(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 150:
Cây gai trong lòng còn chưa được nhổ đi, nói gì mà trường sinh tốt hơn tiền bạc, hắn tuyệt đối không đồng ý! Tuổi còn trẻ như thế này, bình thường sẽ chẳng nghĩ đến chuyện già cả, vẫn là nhìn vào thực tại trước mắt mới thiết thực hơn.
"..." Tiểu sư thúc không còn lời nào để phản bác, chậm rãi ngẩng đ���u nhìn trời, thở dài một tiếng: "Ai, sư huynh, ta thấy ngươi trên trời linh thiêng cũng chẳng thể nào nhắm mắt yên nghỉ được rồi."
Dữu Khánh hiện tại chỉ một lòng một dạ muốn kiếm một khoản tiền lớn, không dông dài với y về những chuyện vô dụng kia, tâm tư lại quay trở về bức họa, nói: "Sống thì đồng tẩm, chết thì đồng huyệt. Sư thúc, người nói Đồng huyệt chi địa này có phải là một tòa mộ phần hay không?"
Tiểu sư thúc hơi gật đầu, "Có khả năng này."
Dữu Khánh: "Mộ của ai chứ? Đồng huyệt chi địa của ai? Hiển nhiên là của người đã chế tác tàng bảo đồ này. Nếu đúng là vậy, chỉ cần làm rõ lai lịch của tấm tàng bảo đồ này liền có thể biết được chủ nhân vốn có của nó là ai, từ đó mới có thể nghĩ cách tìm ra mộ phần của hắn. Bây giờ, bước đầu tiên là chúng ta phải tìm cách biết rõ lai lịch của tàng bảo đồ. Ta vốn cho rằng A Sĩ Hành có khả năng biết rõ, kết quả người đã đi rồi." Hắn lộ vẻ tiếc hận.
Tiểu sư thúc hơi nhíu mày, đại khái đã hiểu ra vì sao đứa nhỏ này lại đột nhiên vội vàng lén lút trở về, thì ra là để tìm A Sĩ Hành hỏi thăm tin tức.
Trong lòng đã có cơ sở, y hỏi ngược lại: "Không phải ngươi đã biết được chủ nhân của Tàng bảo đồ rồi sao?"
Dữu Khánh kinh ngạc, "Ta nào biết được?"
Tiểu sư thúc: "Không phải ngươi nói là Chung Túc đã nói cho ngươi biết nó lấy từ 'Quan Phong Dương cổ mộ' sao?"
"Là có nói..." Dữu Khánh nói xong liền sửng sốt, hoài nghi: "Chủ nhân của Bảo đồ chính là Quan Phong Dương, chủ nhân của tòa cổ mộ kia sao?"
Tiểu sư thúc đặt hai tay vào trong tay áo rộng thùng thình, ôm trước bụng đi qua đi lại, nói: "Hẳn chính là hắn. Tin đồn về 'Vân Đồ' trên giang hồ, trước đây ta cũng từng nghe nói qua. Nghe đồn thời cổ có một tiên gia động phủ tên là 'Tiểu Vân Gian', trước khi tiên nhân của động phủ đó quay về Tiên giới thì đã đưa các thị nữ trở về hồng trần.
Trong đó, có một vị thị nữ tên là 'Vân Hề', sau khi trở về Nhân gian thì kết hôn với một vị tướng quân, vị tướng quân này chính là Quan Phong Dương.
Tục truyền, trước khi thị nữ lâm chung mới tiết lộ cho Quan Phong Dư��ng biết mình từng phụng dưỡng Tiên nhân Tiểu Vân Gian, cũng để lại một bức tranh chữ cho Quan Phong Dương, nói là bản đồ thông tới 'Tiểu Vân Gian', nếu có thể xem hiểu rõ, liền có thể tìm được động phủ của vị tiên gia kia.
Hình như đúng lúc gặp phải thay đổi triều đại, Quan Phong Dương chưa kịp đi tìm tiên gia động phủ kia thì đã bị chết trận. Bộ tướng tâm phúc đi theo đã đem bí mật mà hắn giao phó cùng an táng theo. Đồn đãi rằng, bức 'Vân Đồ' kia cũng được an táng cùng với Quan Phong Dương, nói là tìm được mộ của Quan Phong Dương là có thể tìm được 'Vân Đồ'.
Về sau, không biết từ nơi nào mà Ty Nam phủ biết được tin tức, biết được mộ của Quan Phong Dương tại 'Kiến Nguyên sơn', liền triển khai việc khai quật một cách trắng trợn. Đại khái chính là lần mà A Tiết Chương tham dự kia.
Nghe nói trong cổ mộ có rất nhiều yêu tà chiếm giữ. Lần đó Ty Nam phủ tổn thất nặng nề nhưng không tìm được thứ gì. Bây giờ xem ra, thì ra lần đó đã tìm được 'Vân Đồ', nhưng lại bị A Tiết Chương lặng lẽ lấy đi mất. A Tiết Chương này ẩn giấu thật sự quá sâu sắc, ngay cả Ty Nam phủ cũng bị hắn lừa gạt."
Y lại nhìn bức họa trên bàn, "Muốn được trường sinh, đồng huyệt chi địa! So sánh với những lời trong truyền thuyết, thật đúng là phù hợp, giống như lời 'Vân Hề' nhắn lại cho 'Quan Phong Dương'."
Dữu Khánh ngẫm nghĩ về câu chuyện này, gật đầu tán thành với lời sư thúc nói, vội hỏi: "Vậy 'Đồng huyệt chi địa' của bọn họ ở đâu?"
Tiểu sư thúc quay đầu lại nhìn hắn, "Ngươi có bệnh à? Ta nào biết được Đồng huyệt chi địa của bọn họ ở đâu?"
Dữu Khánh cười gượng, "Sư thúc không phải kiến thức rộng rãi sao?"
Tiểu sư thúc xùy một tiếng, "Nếu như bức tranh này và truyền thuyết đều là thật thì rõ ràng tám chữ này là Vân Hề nói cho một mình Quan Phong Dương biết. Đồng huyệt chi địa của phu thê bọn họ ở đâu, e rằng chỉ có một mình Quan Phong Dương biết rõ mà thôi."
Dữu Khánh hoài nghi, "Có phải là mai táng tại trong cổ mộ của Quan Phong Dương không?"
"Hẳn là không phải." Tiểu sư thúc suy nghĩ một chút, chỉ vào bức tranh chữ, "Nếu như tất cả những điều này đều là thật, theo ta thấy, phu phụ hai người này e là vẫn chưa được mai táng cùng một chỗ. Nếu như thật sự cùng một chỗ thì lần đó, Ty Nam phủ chỉ sợ cũng không phải chỉ tìm được mỗi 'Vân Đồ' mà thôi."
Dữu Khánh đã hiểu ra, nghiêng đầu nhìn chằm chằm bức họa, "Nhưng mà... Sư thúc, người không cảm thấy Vân Hề có phần cổ quái sao?"
"Ý ngươi là sao?"
"Chỉ với tám chữ này, người thử nghĩ xem. Quan Phong Dương hẳn phải biết rõ Vân Hề táng nơi nào chứ, nếu như không biết, Vân Hề không thể nào nói lời này được. Rất có khả năng Vân Hề chính là do Quan Phong Dương an táng. Vậy thì việc này có chút kỳ quái rồi, nơi mình táng thân có bí mật, nếu đã muốn nói cho trượng phu của mình biết, vậy thì vì sao không nói thẳng cho biết luôn đi, còn phải lưu lại bức tranh chữ che giấu, khiến Quan Phong Dương phải nghiền ngẫm làm gì?"
"Ngươi nói như vậy, đúng là có điểm kỳ quái. Có lẽ đây là nguyên nhân Quan Phong Dương không thể cùng thê tử đồng huyệt hợp táng, bởi vì không phá giải được bí ẩn này? Hoặc là nơi thê tử táng thân quá bí ẩn, sau khi hắn chết trận, bộ hạ không biết vị trí nên không thể đem hai người hợp táng?"
Dữu Khánh lập tức hỏi: "'Kiến Nguyên sơn' nơi phát hiện cổ mộ Quan Phong Dương ở đâu?"
Tiểu sư thúc suy nghĩ một chút, "Nằm trong khu vực Loan Châu phía Đông Cẩm Quốc, ngọn núi đó thuộc phạm vi Yêu giới. Nghe nói lúc đó, trước khi Ty Nam phủ đi vào khai quật thì đã nói chuyện trước với bên Yêu giới, tuy vậy lúc đầu lấy cớ là triều đình Cẩm Quốc đào quặng mỏ, về sau xảy ra chuyện mới bị Yêu giới phát hiện."
Dữu Khánh: "Địa hình bên đó như thế nào?"
"Ta chưa từng đi qua, làm sao biết địa hình như thế nào..." Tiểu sư thúc nói đến đây, tựa hồ nhận ra được chút gì đó.
Dữu Khánh chỉ vào đầu mình, nói: "Sư thúc, người suy nghĩ kỹ càng lại một chút, phạm vi Nhân gian trên cơ bản là chậm rãi mở rộng ra, nếu như vị trí hiện tại của cổ mộ nằm bên trong Yêu giới, thì khả năng năm đó nó không nằm trong Yêu giới là rất nhỏ. Tạm thời không nói bộ hạ của Quan Phong Dương vì sao đem hắn mai táng ở nơi như vậy, yêu tà trong cổ mộ lại là chuyện gì? Cổ mộ có thể ẩn núp nhiều yêu tà như vậy, chỉ sợ không gian bên trong lòng đất sẽ không nhỏ, nơi như vậy chẳng lẽ lại là nơi sau khi Quan Phong Dương chết mới tạm thời lựa chọn để an táng hay sao?"
Tiểu sư thúc nhíu mày: "Ngươi hoài nghi phu phụ bọn họ đã được hợp táng cùng nhau, hoài nghi cổ mộ của Quan Phong Dương chính là nơi được gọi là Đồng huyệt chi địa sao?"
"Không sai."
"Đó chỉ là suy đoán của ngươi, còn đám người Ty Nam phủ kia nhưng đã thực địa thăm dò qua rồi, dựa vào chút thực lực này của ngươi, chẳng lẽ còn đến phiên ngươi tới phát hiện ra vấn đề gì sao?"
"Cũng không nhất định a, không phải việc A Tiết Chương nuốt lấy 'Vân Đồ' mà Ty Nam phủ không hề hay biết đó sao?"
"Ngươi làm gì? Ngươi sẽ không thật sự là muốn chạy đến đó tầm bảo đấy chứ?"
"Nếu đã là bảo vật, vì sao không đi tìm? Nếu chúng ta đã khám phá ra được huyền cơ trong bảo đồ, ngồi yên không để ý đến chẳng phải phung phí của trời sao? Sư thúc, nếu truyền thuyết là thật, cách thức Vân Hề lưu lại bức họa đó nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ, chúng ta không ngại liên thủ để tìm ra bảo địa đó."
Tiểu sư thúc chỉ vào mũi mình, "Ngươi bảo ta đi cùng với ngươi làm việc này ư?"
Dữu Khánh kinh hô: "Sư thúc, đây là chuyện rất tốt a, đổi là người khác, ta còn chẳng chịu nói cho biết bí mật bảo đồ đâu."
Tiểu sư thúc tiện tay hất bức tranh chữ trên bàn xuống, trực tiếp khiến nó rơi tung tóe trên mặt đất, nói: "Ngươi đã quên môn quy rồi sao? Không đến lúc vạn bất đắc dĩ, nhất định cần phải có một đệ tử chân truyền tọa trấn trong quan. Hai chúng ta cùng chạy đi Yêu giới mạo hiểm, lại còn làm cùng một việc, vạn nhất xảy ra chuyện gì, ngươi định để cho Linh Lung quan bị diệt môn sao?"
Lần này y quả thực có phần tức giận rồi, hành vi vì tiền mà không quan tâm gì cả này khiến y có phần tức giận.
Dữu Khánh trầm mặc, cũng đã nhận ra, cúi người nhặt bức họa lên, chậm rãi gấp lại, nói: "Được rồi, dù sao hiện tại ta về trong quan cũng không thích hợp, người cứ lưu lại tọa trấn, bản thân ta đi là được rồi." Dứt lời hắn xoay người liền đi.
Gương mặt Tiểu sư thúc căng ra, đột nhiên lên tiếng: "Đứng lại!"
Dữu Khánh đứng lại, lưng vẫn quay về phía y.
Hiện trường chìm vào một hồi yên tĩnh.
"Ta đã nói rồi, nơi mà Ty Nam phủ đã lùng sục qua một chuyến, ngươi đến lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, hà tất phải uổng công chạy một chuyến. Còn nữa, Yêu giới cũng không phải là nơi ngươi nói xông l�� có thể xông vào."
"Việc này ta sẽ tự nghĩ cách giải quyết."
"Theo lý thuyết, nội môn đệ tử cũng phải ra ngoài lịch lãm, sư phụ ngươi đi sớm, còn chưa kịp an bài việc lịch lãm cho ngươi, vậy chuyến này xem như là ngươi xuất sơn lịch lãm đi!"
Tiểu sư thúc thở phào một hơi, bởi vì biết rõ không thể ngăn cản tên này, y không thể cứ mãi trông chừng mà không thả hắn đi, chi bằng nới lỏng để hắn tự trải nghiệm.
Dữu Khánh lập tức xoay người, thu hồi bảo đồ, vẻ mặt lại trở nên vui vẻ.
Tiểu sư thúc: "Dẫn theo hai người đi, thêm hai trợ thủ cũng tốt. Trong ba vị sư huynh kia của ngươi, tự mình chọn hai người, lưu một người lại trong quan làm việc lặt vặt."
Dữu Khánh sửng sốt, chỉ ra bên ngoài hỏi: "Bọn họ ư? Bản lĩnh còn không bằng ta."
"Không phải nói thế. Nếu như bọn họ chưa được việc gì, thì tại trên giang hồ cũng từng lang bạt qua một số năm, có kinh nghiệm giang hồ hơn ngươi. Ra ngoài, có người của mình giúp đỡ luôn luôn tốt. Về phần đi làm cái gì, việc này cũng không cần phải giấu giếm bọn họ, cứ nói rõ cho bọn họ biết. Huynh đệ của mình, đồng lòng thì không sai lầm."
"Nói bí mật này cho bọn họ biết ư?" Dữu Khánh giật mình không nhỏ.
"Thế nào? Linh Lung quan ta, mỗi người đệ tử đều được tuyển chọn kỹ lưỡng, có kẻ không tiền đồ, có kẻ tham lợi, nhưng còn chưa có kẻ phản bội, đều là những người đáng tin cậy. Ngoại trừ những bí mật mà môn quy đã quy định chỉ nội bộ truyền lại, những việc khác đều có thể cho biết. Ngươi nói cho bọn họ biết đại bí mật như vậy, có thể tin tưởng bọn hắn, bọn hắn mới cũng có thể tin tưởng ngươi. Đều là đồng môn, trong môn có thể xảy ra chút mâu thuẫn, nhưng ở bên ngoài gặp chuyện vẫn phải đứng cùng một chỗ!"
Dữu Khánh có phần bối rối, hắn không phải không tin ba vị kia, nhưng hắn cảm thấy tốt nhất là bí mật liên quan đến bảo vật này nên do chính hắn công bố thì hơn.
"Đi thôi!" Tiểu sư thúc nói một tiếng, trước tiên mở cửa rộng đi ra ngoài.
Dữu Khánh bất đắc dĩ đi theo ra ngoài, cùng đi thẳng đến khu đất trống trước viện. Người còn chưa tới liền nghe được một trận tiếng đánh nhau hừ hừ ôi ôi.
Trên đất trống ngoài Đại điện có đốt một đống lửa, ba bóng người đang qua lại đan xen giao thủ luyện tập với nhau.
Trong ba người, người râu tóc như mực, mắt lớn tinh thần đầy đủ tên là Cao Vân Tiết, là nhị sư huynh của Dữu Khánh, cũng là lão đại trong số các sư huynh đệ đồng lứa hiện nay. Ngoại hình rất có phong thái, bình thường lời nói cử chỉ cũng rất ổn trọng, lại thêm tuổi cũng đã khoảng năm mươi, có sự lắng đọng của năm tháng, dáng vẻ luôn toát lên khí chất đạo mạo.
Người có bối phận thứ nhì chính là Thất sư huynh, tên là Nam Trúc. Tướng mạo bình thường, chỉ là vóc người tương đối tốn vải vóc cho y phục, là một người mập mạp. Theo lý thuyết, bình thường người mập mạp đều có vẻ tương đối hòa ái, kiểu như tấm lòng rộng rãi nên dáng mập mạp vui tươi hớn hở. Nhưng vị Thất sư huynh này lại là một người mập mạp mà tỏ ra tương đối nghiêm túc, hai tay thường xuyên khoanh trước bụng, thân thể thẳng tắp, nói năng thận trọng.
Sau nữa chính là Cửu sư huynh Mục Ngạo Thiết, khuôn mặt góc cạnh, đầu gọn gàng, khóe mắt và khóe miệng tựa hồ luôn mang vẻ lạnh lùng ngạo mạn. Thân hình cao lớn, khi luyện võ thì cởi áo ra, khoe ra một thân cơ bắp cuồn cuộn, nhìn cứng rắn hơn cả đá tảng. Hắn ra vẻ say mê võ học, tự mình xưng mình là "Võ si".
Toàn bộ nội dung này được biên dịch độc quyền bởi truyen.free.