi tất cả!

Ý nghĩ của cậu là vậy, nhưng để hiện thực hóa nó vẫn sẽ là một hành trình dài.

Sau khi mọi thủ tục đã hoàn tất, cánh cửa sắt chầm chậm mở ra, chào đón đoàn xe tiến vào. Phía sau cánh cửa sắt to lớn ấy là một cảnh tượng hoàn toàn khác, một cảnh tượng tràn ngập sinh khí với những tiếng người huyên náo, những đứa trẻ con nô đùa, những góc phố tấp nập.

Người đánh xe vừa điều chỉnh dây cương vừa hô lớn:

"Tránh đường! Nhị hoàng tử Gravion Kelthar đến!"

Giữa tiếng bàn tán xôn xao của người dân, đoàn xe cứ thế băng băng trên con đường lát đá. Trong xe, Mantinus, Silly và Gravion đều cùng nhìn về phía đám đông bên ngoài qua cửa sổ, nhưng suy nghĩ trong đầu họ thì mỗi người mỗi khác.

Bỗng Lin quay qua nói nhỏ với Mantinus:

"Ngài Mantis, tôi ngửi thấy có rất nhiều mùi ma vật lạ hội tụ tại hai vị trí khác nhau."

Mantinus thoáng nhìn Gravion, rồi đáp:

"Ta sẽ lưu tâm."

Đoàn xe tiếp tục di chuyển tới một ngã rẽ. Tại đó, đoàn xe chia hai hướng, cỗ xe của Gravion tách đoàn và thẳng tiến về phía một dinh thự lớn phía xa.

Đến nơi, có hai lính canh đứng đợi sẵn để mở cổng. Tiếng đánh xe lần nữa vang lên. Con thằn lằn dừng lại tại sân trước của dinh thự to lớn ấy. Cả nhóm bước xuống. Elou hiện hình trở lại. Có hai người đang đứng gần đó đợi sẵn, gồm một nữ quản gia trẻ ăn vận lịch sự và một người hầu nữ. Hai người họ cúi đầu chào Gravion.

Nữ quản gia - người sở hữu thân hình đẫy đà, mái tóc dài vàng óng buộc lại để qua vai, gương mặt tròn dễ mến - lên tiếng, giọng thanh thoát:

"Mừng ngài trở về, thưa hoàng tử điện hạ. Thần rất vui khi thấy ngài vẫn bình an vô sự. Hai người cũng vậy, Rodan, Ellen."

Hai cận vệ gật nhẹ chào nữ quản gia.

"Gần đây có chuyện gì đáng chú ý không, Janet?" - Gravion nói.

"Chuyện là... Nhưng trước mắt thì tôi không nghĩ chúng ta nên để những vị khách phải đứng đợi ở đấy."

Janet nhìn qua nhóm Mantinus, tỏ vẻ ái ngại. Gravion nhanh chóng nắm bắt tình hình:

"À, ngài Mantinus, tôi có chút chuyện, ngài cùng người của mình theo cô hầu này trước nhé, cô ấy sẽ sắp xếp phòng cho mọi người. Lát nữa tôi sẽ đến giao tận tay ngài tinh thể ma lực nguyên thủy sau."

"Được. Silly!"

Nhỏ Silly lúc này đang ngồi chồm hổm gần đài phun nước và mải mê ngắm mấy con bồ câu đậu quanh đó. Nghe tiếng gọi, nhỏ liền há miệng đớp lấy một con ở gần rồi vội vàng theo sau Mantinus. Đoàn ma vật cùng cô hầu nữ tiến vào dinh thự và lên lầu trên trước, nhường lại không gian trò chuyện cho Gravion.

"Đi, chúng ta tới chỗ riêng tư hơn rồi bàn." - Cậu nói với Janet.

Nhóm Gravion vào trong dinh thự. Họ đến một phòng chính sự để tiến hành cuộc báo cáo. Gravion ngồi xuống hàng ghế sofa với hai cận vệ Ellen và Rodan hai bên. Janet thì ngồi đối diện cậu. Các hầu nữ không chậm trễ mà hoàn thành trách nhiệm dâng trà. Một người đứng cạnh chịu trách nhiệm thử độc.

Gravion, sau khi được xác nhận rằng trà bình thường, mới bắt đầu cuộc trò chuyện:

"Tên tể tướng lại có hành động gì mới sao?"

"Hắn lại tiếp tục thao túng đức vua đưa ra thêm đủ thứ thuế thưa điện hạ."

"Chuyện đó ta đã tính trước rồi."

"Quan trọng hơn, về những trinh sát mà ngài đã gửi đi khắp vương quốc để điều tra về bọn buôn nô lệ..."

"Có tin tức gì mới à?" - Gravion hấp tấp chen ngang, như thể nếu cậu không bắt lấy thì cái tin quan trọng này sẽ bay biến vậy.

"Những thành phố khác thì không có thưa ngài. Riêng trinh sát ở thành phố này thì lại không liên lạc được."

Chàng hoàng tử trẻ xoa cằm ngẫm nghĩ.

"Vậy thì... rất có khả năng buổi đấu giá tiếp theo sẽ diễn ra ở thành phố này. Suy đoán ban đầu của ta không sai mà. "

Cậu ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Janet với sự tự tin sáng loáng.

"Tăng cường nhân lực, điều tra mọi ngỏ ngách. Lập tức báo cáo nếu gặp bất cứ dấu hiệu nào khả nghi. Nếu tóm được cái "đuôi chuột" này, hoặc chỉ cần tìm được một manh mối nào đó, dù là nhỏ nhất, thì chắc chắn cái thế bế tắc này sẽ được này phá vỡ!"

Janet cúi nhẹ người, tay chấp lên ngực, hô dứt khoát:

"Rõ!"

"Trông cậy cả vào mọi người đấy. Còn về những chiến sĩ và cả người đã hi sinh, hãy gửi lời xin lỗi và khoảng đền bù đến gia đình họ, nói rằng ta nhất định sẽ không để họ hy sinh vô ích."

"Vâng."

"Còn nữa, sắp xếp mười người có khả năng giải quyết tốt các công việc bàn giấy đến chỗ này."

Gravion rút từ trong túi ra một tờ bản đồ nhỏ có ghi chú vị trí hầm ngục Surlivent (hầm ngục của Mantinus) và đưa nó cho Janet. Cô có chút thắc mắc, nhưng cũng không hỏi nhiều mà chỉ đáp:

"Chúng thần sẽ không làm ngài thất vọng, thưa điện hạ."

"Tốt. Ta cũng tin là vậy."

"Ừm... thưa điện hạ, về những người lúc nãy..."

"À, đó là những vị đối tác của ta. Xin lỗi nhé, vì không thể cho cô biết chi tiết."

"Không sao đâu điện hạ, thần hiểu mà. Ngài đã vất vả nhiều rồi, hôm nay ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi."

"Ừ. Ta nhớ món súp gà hầm của cô lắm đấy."

"Vinh hạnh cho thần quá. Mà Ellen này, cô có bảo vệ tốt cho ngài ấy không thế?"

"Hả? Tất... tất nhiên rồi."

"Phải không đấy? Cô toàn có cơ hội tốt mà làm không nên hồn thôi."

Ellen đỏ cả mặt, nói lớn:

"Y-ý cô là sao hả?"

"Hai cô, ngài ấy vẫn đang đứng đây đó." - Rodan cũng góp lời, trong khi Gravion thì không biết nói gì cho đúng.

Cả bốn người cứ thế gác lại chính sự để giải tỏa phần nào căng thẳng bằng những tiếng cười đùa thân thiết.

Còn về phía nhóm Mantinus, bốn ma vật bọn họ lúc này đã được chia phòng xong. Mantinus và Lin dừng lại trước căn phòng được sắp xếp. Elou, Silly thì tiếp tục theo cô hầu nữ đến phòng khác.

"Em xuống ở với mấy nhỏ con người này nhé, gặp hai người sau." - Silly vừa nói vừa quơ tay tạm biệt.

Mantinus nhìn theo nhỏ, căn dặn:

"Đừng có gây phiền phức đấy!"

Nhỏ "dạ vâng" một tiếng kéo dài.

Sau khi nhỏ rời đi, Mantinus mở cửa rồi cùng Lin tiến vào phòng. Phòng của cặp thư ký, ông trùm khá rộng với một chiếc giường lớn ở góc trái, hai bàn làm việc, một ở góc phải và thêm một nhỏ hơn đặt gần đó. Ngoài còn có cửa sổ giữa phòng và tủ đồ đặt gần chân giường. Nội thất nhìn chung cũng thuộc hàng sang trọng.

Mantinus đến bên cửa sổ. Hắn mở rèm, tranh thủ thưởng lãm thêm tí cảnh vật nơi nhân giới và ngắm nhìn bầu trời trong vắt trên cao. Gương mặt người của Mantinus, một dạng ảo ảnh cực kỳ tỉ mỉ được tạo dựa trên ký ức của hắn về con người, đã cho thấy một chút biểu cảm thích thú. Trong khi đó thì Lin đã ngồi vào bàn và giờ đang soạn nốt những bản báo cáo cần thiết để Mantinus phê chuẩn.

"Ngươi muốn đi dạo chút không, Lin?" - Mantinus hỏi, giọng điệu vô cùng thoải mái, thư thả.

"Ngài phải giải quyết xong công việc của hôm nay đã, rồi tôi có thể theo ngài đi bất cứ đâu."

"Đến đây rồi mà vẫn còn công việc sao?"

"Tôi vẫn giữ liên lạc với các bộ phận hành chính bên Surlivent qua ấn ký công dân, nhờ đó có thể tiếp nhận những giấy tờ quan trọng."

"Ta vừa mới thoát khỏi một núi việc không lâu, cũng cần được xả hơi chứ."

"Không, thưa ngài. Phải xong việc đã. Chính vì lần trước ngài xả hơi, đến quận Thành Thị 1 xem kịch suốt hai ngày liền nên công việc mới chất thành đống. Ngài không nhớ sao?"

Lại một biểu cảm mới mà Mantinus vừa mở khóa: biểu cảm chán không muốn nói.

Hoàng tử à, ngươi đã hứa giúp ta thì phải giữ lời đấy. - Hắn nghĩ thầm.

Khi Lin đã chuẩn bị xong giấy tờ, hắn đành ngồi xuống và tiếp tục trải qua cái sự tẻ nhạt thường ngày. Vẫn như thường lệ, hắn đảo mắt nhanh qua những hàng chữ, dùng đôi tay linh hoạt giải quyết gọn những trang giấy. Khối lượng công việc hôm nay cũng không quá nhiều nên chẳng mấy chốc mà hắn đã gần hoàn thành. Giữa chừng thì...

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên. Và Mantinus lại bị cắt ngang lúc đang làm việc. May cho người kia tâm trạng của hắn đang không phải quá tệ.

"Vào đi." - Hắn nói, bằng ngôn ngữ ma vật.

Lạ thay, người ngoài cửa chẳng có phản hồi gì. Nhưng chỉ cần vài giây để Mantinus hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hắn nói lại, lần này bằng ngôn ngữ loài người:

"Vào đi."

Phải, hắn đang dùng ngôn ngữ loài người, hay chính xác hơn là tiếng Atheria, không sai hay vấp một chữ.

Cánh cửa mở ra, một hầu nữ bước vào. Cô ta không phải người đã sắp xếp phòng ở cho nhóm Mantinus. Người hầu nữ ấy bưng theo một cái mâm nhỏ. Trên cái mâm là một chiếc ấm, bốn chiếc tách và một chén đường viên.

Cô nói:

"Tôi theo lệnh nhị hoàng tử đến mời ngài dùng cà phê."

"À ta có nghe cậu ấy giới thiệu về thứ thức uống này rồi."

Người hầu nữ đặt ấm cà phê lên bàn. Cô để một chiếc tách trước mặt Mantinus, một chiếc khác bên cạnh dành cho Lin. Cô nghiêng ấm, rót đầy hai tách chất lỏng đen kịt, tỏa hương thơm ngào ngạt.

"Cảm ơn cô." - Mantinus nói.

"Ngài có thể cho thêm đường tùy theo khẩu vị."

Tên trùm hầm ngục mỉm cười bằng gương mặt giả, rồi hắn đưa tách cà phê lên và hớp một ngụm nhỏ. Lin bên cạnh cũng nếm thử. Nếm xong, cô chẳng nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tách cà phê. Còn Mantinus thì chép chép miệng sau ngụm đầu, điệu bộ đang thưởng thức. Cái lưỡi đã tiến hóa của hắn cũng xem như có chút vị giác.

Có điều, hắn chưa vội đưa ra lời bình phẩm ngay. Thay vào đó, hắn đứng dậy, rời bàn làm việc, phong thái thanh lịch vô cùng. Bấy giờ hắn mới nói:

"Ta nghĩ là không cần thêm đường đâu. Thật nhiều kịch độc thay vì dược phẩm thôi miên thì sẽ tốt hơn đó."

Chợt. Tách cà phê vỡ nát.

Nhanh như cắt, Mantinus bước tới tóm lấy đầu cô hầu nữ kia. Tay hắn rực lên màu xanh đen của ma lực. Cô hầu nữ bị tấn công bất ngờ liền cố gắng chống trả, nhưng vô vọng. Trước sức nắm khủng khiếp từ bàn tay phải của tên trùm hầm ngục, cô chẳng thể làm được gì ngoài việc phát ra những tiếng thét đầy đau đớn. Từng dòng ma lực cứ thế phá nát bộ óc của cô. Tiếng thét xé tai cứ thế dần chuyển sang rên rỉ rồi tắt ngấm.

Sau một lúc vùng vẫy, cô hầu nữ đã hoàn toàn bất động. Mặt cô giờ ngập ngụa trong sắc đỏ. Máu trào ra từ miệng, từ mũi, từ tai cô.

Mantinus thả cái xác xuống đất. Hắn quay về bàn của mình, ung dung rót đầy một tách cà phê mới. Hắn vừa đưa lên hớp một ngụm thì cánh cửa phòng bật mở. Gravion, các cận vệ của cậu và nữ quản gia Janet hớt hải chạy vào.

"Có chuyện gì thế? Tôi đang định đến gặp ngài thì nghe thấ..."

Đang nói thì cậu bắt gặp cái xác hầu gái nằm sõng soài giữa vũng máu trên sàn. Mắt cậu mở to, vẻ mặt ngơ ngác. Cậu không kiềm được mà quay qua lên giọng hỏi Mantinus:

"Ch-chuyện này là sao? Vì cớ gì mà ngài lại giết gia nhân của tôi? Tôi cần một lời giải thích!"

"Giải thích? Ngươi nghĩ ai mới là kẻ cần phải giải thích rõ ràng ở đây hả?"

Mantinus nhìn Gravion bằng ánh mắt có chút khó chịu và bản mặt nghiêm nghị. Áp lực hắn mang lại khi nghiêm túc vốn đã rất lớn, nay lại còn được thể hiện những biểu cảm con người, khiến chàng hoàng tử trẻ càng thêm khó thở.

"Ý ngài... là sao?" - Cậu lắp bắp.

Giữa thế sự loạn lạc, có vẻ như những rắc rối lại lần nữa nảy sinh, phá nát quãng nghỉ hiếm hoi của tên trùm ấy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free