(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 68:
Sau khi hai người tiến vào thư phòng, Tào Hành Công liếc nhìn một lượt, rồi đi tới ngồi xuống sau bàn học, chăm chú nhìn cháu ngoại trai đang đứng đối diện, hỏi: "Thế nào, thư phòng này để học tập cũng được đấy chứ?"
Hứa Phí cười nói: "Thư phòng rộng rãi, lịch sự tao nhã thế này mà chê không tốt thì đúng là không phải người rồi. Cậu, cháu thật sự không ngờ, cậu lại mua được một tòa phủ đệ bề thế đến thế này, ở cái chốn kinh thành tấc đất tấc vàng này, nếu không có tài lực tương xứng thì e rằng ngay cả mơ cũng không dám mơ. Cháu nghe hạ nhân nói, cậu không chỉ có duy nhất một tòa trạch viện lớn như thế này, mà còn có không ít sản nghiệp. Cậu à, xem ra mấy năm nay cậu làm ăn phát đạt lắm, sao cháu chưa từng nghe trong nhà nhắc đến?"
Tào Hành Công khẽ lắc đầu: "Mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là thật, có vài thứ bề ngoài trông có vẻ là của ta, kỳ thực chưa chắc đã thuộc về ta, chỉ là treo danh nghĩa của ta, do ta thay mặt quản lý kinh doanh mà thôi. Có một số việc không thể nói rõ ràng, cũng không tiện nói quá tường tận, nên không cần nói cho nhà cháu biết."
Hứa Phí cười nói: "Cậu nói đùa rồi, nếu đã đứng tên cậu, đương nhiên chính là của cậu, làm sao có thể không phải của cậu được, ai còn có thể cưỡng ép cướp đi hay sao?"
Tào Hành Công mỉm cười nhàn nhạt: "Về sau, khi cháu có thể hiểu r�� tự nhiên sẽ hiểu rõ. Được rồi, hiện tại đừng nói chuyện này nữa, hãy bàn chuyện của cháu thì hơn." Sau đó, ông đưa tay vào trong tay áo, rút ra một tờ giấy được gấp cẩn thận, đưa cho y. "Cất kỹ thứ này, sau khi xem xong và thuộc lòng thì nhớ phải đốt đi đấy."
Thứ gì mà lại dặn dò cẩn thận đến thế? Hứa Phí bán tín bán nghi, mở tờ giấy ra xem, phát hiện trên đó viết vài dòng chữ: "Quốc sĩ tại dưới thánh ân, vận nước theo thiên mệnh hay tự cường tự tỉnh..." Sau khi lẩm bẩm đọc mấy câu, y tiếp tục nhìn kỹ những đoạn khác, phát hiện đó là các loại đề mở về sách luận, kinh sử và thi phú, có những đề mục chỉ có tiêu đề mà không có đoạn văn cụ thể. Y không khỏi ngẩng đầu hỏi: "Cậu, thứ này giống như là đề thi mà chúng cháu thường phải làm, cho cháu xem cái này làm gì?"
Tào Hành Công nhàn nhạt đáp: "Không phải đề thi bình thường, mà là đề thi Hội lần này của các cháu!"
Tuy ông ta nói rất thoải mái nhẹ nhàng, nhưng Hứa Phí lại giống như bị sấm sét đánh trúng, cũng có thể nói là giật mình, ng��n ngơ nói: "Cậu, đừng đùa chứ, cách thời gian thi cử còn đến cả tháng, còn chưa tới lúc ra đề, sao cậu lại biết trước được đề thi rồi? Trò đùa này thật sự quá lớn rồi."
Tào Hành Công bình tĩnh nói: "Ta không đùa, cũng không phải ta định ra đề thi. Hứa Phí, cháu là người sau này sẽ làm quan, phải nhớ kỹ, người có năng lực chi phối việc chọn lựa giám khảo ra đề thi là có thể quyết định được đề thi sau đó là gì."
Đạo lý này không khó để hiểu, Hứa Phí vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ hỏi: "Vậy... Cậu làm thế nào mà có được?"
Hiển nhiên vẫn là không tin, việc tiết lộ đề bài thi Hội, thế nhưng là một đại sự chấn động trời đất.
Tào Hành Công than thở: "Ta vừa mới nói rồi, thứ mà cháu nghe được và nhìn thấy chưa hẳn là của ta, mà người thực sự sở hữu những thứ này lại chính là người có thể chi phối việc chọn lựa giám khảo ra đề mục. Cháu biết vì sao tối hôm qua ta trở về rất khuya không? Ta đã phải quỳ nửa canh giờ ngoài thư phòng của người ta mới giúp cháu cầu được tờ giấy này, hiểu chưa?"
Hứa Phí mũi cay cay, cảm động, nhưng vẫn vừa kinh ngạc vừa hoài nghi: "Cậu nói là người nào?"
Tào Hành Công: "Điều này cháu không nên hỏi. Nhà chúng ta chưa từng xuất hiện người đỗ đạt chính thức. Khi nhà cháu gửi thư nói cháu thi đậu cử nhân, ta đều không thể tin được. Cháu đã tự mình đi đến được bước này, vậy thì cậu cũng không thể làm ngơ được nữa, thế nào cũng phải cầu người ta rộng lòng giúp đỡ cháu một cơ hội. Hai biểu ca của cháu thì chẳng ra gì rồi, tương lai của Tào gia nói không chừng còn phải dựa vào cháu mà nâng đỡ, chỉ mong sau này cháu đừng quên tấm lòng khổ tâm của cậu hôm nay."
Hứa Phí tâm tình kích động nói: "Cậu yên tâm, nếu đã biết trước đề, có một tháng thời gian để chuẩn bị, cháu nhất định nỗ lực giành được đầu bảng trở về."
Lời này suýt chút nữa làm Tào Hành Công tức nghẹn, ông ta trừng mắt, suýt nữa thì tức giận ngay tại chỗ: "Nói lời gì ngu ngốc vậy chứ? Lời nói vừa rồi ở bên ngoài là nói cho người ngoài nghe, cháu cho là thật sao? Để xem trong thi Hội cháu có cơ hội lớn cỡ nào, để xem có thể giúp cháu được hay không, cháu cho rằng ta chưa từng tìm xem, đánh giá bài thi Hương của cháu sao? Chỉ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn trung hạ mà thôi, nói là nhờ vận khí cũng không sai.
Nếu không phải lần này cháu tạo ra cái danh tiếng 'Hoành Khâu Hứa Phí', có đại quan biên cương gửi thư xác nhận cho cháu, ta còn không dám cầu người ta giúp việc này, người ta cũng chưa chắc đã đồng ý. Chỉ với tiêu chuẩn đó của cháu, cháu mà thi giành được đầu bảng trở về, mọi người có còn sống yên được nữa hay không? Cháu thi được đầu bảng sẽ khiến cho bao nhiêu người quan tâm, không nói tới việc người quen bên nhà cha cháu có hoài nghi không, cháu có nghĩ tới thi Đình hay không? Đó là Bệ hạ ngay tại hiện trường lâm thời ra đề cho các cháu.
Thi Hội cháu có thể biết trước đề bài, thi Đình cũng có thể khiến Bệ hạ sớm tiết lộ đề mục cho cháu sao? Cháu cho rằng cháu là ai? Thi Hội thi đậu đầu bảng, thi Đình thì chẳng đạt được cái gì, cháu cho rằng thiên hạ đều là kẻ ngu si sao? Nếu như cháu thi Hội đạt đầu bảng, hai nhà cháu ta cộng hết đầu cũng không đủ để chém."
Hứa Phí giống như bị sấm sét đánh cho tỉnh ra, phát hiện mình vừa rồi quá bị kích động, bị mắng cho toát mồ hôi lạnh khắp đầu, cũng bị lời nói ngu xuẩn của chính mình làm cho đỏ mặt.
Tào Hành Công thấy cháu ngoại không chịu nổi nữa, liền đổi giọng điệu, hạ giọng nhỏ nhẹ nói: "Không cầu xếp hạng ph��a trước, chỉ cầu có thể giành được một chức Tòng tiến sĩ là được, như vậy người ta sẽ không hoài nghi cháu, cùng lắm thì cho rằng cháu vận khí tốt. Chỉ cần có thể giành được vị trí Tòng tiến sĩ, chỉ cần có thể ở lại kinh thành làm việc là đủ rồi. Cậu cháu đây cũng ở kinh thành, còn lại, mọi chuyện do người làm, thi cử xếp hạng phía trước hay không không quyết định được thành tựu và tiền đồ sau này của cháu, hiểu không?"
Hứa Phí lúc này chắp tay đáp: "Cháu hiểu rồi ạ, cháu trai sẽ ghi nhớ."
Tào Hành Công chỉ vào tờ giấy trên tay y: "Cất kỹ thứ này, không nên cầm đi lung tung, sợ người khác không nhìn thấy sao? Nhớ kỹ rồi thì lập tức tiêu hủy."
"Vâng." Hứa Phí có phần luống cuống, đưa tay mở một quyển sách trên bàn, nhét tờ giấy vào trong đó, rồi lại đem quyển sách này nhét vào dưới cùng của một chồng sách trên bàn.
Tào Hành Công nhìn rồi lắc đầu, cũng không trách móc gì thêm: "Được rồi, trưa nay ta còn có khách quan trọng phải gặp, cũng không nói nhiều nữa, tối nay sẽ thiết yến đón gió tẩy trần cho cháu." Dứt lời liền rời đi.
"Cậu, cháu tiễn cậu." Hứa Phí vội vàng đuổi theo, y còn có việc muốn nói với cậu, nhưng bị cậu răn dạy một trận như thế, giờ không biết có nên mở miệng hay không.
Sau khi hai người đi ra khỏi thư phòng, phía sau một cái tủ đứng nửa là giá sách nửa là bình phong, đặt sau bàn học, truyền đến một âm thanh rất khẽ.
Đó là động tĩnh do Trùng Nhi gây ra, hắn đang ngồi xổm phía sau, trước mặt đặt một chậu nước, miếng khăn lau trong tay vừa vặn rơi vào chậu nước tạo nên âm thanh rất khẽ đó.
Hắn không hề có ý định nghe trộm đôi cậu cháu này nói chuyện, hắn chỉ đang ở phía sau yên lặng lau chùi sàn nhà, định dọn dẹp thư phòng cho công tử đọc sách được sạch sẽ một chút, nào ngờ không cẩn thận liền nghe được đoạn nói chuyện kinh thiên động địa như vậy, làm cho hắn muốn tránh đi cũng không dám vọng động nữa, khiến hắn sợ hãi đến mức ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Hắn cũng không phải kẻ ngốc, biết rõ mình đã nghe được điều không nên nghe.
Nhân lúc hai người đã đi ra ngoài, hắn cũng định nhân cơ hội nhanh chóng rời đi, vội vàng từ sau tủ đứng bước ra.
Nhưng mà còn chưa đi tới cửa, xuyên qua khe hở của ô cửa sổ đang hé mở, hắn nhìn thấy cảnh tượng trong đình viện, phát hiện Hứa Phí và cậu đang đứng trong sân, mặt đối mặt nói chuyện với nhau điều gì đó.
Hắn lại hoảng sợ trốn sau cửa sổ, định chờ hai người rời đi thì hắn sẽ lập tức rời đi.
Nhưng mà đợi một hồi, cũng không thấy hai người có ý định rời đi, còn mơ hồ nghe được hai tiếng 'A Sĩ Hành'.
Sĩ Hành công tử? Trùng Nhi chợt sững sờ, không biết có phải mình nghe lầm rồi hay không, lại không biết nghĩ đến việc gì, hắn quay đầu nhìn về phía bàn học, ngẩng nhìn thất thần một hồi rồi lại cúi đầu. Cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần, hắn cắn môi, như đã hạ quyết tâm vậy, lén nhìn động tĩnh bên ngoài, rồi nhanh chóng rời khỏi cửa sổ, đi đến bên cạnh bàn học, tay run run dịch chuyển một chồng sách, cầm lấy quyển sách ở dưới cùng kia, lật ra, tìm được tờ giấy mà Tào Hành Công đã đưa cho Hứa Phí.
Lúc trước khi trốn sau tủ đứng, qua khe hở của giá sách hắn đã nhìn thấy Hứa Phí giấu đồ vật vào đây.
Mở tờ giấy ra, nhìn nội dung trong đó, phát hiện không có nhiều chữ, hắn lại nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, rồi luống cuống cầm lấy cây bút trên giá, nhanh chóng chấm mực vào nghiên, rút một tờ giấy trắng từ chồng giấy trên bàn, nhanh chóng viết, bắt đầu sao chép thứ được gọi là đề mục thi Hội này.
Không bao lâu, toàn bộ khảo đề liền được hắn sao chép xong hết với nét chữ bay bổng.
Sao chép xong liền vội vàng giấu vào trong lòng, tờ giấy kia thì kẹp lại vào trong quyển sách cũ, sau đó đặt trở lại dưới cùng của chồng sách kia.
Làm xong những việc này, trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi, sau đó lại trở về sau cửa sổ đứng chờ...
Việc mà Hứa Phí nói chuyện với cậu y không phải chuyện gì xa lạ, chính là chuyện bốn ngàn lượng bạc, muốn mượn cậu bốn nghìn lượng.
Không nói tới chuyện này còn đỡ, vừa nói tới, Tào Hành Công lập tức tỏ vẻ hoài nghi. "Trên đường đi này các cháu bị trông coi rất chặt chẽ, từ đầu đến cuối không có cơ hội nào để chi tiêu, làm sao lại phải chi trả một khoản tiền lớn đến thế?" Không phải ông ta không muốn cho cháu trai khoản tiền này, ngay cả việc kiếm đề thi cũng đã làm rồi, sao lại quan tâm chút tiền này, mà muốn làm rõ chuyện gì đã xảy ra.
Bị cậu ép hỏi, Hứa Phí đành phải thành thật giải thích, nói ra việc làm càn trong việc đoán đố, mãi cho đến khi lưu lạc đến Cổ Trủng Hoang Địa của Yêu giới, tiếp đó chạy thoát ra, cuối cùng đến được kinh thành, y đại khái kể lại toàn bộ quá trình một lần.
Tào Hành Công không nghĩ tới cháu trai mình còn có tao ngộ kỳ lạ như thế, sau khi nghe kể xong, trầm ngâm nói: "Nói như thế, A Sĩ Hành kia thật sự đã từng cứu mạng cháu?"
Hứa Phí: "Có thể nói là vậy, cho nên cháu mới muốn trả khoản tiền này cho hắn."
Tào Hành Công trầm mặc một hồi, nói: "Trước tiên khoan hãy trả tiền cho hắn, cứ để hắn chờ một thời gian, xem xét tình huống rồi hãy nói. Ta đã rõ sự việc rồi, cháu cứ tập trung ôn tập đi."
Hứa Phí tức thì có phần nôn nóng: "Cậu, tên kia vì tiền cái gì cũng làm được, hắn nắm nhược điểm của cháu, chi bằng trả cho hắn đi, tránh để làm phức tạp."
Tào Hành Công chắp tay đáp: "Cháu không nên nôn nóng, cũng không cần sợ hãi. Chính vì hắn vì tiền cái gì cũng làm được nên mới không thể dễ dàng đưa, vạn nhất là kẻ lòng tham không đáy thì phải làm sao? Trả thù lao phải ngang bằng, tiêu tiền thì phải tiêu tai ách, nếu không sẽ rước lấy phiền phức. Nếu hắn là người biết điều, chỉ với việc hắn đã cứu mạng cháu trai ta thôi, ta đương nhiên sẽ đưa tiền cho hắn. Nếu là không biết điều, vậy thì không cần phải đưa, đương nhiên sẽ có một cách thức giải quyết khác. Được rồi, ta đã rõ rồi, tự nhiên sẽ xử lý gọn gàng cho cháu."
Hứa Phí đại khái đã hiểu ý ông ta, khẽ gật đầu.
"Thả lỏng tâm tình, tập trung ôn tập đi." Tào Hành Công vỗ vai y, xoay người sải bước rời đi.
Hứa Phí "ừ" một tiếng, lại một lần nữa đuổi theo, tự m��nh tiễn cậu đến ngoài cửa lớn.
Mà trốn trong thư phòng, Trùng Nhi cuối cùng cũng chờ được cơ hội. Chờ khi hai người vừa ra khỏi cửa viện, hắn lập tức lách ra khỏi thư phòng, rất nhanh đi tới một tiểu sương phòng bên cạnh đình viện, nhẹ nhàng đẩy cửa, nhanh chóng lách vào trong phòng, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Trốn được đến sau cửa thì cả người hắn đã toát đầy mồ hôi lạnh vì sợ hãi, tim đập thình thịch không ngừng nghỉ, tay vẫn cứ run rẩy không ngừng.
Chính hắn cũng không rõ vì sao mình lại làm ra loại chuyện này.
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết độc quyền của truyen.free, không san sẻ với bất kỳ đâu.