(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 412:
Mặt trời dần dần lên cao, đồng thời có đám mây đen lớn kéo tới che phủ, khiến cho ánh vàng lấp lánh trên mặt đất cũng dần dần mất đi sự rực rỡ.
Lén lút nhìn chăm chú lầu các trên núi, sau một hồi quan sát nhưng vẫn không thu được kết quả gì, Người mặt sắt nhìn bầu trời dần bị mây đen bao phủ, không nhịn được nói: “Ngô huynh, chúng ta còn phải chờ tới khi nào? Chẳng lẽ cứ mãi chờ đợi như vậy sao? Nói không chừng bên trong căn bản không có ai. Có lẽ trước khi chúng ta nhìn thấy ba người kia rời đi, đã có một người rời khỏi nơi đây trước rồi.”
Mọi người đều không nói gì, cũng cảm thấy việc cứ mãi chờ đợi như vậy không phải là cách hay.
Ngô Hắc suy nghĩ một lát, thực sự cũng không còn cách nào khác, cuối cùng hạ quyết tâm: “Cho dù có người, xung quanh cũng chỉ có một người, sẽ không phải là đối thủ của chúng ta.” Ánh mắt hắn nhìn chăm chú Người mặt sắt: “Hãy nhớ kỹ, một khi phát hiện có người, lập tức dốc toàn lực ứng phó, tuyệt đối không được để hắn phát ra cảnh báo.”
Phải động thủ với người của Ngô lão thái gia ư? Người mặt sắt hơi chút chần chừ, nhưng cuối cùng y vẫn gật đầu đáp: “Được, ta nhất định sẽ không nương tay.”
Ngô Hắc nói: “Các ngươi cứ chờ ở đây trước đã. Chúng ta sẽ vào kiểm tra trước. Chờ sau khi chúng ta tiến vào, ngươi hãy lập tức dẫn người đến chặn mọi lối ra, đề phòng hắn chạy thoát.” Dứt lời, hắn liền muốn gọi đám người Dữu Khánh cùng nhau rời đi.
“Chậm đã.” Người mặt sắt vội vàng giơ tay ngăn lại.
Đám người Ngô Hắc đành phải tạm dừng lại nhìn y.
Giọng điệu của Người mặt sắt có vẻ không vui nhưng lại rất khách khí: “Ngô huynh, việc đã đến nước này rồi, hai bên chúng ta nên cùng tiến cùng lui mới phải, bỏ lại chúng ta rồi huynh cứ thế đi trước, việc này có vẻ không ổn chút nào.”
Hiển nhiên, y đang lo lắng bị giở trò gì đó.
Trước lời nghi vấn đó, Ngô Hắc không thể không giải thích: “Theo như lời ngươi nói, bọn chúng cũng không hề phát hiện ra các ngươi, cũng có thể nói là không biết các ngươi đã tiến vào rồi. Từ lầu các trên đỉnh núi, ở trên cao nhìn xuống, tầm nhìn bao quát khắp xung quanh, không xót một nơi nào, đi tới gần rất dễ bị phát hiện.
Nếu đối phương thật sự vẫn còn một người ở bên trong đó, nhìn thấy chúng ta đến gần, sẽ không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi chúng ta tiến vào sẽ có thể thu hút sự chú ý của hắn, sau đó ngươi mới có cơ hội thừa lúc hắn không đề phòng, dẫn người đến chặn hết mọi phương hướng chạy trốn khỏi lầu các kia, đề phòng hắn đi mật báo.
Cho dù là như vậy, chúng ta cũng chưa chắc có thể ngăn cản đối phương, bên trong có rất nhiều cửa ra vào. Cũng may, lúc này Tiên cung đang chìm sâu dưới đáy biển, ở dưới nước, có một đôi cánh cũng khó mà thoát khỏi ta. Đi vào hơi bức ép một chút, chỉ cần có người, đại khái sẽ trốn thoát qua cửa sổ của lầu các này.”
Người mặt sắt trầm ngâm một lát, quay sang chạm mắt với Ninh Triêu Ất, thấy người sau khẽ gật đầu, lúc này mới thoải mái cười nói: “Thì ra là vậy, Ngô huynh cao kiến. Được, vậy thì cứ làm theo sắp xếp của Ngô huynh đi, chúng ta nội ứng ngoại hợp.”
Ngô Hắc cũng không nói lời vô ích với y nữa, mang theo nhi tử, kêu gọi đám người Dữu Khánh, cùng nhau tung mình bay vút đi, lao thẳng đến đỉnh núi phía trước…
Bên trong lầu các trên đỉnh núi, Ngô Tạ Sơn đã khôi phục hình người, đứng chắp tay, thỉnh thoảng nhìn tình hình bốn phía ngoài cửa sổ, đột nhiên, ánh mắt lão dừng lại, tiếp đó thân hình vụt hạ thấp xuống, tựa vào bên cạnh tường, từ một bên cửa sổ nghiêng mặt nhìn ra phía ngoài vài lần, sau đó lại nhanh chóng cong người, nhẹ nhàng đi xuống lầu.
Lão ta vừa mới chui ra khỏi cửa ở dưới lầu, liền xuất hiện bên trong cung điện, ẩn núp trong đình đài lầu các, âm thầm quan sát hướng lối vào.
Ngô Hắc dẫn một đám người tiến đến.
Đám người Dữu Khánh vội vàng lấy Huỳnh thạch ra chiếu sáng, cũng đều đi theo Ngô Hắc bắt đầu dạo quanh.
Mọi người đại khái hiểu được dụng ý của Ngô Hắc khi dạo quanh, đang tranh thủ thời gian để nhóm Người mặt sắt đến gần.
Khi nhóm người đi tới bên cạnh thành hồ Địa tuyền, Ngô Hắc bỗng nhiên quát lên: “Bá phụ của ta đã dẫn đi hai người, nơi đây hẳn là còn lại một người. Lục soát cho ta!”
Lời này vừa nói ra, đám người Dữu Khánh đương nhiên sẽ hưởng ứng phụ họa.
Đang ẩn núp trên vách, Ngô Tạ Sơn giật mình, không dám chần chừ, nhanh chóng cong người rút lui, lại chui trở về trong lầu các thông ra bên ngoài kia.
Sau khi chạy vào trong lầu các, lão không chút chần chừ, lập tức theo cửa sổ tung mình nhảy ra ngoài, người còn đang lơ lửng giữa không trung, trên thân đã tràn ra tà khí, vươn lên cao hóa thành yêu ma hai cánh, định vẫy cánh bay cao rời đi.
Nhưng đúng vào lúc này, lão ta bỗng nhiên nhận ra điều dị thường, đột nhiên quay đầu nhìn lại, vừa nhìn thì trong mắt liền lộ ra sự kinh hãi.
Đã sớm âm thầm chờ đợi trên đỉnh lầu các, trấn giữ bốn phương tám hướng, Người mặt sắt phóng tới như mũi tên rời dây cung, một cước như mũi tên lao tới, suýt chút nữa đã đá trúng lưng Ngô Tạ Sơn.
Ngô Tạ Sơn liều mạng xoay người tránh thoát một kiếp, lại bị Người mặt sắt giữa không trung vươn tay chụp lấy một cái cánh, Người mặt sắt cũng không màng đến việc bị tà khí nhàn nhạt bao phủ trên người Ngô Tạ Sơn ăn mòn, tóm lại, đã kéo được cái cánh thì không buông tay, cứ thế kéo lấy đối phương điên cuồng tấn công.
Vây quanh bên ngoài lầu các, đám người Bạch Lan đều vội vàng nhào ra, vội vàng ngẩng đầu nhìn trận giao tranh trên không trung.
“A…” Ngô Tạ Sơn chợt hét thảm một tiếng, máu bắn tung lên cao.
Một kẻ kéo cánh không buông, một kẻ cố gắng thoát khỏi, vì vậy cái cánh kia đã bị xé rách ra.
Oanh! Thân thể Ngô Tạ Sơn rơi mạnh xuống mặt đất, rơi xuống trên bề mặt hoàng kim cứng rắn, đập tung một luồng tà khí.
Vị trí cánh bị đứt trên người lão ta tràn ra một lượng lớn tà khí, không ngờ lại có một cái cánh đang cố sức tái sinh.
Bóng người lóe lên hạ xuống, Người mặt sắt đã đáp xuống, một cước đạp lên ngực Ngô Tạ Sơn, mạnh mẽ cưỡng ép lão ta trở lại mặt đất, đồng thời rút kiếm, mũi kiếm chống trên trán Ngô Tạ Sơn: “Nếu còn dám động, một kiếm này sẽ cắt đứt trán ngươi!”
Khóe miệng trào máu, Ngô Tạ Sơn chỉ có thể thở hổn hển, sau khi lấy lại một chút sức lực mới trầm giọng hỏi: “Ngươi là ai?”
Lúc này, đám người Ngô Hắc cũng nghe thấy động tĩnh chạy tới đây vây xem.
Ngô Tạ Sơn xoay chuyển tròng mắt nhìn quanh hiện trường, nhìn thấy tình hình liền hiểu ra, số người tiến vào đây không chỉ là số người mà bọn lão đã thấy.
Vì vậy, lão ta từ bỏ chống cự, thân hình rất nhanh biến hóa, ngay trước mắt bao người, lão lại biến đổi từ hình dạng yêu ma trở về hình dạng của Nhị trang chủ.
Người mặt sắt nói với Ngô Hắc: “Ngô huynh quả nhiên liệu sự như thần, tên này quả nhiên đã chui vào lưới. Thực lực tên gia hỏa này không tồi, vậy mà đạt đến giữa Sơ Huyền và Thượng Huyền.”
Ngô Hắc đáp: “Tình huống bình thường cũng chỉ Sơ Huyền, sau khi biến thân thành yêu ma, thực lực của hắn sẽ tăng cường không ít.” Tiếp đó lại nhìn chằm chằm người trên mặt đất, hỏi: “Ngô Tạ Sơn, những người khác đâu rồi?”
Ngô Tạ Sơn hỏi ngược lại: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi có thể buông tha ta sao?”
Ngô Hắc: “Vậy thì phải xem giá trị lời ngươi nói có xứng đáng để chúng ta thả ngươi hay không.”
Ngô Tạ Sơn: “Ta nói ta không biết, ngươi tin sao?”
Ngô Hắc đáp: “Với tính cách của bá phụ ta, ngươi quả thực cũng khó mà biết được điều gì.” Dứt lời liền kéo nhi tử, xoay người rời đi.
Người mặt sắt rõ ràng giật mình, vội gọi lại: “Ngô huynh, quái vật này xử lý thế nào đây?”
Ngô Hắc đáp: ��Một con tin như hắn không thể kiềm chế được loại người như bá phụ của ta.”
Lời này vừa nói ra, Người mặt sắt liền hiểu ngay, lưu giữ hắn không có tác dụng gì, trái lại còn có thể là hậu hoạn.
Nằm trên mặt đất, Ngô Tạ Sơn nghe được cũng hiểu ra, lập tức điên cuồng giãy giụa gào thét: “Đại Hắc Tử, ngươi trốn không thoát…” Tiếng nói chợt tắt hẳn, trên tay Người mặt sắt lóe lên kiếm quang, trên mặt đất xuất hiện đầu và thân thể chia lìa.
Máu tươi, cái đầu lăn lóc, tứ chi co quắp, tà khí vù vù toát ra.
Đang đứng xem, Lục Tinh Vân chợt lên tiếng: “Lúc trước ta từng giết hắn một lần, hắn vẫn có thể sống lại, tốt hơn hết là nên băm vằm hắn ra mới ổn thỏa.”
Người mặt sắt “a” một tiếng, lập tức vung kiếm chém liên tục, đem thân thể Ngô Tạ Sơn băm thây vạn đoạn rồi mới dừng tay.
Lúc này, trên khuôn mặt ôn nhu của Lục Tinh Vân cuối cùng cũng hiện ra nét vui sướng có chút biến thái.
Đám đồng bạn của Dữu Khánh khi nhìn thấy cảnh tượng đó đều im lặng…
Trong lòng núi nóng chảy, những bọt khí đỏ rực chói mắt ùng ục dâng trào không ngừng, giống như dung nham nóng chảy dưới lòng đất. Ngô lão thái gia cùng hai vị trang chủ đi trên những gờ nổi giữa khu vực này, đều biết toàn bộ đó là vàng nóng chảy, một khi nguội đi thì chính là hoàng kim.
Mặc dù khắp nơi trên mặt đất đầy vàng nóng chảy đỏ rực sôi sùng sục, nhưng những bức tường đá hiểm trở và địa mạo gồ ghề ở xung quanh đều tràn ngập một màu u ám, khiến người ta có cảm giác kìm nén, ngột ngạt.
“Lão tổ tông, ngài nhìn kìa, đó là cái gì?”
Ngô Đao chợt chỉ tới một chỗ, kêu lên.
Ngô lão thái gia và Ngô Hòa Vận thuận thế nhìn theo, chỉ thấy một đám màn đá lởm chởm buông ngược xuống như răng nanh, ở giữa một chỗ vàng nóng chảy đỏ rực sôi sùng sục, có một tảng đá lớn cháy sém đứng sừng sững, phía trên tảng đá cháy sém đó có mọc một gốc cây cao nửa người, nhìn hình dạng những chiếc lá dài nhỏ, giống như cây hoa lan, cây hoa lan màu vàng kim.
Điểm khác biệt với phong lan chính là thay vì nở hoa, trên cành chính của cây lại mọc ra ba quả hình dạng như trứng gà.
Trái cây vàng kim, và cũng nhỏ hơn trứng gà hai cỡ.
Ba quả trái vàng vô cùng bắt mắt, Ngô Đao cũng là nhìn thấy trái cây trước mới chú ý tới cái cây này, bởi vì thỉnh thoảng có ánh sáng vàng rực rỡ chợt lấp lóe trên trái cây, khiến vật này có vẻ bất phàm.
Ba người làm sao còn có thể nhịn được, lập tức lắc mình đáp xuống tảng đá cháy sém kia, đều cúi người nhìn cây phong lan vàng kim này.
Ngô Đao tấm tắc nói: “Từ khi tiến vào Kim Khư tới nay, đã nhìn thấy không ít động vật hoàng kim, nhưng thực vật hoàng kim thì đích thật đây là lần đầu tiên nhìn thấy.”
“Đây là thứ gì?” Ngô lão thái gia cũng cảm thấy ngạc nhiên, thì thầm.
“Lão tổ tông, lão tổ tông…”
Ngô Hòa Vận đột nhiên liên tục kêu gọi.
Ngô lão thái gia và Ngô Đao ngẩng đầu nhìn lão ta, thấy lão ta đang nhìn chằm chằm phía đối diện, lập tức thuận thế nhìn theo, sau đó hai người cũng giật mình sửng sốt.
Lúc trước có màn đá lởm chởm như răng nanh buông ngược xuống che chắn, lại thêm ánh sáng phía sau tương đối mờ tối, khiến người nhìn không rõ tình hình phía sau, lúc này đứng ở phía dưới màn đá hình răng nanh liền nhìn được tương đối rõ ràng, chỉ thấy một bóng người to lớn đang ngồi ngay ngắn.
Là thân ảnh của một cự nhân, cự nhân vàng kim, dáng vẻ nam nhân, mặt mày trông rất sống động, như đang nhắm mắt dưỡng thần, tựa vào thạch bích, hai tay bắt chéo nhau nâng kiếm.
Đối với ba người bọn lão mà nói, thanh kiếm kia tự nhiên cũng là cự kiếm, mũi kiếm sắc bén, trên thân kiếm có hoa văn mây lưu loát.
“Đã chết hay còn sống? Là tượng sao?”
Ngô Hòa Vận cẩn thận từng li từng tí cất tiếng hỏi.
Nếu đặt ở ngoại giới, đương nhiên sẽ cho rằng đó là tượng vàng, nhưng ở trong cái địa phương quỷ quái này, động vật hoàng kim đều là vật sống, e rằng có một người sống bằng vàng cũng không có gì quái lạ.
Chưa nói đến lão, ngay cả Ngô lão thái gia, trong lòng cũng có chút bồn chồn, có phần không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngoài miệng lại đang tự an ủi mình: “Hẳn phải là tượng thôi, nếu thật sự là người sống, thì không đến mức ngay cả việc chúng ta đến trước mặt cũng không phát hiện ra. Nếu như một chút năng lực phát hiện đó cũng không có, nếu là sống thì cũng không đủ để chúng ta phải sợ.”
Nghe lão ta nói như vậy, hai vị trang chủ tức thì cảm thấy yên tâm không ít, nhưng vẫn không dám nói chuyện lớn tiếng.
Ngô Đao: “Lão tổ tông, năm đó, bên trong Kim Khư có cự nhân không?”
Ngô lão thái gia đáp: “Đương nhiên là có, chúng rất giỏi việc dời núi lấp biển, hơn hẳn một đống phàm nhân. Tiên nhân các nơi đều thích chọn mang về sử dụng làm lực sĩ.”
Ngô Hòa Vận ngạc nhiên hỏi: “Lão tổ tông, làm ra một bức tượng hoàng kim đặt ở nơi đây để làm gì?”
“Không biết…” Ngô lão thái gia vừa thốt ra nửa câu, bỗng nhiên sắc mặt lão đột nhiên biến đổi, vụt quay đầu lại nhìn về phía hướng vừa đi tới, trầm giọng nói: “Không ổn rồi, lão Nhị đã xảy ra chuyện!”
Mọi bản quyền dịch thuật văn bản này đều thuộc về truyen.free.