(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 221:
Vừa nghe như thế, Văn Dung Thị nhìn chằm chằm bức chữ kia, càng thêm cảm thán, "Năm sáu mươi chữ, giá trị một trăm hai mươi vạn lượng, một chữ không sai biệt lắm hai vạn lượng, tiền kiếm dễ như vậy mà không viết nữa, quả thực đáng tiếc."
Ở một bên, Văn Quách Thị cười trộm một tiếng, "Đại tẩu, nếu thật sự viết ra nhiều thêm thì không còn đáng tiền nữa rồi, người vẫn còn sống mà chữ có thể đáng giá như vậy đã là rất hiếm thấy."
Văn Ngôn An cũng nói: "Mẹ, giá tiền không thể tính như vậy, nếu như thật sự đếm chữ tính tiền thì một vài tác phẩm thư pháp khác của hắn còn quý giá hơn. Kinh thành Tịch Nguyệt phường, Tiểu Tiên lâu có ba chữ 'Nhân gian hảo' kia, có người ra giá đến một ngàn năm trăm vạn lượng muốn mua nó, với điều kiện là phải bán kèm theo ba chữ 'Nhân gian hảo' ấy, nhưng mà Tiểu Tiên lâu nhất quyết không chịu chuyển nhượng.
Cũng là ba chữ, ở kinh thành, A Sĩ Hành còn từng tại một nhà vườn tên là 'Long Viên Khâu', cũng là một nhà hàng, giúp nhà hàng viết ra ba chữ 'Long Viên Khâu' để làm chiêu bài. Sau khi tin tức truyền ra, việc buôn bán của Long Viên Khâu lập tức nhộn nhịp thịnh vượng, bây giờ cũng phải đặt trước nhiều ngày mới có thể có bàn.
Long Viên Khâu, dù ý cảnh và danh tiếng đều kém xa ba chữ 'Nhân gian hảo' kia, nhưng cũng có người ra giá cao đến chín trăm vạn lượng muốn thu mua nhà hàng 'Long Viên Khâu' kia, điều kiện cũng là phải mua kèm theo bức chữ chiêu bài 'Long Viên Khâu' mà A Sĩ Hành viết ra ấy.
Nhà hàng đó cũng không chịu bán, nói là muốn lấy nhà hàng cùng với chiêu bài đó làm của gia truyền để truyền cho con cháu.
Nếu thật sự bàn về giá trị thì Long Viên Khâu ở trong kinh thành, dù vị trí tương đối hẻo lánh nhưng dù sao cũng là có một khu vườn lớn ngay trong kinh thành, ít nhất cũng đáng giá mười vạn lượng, chắc chắn là đắt hơn Tiểu Tiên lâu nhiều, nhưng hiện nay, giá thị trường của Tiểu Tiên lâu lại đắt hơn rất nhiều. Mẹ, ngài nói nếu thật sự đếm chữ tính tiền thì một chữ bao nhiêu tiền mới thích hợp?"
Văn Dung Thị đăm chiêu gật đầu, tuy bà ta không rõ đạo lý ấy, nhưng cũng xem như đã hiểu rõ, nhưng vẫn còn thổn thức nói: "Thế nào cũng là nhà hàng, hẳn phải là đã đãi ngộ Thám Hoa lang rất tốt thì hắn mới chịu viết lưu niệm chứ?"
Văn Ngôn An lắc đầu, "Việc này sớm đã được người ta xác nhận, chính là vào lúc ăn cơm tại nhà hàng của họ, đều là do chủ quán nài nỉ mới viết. Tiểu Tiên lâu là đồng liêu chiêu đãi, Long Viên Khâu thì được miễn phí bữa ăn, đều không lấy một đồng nào."
Văn Hinh ch��t khẽ khàng ngâm lên một câu đầy cảm thán, "Không vì thiên kim phú quý, nhưng cầu sung túc no bụng!"
Văn Ngôn Hải của Đại phòng cười nói: "Thực ra chính là 'lấy vật hiếm làm quý'."
Văn Ngôn An gật đầu đồng tình, "Quả thực là như thế, sau khi hắn từ quan rời kinh, nghe nói là bỏ văn theo võ, từ đó không còn ai thấy hắn để lại bút tích nữa. Còn hắn, trước khi bỗng nhiên nổi tiếng thì cũng rất kín tiếng, ở địa phương cũng không có ai từng có được bút tích của hắn."
Liệt Châu thủ phủ, kho lưu trữ bài giải thi Hương của hắn không hiểu sao lại bốc cháy, bài thi Hương của hắn bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi. Sau này lại phát hiện ngay cả các bài thi Huyện của hắn cũng biến mất một cách khó hiểu, không thể nào mọi chuyện đều trùng hợp như vậy, lúc này mới khiến mọi người liên tưởng đến vụ hỏa hoạn tại kho lưu trữ của Liệt Châu thủ phủ.
Gộp các vụ án lại với nhau liền trở nên rất rõ ràng, chắc hẳn có kẻ thèm muốn bút tích của A Sĩ Hành, vì che giấu hành vi trộm cắp mà cố ý phóng hỏa.
Dù sao, đó đều là những thứ chỉ cần chạm vào một chút là đã đáng giá hơn trăm vạn lượng, có người nảy sinh lòng tham cũng không có gì lạ.
Đó lại là những bài giải thi nghiêm chỉnh, so với bức chữ tùy ý luyện bút ở chỗ chúng ta đây thì phải đáng giá hơn rất nhiều.
Vì đủ loại nguyên nhân, bút tích của A Sĩ Hành hiện đang lưu hành trên đời có thể nói là ít đến đáng thương.
Sau khi câu chuyện hắn dốc hết tài sản cứu vạn dân trong lúc nước sôi lửa bỏng, nhưng không để lại tên tuổi khi chuyện truyền ra, thanh danh càng thêm vang dội, danh tiếng càng lừng lẫy, người muốn có bút tích của hắn cũng càng nhiều hơn, nhưng trớ trêu thay lại ít đến đáng thương, dẫn đến giá của bút tích của hắn khi chuyển tay ngày càng cao, vấn đề là có tiền cũng mua không được.
Mọi việc đều tương đối, giá cả càng cao, người muốn có cũng lại càng nhiều, càng hiếm hoi lại càng thể hiện rõ thân phận. Hiện nay, nếu nhà ai có thể treo một bộ chữ do A Sĩ Hành nghiêm chỉnh viết để lưu niệm, ở kinh thành, đó tuyệt đối là biểu tượng cho thân phận và địa vị.
Nhưng vấn đề là, thật sự có quá ít, kể cả những bài giải thi của hắn khi vào kinh thành dự thi, hiện nay số lượng còn tồn tại trên đời mà người ta biết chưa đến hai mươi bộ, đây còn bao gồm cả mấy tấm luyện bút moi được từ nhà hắn.
Ai có thể tưởng tượng được, một đại tài tử như thế, hơn nữa lại là người vẫn luôn một mạch học hành và thi cử cho đến khi vào kinh thành, văn chương còn tồn tại trên đời nhưng lại không đến hai mươi bộ, còn những bút tích nghiêm chỉnh thì chỉ có tám bộ, là hai bức viết để lưu niệm là 'Nhân gian hảo' và 'Long Viên Khâu', còn lại chính là bài giải thi bốn khoa thi Hội cùng một bài giải khi thi Đình, à, còn có một bản đơn xin từ quan.
Không ít người có tiền có thế muốn tìm được một bức thư pháp nghiêm chỉnh, lục lọi khắp mọi nơi có khả năng nhưng lại tìm không ra.
Sau này, vì địa phương gặp thiên tai, triều đình cần gấp tiền để chi dùng, có người nhân cơ hội này để mắt đến những bài giải tham gia thi Hội và thi Đình của A Sĩ Hành, nhất là bài thi 《Triêu Thiên Khuyết》 ấy, hiện nay đó là bài thơ duy nhất của A Sĩ Hành còn tồn tại trên đời, lại thích hợp để đóng khung treo tường cho mọi người thưởng thức, vì vậy có người đã ra giá trên trời, muốn mua lại từ triều đình đem về cất giữ.
Văn Hinh lập tức hỏi: "Triều đình có bán không? Nếu có thể bán thì vì sao Ngũ ca không nói cho gia gia biết?"
Văn Ngôn An xua tay nói: "Ban đầu triều đình có ý dao động, sau này hình như là cấp trên tức giận, Nội các triều đình đã nghiêm khắc bác bỏ việc này."
Đám người trong sảnh đường nghe được câu chuyện mới mẻ này, cảm thấy thật truyền kỳ, cũng cảm thấy có ý nghĩa sâu sắc, bất kể nam nữ đều hứng thú tập trung lắng nghe.
Thứ tử Văn Ngôn Hải của Đại phòng lại kỳ lạ hỏi: "Không đúng a, kinh thành không phải vẫn còn có một phú thương họ Chung sao? Chính là gia đình của vị hôn thê ồn ào của A Sĩ Hành ấy, không phải nói khi A Sĩ Hành vào kinh thành từng có một mình một khu tại Chung phủ để ôn tập văn chương hơn một tháng sao? Chẳng lẽ Chung phủ cũng không có bút tích của hắn sao?"
Văn Ngôn An than thở: "A Sĩ Hành ngay từ đầu rõ ràng là cố ý giữ im lặng, xếp hạng thi Hương cũng không cao, Chung phủ nào biết được hắn có thể thi đỗ Hội Nguyên bốn khoa với điểm tuyệt đối, mỗi ngày người hầu trong nhà đến thư phòng của A Sĩ Hành quét dọn thì đều xem những bút tích đó như giấy nháp mà thu dọn, cho là rác rưởi, vò nát rồi vứt bỏ hết, đã sớm bị làm hư hỏng hết rồi."
"Hít hà!" Trong sảnh có người hít vào một hơi dài.
Cho dù những người ở đây đều là kẻ lắm tiền thì cũng vẫn có không ít người lộ ra vẻ mặt đau lòng.
Văn Quách Thị cũng thổn thức nói, "Vứt đi thế mà lại là từng đống ngân phiếu, như vậy thật đúng là quá đáng tiếc."
"Chờ đến khi hắn thi đỗ bốn khoa với điểm tuyệt đối, bắt đầu vang danh thì bút tích của hắn cũng bắt đầu có giá trị, nghe nói Chung gia chủ mẫu cũng từng đồng ý với không ít bằng hữu, nói là sẽ giúp tìm A Sĩ Hành để xin. Sau này lại cũng không biết có chuyện gì xảy ra, ngay cả chính Chung phủ cũng không thể có được một tấm nào.
Có người phỏng đoán, A Sĩ Hành đột nhiên vứt bỏ vị hôn thê một cách vô tình, khiến Chung gia mất hết thể diện, làm lỡ cả một đời con gái nhà họ Chung, Chung gia còn làm sao có thể mang bút tích của A Sĩ Hành đi tặng người, e rằng sẽ không bao giờ muốn nhắc đến việc này nữa.
Lúc đó, bút tích của A Sĩ Hành còn chưa thực sự đáng giá, Chung gia đã vứt bỏ, cũng không thể nào lưu lại trong nhà khiến mình chán ghét, e rằng đều đã bị Chung gia hủy đi. Cá nhân ta cảm thấy lời đồn đãi này rất có khả năng là thật."
Đám phụ nữ đối với những câu chuyện ân oán tình ái như thế này là rất hứng thú, ai nấy đều có thể nói là rất chăm chú lắng nghe, cho dù đã sớm nghe nói đến câu chuyện A Sĩ Hành vứt bỏ hôn thê.
Văn Dung Thị buông tiếng thở dài, "Danh dương thiên hạ, tương lai rực rỡ, đang làm quan rất tốt, tại sao lại nói từ quan liền từ chứ. Nghe nói Chung gia nữ nhi cũng là một nhân vật ghê gớm, tại sao lại không vừa mắt mà nói bỏ hôn liền vứt bỏ chứ?"
Sự cảm thán trong lời nói, còn có ánh mắt nhìn về phía nhi tử, giống như đang nói, có thể gả cho con trai của ta thì tốt rồi.
Văn Ngôn An cười nói: "Người phi thường làm việc phi thường thôi, cho nên hắn mới có thể là một truyền kỳ không muốn cúi đầu trước người khác, nhi tử chỉ có thể là một tiểu quan nhỏ nhoi tuân theo mệnh lệnh."
"Vạn trượng cơ nghiệp khởi đầu từ đất bằng mà lên!"
Đang chăm chú lắng nghe đám con cháu nghị luận, Văn Mậu chợt chen vào một câu.
Văn Ngôn An lập tức hướng về ông, chắp tay, "Vâng, lời dạy của gia gia quả là chí lý."
"Từ cổ chí kim, biết bao nhiêu tuấn kiệt đã kết thúc buồn bã vì danh tiếng khiến họ mệt mỏi, với hắn mà nói, quan trường chìm nổi chưa chắc đã là chuyện tốt, từ quan rời đi có lẽ chưa hẳn là chuyện xấu. Hắn không phải người ngốc, nếu đã phất y bỏ đi, tất nhiên có lý do riêng của hắn, chúng ta là người ngoài không cần bận tâm."
Văn Mậu khẽ đưa ra nhận xét, sau đó nhấc tay ra hiệu trước tiên hãy cất bức chữ này đi, Văn Hinh lập tức cẩn thận cuộn lại.
Mọi người đối với lời lão gia tử nói đều có thêm nhiều suy nghĩ.
Văn Tuệ, con gái của Chi thứ hai, bỗng nói: "Ngôn An, vị Thám Hoa lang kia trông như thế nào..." Ánh mắt liếc sang một bên, nhận ra trượng phu ở bên cạnh, thuận thế đổi giọng, "Ngươi cùng vị Thám Hoa lang kia là đồng khoa, nói vậy cũng quen thuộc đi, nhìn xem có cách nào mời tới Văn thị chúng ta làm khách hay không, ngươi hãy tận tình tiếp đãi, chúng ta cũng được một lần chiêm ngưỡng phong thái của Thám Hoa lang."
Vừa nghe lời này, mọi người lập tức nảy sinh hứng thú, nhất là các vị nữ quyến, sự mong đợi thể hiện rất rõ trong ánh mắt.
Vị Ngũ thiếu gia đang ở trước mặt này từ khi vào kinh thành dự thi đến nay, đây là lần đầu tiên trở về, mọi người còn là lần đầu tiên được trực tiếp hỏi thăm tình hình.
Văn Ngôn An cười khổ, "Người đó thì ta từng có gặp qua, dáng vẻ là một nam tử đường đường, thoạt nhìn tinh khí thần đều tốt hơn bọn thư sinh chúng ta, có thể bởi vì hắn cũng là người luyện võ, nghe nói hắn có cảnh giới Thượng võ. Còn về việc có quen thuộc hay không, thì hoàn toàn không thể nói được, ta thì biết hắn, nhưng hắn chưa chắc đã biết ta, dù nói ra tên của ta, e rằng hắn cũng chưa chắc đã có ấn tượng, ta cũng không biết hắn ở đâu, làm thế nào mời được?"
Văn Tuệ kinh ngạc, "Ngay cả ngươi là ai mà cũng không biết, làm sao có thể như vậy, các ngươi là đồng khoa mà, chẳng lẽ chưa từng trò chuyện với nhau sao?"
Văn Ngôn An suy nghĩ một chút, "Không có cơ hội nào để tiếp xúc. Trước khi thi Hội thì không biết hắn là ai, sau khi thi Hội, cũng chính là vào lúc tiến cung xuất cung, chủ động tiến lên chắp tay bắt chuyện chào hỏi hắn, gần như toàn bộ tiến sĩ trúng bảng đều đến chào hỏi hắn, ta chỉ là một thành viên trong đó, hắn làm sao có thể nhớ rõ ta?
Để có thể đứng chung với hắn và làm quen với nhau thì không đến lượt những người thuộc nhóm Nhị giáp như ta. Khi chúng ta ra vào cung, nhìn thấy một tên hoạn quan cũng đã nơm nớp lo sợ, những người chủ động đến chào hỏi hắn đều là các vị quan to mặc áo bào tía của triều đình.
Bọn tiến sĩ chúng ta mới được thụ phong, hắn đã liền tiến vào Ngự Sử đài trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh Ngự Sử Trung Thừa đại nhân, Bảng Nhãn Ân Cát Chân rõ ràng xếp hạng cao hơn hắn nhưng ở Ngự Sử đài vẫn bị hắn gắt gao trấn áp, chỉ có thể đến trông coi kho chứa.
Nhân vật như vậy, làm sao đặt ta vào trong mắt. Nếu muốn nói có quen thuộc thì con rể Ân Cát Chân nhà họ Vạn là đồng liêu với hắn, khẳng định quen thuộc hắn. Thậm chí Nhị ông nhà chúng ta cũng có khả năng quen thuộc hơn cả ta, dù sao Nhị ông cũng là người từng trực tiếp mời rượu nước khi hắn cưỡi ngựa dạo phố, hai người dù sao cũng từng đối mặt hàn huyên một hồi."
Người được gọi là Nhị ông chính là Nhị thúc của gia chủ Văn Mậu, đã tạ thế, nhưng khi tân khoa Bảng Vàng xuất hiện thì đúng lúc có mặt ở kinh thành.
Nghe nói có một đại tài tử trăm năm khó gặp xuất hiện, liền yêu cầu gia tộc sắp xếp cho ông ta được gặp Thám Hoa lang vào lúc dạo phố.
Khi tiến sĩ cưỡi ngựa dạo phố thì cũng không phải là cứ đi thẳng suốt trên đường không ngừng nghỉ, trên đường sẽ có những đoạn tạm dừng, làm bộ khát nước, sẽ nhận rượu và nước từ dân chúng nhiệt tình dâng tặng, cùng dân chia sẻ niềm vui, có ý là không quên cội nguồn.
Trên đường tự nhiên cũng không phải ai cũng có thể tùy tiện rót nước dâng rượu cho tân khoa tiến sĩ, chắc chắn trước đó đã có sự sắp xếp.
Nếu đã được sắp xếp trước, vậy thì liền có cơ hội để can thiệp và thao túng, có tiền có thế là có thể giải quyết.
Bản chuyển ngữ độc đáo này được thực hiện riêng cho truyen.free.