(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 147:
Cái gì? Còn có tên như vậy sao?
Tướng thủ thành ngây người, cho rằng mình nghe nhầm, hoặc đối phương đang mắng chửi y.
Chẳng biết người vô danh này muốn đi đâu, y cứ thế dõi theo...
Dữu Khánh không rõ mình rời đi trong tâm trạng nào, dù sao cũng chẳng chút lưu luyến, đến đầu cũng chẳng muốn ngoảnh lại, một ánh mắt cũng không buồn nhìn thêm.
Không đi ra bao xa, hắn lại lần nữa đi vào vùng nước đục ngầu, lướt qua một đám nạn dân đang lảo đảo lung lay, tập tễnh như đã kiệt sức mà tiến bước.
Ngoài cửa thành, một đám người đi tới, hắn một mình rời đi.
Những nạn dân mới tới này không ai để ý tới hắn, không chút nào bận tâm.
Hắn cũng không vì những nạn dân này mà dừng lại chút nào, bản thân hắn cũng không còn năng lực giúp đỡ được việc gì.
Lúc trước từng có ý nghĩ vì nạn dân mà vào trong thành đại náo một trận, nhưng việc cứng rắn với triều đình, khi rời kinh hắn đã từng làm một lần, tình cảnh bị trắng trợn vây bắt vẫn còn ghi sâu vào ký ức, như mới ngày hôm qua, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Hắn cũng biết mình không giúp được.
Cứu tế thực sự liên quan đến rất nhiều phương diện: cứu chữa lúc gặp tai họa, chi phí sinh tồn cơ bản, cách sinh tồn sau tai nạn, xây dựng, sửa chữa đường sá, đồng ruộng, nơi ở, còn có việc kiểm soát tình hình bệnh dịch; nhu cầu về tài lực, vật lực, nhân lực rất khổng lồ, căn bản không phải hơn mười vạn lượng bạc mà hắn bỏ ra kia có thể thực hiện.
Chút tiền đó của hắn cũng chỉ là giúp một ít nạn dân tạm thời không bị chết đói, tạm thời có nơi dung thân mà thôi.
Mà khu vực Chiếu Châu bị tai họa không chỉ có một vùng Thượng Uyển phủ, cũng nhiều hơn xa không chỉ hơn ba vạn nạn dân này.
Sau khi băng qua đám nạn dân đó, hắn đưa đôi tay tìm kiếm khắp người, moi móc trong khắp ngóc ngách quần áo, hy vọng còn có thể tìm được một tấm ngân phiếu bỏ quên.
Cũng không phải thân không một vật, hắn còn có bình Điểm Yêu Lộ kia, còn có một ít đan dược hành tẩu giang hồ, một ít vật phẩm tùy thân.
Ngoài những thứ đó ra, hắn vững tin đã moi móc hết người mình rồi, vậy mà ngay cả một đồng tiền cũng không lưu lại cho chính mình.
Hắn cũng không biết lần này mình đã ăn nhầm thuốc gì.
Bốp! Đột nhiên hắn hung hăng tự tát mình một cái.
Hắn không rõ, mình là tới đây để làm dân buôn người kiếm lời, tại sao lại lỗ đến nỗi vốn gốc cũng không còn?
Mười sáu vạn lượng bạc đó, cứ thế mà không công tặng cho người khác sao?
Bốp! Tay trái hắn hung hăng lại tự cho mình một cái tát.
Nghĩ đến số bạc hơn ba vạn lượng quanh co vay mượn từ bốn người Tô Ứng Thao ở kinh thành, giờ đã bị đóng góp hết, uổng công làm kẻ tiểu nhân.
Bốp! Tay phải hắn lại hung hăng cho mình một cái tát.
Nghĩ đến trên đường vào kinh thành vì kiếm chút tiền mà mạo hiểm, nghĩ đến tình cảnh thiếu chút nữa đã phải bỏ mạng.
Bốp! Hắn lại tự 'thưởng' mình một cái tát.
Nghĩ đến mình đánh nhau với ba vị sư huynh, nghĩ đến việc mấy trăm lượng bạc đoạt từ trên người ba vị sư huynh cũng đã đóng góp hết.
Bốp! Hắn lại cho mình một cái tát.
Sau cùng đau đớn chẳng những trên mặt, mà còn cả ở ngực, đau lòng vô hạn!
Một tay ôm lấy ngực cứ hoang mang như thế mà đi xa, thở dài thở ngắn không ngừng, ngay cả ý nghĩ muốn chết cũng dấy lên.
Trong lúc nghĩ quẩn, hắn đột nhiên nhảy lên trước, ầm ầm nhào vào trong nước bùn.
Bọt nước văng khắp nơi.
Thế nhưng nước quá cạn, không thể dìm mình chết đuối, còn nuốt phải một ngụm nước bẩn, cảm giác không dễ chịu, bò dậy, hắn liền phun nhổ phì phì, rồi ướt đẫm tiếp tục tiến bước...
Tâm huyết này, chỉ thuộc về truyen.free mà thôi.
----- bachngocsach ------
Thở hồng hộc, Chiêm Mộc Xuân đã chạy đến cửa thành, phải dừng lại, chống vào tường mà chậm rãi bước đi, thể lực của y quả thực rất tầm thường.
Đợi một hồi, sau khi hơi thở đã đều đặn lại, y lại trực tiếp chạy ra khỏi thành, thủ vệ cửa thành cũng nhận biết y, Trạng Nguyên lang đó mà, cứ thế cho y ra ngoài.
Chân trời đã xuất hiện màu trắng bạc, trời sắp sáng lên rồi.
Ra khỏi thành, Chiêm Mộc Xuân không nhìn thấy Dữu Khánh, chỉ thấy được cầu treo đã cất cao, còn có bên ngoài hào thành có một đám dân chạy nạn đang quỳ gối cầu xin.
"Ui, Trạng Nguyên lang sớm như vậy đã tới rồi."
Tướng thủ thành thức trắng đêm, ngáp ngắn ngáp dài. Vừa quay người lại, trông thấy Chiêm Mộc Xuân, liền vui vẻ bắt chuyện.
Hai người cũng đã quen thuộc, gần đây Chiêm Mộc Xuân bình thường dùng giỏ treo để ra vào thành.
Vẫn thở hổn hển, Chiêm Mộc Xuân chỉ vào nạn dân khóc sướt mướt bên ngoài, "Không phải có người đang phát tiền làm việc thiện giúp nạn dân vào thành sao?"
Tướng thủ thành than thở: "Ai, những nạn dân này là vừa mới tới, hơn ba vạn nạn dân bên ngoài thành trước đó đều đã vào thành hết rồi. Hơn ba vạn tính mạng xem như đã được cứu rồi. Cảnh tượng ấy... Ngươi đã từng thấy hơn vạn người quỳ xuống mà không thốt một lời nào chưa? Thật sự là cảnh tượng khó quên suốt đời!"
Chiêm Mộc Xuân lập tức hỏi: "Người làm thiện đâu rồi? Đã vào thành rồi sao?"
"Không có vào thành." Tướng thủ thành nhìn về phía xa xăm mịt mờ, vẻ mặt đầy cảm khái, "Sau khi giải cứu người liền rời đi. Vì cứu người, hắn đã dốc hết hơn mười vạn lượng bạc trên người, đến nỗi bản thân không còn tiền để vào thành, vì vậy rời đi rồi."
Chiêm Mộc Xuân chợt trở nên kích động, lập tức nắm chặt cổ áo giáp của y, tức giận không kìm được mà hỏi: "Người ta đã cứu hơn ba vạn dân chạy nạn, ngươi nhưng là bởi vì hắn không có tiền liền không cho hắn vào thành? Thái thống lĩnh, lương tâm của ngươi có thể an sao?"
Tướng thủ thành cấp bậc cao hơn y, nhưng cũng không trách tội y, vỗ vỗ vào tay y, nói: "Trạng Nguyên lang, ngươi đã hiểu lầm rồi. Ta dù không có lương tâm cũng không thể lòng dạ sắt đá đến thế. Hắn không còn tiền, ta nói bảo đảm cho hắn vào thành, nhưng người ấy kiên cường, đúng sai phân minh, bảo không muốn phá hỏng quy củ làm ta khó xử, rồi lập tức quay đầu rời đi. Đây là một chân nam tử, Thái mỗ ta chịu phục!"
"Đã đi được bao lâu?"
"Chỉ vừa mới đi không bao lâu."
Chiêm Mộc Xuân buông lỏng tay, lại đến hào thành ở bên ngoài, kiễng chân nhìn: "Người đi về phía nào rồi? Thả cầu xuống đi, ta muốn đi tìm hắn."
"Đừng nha!" Tướng thủ thành vội giữ y lại, "Trạng Nguyên lang, việc này nhưng không đùa được đâu, nhiều nạn dân như vậy a, nếu chen chúc cướp đường xông vào thì ngươi nói ta là giết hay là không giết? Lại nói, người ta là người luyện võ, có một thân tu vi, chân tay này của ngươi có đi ra ngoài cũng đuổi không kịp hắn."
Chiêm Mộc Xuân lại hỏi: "Hắn tên gọi là gì?"
Đồ ngốc à? Tướng thủ trong lòng lẩm bẩm, xoay chuyển ánh mắt, gãi gãi cổ, lắc đầu nói: "Không chịu lưu lại tên thật đã bỏ chạy rồi, chuyện tốt làm đến mức này lại không chịu lưu danh, không phục cũng không được a!"
Bốp! Tướng thủ thành bỗng nhiên vỗ tay hoan nghênh, "Đúng vậy! Không sai, đúng là dáng vẻ như ngươi nói. Xem ra ngươi quen biết y rồi, mau nói, người này là ai vậy?"
Chiêm Mộc Xuân vừa nghe nói đó quả nhiên là Sĩ Hành huynh đã làm nên đại sự, liền nhiệt huyết dâng trào, nào còn tâm trí dông dài với y, quay đầu bỏ chạy.
"Này, ôi, Trạng Nguyên lang, ta..." Tướng thủ thành liên tục vẫy tay kêu gọi, nhưng không gọi được y quay lại, bối rối nói: "Chuyện này là sao, xem ra thật sự quen biết rồi, người quen? Người nào vậy? Có thể khiến Trạng Nguyên lang kích động đến thế."
Chiêm Mộc Xuân không chạy đi nơi nào khác, sau khi vào thành thì chạy thẳng lên thành lầu, leo lên cao nhìn ra xa, muốn nhìn xem còn có thể thấy bóng dáng Sĩ Hành huynh hay không.
Y không thấy, trời trái lại càng ngày càng sáng lên, có thể phóng mắt nhìn thấy, vẫn là một vùng nước lũ mênh mông, ẩn hiện sắc vàng mờ mịt, xa xa còn có thấp thoáng gò núi, duy chỉ không thấy bóng dáng cô độc rời đi kia, có thể là bởi vì bóng dáng người kia quá nhỏ bé giữa trong thiên địa.
Nghĩ đến tất cả những gì Sĩ Hành huynh đã làm, cứu vạn dân, lại không lưu tính danh, lòng y rất lâu không thể bình tĩnh lại.
Y dị thường hối hận, hận mình không nên tránh mặt, lẽ ra dù chỉ giúp sức cũng được!
Bên trong thành, một nhóm sĩ tử cũng liên tục kéo đến chân thành, trò chuyện hỏi thăm với thủ vệ, sau khi xác định Chiêm Mộc Xuân đang ở trên thành lầu, một nhóm người tự nhiên không tránh được tiện thể hỏi han về kết cục của công cuộc cứu tế đêm qua.
Sau khi đại khái hiểu được tình hình, nghe nói Chiêm Mộc Xuân có khả năng nhận biết người làm chuyện tốt không lưu danh kia là ai, một nhóm sĩ tử lại vội vàng chạy lên thành lầu.
Khi tìm được Chiêm Mộc Xuân thì chỉ thấy Trạng Nguyên lang đứng sững trước tường thành, nghênh đón gió sớm, chân trời ánh lên sắc bạc, mắt nhìn về phương xa rất lâu không động đậy.
Một nhóm sĩ tử nhanh chóng tụ tập tại bên cạnh y, có người thử hỏi: "Đại nhân, có phải ngài nhận biết người đại lương thiện kia hay không, hắn là ai vậy?"
"Là ai?" Chiêm Mộc Xuân thì thào tự hỏi, chậm rãi quay đầu lại nhìn nhìn bọn họ, lại quay đầu nhìn về phía phương xa, cười khổ một tiếng, khó khăn lắm mới thốt ra ba chữ, "A Sĩ Hành!"
"A Sĩ Hành?"
"A?"
"Là A Sĩ Hành thi Hội bốn khoa đều đạt điểm tuyệt đối sao?"
"Là A Sĩ Hành, từ quan gây náo động kinh thành gần đây sao?"
Một nhóm sĩ tử nhao nhao bàn tán, có người kinh ngạc, có người khó tin, lại có người vô cùng phấn khích.
Đối với người học hành trí thức mà nói, thi Hội bốn khoa đều đạt điểm tuyệt đối thật sự chính là tồn tại như thần rồi, luận về chân tài thực học còn hơn cả thi Đình, vị ấy vậy mà đã đến nơi này sao?
Chiêm Mộc Xuân có thể nói gì thêm? Y chỉ có thể khẽ gật đầu xác nhận.
"A, thực sự là hắn! Nhưng không đúng, hắn làm sao lại đến Thượng Uyển thành cứu tế?"
"Không có gì phải nghi ngờ. Chiêm đại nhân và A Sĩ Hành là tiến sĩ Nhất giáp cùng khoa, rất quen thuộc. Nếu Chiêm đại nhân đã nói là phải, vậy thì khẳng định không sai rồi."
"Ta... Ai, A Sĩ Hành đã đến Thượng Uyển thành, vậy mà ta lại bỏ lỡ cơ hội kết giao!" Có người nắm lấy vạt áo trước ngực mình, dáng vẻ rất hối hận.
Hối hận nào chỉ có một mình hắn, một nhóm sĩ tử thổn thức, ảo não không thôi.
Chiêm Mộc Xuân cũng ảo não, trong lòng cũng có hối hận, thậm chí là hận mình vô dụng.
Người ấy A Sĩ Hành sau khi từ quan còn có thể cứu vạn dân tại nước lửa, y thân mang chức trách mà ngược lại chẳng làm được gì, không tự chủ mà nghĩ đến bài thiên Phú luận mà A Sĩ Hành viết trong thi Hội kia, trong miệng không khỏi thì thào: "Nơi dân cư quần tụ là Quốc, dân đau thì Quốc suy, người bảo hộ dân, chính là Chân quốc sĩ vậy! Nơi dân cư quần tụ là Quốc..."
Miệng y lặp đi lặp lại lẩm nhẩm nhỏ giọng thì thầm, hai mắt y hiện lên vẻ kinh ngạc, liên tục đọc lại, suy ngẫm về bài phú văn đứng đầu kỳ thi Hội ấy, tựa hồ lúc này mới thực sự cảm thụ được chân lý của nó.
Người ấy không chỉ viết ra văn chương, mà còn đã thực hiện được điều đó.
Y nhớ đến hình ảnh vị ấy đã từ quan, nay lại xuất hiện ở vùng tai họa, khiêng bao lớn bao nhỏ dẫn dắt nạn dân lội sình lầy tìm đường sống.
Nghĩ đến người kia ngày hôm qua chịu đựng một đêm dốc hết tiền tài cứu lấy sinh mạng mấy vạn nạn dân, bản thân lại lâm vào cảnh không một xu dính túi, ngay cả thành cũng không thể vào.
Miệng thì thào, Trạng Nguyên lang đã khó kìm được lòng, nước mắt lã chã tuôn rơi.
"Nơi dân cư quần tụ là Quốc, dân đau thì Quốc suy, người bảo hộ dân, chính là Chân quốc sĩ vậy..."
Bị cảm động không chỉ có Chiêm Mộc Xuân, mà còn cả những sĩ tử này.
Văn chương của Hội Nguyên bốn khoa điểm tuyệt đối, sĩ tử tại nơi cách kinh thành không tính quá xa này, lại có mấy người chưa từng đọc qua? Đều nhất loạt cùng nhau lẩm nhẩm đọc theo.
"Nơi dân cư quần tụ là Quốc, dân đau thì Quốc suy, người bảo hộ dân, chính là Chân quốc sĩ vậy..."
Những âm thanh lẩm nhẩm đọc tụng càng lúc càng chỉnh tề, lặp đi lặp lại vang vọng trên tường thành, càng lúc càng trang nghiêm.
Người đi đường trong thành, các thủ vệ trên dưới tường thành đều dồn dập quay đầu nhìn lại, kinh ngạc, xen lẫn cả một nỗi xúc động khó tả.
Đám thủ vệ đang dập tắt đuốc và đống lửa, từng đợt khói đen tỏa qua đám người ấy, nhưng không cách nào ngăn cản được họ sục sôi thay nhau cất tiếng đọc.
Một luồng sức mạnh khó tả tựa hồ có thể soi sáng, tựa hồ có thể xé tan bóng đêm, khi chân trời tỏa ra tia nắng ban mai đầu tiên rạng rỡ...
Truyen.free hân hạnh mang đến chương truyện này.