Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 537:

Ai là Thám Hoa chó chết, đáp án cũng không khó đoán. Trong lời Thanh Nha nói đã để lộ ra không ít thông tin, phù hợp với việc chiếc đò chưa cập bến đã tắt đèn. Suy nghĩ một chút, Dữu đại chưởng môn liền có thể đoán biết, hắn tức thì nghiến răng nghiến lợi, tên địa đầu xà này dù sao cũng là nhân vật có số má tại Ảo Vọng, vậy mà lại dám chửi rủa người khác sau lưng!

Lúc này, Bàng Thành Khâu tiếp lời: “Thanh gia, nếu không chúng ta đi đến đó xem thử là chuyện gì xảy ra.”

Thanh Nha hất cằm về phía Tử Lan đảo: “Cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan đến chúng ta, chúng ta không cần phải chen chân vào. Tên Thám Hoa chó chết kia tới nơi tự khắc sẽ lên đảo, hai vị kia ở trên đảo sẽ tự xử lý.”

Hai vị ở trên đảo? Dữu Khánh thì thầm trong lòng, hai vị nào chứ?

Bàng Thành Khâu: “Cũng không biết hai vị kia có nhìn thấy hay không, chưa cập bến đã tắt đèn cũng có thể chính là để tránh bị người khác phát hiện.”

Vừa nói xong, Thôi Du nghe vậy thì biến sắc, rồi phi thân bay lên, lướt đi nhẹ nhàng tựa chuồn chuồn lướt nước, chỉ trong chớp mắt đã lên đến đảo.

Hai người Thanh, Bàng và hai gã Giao nhân quay đầu nhìn theo.

“Nếu tên Thám Hoa chó chết đó tắt đèn rồi lên đảo, đèn tắt lâu như vậy, theo lý thuyết, hắn đã lên đảo rồi. Bây giờ chạy đi thông báo có phải quá muộn rồi chăng?”

Thanh Nha bĩu môi, đồng thời lấy ra m���t nắm đậu phộng, bóp vỡ từng củ ném hạt vào trong miệng, nhai ăn.

Bàng Thành Khâu: “Một khi hai bên gặp nhau, Long Hành Vân thật sự sẽ giết chết vị Thám Hoa lang kia sao?”

Là Long Hành Vân ư? Ánh mắt Dữu Khánh lấp lóe, vừa cảm thấy bất ngờ, nhưng cũng không quá khó đoán, dù sao hắn đã nhìn thấy Thôi Du.

Thanh Nha: “Nhìn bộ dạng của gã, e rằng trước tiên sẽ chặt chân chặt tay rồi sau đó rất nhanh…”

Bàng Thành Khâu: “Nếu bọn họ ra tay giao chiến, vạn nhất kinh động lão quái vật trên đảo, nếu mà phía Long Hành Vân gặp nạn, chúng ta có ra tay tương trợ không?”

Thanh Nha: “Có Ngân Sơn Hà thân cận bảo hộ, cho dù có kinh động tới, đoán chừng lão quái vật đó cũng không làm gì được vị thiếu Các chủ kia. Vẫn là câu nói đó, lão quái vật đâu có ngu, chỉ cần Long Hành Vân tự báo thân phận, trừ phi về sau lão quái vật không muốn tiếp tục sinh sống tại nơi này, hoặc là muốn lang bạt chân trời góc biển nào đó, còn không thì e rằng cũng chẳng dám làm gì quá đáng với Long Hành Vân. Bất kể tình huống như thế nào, chúng ta đưa bọn họ đến đây là đã coi như tận tâm tận lực rồi, cứ ở bên cạnh nhìn xem là được.”

Bàng Thành Khâu cảm khái: “Xem ra, vị tài tử đệ nhất thiên hạ đó đã định trước khó thoát khỏi kiếp nạn này rồi.”

Thanh Nha: “Tên khốn tự cao tự đại đó, cũng không biết lấy tự tin từ đâu ra mà ba ngày hai bận lại chạy đến Kinh Hồng điện, lão tử đã sớm chướng mắt hắn ta. Ta còn chưa đòi nợ hắn vì cái chân này, chỉ mong Long Hành Vân đừng cho hắn chết một cách dễ dàng.”

Nghe những lời đó, ánh mắt Dữu Khánh khi thì lấp lóe, khi thì liếc nhìn Thanh Nha, rồi nghĩ đến chuyện Thôi Du đi báo tin cho bên kia. Hắn lo lắng kinh động đến Long Hành Vân, khiến gã đi lục soát đảo sẽ làm hại đến lão Thất và lão Cửu, nên hắn liền nảy sinh ý định rút lui. Vì vậy hắn khẽ co mình lùi ra sau tảng đá, sau đó chầm chậm lặn xuống nước rời đi.

Hắn không dám phát ra bất kỳ động tĩnh nào, biết rõ trong một khoảng cách gần như thế này mà gây ra bất kỳ động tĩnh bất thường nào sẽ khó tránh khỏi việc bị Thanh Nha phát hiện. Cũng may nước vô cùng êm đềm, chỉ cần động tác nhẹ nhàng là có thể lặng lẽ không gây ra tiếng động, nhưng dù là như thế hắn vẫn vận công phong bế khí tức, không dám để lộ ra chút nào, ngay cả hơi thở cũng ngừng lại.

Đến khi đầu hắn vừa chìm xuống nước mới chỉ tạo ra một chút gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.

Ánh sáng rực rỡ từ đảo Tử Lan, lại thêm Giao nhân không ngừng quẫy đuôi, tạo ra những gợn sóng lấp lánh trên mặt nước.

Thanh Nha không còn chú ý đến chiếc đò đã tắt đèn dù chưa cập bến, ánh mắt y chợt lóe lên, dừng lại tại một vị trí sóng nước lăn tăn lấp lánh cách đó không xa. Y phát hiện thấy những gợn sóng lấp lánh va chạm vào nhau, khẽ nhíu mày, bỗng ý thức được điều gì đó, đột nhiên xoay người nhìn vào bóng tối, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn.

Tiếp đó y lướt mình đến mỏm đá ngầm phía bên kia, gần như đứng ngay tại vị trí Dữu Khánh vừa mới ẩn núp, ánh mắt lạnh lùng sắc bén quét nhìn xung quanh.

Ngay sau đó, y lướt mình chui vào trong nước, trong nước lấy Huỳnh thạch ra, thi triển pháp thuật khống chế Huỳnh thạch di chuyển khắp nơi dưới đáy nước, dùng ánh sáng để hỗ trợ tìm kiếm bằng mắt.

Bàng Thành Khâu cũng nhận ra điều bất thường, gã cũng lặn xuống nước tìm kiếm tương tự.

Ở trong nước đã độn được một khoảng xa, Dữu Khánh thỉnh thoảng quay đầu lại, vẫn có thể nhìn thấy được ánh sáng của Huỳnh thạch chập chờn trong nước. Hắn nhận thức được động tĩnh của mình có khả năng đã bị phát hiện, hắn không khỏi thầm kinh hãi, vội vàng lặn đi.

Căn cứ vào thời gian phản ứng của đối phương, hắn cũng đoán được có thể là những gợn sóng nhỏ khi hắn lặn xuống đã khiến cho đối phương cảnh giác.

Thực sự là hoàn cảnh của Minh Hải này quá đặc thù, mặt nước quá đỗi phẳng lặng, cho nên những gợn sóng dưới ánh sáng chiếu rọi sẽ rất dễ dàng bị phát hiện.

Hắn còn không biết rằng, lúc trước bởi vì Thanh Nha tập trung sự chú ý vào phương hướng chiếc đò hắn tới, lại thêm có Giao nhân quẫy đuôi trong nước, nếu không hắn đã bị Thanh Nha phát hiện ngay khi vừa mới ngoi đầu lên.

Một lúc sau, Thanh Nha mới vọt ra khỏi mặt nước lạnh giá, bay lên, hạ xuống bãi đá, khiến các Giao nhân trên đò phải chú ý. Y phục mặc trên người không có chút dấu hiệu ẩm ướt nào.

Rất nhanh, Bàng Thành Khâu toàn thân khô ráo cũng từ dưới nước vọt lên.

Huỳnh thạch dùng để chiếu sáng dưới nước cũng được hai người cất vào rồi, bởi vì không thích hợp chiếu sáng trên mặt nước, như vậy sẽ rất gây chú ý.

Lúc này Bàng Thành Khâu tức thì hỏi: “Thanh gia, có phải đã phát hiện điều gì bất thường hay không vậy?”

Thanh Nha chần chừ nói: “Có lẽ là thuyền phu đùa nghịch nước, sóng nước vỗ vào đá rồi dội ngược lại, nhưng như vậy sóng nước lẽ ra không thể chạm đến mặt sau tảng đá. Có lẽ ta đã nhìn lầm, hoặc có kẻ nào đó đang âm thầm tiếp cận chúng ta.”

“Có người đến gần sao?” Bàng Thành Khâu bất giác nhìn quanh, “Sẽ là người nào chứ?”

Thanh Nha: “Nếu như thật sự có người, lúc này còn có thể có ai? Nhìn tình hình hiện tại là biết, nếu không phải kẻ trên chiếc đò tắt đèn thì chính là vị có nhiều xúc tu chiếm giữ đảo kia. Khả năng là vế sau hơn, tên Thám Hoa chó chết đó chắc chắn không thể biết được chúng ta ẩn náu nơi đây, không thể lặng lẽ không tiếng động mà tìm đến chính xác nơi chúng ta ẩn nấp.”

“Thiên Quân…” Bàng Thành Khâu lẩm bẩm, trở nên cảnh giác cao độ, dù sao thực lực của lão yêu quái ở đây cũng không đơn giản.

Trên Tử Lan đảo, Thôi Du cũng đã tìm được Long Hành Vân.

Tìm được cũng không dễ dàng, mặc dù Long Hành Vân và Ngân Sơn Hà ở tại nơi cao nhất, nhưng cũng lợi dụng địa thế để che giấu ẩn thân, nhất là khi phát hiện thấy chiếc đò mục tiêu có thể sẽ đến đây.

Bởi vì nhìn thấy Thôi Du len lén tìm kiếm xung quanh, Long Hành Vân mới lộ diện kêu gọi lão ta tới đây.

Vừa gặp mặt, Long Hành Vân liền chất vấn với vẻ mặt khó chịu: “Không biết đang ôm cây đợi thỏ sao? Ngươi chạy loạn khắp nơi để đả thảo kinh xà sao? Ngươi rảnh rỗi quá rồi à?”

Thôi Du nhanh chóng chỉ về phía chiếc đò dừng lại tắt đèn: “Thiếu Các chủ, vừa rồi phía bên kia có đò tới, có thể là đám người A Sĩ Hành, đèn trên đò đột nhiên tắt đi, thuộc hạ sợ các ngài không để ý, đặc biệt đến báo tin.”

Long Hành Vân: “Báo cái khỉ khô, chúng ta cũng không phải người mù, ngươi cũng đã nhìn thấy, chẳng lẽ hai chúng ta không phát hiện ra được sao?”

Thôi Du bị gã ta mắng cho có chút bối rối, dù sao một tấm lòng tốt lại bị đối xử như đồ bỏ, nhưng lão ta vẫn khúm núm vâng dạ, gật đầu nhận sai.

Ngân Sơn Hà ở bên cạnh theo dõi thấy vậy liền cắt lời: “Ngươi lặng lẽ quay trở lại, để ý chiếc đò đó, để phòng bọn Thanh Nha động tay động chân là được. Nếu phát hiện thấy có gì khác thường thì phải lập tức cảnh báo kịp thời.”

Với ông ta mà nói, dựa vào thực lực của Thôi Du, ở bên cạnh cũng chẳng giúp ích được gì.

“Vâng.” Thôi Du đáp, rồi xin cáo từ, nhanh chóng lặn trở lại đảo nhỏ.

Long Hành Vân: “Ngân thúc, tên Thám Hoa chó chết đó làm gì vậy chứ, tại sao còn chưa có tới đây, có phải là kẻ khác tới hay không chứ?”

Nghe được Thanh Nha gọi Dữu Khánh là “Thám Hoa chó chết”, gã ta rất tán thành, cho nên cũng gọi theo như vậy.

Ngân Sơn Hà: “Bất kể là ai tới, nếu đã tới nơi đây, chắc chắn sẽ muốn lên đảo, tiếp tục quan sát một chút xem sao.”

Mặc dù trong lòng có chút không kiên nhẫn, nhưng Long Hành Vân vẫn cố gắng nhịn lại. Nếu như bên cạnh là người khác, là người không thể ngăn cản hắn ta, thì gã đã sớm quyết định đi điều tra xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Đối phó Dữu Khánh, gã vẫn có lợi thế tâm lý rất lớn, về phương diện thực lực gã cũng không sợ chút n��o. Hoặc có thể nói ngay từ đầu gã đã không thèm để loại người như Dữu Khánh vào mắt, trong mắt gã, Dữu Khánh chỉ là một con rùa rụt cổ, nếu không gã cho rằng mình đã trêu chọc đến chết nó từ lâu rồi.

Lặn ở trong nước quay trở về chỗ cũ, Dữu Khánh ngoi lên bên cạnh Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết.

Thấy hắn đã bình an trở về, hai người thở phào nhẹ nhõm, Nam Trúc lập tức hỏi: “Tình hình thế nào?”

Dữu Khánh không vội trả lời, trước tiên thi triển Quan Tự quyết quan sát một lượt, sau khi đã xác nhận xung quanh không có gì bất thường, hắn mới hạ giọng nói: “Nơi đây có mai phục nhắm vào chúng ta.”

Hai người giật mình kinh hãi, Nam Trúc hạ giọng hỏi: “Tình huống thế nào vậy? Tại sao lại có mai phục, người nào mai phục?”

Dữu Khánh: “Long Hành Vân tới rồi, đang ở trên đảo này chờ chúng ta, bên cạnh chắc chắn có cao thủ hộ vệ.”

Chỉ với một câu nói này đã đủ khiến cho Nam Trúc và Mục Ngạo Thiết kinh hãi tột độ, họ đều biết rõ bối cảnh của Long Hành Vân, đã bị Long Hành Vân theo dõi đến tận Minh Hải này sao?

Nam Trúc có chút bi phẫn nói: “Đều đã là quá khứ, Thiết Diệu Thanh cũng rời đi rồi, gã còn nhìn chằm chằm vào chúng ta làm gì? Mọi người đều nói oan gia nên giải không nên kết, tên khốn đó còn muốn giáng họa lên đầu chúng ta nữa sao?”

Mục Ngạo Thiết lên tiếng: “Không đúng, gã làm sao biết được chúng ta sẽ tới đây? Chỉ có Linh Tê trai mới biết rõ chúng ta tới nơi đây, là người của Linh Tê trai cố ý làm ra chuyện này hay sao?”

Dữu Khánh: “Không rõ ràng lắm, là do Thanh Nha dẫn người đến đây, đích thân Thanh Nha và Bàng Thành Khâu cũng tới đây rồi, đang ẩn nấp trên hòn đảo nhỏ ngay bên cạnh, vừa rồi ta đã tận mắt nhìn thấy bọn chúng. Hai chiếc đò đi theo phía sau chúng ta lúc trước hẳn là chính là bọn chúng, chúng ta đi đường vòng, bọn chúng tới đây trước chúng ta.”

Mục Ngạo Thiết trầm giọng nói: “Điều này càng chứng tỏ bọn chúng đã biết trước chúng ta muốn tới Tử Lan đảo, nếu không thì sẽ không có khả năng chạy thẳng đến đây để chờ chúng ta.”

Nam Trúc: “Không sai, chỉ có Linh Tê trai mới biết rõ chúng ta muốn tới Tử Lan đảo, Linh Tê trai này chắc chắn có vấn đề.”

Dữu Khánh: “Không chỉ có Linh Tê trai biết được, Hồ Vưu Lệ cũng biết, chúng ta từng dò hỏi nàng ta về thông tin của đảo Tử Lan. Nếu nàng ta để lộ thông tin cho người bên ngoài biết, kẻ hữu tâm sẽ không khó để đoán được hướng đi của chúng ta. Hoặc là Linh Tê trai để lộ tin tức, hoặc chính là Hồ Vưu Lệ để rò rỉ thông tin.”

Nam Trúc: “Bây giờ đoán già đoán non lúc này cũng chẳng có nghĩa lý gì, quay về thôi. Chúng ta đã biết rõ có cạm bẫy, trước hết hãy mau chóng quay về rồi tính sau. Hoặc là, chúng ta nhân lúc bọn chúng còn chưa rõ tình hình, trực tiếp khởi hành quay lại Tinh La đảo, nhanh chóng trốn về U Giác Phụ, đợi đến khi Long Hành Vân kịp phản ứng thì cũng không thể làm gì được chúng ta nữa.”

Dữu Khánh vẫn tiếp tục sử dụng Quan Tự quyết để quan sát tình hình xung quanh, miệng đáp lời: “Muộn rồi, chúng ta đã không còn cách nào dùng đò quay trở lại. Ngay khi chiếc đò của chúng ta đến đây, bọn chúng đã phát hiện được rồi. Chỉ cần đèn trên đò vừa bật sáng, bọn chúng sẽ lập tức biết được chúng ta muốn chạy trốn, e rằng sẽ lập tức đuổi theo truy sát.”

“Đi thôi, cứ làm tới đi.” Nam Trúc chợt lạnh lùng nói, trên mặt lộ vẻ dữ tợn: “Không phải ngươi có thể phân biệt phương hướng ở vùng biển này hay sao? Dứt khoát cướp lấy chiếc đò đó, chúng ta tự mình rời đi trong bóng tối.”

Đang quan sát xung quanh, Dữu Khánh lập tức thu hồi ánh mắt, dừng trên khuôn mặt gã, cứ như nhìn một tên ngốc vậy: “Nếu thật sự làm như vậy, tên Long Hành Vân kia chỉ e sẽ vui mừng cười phá lên. Bọn chúng đều biết rõ chúng ta là hành khách trên chiếc đò này, con đò bị cướp đi, kết cục của chúng ta e rằng cũng chẳng cần đến bọn chúng ra tay rồi.”

Nam Trúc: “Chúng ta cũng không phải chưa từng giết chết Giao nhân sao? Chẳng phải chúng ta có quan hệ với Minh tự sao?”

Từng con chữ chắt lọc, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free