Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bản hợp đồng của trùm hầm ngục - Chương 8: Chapter 8: Giải trí đêm muộn

Ngày 21 tháng 8, năm thứ bảy mươi lăm của triều đại Kelthar, vương quốc Atheria.

"Hết rồi hả?"

"Vâng, đó đã là bức thư khiếu nại cuối cùng rồi thưa ngài."

Mantinus ngả lưng ra ghế, thở dài nhẹ nhõm. Cuộc chinh phạt hầm ngục lúc sáng, thêm cả đống công việc bàn giấy nhiều bất thường tối nay, đã làm tinh thần hắn mỏi mệt phần nào. Sau một chốc, Mantinus đứng dậy, đi đến chỗ cửa sổ và hướng ánh nhìn lên bầu trời đêm.

"Đêm nay trăng sáng thật đấy, trông thơ mộng thật." - Hắn nói.

Rồi hắn đưa tay phải lên, kích hoạt ấn ký công dân.

"Elou, đến phòng ta. Tới giờ rồi."

"Thuộc hạ đã rõ."

Báo cho thuộc hạ xong, Mantinus quay lại ngồi vào bàn làm việc của mình. Hắn cầm lấy tách cà phê vốn đã nguội ngắt. Trên tay hắn, tách cà phê chợt thoáng lóe sáng, rồi hơi nóng lại bốc lên nhè nhẹ. Hắn từ tốn nhấm nháp nốt chỗ cà phê còn lại, thả lỏng cả tâm trí và thân thể để chuẩn bị cho trò giải trí tối muộn.

Nhưng không hiểu sao Elou lại đến tập trung trễ hơn dự tính. Nếu xét theo tốc độ mọi khi của anh ta thì đúng ra Mantinus chẳng cần phải đợi lâu như vậy. Và khi người thuộc hạ trung thành vừa đến, hắn ngay lập tức biết lý do.

"Hể? Mình đi chơi hả chủ nhân?" - Silly xông xáo hỏi ngay khi bước vào phòng.

Thấy thế, Mantinus nhướng mày nhìn Elou, người đang đi phía sau Silly. Anh chỉ biết đáp:

"Thuộc hạ bất cẩn đi ngang qua phòng cô ấy, mong ngài thứ lỗi. Nhưng thực sự thuộc hạ cũng không ngờ các giác quan cô ấy nhạy đến vậy."

"Chủ nhân! Ngài định chơi mà không rủ em hả?"

Nghe Elou phân trần, Mantinus cũng chẳng rõ phải trách anh thế nào. Hắn chuyển ánh nhìn sang nhỏ hầu nữ Silly. Nhỏ lúc này đang mặc nguyên bộ đồ ngủ. Mái tóc đỏ thẫm, thắt hai bím mọi khi đang xõa ra, chuyển động nhẹ theo những cơn gió thổi vào từ cửa sổ đang mở toang.

Bắt được ánh nhìn của tên trùm, nhỏ bắt đầu khoe, bằng giọng điệu hào hứng và những cử chỉ nhí nhảnh như mọi khi:

"Ngài thấy dễ thương hông? Mấy nhỏ loài người cưng em lắm luôn. Bọn nó cho em đủ thứ đồ. Mà quan trọng nhất, mình sắp đi chơi đúng không ngài?"

Mantinus thở dài.

"Đúng, chúng ta sắp đi mua một món quà nhỏ cho tên hoàng tử kia, ở một buổi đấu giá nô lệ."

"Cho em theo với!"

"Không được, sẽ phiền phức lắm, nhất là đối với ngươi."

"Đi mà."

"Không!"

Hắn định tiến đến cạnh cửa sổ, nhưng bị nhỏ kéo lại.

"Đi màaaaaaaa. Ngài bỏ em lại là em quậy đó!"

"Chậc."

Mantinus đưa tay lên mặt, tỏ rõ vẻ chán chường.

"Không nghe thì có gì ráng mà chịu đấy."

"Vâng ạ. Nhưng nô lệ là gì vậy ngài?"

"Là những kẻ bị mất đi tự do, bị sai khiến như thú vật."

"Hả? Vậy..."

"Ngươi còn muốn đi không?"

"Tất nhiên là có chứ!"

"..."

Mantinus chẳng buồn thuyết phục con bé thêm nữa. Hắn đến cạnh chiếc cửa sổ và nhìn lên trời. Thấy gió thoảng mây trôi đều đều sao mà dễ chịu quá mức, hắn thi triển ma pháp, điều khiển luồng không khí xung quanh thân thể. Cả người hắn cứ thế nhẹ nhàng bay lên, ra ngoài cửa sổ. Lin cũng lập tức theo sau hắn.

"Giúp em với! Em có biết bay đâu." - Silly gọi với theo.

"Elou, giúp nó đi."

Ông chú Elou u ám chỉ còn biết ngậm ngùi tuân lệnh mà cõng nhỏ Silly lên lưng. Nhỏ yên vị xong xuôi, anh mới nhảy lên ngọn một cái cây lớn gần đó. Rồi anh cường hóa đôi chân bằng ma lực, tận dụng thân thủ phi thường của mình phóng một phát cực mạnh về phía căn nhà cao tầng cách đó khá xa.

Giữa không trung, áo choàng anh tung bay trong gió. Chiếc áo đen bó sát bên trong làm lộ rõ thân hình gầy gò nhưng săn chắc của anh.

Tiếp đất bằng một cú trượt dài, chân Elou cọ sát vào từng miếng ngói, khiến chúng nát vụn. Và không chậm trễ, anh lập tức chuẩn bị cho cú nhảy tiếp theo, cứ thế từ mái nhà này sang mái nhà khác.

Mantinus và Lin thì vẫn đang lơ lửng một chỗ. An tâm về hai đứa thuộc hạ rồi, hắn mới thi triển ma pháp tàng hình. Hai vòng tròn ma pháp thoáng hiện ra dưới chân hắn và Lin rồi biến mất. Giờ thì chẳng ai thấy họ nữa. Cả hai bắt đầu vừa thong thả bay, vừa ngắm cảnh xem trăng.

Phía trên, bầu trời phô bày những dải sao đêm tuyệt đẹp. Dưới đất, phố xá trưng ra cái vắng lặng lạnh người. Nhưng cả vùng đô thị cũng không hoàn toàn tịch mịch. Vẫn còn một số ít những căn dinh thự bừng sáng không khí của các buổi dạ tiệc, dăm ba cái chợ đầu mối, vài đồn trú canh giữ an ninh khu vực.

Mantinus và Lin tiếp tục lướt qua những cơn gió. Không lâu sau, hai ma vật đã đến được nơi cần đến. Họ đáp đất tại một con hẻm vắng, nơi Elou và Silly đang đợi sẵn. Dù đã tàng hình, con bé Silly vẫn cảm nhận được họ.

Ngay khi Mantinus vừa đáp đất và tháo bỏ ma pháp tàng hình, con bé lại bước đến hỏi mấy câu không đâu:

"Em hóng quá! Mà ngài có đủ tiền mua quà không đó?"

"Đâu nhất thiết phải có tiền."

"Hể? Ngài định quỵt hả? Ngài dạy em rằng việc đó là xấu mà."

"Ở đây thì khác. Dẫn đường đi Elou."

Cả nhóm rời con hẻm, đi bộ qua một đoạn vỉa hè vắng. Một chiếc xe thằn lằn kéo phóng nhanh trên đoạn đường thấp thoáng ánh đèn vàng, xen lẫn vào thứ không khí tịch mịch đêm nay.

Tới một căn nhà trọ ven đường không lớn cũng không nhỏ, Elou dẫn cả nhóm bước vào. Đứng trực ở bàn tiếp tân là một cặp vợ chồng già chất phác. Tóc họ đã bạc trắng, trán đã chằng chịt nếp nhăn. Người đàn bà thấy có khách liền lên tiếng bằng giọng run run:

"Quý khách cần gì? Chúng tôi vẫn còn phòng trống đấy ạ."

Elou bước tới, đưa ra bốn tấm vé vào cửa. Bà cụ cầm lấy chúng, xem qua một lượt rồi gật gù:

"À, ra là các vị đây có hẹn trước. Trước khi vào việc chính, mong các vị đeo những thứ này lên."

Bà cúi xuống, lấy ra bốn cái mặt nạ kèm bốn chiếc vòng tay đặt lên bàn. Cả nhóm cũng làm theo lời bà cụ. Ngay lập tức, Mantinus cảm nhận được bất thường khi thấy chiếc vòng bám chặt lấy cổ tay hắn không rời. Hắn đưa mắt liếc bà cụ.

Bắt được ánh mắt hình viên đạn của tên trùm, bà cụ liền giải thích:

"Quý khách thông cảm, để đảm bảo an ninh, chúng tôi cần áp chế ma lực của quý khách. Nhưng quý khách cứ yên tâm, sẽ có người gỡ chúng giúp ngài sau buổi đấu giá."

Mantinus cho qua. Hắn cũng chẳng để tâm mấy đến việc bị áp chế. Cả nhóm chuẩn bị đi theo bà cụ. Nhưng riêng Silly lại ngần ngại không đeo vòng. Nhỏ chỉ đứng im một chỗ và ngơ ngác nhìn chiếc vòng, dù trước đó nhỏ đã đeo mặt nạ cũng đáng ngờ không kém lên mà không cần nghĩ. Phải đến khi Mantinus nhắc một tiếng, nhỏ mới tỉnh ra mà gượng gạo đeo vòng rồi di chuyển theo nhóm.

"Thế nên ta mới không dẫn ngươi theo đấy." - Mantinus nói.

Silly thì chỉ cúi mặt, im lặng không đáp.

"Giờ thì mời các vị theo tôi."

Cả nhóm theo sự chỉ dẫn của bà cụ đi ra gian nhà sau.

Rồi họ xuống một cầu thang nọ dẫn đến tầng hầm. Nơi đây chẳng có gì ngoài hàng hóa, đồ đặc thông thường, tạo thành một lớp ngụy trang khéo léo. Bà cụ tiến lại gần một thùng gỗ và đặt tay lên đó. Bà lẩm nhẩm niệm chú.

Chợt, bức tường bên cạnh chầm chậm tách ra làm hai và dần cách xa nhau. Sau những chấn động nhẹ và tiếng ầm ầm của gạch đá, một lối đi hẹp được hình thành.

Bà cụ cúi nhẹ người.

"Mời các vị."

Mantinus đi đầu tiên, theo sau hắn lần lượt là Lin, Silly, rồi tới Elou cuối cùng. Và thứ cảnh tượng mà tên trùm ba mươi nghìn năm tuổi ấy chứng kiến sau khi đi qua cái lối hẹp đó, nó thực sự khiến hắn cảm thấy có chút hứng thú.

Đó là khung cảnh một khán phòng opera thực thụ, lớn hơn nhiều so với rạp kịch ở Surlivent. Sân khấu nơi đây trông thật hoành tráng với hai bức màn đỏ rực tựa dòng máu chảy xuống từ trên cao. Những chiếc đèn chùm cầu kỳ, chói lóa cũng giúp không gian xung quanh thêm phần tráng lệ. Các hàng ghế lúc này phần nhiều đã được lấp đầy bởi những vị khách ăn vận sang trọng. Ai nấy đều đeo một chiếc mặt nạ trắng giống hệt nhau.

Mantinus còn chưa nhìn thỏa con mắt thì đã có một người nhân viên tiến đến mở lời:

"Cho tôi xin phép được dẫn các vị khách quý đây đến vị trí ngồi tương xứng với những chiếc vé mà các vị đã mua."

Cả nhóm được dẫn đến một khu vực sang bậc nhất, có hàng ghế riêng gồm bốn chiếc dát vàng. Từ đây hoàn toàn có thể nhìn rõ mọi thứ trên sân khấu. Chưa hết, trên mấy cái bàn nhỏ cạnh mỗi ghế còn có thực đơn đồ uống, chuông gọi bồi bàn và đủ thứ tiện ích khác, kể cả phi pháp.

Nhóm đang hào hứng thì gần đó bỗng xì xầm vài lời ra tiếng vào, chỉ trỏ này nọ về cách ăn mặc của cả bọn, đặc biệt là Silly với bộ đồ ngủ và Elou với cái áo choàng cũ rách nát. Ông chú Elou thì tất nhiên chả thèm để ý. Anh chỉ khoanh tay, ngồi xuống.

Riêng con bé Silly thì bị mấy giọng cười đểu chọc cho giận lên. Nhỏ quay qua trừng mắt, chực lao tới xé mõm đám đó. May là có Lin kịp thời đưa tay ngăn lại.

Mantinus sau khi ngồi xuống thì cũng kìm nhỏ lại bằng lời nói:

"Ta biết ngươi đang kích động hơn mọi khi, nhưng tạm thời cứ bình tĩnh lại đã."

Silly nghe vậy thì cũng chỉ "hừ!" một tiếng rồi ngồi xuống cạnh chỗ Lin. Mantinus bấy giờ mới có thể bắt đầu tận hưởng bầu không khí buổi đấu giá. Lin kế bên hắn thì lấy giấy, bút chì ra như một thói quen.

Không để cả bọn đợi lâu, chỉ tầm năm phút sau đó, tấm màn đỏ dần được kéo lên. Tất cả ánh đèn chỗ khán đài đồng loạt tắt phụt. Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về người dẫn chương trình đang đứng trên sân khấu, nơi duy nhất còn sáng.

Trong một bộ vest trang trọng, anh ta cất tiếng:

"Xin lỗi vì đã để những quý khách hàng đáng kính đợi lâu. Tôi xin trịnh trọng thông báo, buổi đấu giá thứ hai trong tháng tám của thương hội Larak chi nhánh thành phố Star chính thức bắt đầu!"

Theo sau đó là một tràng pháo tay vang dội khắp khán phòng.

"Trước hết thì tôi xin phép phổ biến đến các vị khách lần đầu tham dự về việc mua hàng..."

Người dẫn chương trình bắt đầu giải thích quy trình mua hàng: khách đấu giá xong sẽ nhận thẻ, cuối buổi dùng thẻ đó thanh toán, cung cấp địa chỉ để bên thương hội giao hàng tận nhà với cam kết bảo mật tuyệt đối. Bên cạnh đó là vài quy tắc như giữ bí mật về giao dịch, không tò mò danh tính người khác,... để đảm bảo giao dịch thuận lợi.

"Được rồi, nếu mọi người đã hiểu rõ luật chơi thì chúng ta sẽ đến với món hàng đầu tiên. Mở màn cho buổi đấu giá hôm nay sẽ là một cá thể ma vật kỳ bí vô cùng, dám chắc sẽ khiến các quý ông, những người mê cảm giác mạnh, phải thèm khát!"

Lời vừa dứt, một chiếc lồng lớn được chầm chậm đẩy ra từ sau cánh gà. Thứ đang bị giam cầm bên trong là một con quái vật với phần thân người cao lớn, gầy guộc đến mức lộ cả xương sườn ra ngoài một cách kỳ dị. Cái lưng đầy gai của nó khom về trước. Đầu nó trông chẳng khác gì một cái sọ hươu có nhiều nanh nhọn với một cặp sừng dài, tỏa ra như những nhánh cây.

Nó chồm về phía khán đài, hướng đôi mắt đỏ lòm vào những miếng thịt tươi rói đang ngồi thong dong trước mặt nó. Mồm nó liên tục gào rú và nhỏ dãi thèm thuồng. Hai cánh tay của nó dài khủng khiếp, cùng bàn tay xương xẩu rợn người cứ chực phá toang cửa lồng. Cảnh tượng khiến nhiều đứa quý tộc co rúm lại, không phải vì sợ, mà là vì thích thú.

"Ngoan nào!" - Người dẫn chương trình hét lớn.

Đồng thời anh ta thi triển ma pháp. Một vòng tròn trên lưng nó sáng lên. Nó gào rú trong đau đớn, rồi nhất thời ngoan ngoãn. Không chậm trễ, người dẫn chương trình tiếp tục bằng một màn giới thiệu đầy chuyên nghiệp:

"Xin giới thiệu với quý vị, đây là Wendigo, một loài ma vật chúng tôi bắt được từ hầm ngục Rừng Algoqui. Với vẻ ngoài kỳ dị đến rợn người cùng sự hung hãn khủng khiếp, nó chắc chắn là một vật trưng bày hoàn hảo trong căn hầm của những vị chịu chi. Giá khởi điểm là hai nghìn ba trăm đồng vàng!"

"Hai nghìn năm trăm!"

"Hai nghìn tám trăm!"

"Ba nghìn!"

Những tiếng bàn tán cứ xôn xao, những màn hét giá cứ bùng nổ. Cảnh tượng ồn ào đến loạn.

Tại chỗ Mantinus, nhỏ Silly lúc này đang trong trạng thái căng thẳng lạ thường. Con bé nghiến răng. Mắt nhỏ trừng lên. Sâu trong đó là sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi mơ hồ và sát ý cuộn trào. Tay chân nhỏ co giật, bắt đầu tự cào cấu mình đến ứa máu. Nhỏ đã như vậy từ khoảnh khắc chứng kiến cảnh tượng con Wendigo bị nhốt trong lồng đến giờ.

Những dấu hiệu đó chỉ giảm khi Lin đưa tay lên xoa đầu Silly và ổn định tinh thần con bé bằng ma lực của cô. Mantinus bên cạnh cũng không hẳn là phớt lờ nhỏ. Hắn biết hết, và chỉ đơn giản là tin tưởng giao Silly cho cô thư ký của mình chăm sóc. Còn bản thân hắn thì tiếp tục tận hưởng bầu không khí dị dạng khoác màu sang trọng này.

Tiếng hô của người dẫn chương trình thì vẫn không ngưng vang lên, giữ bầu không khí luôn sôi nổi:

"Ba nghìn sáu trăm đồng vàng lần hai, ba nghìn sáu trăm đồng vàng lần ba. Vậy là món hàng đầu tiên, một cá thể Wendigo, đã có chủ! Nhân viên đâu, phát phiếu thanh toán cho vị khách ngồi ghế số ba mươi. Giờ thì ta đến với món hàng tiếp theo ngay thôi nào!"

Cứ thế, lần lượt từng món hàng được mang ra đấu giá. Không chỉ có nô lệ, vài loại vật hiếm khác cũng xuất hiện như thể những món phụ ăn kèm.

"Nữ nô lệ da trắng như tuyết đến từ phương Bắc, đã có chủ!"

"Lưỡi liềm bị nguyền của lãnh chúa vùng Raedier, đã có chủ!"

"Một con Lamia cái còn sống, đã có chủ!"

"High Orc cấp cao, đã có chủ!"

Mantinus không quá để tâm đến mấy thứ như vậy. Thứ làm hắn thích thú là những màn hò hét, những màn cạnh tranh khốc liệt của đám vung tiền như nước lã, những màn chống trả và sự bất lực của những món hàng. Trong mắt hắn, đây tuy không hẳn là một trò giải trí xuất sắc, nhưng cũng có chút vị để xem.

Cho đến khi món hàng ấy được đem lên, một món hàng mà ngay cả Mantinus cũng muốn có cho bằng được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free