(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 529:
“Nếu không thì thế này đi, Trấn Hải ty hãy tìm cớ giam ta lại, để ta có thể thoát khỏi chuyện này.”
“Ngươi có thể ẩn mình trong Trấn Hải ty được bao lâu? Chẳng lẽ cứ mãi trốn biệt không ra ngoài sao? Đến lúc đó, gã ta mà chạy đến Trấn Hải ty hỏi ngươi phạm tội gì, đòi lôi người ra, bên này chúng ta phải giải thích ra sao? Nếu không thể lôi người ra... Tên đó là một kẻ thù dai, mẹ gã chỉ có duy nhất một đứa con trai như vậy, bà ta che chở cho con mình đến nhường nào chứ.”
“Vậy ta phải làm sao bây giờ?”
“Đó là chuyện của ngươi, nơi đây chúng ta cũng chỉ có thể báo cáo tình hình, còn về phần cấp trên định đoạt thế nào, đó không phải chuyện chúng ta cần bận tâm. Tuy nhiên, có một điều ta phải nhắc nhở ngươi, đừng nên gây rối, đừng để xảy ra chuyện tại Ảo Vọng. Nếu thật sự không thể ngăn cản được, ngươi phải tận lực nghĩ cách kéo gã ra xa một chút.”
“Đại Chưởng mục lo lắng nhiều rồi. Minh tự đã đồng ý không can thiệp vào chuyện ân oán giữa bọn họ, cho dù tên Thám Hoa chó chết đó có bị chết tại Ảo Vọng thì cũng không gây ra được sóng gió gì quá lớn đâu.”
“Ta sợ cái tên Thám Hoa khốn kiếp đó chết tại Ảo Vọng hay sao? Ta sợ chính là vị thiếu Các chủ kia bị tên Thám Hoa chết tiệt kia đùa chết. Nếu như thật sự để vị ấy bị chết tại Ảo Vọng, Trấn Hải ty chúng ta sẽ gặp đại họa. Chưa nói đến việc có thể giữ được vị trí Chưởng lệnh hay không, đến lúc đó ngươi mà có liên quan đến gã cũng sẽ bị tống lại vào nhà giam, bị lột mấy tầng da là điều không thể tránh khỏi.”
Thanh Nha nghẹn họng, ngẩn người ra, sau đó hoài nghi hỏi: “Không đến nỗi vậy chứ, có Ngân Sơn Hà bảo vệ, đánh chó còn có thể bị chó cắn ngược lại sao?”
Tề Đa Lai: “Ta không nói gã nhất định sẽ gặp chuyện, ta sợ chính là vạn nhất có chuyện xảy ra. Kể từ khi vị Thám Hoa lang kia tới Ảo Vọng cho đến bây giờ, những chuyện gì đã xảy ra thì chính ngươi cũng biết rõ ràng rồi. Ta mới xem xét kỹ lưỡng lại tình huống của hắn, kết quả phát hiện vị này cũng là một kẻ không coi trọng tính mạng của mình, rất thích chơi đùa với lửa.
Tên này, cơ bản mà nói thì đi đến đâu cũng gây chuyện đến đó. Vào kinh thành đi thi cũng có thể khiến kinh thành náo loạn gà bay chó sủa. Đang yên đang lành lại bày ra trò gì mà ‘Bỏ văn theo võ’, ai nói ‘theo võ’ thì cần phải ‘bỏ văn’ chứ, kiểu tư duy này không phải là đầu óc có bệnh sao? Cũng không biết cái tên đ��i tài tử này là người thông minh hay là kẻ lỗ mãng.
Cái chết của Vương Tuyết Đường rốt cuộc là do ai làm, trong lòng ngươi ta đều đã nắm rõ. Ngay cả họ hàng thân thích của Địa mẫu cũng dám giết, ngươi cho rằng hắn không dám giết vị thiếu Các chủ kia sao?
Chúng ta coi như đã được chứng kiến thủ đoạn mưu sát tại Lang Hoàn cư. Thời điểm Vương Tuyết Đường đánh chó, hắn có từng nghĩ đến mình sẽ bị chó cắn chết không? Ai mà biết được sẽ có chuyện bất ngờ gì xảy ra chứ?
Nói chung, nếu muốn chết thì cứ chết cách xa chúng ta một chút, đừng có chết trên đất của chúng ta. Ai chết ai sống cũng chẳng có liên quan gì đến chúng ta.”
Thanh Nha cười khổ. Y đã nắm được chuyện Dữu Khánh sắp tiến sâu vào Minh Hải, nhưng tạm thời sẽ không nói cho bên này biết...
Đêm hôm khuya khoắt, Ảo Vọng vẫn rực rỡ sắc màu, đèn đuốc huy hoàng, vẫn là nơi phồn hoa nhất thế gian.
Ba sư huynh đệ khoác áo choàng đen, từ ban công nhảy xuống khỏi căn gác nhỏ, xuyên qua đường hẻm, thẳng tiến ra bờ biển.
Gần đây, ba người họ làm việc gì tại Ảo Vọng cũng đều không hề che giấu, mang tâm lý không làm chuyện gì đuối lý thì không sợ quỷ ma gõ cửa. Hơn nữa, họ cũng biết vóc dáng của Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết tương đối bắt mắt, những kẻ cần giám sát bọn họ đã ghi nhớ kỹ từ lâu, đi dọc bờ biển cũng khó tránh được tai mắt người khác.
Không bao lâu sau khi bọn họ lên đò rời đi, một nhóm người Long Hành Vân và Thanh Nha, giấu mình trong áo choàng đen mũ trùm đầu, cũng tới bờ biển, rồi lên đò trực tiếp rời đi.
Tại tầng cao nhất của Hải Tiêu các, một ngọn đèn cô độc soi trên chiếc bàn bên cửa sổ, cùng một cây đàn cổ. Từ Văn Tân ngồi quỳ trước bàn, mười ngón tay khẽ gảy du dương, tạo nên sự đối lập với vẻ rực rỡ phồn hoa bên ngoài.
Trong tiếng đàn toát ra vài phần hiu quạnh và trống vắng, ánh đèn thỉnh thoảng lay động bóng người.
Có tiếng bước chân vội vã vọng đến, Nga Mi mở cửa đi vào, bước nhanh tới trước bàn đặt đàn, ngồi quỳ xuống, trong thần sắc lộ vẻ do dự không đành lòng.
Mười ngón tay của Từ Văn Tân đột nhiên đè chặt dây đàn đang rung động, nghiêng đầu nhìn nàng, hỏi: “Chẳng lẽ bên Minh tự vẫn chưa có hồi âm sao?”
Bên hắn cũng đang dõi theo nhất cử nhất động của ba sư huynh đệ Dữu Khánh. Ba người họ vừa ra biển, hắn liền biết, cũng biết được đám người Long Hành Vân rời bến theo ngay sau đó. Hắn lập tức nhận thấy sự chẳng lành, nhận ra ba sư huynh đệ có nguy hiểm, liền bảo người nhanh chóng gửi thư tới Minh tự, xin Minh tự phát động Hải tộc hỗ trợ.
Trên Minh Hải, chỉ cần Hải tộc đồng ý hỗ trợ, giữ được tính mạng không phải là vấn đề lớn.
Nhưng mà từ thần sắc của Nga Mi, hắn nhận ra được sự việc không bình thường.
Quả nhiên, Nga Mi khó khăn đáp: “Đã có hồi âm rồi, bên Minh tự nói sẽ không nhúng tay vào ân oán cá nhân giữa Long Hành Vân và Thám Hoa lang.”
Từ Văn Tân vươn người lên, nhanh chóng đứng dậy, đi tới trước một bức tường, kéo mở bức mành treo trên tường, lộ ra một tấm bản đồ phác thảo tuyến đường. Bên trên còn có sơ đồ mối quan hệ giữa các cá nhân, trong đó có tên Long Hành Vân và Thanh Nha.
Sở dĩ hắn phát hiện được Long Hành Vân tới Ảo Vọng, cũng là bởi vì đã theo dõi sát sao Thanh Nha, bởi Dữu Khánh và Thanh Nha qua lại tương đối nhiều lần.
Nga Mi bưng cây đèn đi đến gần để hỗ trợ chiếu sáng, ánh sáng trên bản đồ lập tức rực rỡ hơn rất nhiều.
“Không nhúng tay vào ân oán cá nhân sao? Thái độ của Minh tự xem ra có liên quan tới lần bái phỏng trước đó của Long Hành Vân và Thanh Nha.” Từ Văn Tân lẩm bẩm một câu, sau đó ánh mắt dán vào địa điểm đánh dấu ba chữ “Linh Tê trai” trên bản đồ. Hắn bình tĩnh ôn tồn nói: “Người của Linh Tê trai có khả năng biết rõ hướng đi của bọn họ. Lập tức phái người đến Linh Tê trai tìm hiểu, trong tình huống cần thiết thì có thể trực tiếp cưỡng ép cạy miệng, phải nhanh!”
“Vâng.” Nga Mi nhanh chóng nhận lệnh rời đi.
Không bao lâu sau, Nga Mi trở về, tiếng đàn bên trong phòng cũng đã lần nữa vang lên.
Khoảng nửa giờ sau, ngoài cửa có tiếng chuông “đinh đang” nho nhỏ vang lên. Nga Mi lại nhanh chóng đi ra ngoài, khi trở về thì gần như là chạy đến bên cạnh Từ Văn Tân, cấp báo: “Công tử, Linh Tê trai đã đóng cửa, người của chúng ta cưỡng ép mở vào, kết quả phát hiện bên trong đã dọn đi sạch sẽ.”
Tiếng đàn lại dừng lại.
“Dọn đi sạch sẽ sao? Không phải đã bảo người trông chừng rồi sao? Nhiều đồ vật như vậy được di dời đi mà lại có thể không nhìn thấy được sao?”
“Thật sự rất kỳ lạ, không biết làm sao mà họ làm được.”
Tích tịch tình tang, Từ Văn Tân tiện tay gảy lên huyền cầm, rồi quyết đoán đứng dậy nói: “Đích thân ta sẽ đi Minh tự một chuyến, mau sắp xếp đi đường thủy!”
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, chỉ có tại đây mới trọn vẹn tinh hoa.