(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 402:
Những người khoác áo choàng đen chăm chú nhìn Bạch Lan. Cao Viễn, Giang Sơn và Thử thái bà vô thức chạm mắt nhau, cả ba đều hiểu rõ mối hận thù của Bạch Lan dành cho "A Sĩ Hành". Nếu không phải Người mặt sắt vẫn luôn ngăn cản, thêm vào đó bên kia còn có người đàn ông dẫn theo hài tử che chở, thì ả đã sớm x��ng lên báo thù rồi. Bọn họ đánh giá ả rất có khả năng sẽ đi xuống.
Quả nhiên, Bạch Lan lập tức trả lời: "Bọn họ đều dám đi xuống, ta tại sao không dám?"
Người mặt sắt nhìn chằm chằm vào những người ẩn hiện trên vách núi đối diện, xác nhận lại lần nữa rồi nói: "Bọn họ xuống ba người, trong số các ngươi, ai muốn xuống giúp Bạch Lan một tay?"
Về việc này, không ai lên tiếng.
Bạch Lan nhìn quanh một vòng, biết rõ không thể trông chờ vào kẻ khác, kiên cường nói: "Đa tạ ý tốt của tiên sinh, không cần đâu. Chỉ với chút tu vi của ba người bọn chúng, một mình ta đủ sức rồi."
Người mặt sắt quay đầu lại nhìn chằm chằm ả, nói: "Ba tên kia chẳng đáng nhắc đến, chủ yếu là con nhện to lớn nhìn thấy lúc trước, cũng không biết là thứ gì. Chính ngươi cần cẩn trọng hơn nhiều."
"Vâng." Bạch Lan đáp lại một tiếng, rồi trực tiếp tung người nhảy xuống vách núi.
Người mặt sắt giơ tay chỉ sang một bên: "Cao Viễn, ngươi hãy dẫn bọn họ đi sang đó đi. Ta đi tìm vị đó nói chuyện."
"Vâng." Đám người Cao Viễn đáp lời rồi nhanh chóng lướt đi sang phía bên kia.
Người mặt sắt phóng vút đi, lao xéo lên không trung…
Phía dưới khe núi, đứng trên đỉnh nhìn xuống chỉ thấy một màu tối như mực, nhưng kỳ thực không đến mức tối đen như mực, vẫn có thể nhìn rõ người và vật, giống như lúc rạng sáng. Ngẩng đầu lên có thể thấy ánh nắng xiên qua những vách đá trên cao.
Kim quan được hạ xuống không nhanh không chậm, ba huynh đệ vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ, cảnh giác nhìn xung quanh.
Trên vách đá, lúc đầu chẳng nhìn thấy gì, nhưng xuống đến đoạn giữa thì xuất hiện rất nhiều hang động lớn nhỏ, cùng với vô số lỗ thủng lởm chởm to như nắm đấm, đều như thể bị thứ gì đó đâm thủng. Lại còn có những vết xước lớn nhỏ rất rõ ràng, có vết trông còn rất mới. Quỷ dị hơn nữa là, tại khu vực hiếm khi có ánh nắng chiếu tới phía dưới, khắp nơi giăng đầy từng tấm lưới, lớn nhỏ đều có, cái lớn thì vô cùng lớn, có cái to như cả một sân rộng. Trông giống mạng nhện, nhưng tơ lưới lại có màu vàng kim.
Khi ba người sắp chạm đất, phía trên không đột nhiên có thứ gì đó vù vù lao xuống. Ba người ngẩng đầu nhìn, thấy là một tảng đá lớn đang rơi, nện vào một tấm lưới vàng kim. Lực va chạm quá lớn, lưới tơ vàng bị kéo giãn hết mức, cuối cùng bị tảng đá lớn làm rách. Tảng đá ầm ầm nện xuống đất, tiếng động khi nện xuống đất đã bị lưới tơ làm suy yếu đi rất nhiều.
Từ đó có thể thấy được, độ bền dai của tấm lưới tơ vàng kim này không phải tầm thường, nếu không, một tảng đá to lớn từ trên cao như vậy rơi xuống, ắt sẽ tạo ra cảnh tượng đất đá tung tóe vô cùng mãnh liệt.
Ba người cùng lúc đỡ kim quan hạ xuống, Dữu Khánh thuận thế vác kim quan lên vai. Hai vị sư huynh cẩn thận đề phòng xung quanh. Những dấu vết lưu lại trên vách đá thật sự khiến người ta giật mình, khẳng định đó không phải là hình thành tự nhiên, lại thêm những lời Ngô Hắc đã nhắc nhở lúc trước.
Càng quỷ dị hơn là, phía dưới vực sâu rải đầy vàng, từng khối từng khối vàng. Nhỏ thì lớn bằng nắm đấm, lớn thì to như cái bàn. Vấn đề là hình dáng chúng đều giống nhau như đúc, từng khối từng khối hơi có hình dạng xoắn ốc, lớn nhỏ phủ kín mặt đất, trông rất đồ sộ.
Có một điểm không ổn là khiến người ta khó đặt chân, đi lại bất tiện.
"Nếu nơi đây gần cửa ra vào thì cần gì phải đào vàng, cứ thế vận chuyển đi là được rồi. Tại sao hình dạng đống vàng này lại đều giống nhau như vậy, từng khối từng khối, không giống hình thành tự nhiên? Là người tạo ra hay quái vật tạo ra?"
Nam Trúc ở bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm, đồng thời cẩn thận từng li từng tí di chuyển về phía bờ bên kia.
Trên vách núi bờ bên kia, Người mặt sắt lại đối đầu với Ngô Hắc lần nữa.
"Năm đó, trên đường vào kinh ứng thí, A Sĩ Hành đã giết chết trượng phu của Bạch Lan. Đối với ả mà nói, mối thù này là không đội trời chung. Dù sao cũng là thù giết chồng, ta cũng không tiện khuyên nhủ gì, ả đã nhảy xuống vách núi truy sát rồi. Đương nhiên, nếu chúng ta hợp tác, ít nhất tạm thời cũng là người một nhà, ta đương nhiên sẽ nghĩ cách ngăn cản ả. Tôn giá thấy thế nào?"
Người mặt sắt bình thản, giao quyền quyết định cho Ngô Hắc, ở một mức độ nào đó, cũng là muốn đẩy Ngô Hắc vào thế lưỡng nan.
Hoặc là bỏ lại đám người Ninh Triêu Ất đi cứu ba người Dữu Khánh, hoặc là cố thủ tại đây không đi giải cứu ba người phía dưới, hoặc là dẫn theo mọi người cùng nhau đi xuống mạo hiểm. Mà như vậy, Người mặt sắt cũng chưa chắc sẽ ngồi yên nhìn.
Nhưng mà hắn lại không biết rằng Ngô Hắc đã biết được đám người Ninh Triêu Ất chính là gian tế do đối phương phái tới, Ngô Hắc hoàn toàn có thể không quản đến đám người Ninh Triêu Ất.
Nhưng mà, Ngô Hắc không làm như vậy, hỏi ngược lại: "Đường là chính bọn hắn tự chọn, ta vì sao phải xuống cứu bọn họ?"
Đây cũng không phải chỉ là nói suông. Phía dưới có khả năng tồn tại nguy hiểm mà ngay cả y cũng khó đối mặt. Y sẽ không dễ dàng dẫn theo con trai mình đi xuống đó mạo hiểm, nhất là trước mắt còn có một kẻ bụng dạ khó lường. Từ trước y đã nói rõ với ba người Dữu Khánh rồi.
Đôi mắt phía sau tấm mặt nạ sắt khẽ nheo lại, cũng không nói thêm lời nào. Nếu đối phương đã tình nguyện ngồi yên nhìn ba người phía dưới bị chết mà vẫn chăm chú theo dõi hắn, vậy thì hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Một lần cứng đối cứng trước đó đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn.
Gió thổi tung bay áo choàng của Người mặt sắt, cũng làm rối tung mái tóc dài của Ngô Hắc. Tiểu Hắc trong vòng tay Ngô Hắc hiếu kỳ với chiếc mặt nạ trên mặt đối phương, vươn tay ra muốn chạm vào. Người mặt sắt không để ý tới, cánh tay vươn ra cũng bị phụ thân y ấn xuống.
Đám người Ninh Triêu Ất đều trầm mặc đứng sau lưng Ngô Hắc.
Kỳ thực, chỉ cần Ngô Hắc vẫn còn nguyện ý đứng đây chờ đợi, chính là thể hiện thái độ của y đối với ba người Dữu Khánh…
Tại phía dưới vực sâu, Nam Trúc phát hiện trên tấm lưới tơ vàng kim bên cạnh có thứ gì đó giống chất nhờn. Gã không nhịn được cầm kiếm chọc thử vào, kết quả lập tức phát hiện kiếm bị dính chặt. Ra sức kéo cũng không ra, vận công chấn động cũng không thoát ra, trái lại càng kéo càng khiến sợi tơ vàng kim kéo dài ra.
"Sao ngươi lại lắm chuyện vậy chứ, không có vi��c gì đi đụng vào nó làm gì?"
Dữu Khánh khiêng kim quan lên tiếng mắng.
"Hừm, ai mà biết." Nam Trúc có chút bực tức, sau đó dứt khoát nhấc kiếm chém xuống khối vàng dưới chân.
Keng! Tuy tơ vàng đã bị chặt đứt nhưng vẫn dính chặt vào thân kiếm.
Chính vào lúc này, ba huynh đệ đột nhiên cùng nhìn lên không trung, chỉ thấy một bóng người phiêu nhiên bay xuống. Sau khi nhìn rõ người tới là ai, thần sắc cả ba đều trở nên nghiêm trọng.
Nam Trúc vội vàng rút kiếm, nhưng không thể thoát khỏi sức dính cực mạnh của tơ vàng, đành phải mài kiếm lên khối vàng.
Dữu Khánh trước tiên đặt kim quan xuống, Bạch Lan cũng nhẹ nhàng hạ xuống, đối diện với ba huynh đệ.
Thân khoác áo choàng, Bạch Lan không ngừng cười nhạt: "A Sĩ Hành, tìm ngươi mấy năm trời, cuối cùng giờ đây chúng ta cũng đã gặp mặt!" Hai bàn tay đan vào nhau, khớp xương mười ngón vang lên răng rắc.
Dữu Khánh cũng không biết cái chết của Kiều Thư Nhi có quan hệ trực tiếp với ả. Nhưng giờ đây ngẫm lại chuyện cũ, bỗng nhiên cảm thấy những gì mình từng làm quá mức ấu trĩ, thậm ch�� có chút hoang đường nực cười. Cho dù lúc đó phu thê nhà người ta ra tay làm hại trước, nhưng mình vì số Linh Mễ trị giá hai nghìn lượng bạc lại có thể giết chết trượng phu của người ta, bây giờ nghĩ lại quả thực lúng túng.
Tâm trạng hắn lúc này, nhìn thấy Bạch Lan thì hơi có chút áy náy, đối với việc người ta siêng năng truy sát cũng không muốn truy cứu gì, muốn dàn xếp ổn thỏa, vì vậy hỏi:
"Ta rất kỳ lạ, ngươi làm sao biết rõ trượng phu ngươi là do ta giết?"
Bạch Lan nhíu mày, giận không thể át chế, nói: "Ngươi còn muốn phủ nhận nữa sao?"
Dữu Khánh giơ tay ra hiệu dừng lại: "Ta không muốn phủ nhận làm gì, có phủ nhận thế nào thì ngươi cũng sẽ không tin. Chỉ là, khi ở Kiều trang đảo Móng Ngựa nhìn thấy ngươi và đám Cao Viễn kết bạn cùng nhau xuất hiện, ta liền cảm thấy ngạc nhiên. Nếu ngươi đã biết rõ quá trình sự việc, vì sao còn có thể kết nhóm cùng đám Cao Viễn, vì sao không giết bọn họ để báo thù?"
Bạch Lan bị lời hắn nói làm cho sững sờ, cảnh giác hỏi: "Đã đến đường cùng, còn muốn giở trò quỷ để giữ mạng sao?"
Dữu Khánh đã hiểu ra chút gì đó: "Cho nên ngươi căn bản không biết trượng phu ngươi chết như thế nào. Ngươi tại sao lại cho rằng với tu vi của ta lúc đó có thể dễ dàng giết chết trượng phu ngươi chứ?"
Bạch Lan rõ ràng bị xúc động, phát hiện cho tới tận bây giờ mình dường như luôn bị thù hận che mắt. Hiện tại nghĩ lại, đúng là vậy, với tu vi tên này năm ��ó làm sao có thể dễ dàng giết chết trượng phu của mình? Sau một hồi phân vân bất định, mới hỏi ngược lại: "Ngươi muốn nói gì?"
Dữu Khánh không trả lời thẳng: "Chuyện trượng phu ngươi chết, thật sự không thể bỏ qua sao?"
Bạch Lan hất cằm về phía kim quan: "Chuyện nàng ta chết, ngươi có thể bỏ qua không?"
"Ta đã hiểu rồi." Dữu Khánh gật đầu. Vừa đúng lúc này, Nam Trúc mài đứt được tơ vàng bám chặt trên kiếm, hắn lập tức ra hiệu, nói: "Lão Thất, Lão Cửu, các ngươi khiêng Thư Nhi đi trước đi, để ta cùng ả kết thúc ân oán."
Mục Ngạo Thiết: "Để ta đi."
Sau khi tu vi phá Huyền, còn chưa thực sự giao thủ với tu sĩ Huyền cấp, trong lòng kìm nén đã lâu, ít nhiều cũng có phần háo hức muốn thử.
Nam Trúc nhíu mày nói: "Hai tên gia hỏa các ngươi có bệnh sao? Chuyện ba người có thể liên thủ làm, còn phải từng tên giành giật với nhau là ý gì, ngại rằng nơi đây quá an toàn sao?" Dứt lời, bản thân gã không nhịn được nhìn khắp nơi.
Mục Ngạo Thiết hơi giật mình, cũng kịp phản ứng.
Bạch Lan xùy một tiếng, cũng không biết ba tên gia hỏa này lấy tự tin từ đâu ra.
Dữu Khánh trầm giọng nói: "Đây là chuyện ân oán giữa ta và ả, để tự ta giải quyết! Ai dám nhúng tay vào, đừng trách ta trở mặt, đều cút sang một bên cho ta!"
Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết đồng loạt quay đầu nhìn hắn, đều có chút bất ngờ. Cảm thấy Lão Thập Ngũ đột nhiên nổi cơn "hung dữ" như vậy thực sự có phần vô lý. Ngươi và người ta chưa từng có chút giao tình, ngoại trừ thù hận ra thì chỉ là thù hận, chơi trò gì mà "ân oán này tự mình giải quyết" cơ chứ?
Hai người nhận thấy Lão Thập Ngũ có điểm gì đó rất không thích hợp, điều này không giống phong cách của Lão Thập Ngũ. Cảm thấy hành động này tựa hồ giấu giếm thâm ý gì đó, sau khi nhìn nhau thì đều lui ra, cùng nhau khiêng kim quan lùi ra xa, nhưng không chịu rời đi trước.
Dữu Khánh cũng không tiếp tục quản đến hai người bọn họ, một tay nâng kiếm, tiến lên trước, hờ hững nói: "Ngươi không phải muốn báo thù sao? Ta phụng bồi là được, tới đi!"
Bạch Lan hừ một tiếng: "Việc đã đến nước này, cũng không vội. Ta có thể cho ngươi một cơ hội, có thể nghe ngươi tự bào chữa cho mình. Chỉ cần ngươi có thể nói rõ và chứng minh mình không phải hung thủ, ta có thể cân nhắc tha cho ngươi một cái mạng chó!"
Rốt cuộc vẫn bị những lời nói vừa rồi của Dữu Khánh làm cho thay đổi suy nghĩ. Thái độ thề giết chết Dữu Khánh không còn kiên quyết như trước, đã dao động rồi.
Dữu Khánh khinh thường nói: "Có một số việc nói không rõ ràng, dù có biện giải thế nào cũng chỉ là lời nói của một mình ta, ngươi sẽ không tin, ta cũng lười tốn nhiều lời. Tới đi, nếu ngươi có thể bắt được ta, muốn bức ta nói gì cũng được. Nếu làm không được, ta tiễn ngươi đi gặp trượng phu ngươi, cần gì phải dài dòng."
Bạch Lan: "Đồ không biết sống chết!"
Quý độc giả muốn khám phá trọn vẹn thế giới tiên hiệp này, hãy tìm đến những bản dịch tinh tuyển chỉ có tại truyen.free.