(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 474:
Mưa dần dần ngừng rơi. Khi xe ngựa áp giải Thanh Nha trở về Trấn Hải ty thì trên bầu trời đã xuất hiện ánh trăng, xuyên qua những đám mây đen, rọi sáng mặt biển rực rỡ sắc màu.
Thanh Nha bị áp giải vào trong đại lao.
Ngô Cùng Tẫn đi thẳng đến Hữu Nhĩ lâu phục mệnh. Vừa đến đỉnh lầu, định gõ cửa thì cửa đã tự động mở ra, một người dấu mình trong chiếc áo choàng đen bước ra.
Thiện A Sơn với vóc người to lớn cũng hiện thân trước cửa, rõ ràng là đi ra tiễn khách. Tuy không tiễn quá xa, chỉ đưa tới cửa vào, nhưng đủ để chứng minh thân phận người tới không hề đơn giản.
Ngô Cùng Tẫn quay đầu nhìn theo, không biết đó là ai.
Thiện A Sơn xoay người trở lại trong phòng. Ngô Cùng Tẫn lập tức đi theo vào, trước tiên đóng cửa lại, rồi mới đi đến bên cạnh Thiện A Sơn vừa ngồi xuống, bẩm báo: “Hữu sứ, đã bắt Thanh Nha về rồi.”
Thiện A Sơn mặt âm trầm như nước: “Ta biết rồi, thả ra đi.”
“Thả ra?” Ngô Cùng Tẫn lập tức trừng lớn hai mắt, cho rằng mình đã nghe lầm.
Thiện A Sơn không hề hé răng, Ngô Cùng Tẫn biết mình không nghe lầm.
Ngô Cùng Tẫn đương nhiên là không hiểu. Vị này là người muốn bắt người, bây giờ bắt được về rồi lại thả ra, chuyện này rốt cuộc là sao? Lập tức hỏi: “Hữu sứ, vì sao phải thả?”
Thiện A Sơn: “Bảo ngươi thả thì ngươi cứ thả, đừng lắm lời hỏi vì sao.”
Ngô Cùng Tẫn trong lòng lập tức dâng lên ấm ức, không thể không tố khổ: “Hữu sứ, ngài có biết tên Thanh Nha này hung hăng cỡ nào không. Lúc trước, khi tìm được hắn tại Kinh Hồng điện thì hắn lại uy hiếp ta ngay trước mặt mọi người, nói nếu ta dám xằng bậy thì khiến cho ta không nhìn được ánh mặt trời ngày mai. Một đám huynh đệ phía dưới đều nghe rõ ràng. Nếu cứ như vậy thả hắn ra, mặt mũi Trấn Hải ty đặt vào đâu?”
Thiện A Sơn: “Có khi, mặt mũi là thứ không thực tế nhất, cũng là không trọng yếu nhất. Cũng phải, vừa bắt về đã thả ra ngay… cũng không hay. Cứ làm bộ làm dáng đi, ngươi tùy tiện thẩm vấn một chút, nếu như hắn không mở miệng thì quên đi. Nhớ kỹ, không nên dụng hình, sau nửa canh giờ thì thả người ra!”
Câu nói cuối cùng, giọng điệu rất nghiêm túc, rất dứt khoát.
Ngô Cùng Tẫn muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không dám nói gì nữa, cất lời xin cáo lui.
Ra khỏi cửa, khi đóng cửa lại, trong đầu gã đột nhiên xuất hiện hình ảnh người giấu mình trong áo choàng đen vừa gặp ở đây. Gã lập tức nhận thức được thái độ của Hữu sứ tại sao thay đổi, hẳn phải là có người đến trao đổi gì đó.
Có một số việc chỉ cần suy nghĩ trong lòng là được rồi. Gã rất nhanh liền xuống lầu đi tới đại lao…
Khoảng nửa canh giờ sau, Thanh Nha liền đi ra khỏi Trấn Hải ty. Bội đao của y cũng được trả lại, đeo trở lại sau lưng, đạp guốc gỗ lọc cọc rời đi, ngay cả đậu phộng trong túi cũng không thiếu. Y lấy ra một nắm, lại tiếp tục bóc ăn.
Nơi cửa sổ Tả Nhĩ lâu, Liễu Phiêu Phiêu nửa nghiêng người sau cửa sổ nhìn trộm ra bên ngoài.
Bên trong căn phòng phía sau nàng, cạnh chiếc bàn chất đầy văn quyển có đặt một cái ghế nằm, trên đó một người đàn ông râu quai nón đang ngủ gà ngủ gật. Mùi rượu trong phòng toát ra từ trên người y, người này chính là Tả sứ Vũ Phi của Trấn Hải ty.
Nhìn theo bóng dáng Thanh Nha biến mất, Liễu Phiêu Phiêu bước nhanh đến bên cạnh ghế nằm, bẩm báo: “Thanh Nha đã được thả ra rồi.”
“Cứ thế mà ra à…” Vũ Phi hừ một tiếng, lật mình, chuyển sang nằm nghiêng tiếp tục ngủ.
“Thuộc hạ xin cáo lui.” Liễu Phiêu Phiêu chắp tay hành lễ, sau đó rời đi.
Đi ra Trấn Hải ty, nàng một đường chạy tới ngã tư đường cách chỗ Dữu Khánh ở không xa, đi thẳng đến điểm giám thị trên lầu.
Nhìn thấy hai gã thủ hạ phụ trách giám thị bên trong phòng, Liễu Phiêu Phiêu hỏi một câu: “Không có việc gì chứ?”
Một gã thủ hạ trong đó trả lời: “Tất cả bình thường, sau khi trở về liền không có động tĩnh gì.”
Liễu Phiêu Phiêu “ừ” một tiếng, trực tiếp tiến đến gian phòng mình nghỉ chân, đẩy cửa sổ ra…
Thủ tại trước khe hở cửa sổ, Mục Ngạo Thiết nhìn thấy tín hiệu ước hẹn, lập tức quay đầu lại “ừm” một tiếng.
Dữu Khánh và Nam Trúc đang khoanh chân đả tọa, nghe được báo hiệu liền thu công đứng lên. Dữu Khánh cũng đi tới trước khe hở cửa sổ nhìn thoáng qua, sau đó phất tay ra hiệu.
Vì vậy, Nam Trúc mở cửa đi ra ban công quan sát khắp nơi bên ngoài một chút, xem như là một tín hiệu đáp lại Liễu Phiêu Phiêu.
Dữu Khánh lại mặc áo choàng vào, mở cửa ban công phía sau, nhanh chóng nhảy lên lao ra ngoài, biến mất trên đường phố ướt sũng sau cơn mưa.
Mục Ngạo Thiết và Nam Trúc mỗi người chiếm một ban công trước sau để quan sát, xem có người nào đang theo dõi hay không, cũng là để gây bất tiện cho kẻ nào muốn theo dõi.
Tuy nhiên, vẫn còn có người vượt qua những công trình cao thấp chằng chịt lặng lẽ để theo dõi, nhưng đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Dữu Khánh, không biết Dữu Khánh đã đi nơi nào rồi.
Cũng là một người mặt chiếc áo choàng đen, vành mũ trùm đầu của áo choàng che khuất nửa khuôn mặt, có một cái mũi to lớn hơn mũi người bình thường không ít. Dọc đường đi, gã mấp máy cái mũi, như đang tìm kiếm điều gì.
Bên cạnh có mấy kẻ đi theo ăn mặc tương tự. Thấy gã đi đi dừng dừng, người cầm đầu đám người đi theo kỳ quái hỏi: “Sao rồi?”
Mũi to nói: “Ngươi xác định hắn thật sự đã ăn vào thứ ta đưa cho sao?”
Người cầm đầu đám người đi theo: “Đương nhiên, điều này còn có thể giả sao?”
Mũi to khẽ lắc đầu: “Không có khả năng, dọc đường đi, không có một chút mùi vị liên quan, nếu như có, ta không thể không ngửi được.”
Người cầm đầu đám người đi theo: “Ngửi không được? Vậy làm sao bây giờ?”
“Vẫn còn mùi vị thân thể hắn, chỉ là không phát tán mùi mạnh như thuốc. Mùi vị không rõ ràng, tốc độ truy tung sẽ chậm lại một chút.” Mũi to nói xong lại mấp máy mũi, tiếp tục dẫn mấy người đi tới trước.
Tại mương nước trong lòng đất, bởi vì trời mưa, mực nước dâng lên, dòng nước lao nhanh.
Vòng vòng vèo vèo bôn ba một hồi, khi Dữu Khánh chạy tới địa điểm gặp mặt thì Liễu Phiêu Phiêu đã đến trước rồi.
Hai người vừa chạm mặt, Liễu Phiêu Phiêu lập tức đưa ra một tờ giấy gấp lại cho hắn: “Nói ngắn gọn, chúng ta gặp mặt thực sự là quá nhiều lần rồi. Dựa vào thủ đoạn của Trấn Hải ty, lại thêm chuyện ngươi làm ra quá gây chú ý, tiếp tục gặp mặt ở mương nước trong lòng đất không còn an toàn nữa. Bên trong tờ giấy này là phương thức giao lưu sau này.”
Đợi cho Dữu Khánh nhận lấy tờ giấy gấp xong, nàng lại hỏi: “Chuyện gì xảy ra, ngươi không phải chỉ muốn cứu người sao? Tại sao lại khiến cho Vương Vấn Thiên biến thành như vậy? Đắc tội Vương gia quá mức, đối với ngươi không có chỗ tốt.”
“Ta cũng không muốn a!” Dữu Khánh thở dài một tiếng, rất nhanh liền kể lại sự việc đã xảy ra, sau đó hỏi: “Hai gã U Sai đưa Vương Vấn Thiên đến Trấn Hải ty, sau đó tình hình như thế nào?”
Liễu Phiêu Phiêu: “Người đã bị U Sai mang đi U Nhai. U Sai đại biểu U Nhai đưa ra nghiêm phạt, hai mươi tỷ hoặc tính mạng của Vương Vấn Thiên. Già La Sơn chỉ có thể chọn một, kỳ hạn một tháng. Vương Tuyết Đường đã rời đi Ảo Vọng, đánh giá là đi tìm Địa mẫu cầu cứu rồi.”
“Hai mươi tỷ…”
Dữu Khánh nỉ non, rõ ràng có chút sững sờ. Hắn sợ Vương gia trả thù, muốn tìm hiểu tình huống của Vương gia, không nghĩ tới tình thế càng thêm nghiêm trọng, nhịn không được than thở: “Vương gia có thể buông tha ta sao?”
Liễu Phiêu Phiêu: “Được rồi, ta sẽ tận lực chú ý hành động của Vương gia tại Ảo Vọng giúp các ngươi, nếu có tình huống gì sẽ lập tức thông báo cho ngươi biết. Nếu không còn việc gì thì chia tay đi, hiện tại gặp mặt ngươi ta cũng là nơm nớp lo sợ.” Dứt lời liền muốn rời đi.
D��u Khánh vội gọi lại: “Thanh Nha kia là người nào?”
Thanh Nha? Liễu Phiêu Phiêu dừng bước quay đầu lại: “Địa đầu xà số một tại Ảo Vọng, là loại vừa chính vừa tà. Tốt nhất không nên dễ dàng trêu chọc hắn, hắn có thể đặt chân tại Ảo Vọng lâu như vậy, khẳng định là có chút lí do.”
“Địa đầu xà…” Dữu Khánh lẩm bẩm, hồi tưởng tình hình lúc sự việc xảy ra, hắn đã hoài nghi việc Tiểu Hắc bị bắt chắc chắn có liên quan tới kẻ đó.
Liễu Phiêu Phiêu không tiếp tục nán lại bồi tiếp hắn, rời đi trước, thực sự là sự việc có phần trở nên lớn rồi, nàng ta cũng không dám ở lại quá lâu với Dữu Khánh.
Dữu Khánh hồi thần lại, cũng vội vã rời đi.
Sau khi hắn rời đi không quá lâu, tên mũi to kia cũng dẫn theo người chạy tới, tìm đến vị trí Dữu Khánh và Liễu Phiêu Phiêu vừa mới gặp mặt.
Mũi to đứng tại chỗ ngửi ngửi, nói: “Nơi này là một vị trí đường cụt, có lưu lại mùi vị của mục tiêu và một kẻ khác, hẳn phải là gặp mặt người khác tại nơi đây.”
Người phía sau gã nhanh chóng kiểm tra một đoạn đư���ng cụt này một hồi, sau khi xác định không có lối ra nào khác thì mới lui trở về.
Một nhóm cũng toàn bộ lui ra ngoài, lại dưới sự dẫn dắt của mũi to tiếp tục lần theo mùi vị.
Khi đi đến một lối rẽ thì mũi to dừng bước, hỏi: “Là truy theo mục tiêu lúc trước, hay là truy theo mục tiêu mới? Nhanh chóng quyết đoán, thời gian kéo càng dài, mùi vị tiêu tán đi sẽ không dễ tìm.”
Người c���m đầu đám người đi theo nói: “Mục đích truy tung theo mục tiêu chính là vì tra tìm xem hắn gặp mặt với ai. Nếu như đã phát hiện được manh mối người gặp mặt với hắn, vậy đương nhiên là truy theo người gặp hắn, truy theo mục tiêu mới đi.”
Mũi to lập tức rẽ phải, đuổi theo hướng đi của Liễu Phiêu Phiêu.
Không bao lâu sau, một nhóm người liền leo ra khỏi mương ngầm trong lòng đất. Sau khi trở lên mặt đất thì tiếp tục truy tung, Mũi to dọc đường mũi không ngừng mấp máy ngửi.
Đi tới vòng vòng, đi tới lại đi tới, đi vào một con đường hẻm. Tại một góc cuối đường, phát hiện thấy một căn phòng nhỏ, mũi to đưa tay chỉ một cái.
Người cầm đầu đám người đi theo lập tức phất tay ra hiệu. Nhân thủ cùng đi theo lập tức lấy căn nhà nhỏ làm trung tâm, tản ra bao vây xung quanh.
Đợi khi người cầm đầu vung tay phát ra tín hiệu, đám người vây kín nhanh chóng phá cửa sổ lao vào, nhảy vào để bắt giữ.
Nhưng mà sau một hồi giày vò như thế, lại nhào vào khoảng không, lục tung cũng không có phát hiện thấy bất kỳ kẻ nào. Mũi to cũng ch��� tìm được xiêm y và đấu bồng vừa thay đổi, xiêm y là xiêm y của nam nhân. Lúc trước Liễu Phiêu Phiêu vốn là mặc trang phục nam nhân đi gặp mặt với Dữu Khánh, nàng ta cũng không có khả năng tiếp tục mặc một thân hồng y cõng hai thanh kiếm, như vậy quá rõ ràng.
Mũi to cầm xiêm y ngửi ngửi, nhìn quanh bốn phía nói: “Hẳn phải là mới thay đổi.”
Gã lại ở trong phòng ngửi một vòng, sau cùng xác định người là đi ra ngoài từ cửa sổ bên kia, nhảy ra cửa sổ, xâm nhập vào trong một con đường hẻm khác.
“Lưu lại hai người ẩn núp tại nơi đây, một khi phát hiện thấy người đến, không quản là ai, lập tức bắt lại.”
“Vâng.”
Người cầm đầu đám người đi theo hơi chút bố trí, sau đó dẫn số người còn lại tiếp tục cùng theo mũi to truy tung trên đường phố Ảo Vọng phồn hoa.
Đi tới đi tới, một nhóm người phát hiện địa thế càng ngày càng cao. Đợi khi nhìn thấy quần thể công trình đèn đuốc mờ nhạt ở phía trước thì mọi người không khỏi quay mặt nhìn nhau, vẻ mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kinh nghi bất định.
Biết rõ sự việc c�� khả năng không phải chuyện đùa, Mũi to cũng không dám sơ ý. Hai tay gã xốc mũ áo choàng lên, lộ ra một khuôn mặt nam nhân đôn hậu, có một đầu tóc đỏ sẫm. Vẻ mặt gã nghiêm trọng, mũi thở mấp máy có tiết tấu, từng bước một đi đến cổng vào Trấn Hải ty.
Khi đi đến cổng vào thì đều xốc mũ trùm của áo choàng lên, lộ ra hình dáng. Thực sự là không xốc lên cũng không được, thủ vệ cửa vào khẳng định cần phải xác nhận thân phận mới có thể cho đi vào.
Vượt qua cổng, tiến vào trong đại sảnh, Mũi to dừng lại tại trung ương đại sảnh, cái đầu thỉnh thoảng dao động sang trái sang phải, mũi thở mấp máy không ngừng, nói: “Không sai rồi, mục tiêu tiến vào rồi, hẳn phải là vừa mới trở về không bao lâu!”
Tại trên lầu vừa mới đến một nơi lấy chút đồ, Liễu Phiêu Phiêu đang đi trở về. Nghe tiếng thì nàng vô ý thức bước chậm lại, không phải tính cảnh giác nàng ta cao, mà bên trong Trấn Hải ty cũng có phe phái, gặp chuyện đều có tật xấu là lặng lẽ âm thầm quan sát.
Tại chỗ ngoặt một bên lộ ra một chút khuôn mặt, xuyên qua khe hở tay vịn nhìn thấy được tình hình phía dưới, nhìn thấy được tên Mũi to đang mấp máy chiếc mũi ngửi ngửi kia.
Nhìn thấy tại phía dưới, người cầm đầu đám người đi theo trầm giọng nói: “Nói cách khác, kẻ gặp mặt cùng tên kia quả thật là người bên trong chúng ta!”
Mũi to nói: “Hỏi thủ vệ cửa vào, xem thử người nào vừa mới trở về, chính là người đó!”
Bản chuyển ngữ này là tài sản duy nhất của truyen.free.