(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 299:
"Lão Cửu đang làm cái gì vậy, giữa đêm tối như thế này đốt lửa lên rất dễ gây chú ý sao? Lại còn đốt mãi như thế!"
Dữu Khánh hầm hầm hố hố bước qua cạnh Nam Trúc, dù người trong phòng cố sức dùng thân mình che chắn ánh lửa, nhưng người bên ngoài vẫn có thể thấy rõ bức tường bên trong phòng sáng r��c lên. Hắn buộc phải dừng công việc đang làm để đến xem rốt cuộc có chuyện gì.
Đang hất kim sa lấp cỏ để ngụy trang lại, Nam Trúc quay đầu nhìn tới, cũng thấy được ánh lửa bên trong phòng, không khỏi có chút kinh ngạc, không biết Lão Cửu đang làm gì.
Chính vào lúc này, ánh lửa bên trong phòng đột nhiên dập tắt. Mục Ngạo Thiết cũng đi ra khỏi phòng, dưới ánh trăng ngoắc tay gọi hai người bên ngoài, ra hiệu cho họ mau chóng đến.
Dữu Khánh đang đi tới và Nam Trúc đang khom người bên cạnh hố kim sa đều sửng sốt, lập tức bước nhanh tới.
Vừa giáp mặt, Dữu Khánh lập tức chất vấn: "Lão Cửu, ngươi làm cái gì vậy, đốt lửa sáng rực thế kia, sợ người ta không tìm được chúng ta giữa đêm tối hay sao?"
Nam Trúc với thân hình mập mạp lạch bạch chạy tới, hiếu kỳ hỏi: "Lão Cửu, có chuyện gì thế?"
Mục Ngạo Thiết không nói lời nào, xoay người trở vào trong phòng, lại vẫy tay, ra hiệu cho cả hai cùng vào.
Dữu Khánh và Nam Trúc nhìn nhau, nhận ra có điều bất thường, lập tức bước nhanh vào theo.
Chờ khi hai người bọn hắn đã đi vào nh��, Mục Ngạo Thiết còn đem hai cánh cửa sắt đóng lại. Tuy rằng các lớp da che cửa sổ bốn phía đã rách nát không còn, ánh sáng lọt ra ngoài hết cả, việc đóng hay không đóng cửa thực chất chẳng còn tác dụng gì, nhưng y vẫn đóng lại, chứng tỏ y cũng biết ánh lửa sẽ dễ dàng bị người khác phát hiện.
"Lại đây." Mục Ngạo Thiết gọi hai người đến bên cạnh bàn, lại đốt cháy lửa lên. Trước mắt họ vẫn là bộ xương khô ngồi đối diện, tựa hồ cũng đang nhìn họ.
Ánh mắt Dữu Khánh và Nam Trúc theo hướng Mục Ngạo Thiết chỉ, dừng lại trên tấm ngọc trang văn thư đã được ghép lại trên bàn, chăm chú nhìn kỹ, ngay lập tức bị nội dung chữ viết trên đó thu hút.
Nam Trúc nghi hoặc lẩm bẩm đọc to: "Đốc giám dung bẩm: Vân hồ tạo cảnh, kim các lăng ba, là tiên dụ, công... khẩn cấp, thuộc hạ nhất định không... đến trễ. Nhưng mà hiện... kinh hiện dị biến, nghiêm khống ra vào, kim liệu... cái này kéo dài, hi vọng Đốc giám minh giám. Thủ... Kim sa hai triệu cân, phái Tiêu Sơn áp giải, báo đốc... minh nghiệm. Bởi vì biến cố, áp giải... mã tái phó Kim Khư, không thể nối thẳng, Hoàng Kim cốc... hạ phong ấn, cần trước tìm ngoài cốc cầm kích... Vệ. Tấn Dương bái bẩm..."
Sau khi Nam Trúc lẩm bẩm đọc xong, im lặng thật lâu. Ba người đều trợn tròn mắt ngây người nhìn chằm chằm nội dung văn thư trên ngọc trang, Dữu Khánh và Nam Trúc rõ ràng cảm thấy sững sờ kinh ngạc.
Mục Ngạo Thiết thì đã từng kinh ngạc đến ngây người một lần. Sau khi có phản ứng, y nhìn sang hai người bên cạnh: "Kim Khư mà mặt trên này viết là chỉ Kim Khư trong truyền thuyết kia sao?"
Trong truyền thuyết, có vài tiên gia động phủ, một trong số đó chính là nơi gọi là "Kim Khư".
Cổ họng Dữu Khánh và Nam Trúc khẽ động, miệng lưỡi khô khốc.
"Chỉ e là vậy rồi." Nam Trúc nuốt một ngụm nước bọt, chợt dùng hai tay xoa mạnh mặt mình, quay đầu lại nhìn về phía bên ngoài: "Ta cứ thắc mắc vì sao bên ngoài lại có một ngọn núi vàng, thì ra là lấy từ Kim Khư tới, hai triệu cân kim sa, ôi mẹ ơi. Truyền thuyết Kim Khư có vô số hoàng kim, xem ra Kim Khư trong truyền thuyết là thật sự, mẹ nó chứ, nó thực sự tồn tại!"
Dữu Khánh vu���t vuốt chòm râu lưa thưa, thì thầm: "Truyền thuyết bên trong Kim Khư có rất nhiều hoàng kim, có suối vàng chảy tràn hoàng kim, còn có tiên gia bảo vật có thể giúp dung nhan bất lão, trường sinh bất tử. Nếu như Kim Khư trong truyền thuyết thật sự tồn tại, chẳng lẽ những truyền thuyết khác về Kim Khư cũng là thật sao?"
Nghe được lời ấy, Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết đều giật mình hoảng hốt.
"Sợ là không có lửa thì làm sao có khói chứ!"
Nam Trúc chợt nuốt ực một cái.
Nơi đây tuy là Tiểu Vân Gian trong truyền thuyết, nhưng trong truyền thuyết cũng chỉ là nơi được gọi là tiên gia động phủ mà thôi. Mọi người muốn tìm tới nơi này, chỉ là muốn tìm đến tiên gia di vật, còn có di vật gì thì không ai biết. Mà Kim Khư trong truyền thuyết thì không giống, tại trong truyền thuyết có tỉ mỉ đề cập tới là có vật trường sinh bất lão, thứ hai là tài phú khổng lồ không thể đong đếm.
Dữu Khánh chợt "a" một tiếng, nhìn về phía Mục Ngạo Thiết, nói: "Lão Cửu, ba nhóm người kia đem Vân Cung di chỉ tìm kiếm lật tung cả lên, ngay cả vài câu chữ khắc lưu lại cũng không bỏ qua. Nhiều người như vậy dường như cũng chẳng tìm được thứ gì có giá trị, sao ngươi lại tìm được thứ này?"
Cách thức đến Kim Khư trong truyền thuyết, bọn họ không thể nào hiểu rõ, nhưng đã nói rõ, trên mảnh ngọc trang văn thư này lưu lại manh mối tìm đến Kim Khư. Đối với người am hiểu, chắc chắn sẽ vô cùng có giá trị. Thứ này nếu như rơi xuống trong tay tam đại thế lực kia, dựa vào năng lực và thế lực của bọn họ, khả năng tìm thấy là rất lớn.
Nam Trúc liền xen vào một câu: "Ba nhóm người kia dù cho tìm được thứ gì có giá trị thì cũng sẽ có thủ đoạn cất giấu, sẽ không để hai nhóm khác biết. Quỷ mới biết họ có tìm được gì hay không."
Mục Ngạo Thiết chỉ chỉ bộ xương ở đối diện: "Ta không có tìm cái gì, chỉ là tình cờ dẫm trúng dưới bàn, sau đó lấy ra xem, liền phát hiện ra."
Dữu Khánh cau mày: "Các ngươi không thấy sao? Vân Cung kia bị thu dọn rất sạch sẽ, gần như ngay cả một vật trang trí cũng không còn. Trước khi sụp đổ chắc chắn đã bị người dọn dẹp sạch sẽ rồi. Mà trong căn phòng này thực chất cũng đã bị thanh lý rất sạch sẽ, hầu như cũng không có gì, gần như y hệt với Vân Cung. Tại sao lại đơn độc rơi lại một vật quan trọng như vậy để ngươi phát hiện ra, ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao?"
Nam Trúc hắng giọng gật đầu nói: "Không sai. Các ngươi nhìn xem, một bàn một ghế dựa này sở dĩ chưa bị dọn đi, ta đoán chừng là do người này khi còn sống có chút địa vị, mới để lại cho hắn một chút thể diện, nếu không e rằng sẽ giống như những hài cốt bên ngoài, phải phơi thây hoang dã."
Mục Ngạo Thiết suy nghĩ một lát, chỉ vào cánh tay của thi hài đối diện, nói: "Từ vị trí của mảnh vỡ mà xem thì hình như ngọc trang văn thư chính là từ trên tay hắn rơi xuống bị vỡ, nứt vỡ thành mấy mảnh, nhưng vẫn coi như hoàn chỉnh, tương đối phù hợp với độ cao mà nó rơi xuống. Nếu thật là bị dùng sức nện vỡ hoặc rơi xuống từ quá cao thì mức độ vỡ vụn hẳn không chỉ có thế.
Các ngươi nhìn màu sắc của mảnh ngọc này mà xem, là màu đen, trùng với màu của mặt sàn. Có lẽ, không phải không có người dọn dẹp qua, mà là không có ai chú ý tới. Về sau bị bụi bặm tích tụ vùi lấp nên càng không thể nhìn thấy. Các ngươi nhìn xem, trên bàn không có bất cứ đồ vật gì, nếu như lúc đó ngọc trang văn thư được đặt trên bàn thì chúng ta có lẽ đã thực sự không nhìn thấy rồi."
Nói xong, y lại nhìn chăm chú vào bộ xương đối diện: "Ta cảm thấy hình như hắn chết rất đột ngột, có khả năng khi chết thì đang đọc nội dung này, đống kim sa bên ngoài kia có khả năng cũng vừa được đưa tới. Các ngươi nhìn nội dung trong thư, không thấy vị này có khả năng chính là vị Đốc giám được nhắc đến trong thư sao?"
Dữu Khánh quay đầu nhìn lên phía trên cửa ra vào, thì thầm một câu: "Vân giám..."
Được nhắc nhở, Nam Trúc cũng đăm chiêu: "Giám tạo quan của Tiểu Vân Gian hoặc là người chuyên trách đốc thúc, giám sát. Khi kiến tạo vật gì đó, Giám Xá này cũng có thể tùy thời dựng tại hiện trường kiến tạo?"
Y hất cằm về phía nội dung trên ngọc trang văn thư: "Vân hồ tạo cảnh, Kim các lăng ba, là tiên dụ... Đây là đang nói, Vân Trung Tiên Tử muốn tạo một tòa lầu các bằng vàng trên hồ, nên mới lấy một lượng lớn kim sa từ Kim Khư. Nếu vậy thì..." Nhìn về phía bộ xương ngồi trên ghế ở đối diện, "Người này rất có thể chính là vị Đốc giám nào đó được nhắc đến trong thư."
"Vận khí chúng ta tốt như vậy sao?" Dữu Khánh nhìn quanh bốn phía: "Sao ta cứ thấy có điểm quá trùng hợp."
Nam Trúc xùy một tiếng, nói: "Tên gia hỏa nhà ngươi càng ngày càng đa nghi rồi. Đống kim sa bên ngoài kia đã tích tụ bụi bặm đến mức cỏ dại mọc đầy, căn phòng này rõ ràng đặt ở đây rất nhiều năm, chữ trên ngọc trang này rõ ràng là chữ cổ, ngọc trang cũng giòn đến mức xuất hiện những vết rạn, đặt trong phòng cũng đã sắp phong hóa, như vậy làm sao có thể dễ dàng tạo ra trong thời gian ngắn được chứ? Lại nói, cái gì mà vận khí của ngươi, đây rõ ràng là vận khí của Lão Cửu, ngươi đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa."
Ánh mắt dừng trên những hàng chữ trên ngọc trang, gã sờ cằm rồi bắt đầu lẩm bẩm: "Hoàng Kim cốc, cầm kích... vệ, đó là những gì, các ngươi có từng nghe nói tới không?"
Mục Ngạo Thiết lắc đầu, Dữu Khánh trầm ngâm nói: "E rằng cần phải tìm người hỏi thăm một chút."
Nam Trúc lập tức trừng mắt: "Thanh niên, không thể xúc động! Không phải, ta nói này, ngươi đừng làm bừa đi hỏi thăm lung tung được không? Ngươi nhìn xem tại Văn gia ngươi đã làm ra chuyện gì, suýt chút nữa thì cả thiên hạ đều biết chúng ta đi Thạch Cơ Loan. Làm gia đinh lâu như vậy, còn cứ như chim ngu suốt ngày tr��n trốn tránh tránh, bây giờ nghĩ lại, đúng là một trò khôi hài cực kỳ buồn cười.
Trốn tránh lâu như vậy trên đỉnh núi cao tại thâm sơn cùng cốc, đột nhiên có thể bị hơn ngàn người bao vây, lại còn bị, mẹ nó chứ, tam đại thế lực đồng thời liên thủ vây kín! Chúng ta có tài đức gì đâu chứ! Ngươi có biết lúc đó ta sững sờ cỡ nào không? Cả đời này ta chưa từng sững sờ đến vậy!
Lão Thập Ngũ, chuyện này, thực sự không thể tiết lộ ra ngoài bất cứ tin tức gì nữa. Ngươi nhìn xem, đống kim sa bên ngoài kia chúng ta cũng không mang đi được, Tiểu Vân Gian chúng ta cũng chỉ có thể ăn mấy trái đào mà thôi, toàn bộ tiện nghi đều đành chắp tay nhường cho người khác rồi. Thôi thì, thực lực không bằng người, bản thân làm việc không ổn thỏa, thiệt hại trong chuyến đi Tiểu Vân Gian này, chúng ta chấp nhận thua, chấp nhận rồi! Nhưng mà, chuyện Kim Khư cũng không thể xảy ra sự cố nữa chứ! Ổn định rồi, chúng ta chính là người giàu nhất thiên hạ. Đó chính là Kim Khư trong truyền thuyết đó, có thể lo đủ tài nguyên tu luyện cho mấy đời của chúng ta."
Dữu Khánh than thở: "Ngươi ngoại trừ mập mạp ra, thì chỉ còn lắm lời nữa thôi."
Bộp! Nam Trúc đột nhiên một chưởng vỗ lên bàn, vỗ vào tấm ngọc trang văn thư đã được ghép lại kia, bụi mù tung lên bốn phía.
Gã chậm rãi nhấc tay, chỉ thấy ngọc trang văn thư đã bị gã một chưởng vỗ nát vụn.
Dữu Khánh trừng mắt: "Đồ mập chết tiệt, ngươi điên rồi sao?"
Mục Ngạo Thiết cũng kinh sợ rồi, vật quan trọng như vậy mà cứ thế một chưởng vỗ nát ư?
Nam Trúc lại chẳng hề để tâm, vỗ vỗ bụi trên tay, bình thản ung dung nói: "Nhìn cái dáng vẻ chưa từng thấy việc đời của các ngươi kìa, hoảng sợ gì chứ? Không có việc gì, quan trọng là chúng ta ghi nhớ trong lòng là được, nhớ kỹ Hoàng Kim cốc và Cầm kích cái gì vệ đó là được rồi, những thứ khác đều không quan trọng.
Điều cốt yếu là thứ này không thể để lại. Thứ này nếu như để người khác thấy được, thì thiên hạ này không thể không loạn lớn.
Kim Khư, dung nhan bất lão, trường sinh bất tử. Nếu để những hoàng đế hay kẻ quyền thế nào đó biết được, còn không quan tâm sao? Khi các phương thế lực xao động thì diệt quốc cũng có thể xảy ra, chúng ta e là cũng không sống được. Xem thêm nữa cũng là sai, không thể giữ lại!" Nói rồi đưa tay gạt sạch những mảnh vụn trên bàn.
Dữu Khánh và Mục Ngạo Thiết câm nín.
Thấy tên mập mạp này lại muốn tiếp tục thuyết giáo, Dữu Khánh nhanh chóng giơ tay ngăn lại: "Đừng dông dài nữa, coi như ngươi có lý được chưa? Cũng đừng nằm mơ đẹp nữa. Có thể sống sót rời khỏi Tiểu Vân Gian là tiền đề cho tất cả, mông mình tự mình mà lau. Đống kim sa bên ngoài kia là chuyện xấu do ngươi gây ra, tự mình nhanh chóng đi sửa sai đi. Tiếp tục thu dọn đi, thu dọn xong thì nhanh chóng rời đi, tiếp tục dây dưa dông dài thì trời sẽ sáng mất!"
Mục Ngạo Thiết thuận tay dập tắt ngọn lửa.
"Hoàng Kim cốc, dễ thấy như vậy, địa danh thông tục như vậy, hẳn là không khó tìm mới phải, tại sao chưa từng nghe qua? Đừng nói là, mẹ nó, lại là cổ địa danh từ mấy ngàn năm trước đó chứ?"
Đi ra cửa, miệng Nam Trúc vẫn tiếp tục lải nhải.
"Câm miệng! Ngươi không phải muốn b���o mật sao? Cứ ồn ào làm gì chứ?"
Ở mặt sau, Dữu Khánh há miệng mắng, có xúc động muốn đạp cho gã một cước vào mông.
Bản dịch này được sáng tạo riêng bởi đội ngũ Truyen.free, xin quý vị độc giả trân quý.