Bản hợp đồng của trùm hầm ngục - Chương 9: Chapter 9: Những món quà đắt giá
"Thưa các vị khách quý, xin hãy chú ý. Món hàng tiếp sau đây của chúng tôi chắc chắn sẽ khiến các vị phải chi đến những đồng cuối cùng. Xin giới thiệu, giống loài gắn liền với sụp đổ của vô số quốc gia quá khứ, một con Yumehatch hàng thượng phẩm!"
Sau màn dẫn dắt đầy hứa hẹn của người dẫn chương trình, món hàng được đem ra, và nó lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong căn phòng đấu giá ấy.
Con Yumehatch ấy đẹp, đẹp vô cùng, tựa một tạo tác không tỳ vết của thần linh.
Nó sở hữu một nhân dạng gần như hoàn hảo. Với nước da trắng tinh khiết, đôi môi mỏng, cơ thể nhỏ nhắn, mảnh mai cùng thứ nhan sắc đầy mê hoặc, nó khiến tất cả những tên đàn ông trong khán phòng phải dậy sóng. Ba con mắt đỏ long lanh như hồng ngọc, bàn tay sáu ngón đầy vuốt nhọn, những đặc điểm ma vật ấy càng tô điểm cho nét đẹp của nó thêm phần quỷ dị, độc đáo.
Nếu trên người con Yumehatch không có lớp áo vải dài che thân, sự tồn tại của lý trí trong cái khán phòng này hẳn sẽ bị xóa sổ gần hết. Cái dáng vẻ co rúm lại vì sợ sệt của nó cũng chỉ khiến đám tài phiệt thêm phần thích thú.
"Quý vị bình tĩnh nào. Hãy để tôi giới thiệu đôi chút đã chứ."
Phải đến khi tiếng người dẫn chương trình vang lên, sự ổn định mới trở lại trong đôi chốc.
"Đây là một cá thể Yumehatch cái. Chúng tôi đã rất vất vả, và còn phải cực kỳ may mắn, mới bắt được nó tại một hầm ngục cấp Thảm Họa đấy. Chi phí thuê người bảo vệ, giữ gìn món hàng nguyên vẹn cũng vô cùng tốn kém."
Anh ta vừa nói vừa liên tục khua tay minh họa trông rất chuyên nghiệp.
"Mà nếu các vị có lo ngại về những tin đồn xoay quanh chuyện nó mang đến thảm họa, thì xin cứ yên tâm. Hiện nó vẫn chưa trưởng thành, và chúng tôi cũng đã yểm nô ấn kìm hãm ma lực lên nó. Đảm bảo sẽ không có bất kỳ vấn đề gì. Vậy các vị sẽ trả bao nhiêu cho món hàng này đây? Giá khởi điểm: mười nghìn đồng vàng!"
Những tiếng hét giá bệnh hoạn cứ thế vang lên liên tục, tưởng chừng như không hồi kết. Cũng phải, vì một món hàng ngon thế này thì khó có ai mà buông bỏ được. Mantinus tất nhiên không ngoại lệ. Hắn từ nãy đến giờ vẫn đang nhìn chằm chằm về phía con Yumehatch bằng ánh mắt tràn ngập hứng thú.
Nhưng, hắn cần món hàng kia không phải vì dục vọng thể xác, mà là bởi nó khơi dậy trong hắn một thứ phức cảm khác. Thứ phức cảm đó kích thích tâm trí hắn, khiến dòng suy nghĩ chạy nhanh hơn trong cái đầu ba mươi ngàn năm tuổi ấy:
Chính nó, mảnh ghép cuối cùng mà ta đang tìm kiếm! Không, bản thân nó đã là cả một kế hoạch rồi. Cần gì đám ma vật của tên Nero kia, cần gì phải tốn thời gian chuẩn bị rườm rà? Riêng con yumehatch ấy, chỉ mình nó thôi, là đã quá đủ để khơi mào hỗn loạn.
Cơ thể hắn run lên nhè nhẹ. Đôi bàn tay siết lại thật chặt.
Chậc, cái cảm giác này... thật sự khiến ta không ngồi yên nổi.
Phải, thứ thúc đẩy hắn là phức cảm của một kẻ tự tay tạo nên sân khấu và sắp xếp diễn viên theo ý mình, phức cảm của kẻ thống trị tất cả. Một kế hoạch mới theo đó mà thành hình trong tâm trí hắn. Từng suy tính, từng nước đi, đều được sắp xếp kỹ càng.
Vậy thì... bắt đầu thôi chứ nhỉ.
Và giờ là lúc chính tiệc được khai màn.
Trong khi vẫn dán chặt ánh nhìn của mình vào con Yumehatch, hắn ra lệnh:
"Elou, quay về dinh thự và chỉ đường cho tên hoàng tử tới nhận quà. Sau đó trở lại đây trước khi hắn đến. Nhớ kỹ là phải trở lại trước khi hắn đến đấy!"
"Thuộc hạ đã rõ."
Elou thoắt cái đã mất tăm. Về phần mình, Mantinus quay qua Lin mượn giấy bút. Hắn tốc ký vài dòng rồi cất tờ ghi chú vào trong túi áo. Chuẩn bị xong xuôi, hắn nhảy một phát thẳng từ chỗ của mình đến chính giữa sân khấu. Hành động khó đoán đó khiến những cái mồm đang hùng hồn hét giá đột ngột im bặt. Vô số ánh mắt ngơ ngác đổ dồn về phía Mantinus.
Không để sự im lặng kéo dài lâu hơn, người dẫn chương trình lên tiếng:
"Xin hỏi quý ngài đây đang tính làm gì? Ngài đã quên mất điều lệ "không được rời chỗ ngồi" sao? Chúng tôi sẽ không truy cứu nếu ngài xin lỗi và về chỗ ngồi."
Kèm theo đó là những tiếng rì rầm bàn tán phát ra từ mọi hướng.
Mantinus xoay người về phía khán đài, hai tay thong thả để ra sau. Hắn im lặng một nhịp, lần nữa ngắm nhìn khung cảnh khán phòng hoa lệ. Đoạn, hắn hắng giọng rồi dõng dạc cất tiếng:
"Rất tiếc khi phải cắt ngang cuộc vui của các ngươi, nhưng ta có một thông báo quan trọng cần nói. Đó là toàn thể những vị khách đang có mặt trong khán phòng này, đã trở thành một phần trong món quà mà ta chuẩn bị cho nhị hoàng tử Gravion Kelthar, bạn ta."
Khán phòng ngày càng xôn xao, ồn ào. Cạnh Mantinus, anh chàng dẫn chương trình lúc này đã chuyển từ cảnh cáo sang đe dọa, giọng điệu trầm xuống:
"Quý ngài đây có biết mình đang nói gì không vậy? Cái giá phải trả cho trò hề này có thể là tánh mạng ngài đấy!"
Nhưng tất nhiên, những lời đó chẳng mảy may làm Mantinus bận tâm.
"Việc của các ngươi bây giờ là ngồi yên ở đây và im lặng chờ đợi. Chỉ cần như vậy là giữ được mạng. Tiện thể nói luôn, ta sẽ lấy con Yumehatch này. Có chút chuyện ta cần nó làm."
Tất nhiên, những lời đó dễ dàng khiến đám khách nhảy dựng lên, xù lông nhím. Kẻ nào kẻ nấy la ó, chửi rủa liên miên bằng những từ ngữ tục tĩu nhất mà chúng có thể nghĩ ra.
"Xử tên hề này đi! Treo cổ cả lò nhà nó!"
"Ở đâu ra con súc vật mồ côi này vậy? Giết nó đi!"
"Làm gì đi chứ ban tổ chức!"
Cảnh tượng trông thật hỗn loạn. Những bộ trang phục sang trọng của đám tài phiệt giờ chẳng thể giúp chúng giữ lại vẻ ngoài thanh lịch được nữa. Trước tình hình đó, người dẫn chương trình rút từ trong áo ra một khẩu súng lục ổ xoay. Anh ta chĩa họng súng thẳng vào đầu Mantinus và nói:
"Đừng hận tôi nhé, hỡi vị khách ngu ngốc!"
Một tiếng "đoàng" điếc tai vang lên, kèm theo đó là màn la hét đầy phấn khích của đám tài phiệt. Rồi chúng nhìn về phía sân khấu với tâm thế chờ đợi cảnh máu me. Đáng tiếc, chưa có giọt máu nào đổ cả. Trước đôi mắt đang trố ra của đám tài phiệt, viên đạn bị chặn đứng và ép dẹp bởi một lớp màn chắn đen đặc quánh, thứ ma pháp phòng hộ quen thuộc của Mantinus.
"Ma pháp? Chuyện xàm cức gì thế này? Sao mày có thể dùng được ma pháp!?"
Trong cơn hoảng loạn tột độ, người dẫn chương trình liên tục bóp cò. Khẩu súng trên tay anh ta cứ thế khạc lửa thêm ba bốn lần nữa. Nhưng kết quả vẫn chẳng khác, chỉ có số đầu đạn găm trên màn chắn là ngày một nhiều thêm. Và rồi khi đám tài phiệt còn chưa kịp khép mồm thì chỗ đạn biến dạng ấy bỗng đồng loạt phóng ngược trở lại, đục tan nát cơ thể người dẫn chương trình, biến anh ta thành một cái tổ ong bầy hầy, nhớp nháp.
Cái xác ngã bẹp xuống đất. Máu tràn ra khắp sân khấu.
Đám tài phiệt lại hét toáng lên, lần này thì trên mặt chúng chỉ còn một màu tái mét. Nhiều đứa đã bắt đầu rời chỗ ngồi và chạy loạn xạ. Không may cho chúng, những lối ra đã hoàn toàn bị chặn lại bởi ma pháp của Lin. Tình cảnh đám lắm tiền nhiều tật ấy lại càng thêm đáng thương khi mà ở gần đó, một kẻ đồ tể nhỏ con đang nung nấu ý định xé xác chúng.
Bên thương hội cũng không mù. Một toán nhân viên lập tức được cử đi để giúp các vị khách sơ tán. Một toán khác tiến tới, bao vây Mantinus. Tên nào tên nấy đều trông cực kỳ đô con và được trang bị đầy đủ vũ khí, từ cận chiến đến đánh xa. Một trong số chúng, kẻ có vẻ là chỉ huy, lớn tiếng hỏi Mantinus:
"Rốt cuộc ngươi là ai? Có mục đích gì? Tại sao vòng tay áp chế ma lực không có tác dụng với ngươi hả?"
"Ngươi hỏi nhiều vậy làm sao ta trả lời kịp chứ."
Mantinus giơ cánh tay đeo vòng lên. Chiếc vòng vốn đang nguyên vẹn bỗng chốc tan thành cát bụi rồi bị gió thổi đi.
"Các ngươi còn một cơ hội cuối cùng. Tuân lệnh ta, hoặc mạng các ngươi và đám khách kia sẽ là thứ giúp hầu nữ nhà ta giải tỏa căng thẳng." - Tên trùm hầm ngục đe dọa.
Nhưng những lời đó hình như chẳng lọt vào tai đám tay sai của thương hội, khi mà tên chỉ huy cứ thế ra lệnh:
"Đội cận chiến, tấn công! Đừng để hắn có thời cơ sử dụng ma pháp! Đội xạ thủ đừng bắn vội, đợi thời cơ mà xả đạn!"
Lời vừa dứt, bốn năm tên xách vũ khí áp sát Mantinus. Tốc độ cũng không chậm. Hai tên tiên phong yểm ma pháp vào vũ khí của mình. Một tên bao quanh mũi thương bằng một cơn lốc nhỏ và đâm tới. Một tên nhảy lên, chuẩn bị bổ xuống bằng lưỡi rìu bọc đá. Thoáng. Cả hai cùng tan xác sau một cú vung tay của Mantinus. Máu thịt văng tứ tung. Mantinus vung tay thêm phát nữa, một cơn gió mạnh thổi tới, đẩy lùi hoàn toàn đám người kia.
Ngay lúc ấy, Mantinus cởi bỏ mặt nạ, xóa luôn lớp ngụy trang con người. Hắn đối diện với đám tay sai thương hội bằng cái đầu bọ ngựa dị hợm của mình.
Trên mặt đất, một vòng tròn ma pháp rộng lớn xuất hiện, bao trọn cả căn phòng và sáng rực lên màu tím thẫm. Tên chỉ huy tuy có thoáng bất ngờ nhưng vẫn không rút lại lệnh tấn công. Đám người kia cố áp sát Mantinus, để rồi chợt nhận ra vũ khí của mình đã bị ăn mòn đến nỗi gãy vụn. Dù vậy, dù chỉ còn đôi tay trần, chúng vẫn tiếp tục lao vào như những con thiêu thân.
Thình lình, một con Wendigo nhảy ra từ sau cánh gà sân khấu, ngoạm lấy một tên tay sai và xé xác hắn theo cách cực kỳ tàn bạo. Những con ma vật khác được thả xích cũng bắt đầu tràn ra, đồ sát con người bằng sự hận thù khủng khiếp mà chúng đã nuôi dưỡng từ lúc mất đi tự do. Tên chỉ huy định kích hoạt nô ấn để kiểm soát đám quái. Nhưng đống nô ấn, dưới sự tác động của Mantinus, hiện đã trở nên hoàn toàn vô dụng.
Hết cách, đám tay sai đành chuyển mục tiêu sang đám ma vật, cố ngăn chúng tấn công khách hàng. Tuy đã mất vũ khí nhưng đám này vẫn liều mạng chống trả bằng ma pháp và cơ bắp.
Hai bên giao chiến kịch liệt.
Giữa khung cảnh đó, Mantinus thong dong đứng quan sát. Đằng xa, ở chỗ đám tài phiệt cũng đang diễn ra một cuộc đồ sát khác. Nó đẫm máu đến mức tên trùm hầm ngục phải nói qua ấn ký công dân trên tay:
"Lin, kiềm Silly lại, đừng để nó giết nhiều quá. Có vài tên khách quan trọng mà chúng ta cần phải bắt sống. Những kẻ biết nghe lời, chịu ngồi yên thì cũng không cần giết."
"Rõ."
Trong lúc đám tay sai của thương hội đang say sưa bán mạng, tên chỉ huy của chúng đưa một viên đá lên gần miệng. Một vòng tròn ma pháp nhỏ sáng lên. Tên chỉ huy nói vào đó:
"Tình hình sơ tán các vị khách thế nào rồi?"
Đầu bên kia lên tiếng hồi âm:
"Không được, có kẻ nào đó đã chặn tất cả các cửa bằng rào chắn ma pháp. Những cổng dịch chuyển khẩn cấp cũng không thể hoạt động. Các pháp sư vẫn đang cố gắng giải quyết."
Tất nhiên, những lời nói, hành động đó hoàn toàn không thoát khỏi các giác quan nhạy bén của Mantinus. Nhưng hắn để mặc cho tên chỉ huy liên lạc. Việc ngắm chúng vùng vẫy trong tuyệt vọng đối với hắn cũng không phải tệ.
"Nhanh lên! Bọn tôi sẽ cố câu thêm thời gian." - Tên chỉ huy căng thẳng nói lớn.
"Khoan đã. Có thứ gì đó đang tới. Các ngươi làm gì vậy? Giết nó đi chứ! Chết tiệt, nó chỉ là một đứa con gái thôi mà! Cút đi! Không!"
Thứ âm thanh cuối cùng truyền qua viên đá chỉ là những tiếng gãy xương, những tiếng la hét đầy sợ hãi. Và dường như nỗi sợ đó cũng đã lan sang tên chỉ huy, ám lên mặt hắn một màu xanh tái mét. Những tên tay sai của thương hội cứ từng người một ngã xuống. Còn Mantinus, kẻ tạo nên sự hỗn loạn này, thì vẫn đứng đó và nhìn thẳng vào tên chỉ huy bằng đôi mắt bọ vô hồn.
Trong cơn cùng quẫn, tên chỉ huy rút súng ra, xả sạch chỗ đạn mình có. Những viên đạn va phải tường chắn và bị phản lại. Với thân thủ khá ổn, tên chỉ huy đoán hướng đạn và né sạch. Hắn áp sát Mantinus, vung thanh kiếm có phủ ma pháp của mình. Nhưng rồi hắn bị con Wendigo đè xuống thật mạnh, hộc cả máu.
Con quái cầm tên chỉ huy đưa lên miệng. Hắn ngừng vùng vẫy, bất lực chờ chết. Con Wendigo chuẩn bị nhai đầu hắn thì Mantinus đánh tiếng. Thấy vậy, nó không ăn tên chỉ huy nữa, thay vào đó nó dùng tay kia đấm thêm một phát khiến tên chỉ huy bất tỉnh nhân sự.
Giải quyết xong đám tay sai của thương hội, Mantinus quay qua con Yumehatch. Không giống những ma vật khác, dù đã được tháo xích nhưng nó chỉ ngồi trơ ra đó với nỗi sợ hãi in hằn trên gương mặt.
Lúc này thì Elou cũng vừa trở lại. Anh quỳ một gối trước Mantinus, cúi đầu báo cáo tình hình:
"Thuộc hạ đã hoàn thành nhiệm vụ."
"Tốt. Lại sắp có việc cho ngươi làm đây." - Mantinus nói trong khi ánh nhìn vẫn dán chặt vào con Yumehatch.
Hắn đưa bàn tay phải lên trước mặt con quái. Cơ thể nó sáng lên, ấn ký nô lệ trên trán nó được khôi phục. Đồng thời Mantinus thôi miên con Yumehatch, khiến mắt nó chuyển sang màu tím, trông cứ như mất hồn. Hắn cũng truyền vào đầu nó một loạt hình ảnh và yểm thêm bốn ma pháp khác lên người nó.
Rồi hắn chỉ về phía một lối ra nơi chỉ toàn xác chết và bảo:
"Đi đi, theo những chỉ dẫn mà ta vừa cho ngươi xem."
Con Yumehatch làm theo mệnh lệnh. Nó đứng lên và chạy, tốc độ không nhanh cũng không chậm.
Giữ nó lại hẳn sẽ khá phiền phức. Thôi thì hôm nay tặng quà cho thêm một kẻ nữa vậy. - Mantinus nghĩ.
Rồi hắn quay sang Elou:
"Ngươi bám theo nó, đảm bảo nó đến được nơi cần đến. Sau đó hãy để lại tờ giấy này bên cạnh nó."
Hắn lấy ra tờ giấy ghi chú cất trong túi áo và đưa cho Elou.
"Thuộc hạ tuân mệnh."
Elou nhận lấy tờ giấy, rồi thoắt cái lại hòa vào bóng tối.
Giữa mớ hỗn độn do bản thân tạo ra, Mantinus đảo mắt một vòng. Mọi thứ hiện tại đã khá đâu vào đấy. Đám ma vật, sau khi giết sạch những kẻ đã thẳng tay giam giữ, đánh đập chúng thì liền bước đến và cúi đầu trước Mantinus.
Phía Lin và Silly cũng đã giải quyết xong. Cô thư ký hiện đang ngồi điềm tĩnh ở hàng ghế VIP ban đầu. Con bé hầu nữ thì đã hết căng thẳng sau khi quậy một trận ra trò, và giờ đang nằm ngủ ngon lành trên đùi Lin. Về phần những tên tài phiệt may mắn còn sống, chúng đã bị Lin trói lại bằng những sợi xích bóng tối và dồn một góc. Còn lại, tất nhiên, đều đã chết.
Sự hài lòng của Mantinus thể hiện rõ qua hai cọng râu đang rung nhẹ của hắn. Hắn đưa tay lên mặt, dùng ma pháp tạo lại lớp ngụy trang con người.
Vài phút sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, bức tường ở chỗ một lối vào nọ bị phá vỡ. Đoàn lính với người dẫn đầu là Gravion tiến vào. Hành động của họ làm kinh động đám ma vật, nhưng Mantinus đã kịp giữ chúng lại. Bằng ánh mắt và ma lực, hắn ra lệnh cho chúng không được manh động.
Về phần đoàn lính của Gravion, cảnh tượng xung quanh đẫm máu đến mức khiến cả những chiến binh kỳ cựu phải kinh ngạc ra mặt. Chàng hoàng tử trẻ cũng phải khựng lại vài giây. Sau đó cậu đảo mắt quan sát một vòng. Rồi cậu ra lệnh cho binh lính thu dọn hiện trường, áp giải đám tài phiệt còn sống. Bản thân cậu thì vội vàng chạy tới sân khấu chỗ Mantinus đang đứng.
"Rốt cuộc chuyện này là sao, ngài Mantinus? Có nhất thiết phải giết nhiều thế này không? Còn cả... những con ma vật này nữa."
"Nếu đám tài phiệt chịu nghe lời ta thì đã chẳng có ai phải chết cả. Ta chỉ tự vệ thôi, hoàn toàn không vi phạm hợp đồng."
Nghe vậy, Gravion nhăn mặt, lộ rõ vẻ bất mãn:
"Nhưng vài chục mạng người chỉ trong một đêm thì quá man rợ rồi! Vẫn còn luật pháp, vẫn còn tôi mà! Ngài nói mình chỉ tự vệ, vậy sao không dùng phép thôi miên?"
"Ma pháp tinh thần vốn là sở đoản của ta. Thôi miên cùng lúc nhiều cá thể như vậy trong thời gian dài rất tốn sức. Không đáng."
"Vậy còn hắc xích? Thiếu gì cách. Không, đúng ra ngài nên cho tôi biết về buổi đấu giá ngay từ đầu. Ngài..."
"Nói nhiều quá đấy!" - Mantinus cắt ngang, lên giọng - "Ngươi quên ta là gì rồi sao?"
Gravion im lặng không đáp. Câu trả lời mà Mantinus nhận được từ cậu là tiếng chép miệng và cử chỉ quay mặt đi đầy hậm hực, khiến bầu không khí thêm phần e dè, khó xử. Bàn tay buông thõng của cậu siết chặt, run nhẹ một thoáng rồi lại từ từ thả lỏng. Vai cậu phập phồng, có lẽ là đang hít thở sâu. Rồi cậu trở lại với dáng vẻ điềm đạm mọi khi:
"Tôi biết tiêu chuẩn đạo đức của loài người không áp dụng cho ma vật, và ngài thì thích tận hưởng những trải nghiệm mới mẻ. Nhưng tôi vẫn mong ngài bớt khát máu. Thảm sát chỉ nên là phương án cuối cùng."
Mantinus nhún vai.
"Thôi được, lần sau ta sẽ nhẹ tay hơn. Mà nói gì thì nói, đây là dịp để ngươi lập công còn gì."
"Đúng vậy thật, chỉ là..." - Gravion ngập ngừng - "Thôi bỏ đi, chuyện đã qua nói thêm cũng vô ích. Cảm ơn ngài đã giúp. Thế giờ ngài định xử trí đám ma vật này thế nào?"
Gravion nhìn đám ma vật đang quỳ rạp trước Mantinus bằng ánh mắt lo ngại. Thấy vậy, tên trùm hầm ngục đáp:
"Hiện ta đã áp chế chúng rồi. Lát nữa sẽ đem thả về tự nhiên, dù gì chúng cũng chỉ là nạn nhân."
"Vậy cũng ổn."
Mantinus và Gravion lại nhìn xa xăm. Ánh nhìn ấy của họ chẳng có tác dụng gì ngoài tạo nên một khoảng lặng ngắn. Cả hai đều thấy rằng công cuộc áp giải tội phạm đã gần xong, nhưng cũng đều biết cuộc trò chuyện này vẫn cần dài thêm, nhất là khi nhiều vướng mắc đang cần được giải quyết ngay bây giờ.
Để tiếp tục, Gravion hỏi:
"Hẳn ngài đã biết về cuộc chiến tranh ngai vàng của tôi?"
"Có vấn đề gì sao?"
Gravion không đáp. Thấy vậy, Mantinus nghiêng nhẹ đầu, tiếp:
"Yên tâm đi, ngươi không phải chịu thiệt đâu."
"Hy vọng là vậy, nhưng tôi vẫn không thích việc ngài tự ý can dự cho lắm."
"Ta chỉ giải khuây chút ấy mà. Có điều, chẳng phải ngươi chỉ cần nhờ ta xử tể tướng là xong rồi sao? Một kẻ thực dụng như ngươi lại bỏ qua phương án đơn giản đó ư?"
Thật ra, dù ngươi có nhờ thì ta cũng không làm. Sẽ chẳng có gì thú vị nếu giải quyết quá nhanh gọn. Chỉ là ta thật sự tò mò đấy. - Mantinus thầm nghĩ.
Gravion trầm ngâm một thoáng. Sau đó cậu thở dài và đáp:
"Tôi có lý do riêng của mình."
"Vậy à?"
Tên trùm hầm ngục liếc sang Gravion, người từ nãy đến giờ vẫn luôn tránh né ánh mắt của hắn. Không rõ chàng hoàng tử trẻ có bắt được cú liếc ấy hay không, nhưng cậu vẫn giữ được giọng điệu khá vững vàng:
"Hơn nữa, kẻ thù của tôi không hề yếu. Vội vàng sẽ chỉ khiến thêm nhiều sinh mạng vô tội phải chết. Chưa kể việc khả năng cao tên tể tướng có thế lực chống lưng, không, hắn chắc chắn có..."
Ngừng một nhịp, Gravion đưa tay lên cằm suy nghĩ theo thói quen, rồi tiếp lời:
"Tóm lại, mong ngài tuân thủ hợp đồng, không can thiệp quá sâu vào chuyện cá nhân của tôi. Và... ừm... ngài thực sự không muốn cho tôi biết về ký ức của ả sát thủ hôm trước sao?"
Trước giọng điệu dè dặt đó của chàng hoàng tử, gương mặt giả của Mantinus nhíu mày. Hắn chắt lưỡi, gắt:
"Chậc. Ngươi đã hỏi câu ấy năm lần rồi đấy, suốt mấy ngày nay. Ta đã bảo là chẳng có gì đáng bận tâm cả, nghe không thủng à."
"Thôi được, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không hỏi nữa."
"Hiểu rồi thì tốt."
Nói thế, nhưng dòng suy nghĩ của Mantinus lại hoàn toàn khác, vì rõ ràng không có một thông tin nào là vô nghĩa:
Chưa đâu, hoàng tử à, vẫn chưa phải lúc ngươi nên biết về điều quan trọng nhất trong mớ ký ức ấy đâu. Một kẻ nhàm chán như ngươi chắc chắn sẽ phá hỏng tất cả.
Vậy nên, hãy cứ từ từ theo dõi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!