Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 244:

Từ bỏ sự quật cường, cúi thấp đầu, thì không còn tư cách gây náo loạn. Kẻ này quả thực cũng đã làm loạn quá lâu, quậy phá đến mệt mỏi, sau khi ăn no bụng liền ngủ một giấc cho đến khi trời tối đen.

Đã bị giày vò quá mức, cuối cùng cả chủ lẫn tớ đều có thể an tâm ngủ một giấc.

Ngủ đủ giấc, thức dậy, bước ra cửa, nhìn ánh nắng mặt trời, Văn Hinh bỗng thấy tinh thần sảng khoái. Nhìn thấy Dữu Khánh đang đợi trong vườn, trong lòng nàng khẽ động.

Nàng tạm thời không có việc gì, trước tiên đến nhà sát vách dùng bữa sáng.

Tiểu Hồng đi theo, Dữu Khánh đi ở phía sau.

Sau khi đưa Văn Hinh đến chỗ tộc trưởng dùng bữa, Tiểu Hồng và Dữu Khánh cũng đến nơi đám hạ nhân chính viện dùng cơm. Cơm nước ở đây không phải nơi tạp viện phía Tây có thể sánh bằng, đầu bếp đều là đội ngũ nấu cơm cho tộc trưởng, tài nghệ nấu nướng có thể đoán biết được. Lại càng không thiếu nguyên liệu nấu ăn, có chút thức ăn thừa lại cũng không phải người thường có thể ăn được.

Ăn xong trở lại Ngọc Viên, Văn Hinh đi đến trong đình ở giữa vườn ngồi xuống, nhìn khung cảnh tao nhã xung quanh, tâm tình thoải mái nói: "Tiểu Hồng, lấy giấy bút mực tới."

"Vâng." Tiểu Hồng đáp một tiếng, đi ra đình, phất tay với Dữu Khánh đang ở ngoài, nói: "A Khánh, lại đây giúp một tay."

"Được." Dữu Khánh lập tức nhanh nhẹn đi theo nàng.

Đi đ��n cửa thư phòng, lại bị Tiểu Hồng ép buộc đứng chờ ở ngoài cửa.

Chờ một chút, Tiểu Hồng chia làm mấy lần ôm ra một đống dụng cụ thư phòng, tất cả đều nhét vào lòng Dữu Khánh, sau đó liền tay không bước đi, Dữu Khánh ôm đồ theo sau.

Đi đến trong đình, Tiểu Hồng lại như trước từ trong lòng hắn, lấy ra từng vật một sắp đặt lên bàn đá.

Ngồi ở một bên, Văn Hinh thỉnh thoảng lặng lẽ quan sát Dữu Khánh, phát hiện người này vẫn như vậy, từ đầu đến cuối đều không liếc nhìn nàng lấy một cái.

Ngày hôm sau khi người này vào Ngọc Viên, nàng liền phát hiện, khi đối diện với nàng thì hắn không bao giờ liếc nhìn nàng thêm lần nào nữa, khi bị chất vấn cũng chỉ hơi cúi đầu nhìn xuống chân.

Dáng vẻ rất quy củ kiểu "phi lễ chớ nhìn", dường như là bổn phận, cũng có thể khiến người ta yên tâm không ít. Nhưng nàng biết rõ lúc trước hắn là dạng gì, khi ở tạp vật viện, cái vẻ cười nói tự nhiên kia khiến nàng nhớ rõ như in. Bây giờ dường như không còn sinh khí như trước, không còn sống động nữa, trở nên chất phác.

Bày xong văn phòng phẩm, Tiểu Hồng lại bắt đầu mài mực.

Tay đã không còn vướng bận gì, Dữu Khánh theo thông lệ rời xa nữ chủ nhân một chút, đi ra khỏi đình, đứng gác ở ngoài đình, quay lưng vào trong. Cần biết rằng người có quyền khiến hắn rời khỏi Ngọc Viên không chỉ là Văn Hinh. Nam nữ hữu biệt, để có thể trông nom của hồi môn của Văn Hinh, hắn cần phải làm cho Văn thị yên tâm về hắn, đây mới là nền tảng để trở thành tâm phúc của Văn Hinh.

Văn Hinh nhấc bút viết viết vẽ vẽ, rõ ràng cũng có chút không yên lòng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn người ngoài đình.

Kéo dài được một lát, nàng bỗng nhiên lên tiếng nói: "Tiểu Hồng, ngươi đi nói với Phiền trưởng lão, Tử Long đã bắt đầu ăn rồi, hỏi hắn một chút xem có thể thả Tử Long ra chưa, cảm thấy nhốt nó trong lồng thật khó chịu."

"Vâng, được." Tiểu Hồng xoay người rời đi.

Văn Hinh lại bổ sung một câu: "Thuận tiện đi xem Bình Bình tỷ, nhìn xem thương thế của sư huynh nàng thế nào rồi."

"Được, ta biết rồi." Tiểu Hồng ra vẻ không cần nhắc nhở, xoay người liền khoan kho��i rời đi.

Đương nhiên, trước lúc đi cũng không quên quan sát một chút Dữu Khánh và nữ chủ. Sau khi nghĩ đến đây là ngay giữa ban ngày ban mặt, bốn phía có hạ nhân đang làm việc, bên ngoài còn có thủ vệ canh gác, liền cũng yên tâm rời đi.

Hiện trường yên tĩnh, nam nữ thụ thụ bất thân. Trong đình ngoài đình, gió nhẹ thổi giấy mỏng bay lên.

Vừa viết viết vẽ vẽ, Văn Hinh thỉnh thoảng liếc nhìn bóng lưng Dữu Khánh, nỗi lòng có chút căng thẳng. Nàng cảm thấy không biết mình là người sắp xuất giá lại lén lút nói chuyện với nam tử khác thì có thích hợp hay không. Mấy lần muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn hít sâu một hơi, hạ bút viết mấy chữ rồi cất tiếng gọi lớn: "A Khánh!"

"Có mặt!" Dữu Khánh đáp lời, người cũng khoanh tay bước vào, thành thật đứng ở một bên: "Tiểu thư có gì phân phó?"

Văn Hinh: "Ngươi cũng là người biết chữ nghĩa, nhìn xem mấy chữ này ta viết như thế nào."

"Chữ của tiểu thư đương nhiên là..." Cuối cùng ngẩng đầu, Dữu Khánh nghiêng đầu nhìn qua chữ viết trên giấy, nhìn thấy ba chữ lớn, tiếng nói chợt ngừng bặt. Thần sắc lập tức có chút rối loạn, nhanh chóng liếc nhìn Văn Hinh, phát hiện đối phương đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt lại nhanh chóng tránh né, đáp: "Đương nhiên là vô cùng tốt."

Ba chữ trên giấy không phải chữ gì xa lạ, chính là ba chữ "Nhân Gian Hảo".

Văn Hinh chính là muốn viết ra xem phản ứng của hắn, cũng đã thấy được. Ba chữ đó rõ ràng làm cho vị gia đinh này có phản ứng không bình thường, hơn nữa là vô cùng rõ ràng. Hàm răng ngà ngọc nhịn không được khẽ cắn môi, ánh mắt ôn nhu dường như đang hướng về ai đó.

Cúi đầu ở một bên, trong lòng Dữu Khánh nói thầm, từng đợt kinh ngạc nghi ngờ. Không biết nữ nhân này đột nhiên viết ra ba chữ đó là có ý gì, lẽ nào đã biết rõ ta là ai rồi sao? Không có khả năng a, lần trước đã đánh cho đến nỗi ngay cả chính mình cũng không nhận ra mình, Văn Ngôn An không thể nào nhận ra được.

Về sau hắn cảm thấy, có thể là mình suy nghĩ nhiều. Là danh tiếng của A Sĩ Hành quá lớn, hình như người biết chút chơi chữ nghĩa đều thích.

Văn Hinh: "A Khánh, ngươi coi như là người có học hành qua, có từng nghe nói tới năm ngoái thi Cống xuất hiện một Hội Nguyên bốn khoa đều đạt điểm tuyệt đối, cũng là Thám Hoa lang trên bảng vàng, bây giờ được xưng là thiên hạ đệ nhất tài tử A Sĩ Hành hay không?"

Trong lòng Dữu Khánh lại lần nữa tự hỏi, ngoài miệng lại đáp: "Có nghe qua, có nghe qua."

Khí thế của hắn càng yếu, khí thế của nàng lại càng mạnh, trái lại không còn căng thẳng nữa rồi.

Văn Hinh: "Vậy ngươi có biết ba chữ này là có ý gì không?"

Dữu Khánh lại liếc nhìn trên giấy: "Kẻ hèn học hành không nhiều, hẳn là có ý chỉ "Nhân Gian Hảo" chứ?"

Văn Hinh giải thích: "Đây là tân khoa Thám Hoa A Sĩ Hành một lần đến nhà hàng dùng cơm thì viết mấy chữ này cho nhà hàng đó, viết xuống ba chữ 'Nhân Gian Hảo' này để khen nhà hàng kia có rượu và thức ăn ngon."

Dữu Khánh "a" một tiếng, nói: "Thì ra là thế."

Văn Hinh chậm rãi đặt bút xuống, nhìn chằm chằm ba chữ, trong mắt lộ ra vẻ cực kỳ hâm mộ: "Trước đây cũng từng gặp qua nhiều từ ngữ, lời nói tán dương mỹ v��� món ngon, nhưng chưa bao giờ gặp qua có người từ loại góc độ không thể tưởng tượng này để tán dương. Chỉ dùng ba chữ 'Nhân Gian Hảo' ngắn ngủi, thông tục không thể thông tục hơn, gom vào với nhau lại thành hình ảnh thiên tiên hạ phàm, được nếm nhân gian một lần say. Đem những từ ngữ trau chuốt của tiền nhân ra so sánh, lập tức lộ rõ sự dài dòng."

Chỉ ba chữ ngắn ngủi, nhưng ý cảnh như thế có thể nói là trước chưa từng có, về sau cũng không ai sánh bằng. E rằng chỉ có thiên tiên chân chính mới có thể có lòng dạ như vậy, tạo ra ý cảnh như thế. Vị Thám Hoa lang kia không phụ với thanh danh Hội Nguyên bốn khoa đều đạt điểm tuyệt đối, không hổ là thiên hạ đệ nhất tài tử!

Dữu Khánh khóe miệng co giật, trong đầu vạn mã lao nhanh, khói bụi nổi lên bốn phía.

Không phải lần đầu tiên nghe đến lời nói tương tự, khiến ngay cả chính hắn cũng không nhớ rõ lúc sảng khoái viết xuống ba chữ đó thì tâm tình mình thế nào. Nghe nhiều liền khiến cho chính mình cũng có chút nghĩ lầm, giống như lúc đó hạ bút thì thật sự có ý cảnh như thế, gi��ng như mình thực sự là A Sĩ Hành vậy.

Ngoài miệng hắn nhạt nhẽo đáp: "Hay, thì ra là thế, hay."

Cứ thế mà bị làm cho không biết nên nói gì. Hắn là nên nói tốt hay nên khen như thế nào chứ? Nói quá tốt sợ có lỗi với lương tâm.

Văn Hinh: "Ngươi nói xem, lúc đó hắn tại sao lại có ý cảnh như vậy, làm sao viết ra được những từ ca ngợi như thế chứ?"

Việc này dễ trả lời, Dữu Khánh hơi khom người đáp: "Kẻ hèn không biết."

Thấy hắn vẫn không thừa nhận, Văn Hinh cũng không có thói quen ngay mặt hùng hổ dọa người. Nàng mở trang giấy kia ra, nhấc bút chấm mực, lại tiếp tục viết viết vẽ vẽ.

Đợi một chút không có phân phó gì, Dữu Khánh lại chậm rãi lùi lại, đi ra ngoài đình đứng gác.

Sau một lúc, Tiểu Hồng sôi nổi trở về, chạy vào trong đình bẩm báo: "Tiểu thư, Phiền trưởng lão nói, Tử Long bây giờ còn chưa thể thả ra. Nói nguyên nhân không thể thả chính là vì ngay từ đầu đáng lẽ người không nên thả, hiện tại nếu thả ra, Tử Long còn sẽ chạy đi, phải lần nữa dưỡng cho nó thành thói quen mới được."

Cầm bút lơ lửng, Văn Hinh trầm mặc một chút, gật đầu: "Đã biết rồi."

Tiểu Hồng: "Gặp qua Bình Bình tỷ rồi, Trâu công tử còn nằm trên giường, nói là bây giờ còn chưa thích hợp hoạt động mạnh, cần tiếp tục nằm yên thêm vài ngày, để thuận lợi cho nhanh chóng khôi phục. Ai, nằm trên giường mấy ngày như thế cũng là chịu tội. Tên ác tặc chết tiệt kia ngàn vạn lần đừng để chúng ta bắt được, nếu không tất nhiên sẽ đánh gãy chân hắn, ném vào nhà tù giam hắn ba năm mới được!"

Dữu Khánh khoanh tay trước bụng, một tay gãi gãi lên mu bàn tay còn lại.

Văn Hinh cũng không biết có nghe lọt tai hay không, tiếp tục yên tĩnh viết, đột nhiên hỏi một câu: "Ngũ ca đang làm gì?"

Tiểu Hồng: "Ta nào biết được, hay là bảo A Khánh hỏi một chút."

Văn Hinh đặt bút xuống, đứng lên: "Không cần, chúng ta cũng đã mấy ngày chưa đến chỗ đại bá rồi, trực tiếp đi thăm Ngũ ca là được."

Đi gặp Văn Ngôn An? Dữu Khánh có chút sững sờ.

Chủ tớ hai người đã đi ra khỏi đình, đi ngang qua bên cạnh hắn.

Tiểu Hồng quay đầu lại nhìn một cái, phất tay kêu gọi: "A Khánh, còn ngẩn ngơ ở đó làm gì, đi mau lên!"

"Ách..." Dữu Khánh lúc này chạy chậm theo sau, không phải đi theo mà là ôm bụng xin phép nghỉ: "Tiểu thư, bụng ta có chút khó chịu, thật sự là không tiện..." Ý rất rõ ràng, là không tiện đi theo tới đó.

Tiểu Hồng cau mày: "Đang rất tốt, tại sao lại đau bụng rồi?"

Dữu Khánh: "Có thể là chưa ăn qua đồ ngon, đến chỗ tiểu thư đây đồ ăn quá ngon nên vẫn chưa thích ứng."

"Di, thật ghê tởm, ngươi trở về đi, đừng đi theo nữa." Tiểu Hồng đã trực tiếp làm chủ, với cái lý do này quả thực cũng không tiện quá miễn cưỡng.

Dữu Khánh như được đại xá rời đi.

Văn Hinh không tỏ bất cứ thái độ gì, ngay cả đầu cũng không quay lại, vẫn y nguyên đi tới trước như cũ, ánh mắt sáng ngời có nét cười, môi cắn thật lâu không buông.

Nếu như nói, lúc trước chữ viết trên hai tờ giấy tương đồng chỉ khiến nàng hoài nghi là xuất phát từ trên tay một người, như vậy thì hiện tại, nàng đã có chín phần chắc chắn, hạ nhân này của mình tám chín phần mười chính là người trong truyền thuyết kia.

Lúc này, tâm tình của nàng không cách nào hình dung, vừa vui mừng vừa kích thích, còn có một chút căng thẳng. Nàng muốn xé toạc lớp giấy cửa sổ kia, nhưng lại không dám.

Không giống lúc đầu, nàng chỉ muốn xác nhận có phải là người kia hay không.

Khi người ta có thể bình thường ở bên cạnh mình, nàng lại có phần sợ. Sợ khi mình phá vỡ màn cửa sổ giấy đó thì không giữ được hắn, bởi người ta rõ ràng có ý giấu giếm thân phận. Nhưng nếu cứ một mực không lộ sự thật thì nàng lại có cảm giác không giải tỏa được khát khao. Nàng thật sự hi vọng đối phương có thể dùng thân phận A Sĩ Hành giao lưu với nàng, đó là một loại khát vọng tâm hồn.

Nàng không nói sai, quả thực đi đến phía đại phòng, nhưng cũng chỉ là đi lướt qua một chút, sau đó liền rời đi, lại trực tiếp trở về Ngọc Viên.

Lại trở về trong đình kia, viết viết vẽ vẽ.

"Bụng không sao rồi chứ?" Tiểu Hồng ở bên ngoài đình quan tâm hỏi.

Dữu Khánh xoa bụng: "Thoải mái hơn nhiều."

Trong đình, Văn Hinh chợt nghiêng đầu nhìn sang, hỏi: "A Khánh, ngươi có nguyện ý một mực ở Văn phủ làm gia đinh không?"

Lời nói đột ngột đó khiến cho ngay cả Tiểu Hồng đều ngây ngẩn cả người.

Dữu Khánh hơi giật mình, ngay lập tức nghĩa chính ngôn từ mà thể hiện lòng trung thành: "Nguyện một mực đi theo tiểu thư, vì tiểu thư ra sức khuyển mã chi lao."

Văn Hinh: "Vì sao?"

Bản dịch này, được hoàn thành với lòng tận tâm, tự hào mang dấu ấn riêng của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free