(Đã dịch) Bán Tiên - Chương 75:
Ánh mắt hắn dừng lại trên đề thi, cân nhắc có nên dùng thứ này để kiềm chế Hứa Phí hay không.
Thế nhưng, ngẫm nghĩ một lát lại thấy không ổn. Đề thi còn chưa chính thức định ra, hắn nói đây là đề thi thì căn bản không thể coi là chứng cứ, cũng không tài nào uy hiếp được đối phương.
Hơn nữa, nếu như chuyện này là thật, kẻ đứng sau Hứa Phí công tử hẳn phải là nhân vật có thủ đoạn thông thiên. Nếu mình dám hành động xằng bậy, chưa nói đến việc không thể lay chuyển đối phương chút nào, e rằng chính mình cũng đừng mơ sống sót trở về Liệt Châu.
Ở điểm này, hắn vẫn có sự tự biết mình. Tuy rằng đường đường là chưởng môn Linh Lung quan, nhưng trong mắt những nhân vật như vậy, hắn chẳng đáng kể chút nào.
Sau này vẫn nên tìm cơ hội thu hồi món nợ này!
Tâm tư xoay chuyển, sau khi đã quyết định, Dữu Khánh cúi người, kéo Trùng Nhi đang khóc nức nở đứng dậy, "Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, đùa ngươi thôi, sẽ không báo quan."
Dứt lời, hắn lại đi tới sau bàn học ngồi xuống, hai chân gác lên bàn, nằm tựa ra ghế, phe phẩy quạt xếp. Hắn cũng lười an ủi, cứ mặc kệ hắn khóc. Một đại nam nhân mà thút thít như đàn bà thì có gì đáng an ủi chứ? Chờ đợi thôi.
Thời gian chính là liều thuốc an ủi tốt nhất.
Sau khi suy sụp, Trùng Nhi dần dần ổn định lại, chậm rãi ngừng nức nở, nâng tay áo liên tục lau đi vết nước mắt, sau đó cáo từ: "Sĩ Hành công tử, Tào phủ cách nơi đây khá xa. Nếu muộn, trước khi trời tối sẽ không về được đến Tào phủ, ta phải đi đây."
"Ừ." Dữu Khánh gật đầu, đưa quạt chỉ vào đề thi trên bàn: "Ngươi yên tâm, chuyện này ta sẽ không để cho công tử của ngươi biết. Còn về đề thi này, ta cũng coi như không phát hiện, sẽ không lợi dụng nó. Cho nên, ngươi cứ xem như chưa từng có chuyện này xảy ra, cứ thanh thản ổn định."
Trùng Nhi trố mắt nhìn một hồi, có phần sốt ruột nói: "Sĩ Hành công tử, ta biết rõ ngài là người có tài hoa, chỉ là kín tiếng mà thôi. Dù cho không biết trước đề thi thì Thi Hội cũng chẳng làm khó được ngài. Thế nhưng, nếu công tử nhà ta đã có thể có được đề thi, nói không chừng còn có người khác cũng có thể có được. Nếu như để những kẻ mưu đồ gây rối kia chiếm lấy tiên cơ dồn ép ngài xuống, Trùng Nhi đây là người đầu tiên không cam lòng!"
Đây là lời nói thật lòng của hắn, cũng là một trong những nguyên nhân hắn nguyện ý đưa đề thi tới cho Dữu Khánh. Không thể chỉ để cho kẻ xấu chiếm lấy tiện nghi mà khiến người tốt thực sự có tài hoa phải chịu thiệt thòi.
Ta có tài hoa? Dữu Khánh ngược lại bị lời hắn nói làm cho ngây ngẩn cả người, không biết hắn nhìn thấy tài hoa của mình từ điểm nào, ngay cả chính hắn còn không biết mình từng có tài hoa.
Thực ra không biết rằng, dù cho hắn và Hứa Phí không nói ra, Trùng Nhi cũng đoán được người thực sự đoạt được hạng nhất trong cuộc thi đố chữ tại Văn Hoa học viện là ai. Đây chính là nguyên nhân hắn nói Dữu Khánh kín tiếng.
Trùng Nhi cũng không biết đoán đố chữ khó đến mức nào, chỉ biết đó cũng là một đợt khảo hạch, mà Sĩ Hành công tử lại lực áp toàn bộ cử tử Liệt Châu dự thi, nghe nói ngay cả Giải Nguyên lang là người đứng đầu kỳ thi Hương cũng bị bỏ lại xa xa phía sau. Đó khẳng định là đại tài hoa.
Dữu Khánh nghe không hiểu, vô thức xem như chỉ là lời tán dương mà thôi, lại đứng dậy: "Được rồi, ta sẽ suy nghĩ. Đi thôi, ta tiễn ngươi một đoạn."
"Không cần, tự ta có thể trở về..." Trùng Nhi còn chưa nói dứt lời, mặt đã đỏ lên, bởi vì Dữu Khánh lại thuận tay khoác lấy cổ hắn, kề vai sát cánh kéo hắn về phía mình. Trùng Nhi yên lặng thuận theo cùng nhau đi ra thư phòng.
Dữu Khánh tay trái phe phẩy cây quạt, tay phải ôm lấy Trùng Nhi, đồng thời chậm rãi bước về phía cửa vào tiểu viện, nói: "Nếu phải về trước khi trời tối đen, vậy thì ta không giữ ngươi lại dùng cơm nữa. Ta sẽ sắp xếp xe ngựa đưa ngươi về, không nên đến tận cửa Tào phủ, hãy xuống xe tại vị trí cách Tào phủ hơi xa một chút, tránh cho người của Tào phủ nhìn thấy không dễ giải thích, ngươi hẳn hiểu ý ta chứ?"
Còn dùng một chiếc xe ngựa đưa mình về ư? Trùng Nhi cảm thấy mình không xứng, sợ hãi, vội vàng nói: "Không cần không cần, ta tự đi về là được rồi, thật sự không cần phiền phức như vậy."
Ba! Dữu Khánh vươn tay trái đập quạt lên đầu hắn: "Ta bảo ngươi làm gì thì ngươi cứ thành thật nghe theo, nói nhiều lời vô dụng như vậy làm gì? Nếu còn dông dài, ta sẽ không vui đâu."
Với hắn mà nói, dù sao cũng chẳng hao phí gì của mình.
Muốn kiếm chút tiền từ nhà cha vợ A Sĩ Hành, nhưng ngại ra tay, chỉ có thể chiếm chút tiện nghi nhỏ nhặt loại này. Hắn ngược lại rất thích làm những chuyện thuận nước đẩy thuyền như vậy.
Trùng Nhi muốn nói lại thôi, vẫn cảm thấy mình đã được đề cao quá mức.
Dữu Khánh đã kéo người đi đến cổng vào. Hạ nhân ở bên ngoài, sẵn sàng nghe sai phái, nhanh chóng chạy tới.
Dữu Khánh buông Trùng Nhi ra, chỉ vào nói: "Đây là bằng hữu của ta, các ngươi lập tức đi an bài một chiếc xe ngựa đưa hắn trở về. Nhớ kỹ, phải dặn dò, đi đâu đều phải nghe theo bằng hữu ta sắp xếp. Nếu như dám thất lễ, ta sẽ không bỏ qua!"
Bằng hữu ư? Đôi mắt Trùng Nhi lập tức rạng rỡ long lanh, dùng ánh mắt nóng rực ngóng nhìn Dữu Khánh. Chỉ vì hai chữ 'Bằng hữu' ấy, trong nháy mắt khiến trong lòng hắn tràn đầy cảm giác ấm áp, khiến hắn cảm thấy chuyến đi này không hề uổng công.
Bằng hữu ư? Vị hạ nhân kia vô thức quan sát cách ăn mặc của Trùng Nhi một lượt, không nói gì, nhưng tất cả đều thể hiện rõ qua việc không nói. Hắn liên tục vâng vâng dạ dạ gật đầu đáp ứng, rồi khách khí đưa tay mời Trùng Nhi, nói: "Tiểu gia, mời ngài đi theo ta."
Trùng Nhi hiểu rõ ánh mắt đối phương, tự ti mặc cảm cúi đầu nhìn ngón chân mình, khẽ ừ một tiếng, tiếp đó xoay người khom mình chào tạm biệt Dữu Khánh.
Dữu Khánh mỉm cười gật đầu, cầm quạt xếp phe phẩy, làm ra vẻ thanh nhã nhìn theo. Thường xuyên nhốt mình trong thư phòng thì tâm tính sẽ bị ảnh hưởng chút ít, tật xấu mới học được chưa bao lâu đó vẫn không thay đổi.
Trùng Nhi theo người rời đi, đi mấy bước lại quay đầu nhìn, cảm giác ấm áp trong lòng vẫn còn đọng lại.
Hắn nguyện ý đưa đề thi tới, không chỉ vì báo đáp.
Trên chặng đường vào kinh thành, vị Sĩ Hành công tử này không quản việc lặt vặt gì đều thích gọi hắn làm, sai khiến hắn có phần còn tùy ý hơn cả Hứa công tử nhà hắn. Nhưng sự 'tùy ý' đó không phải là sự tùy ý của chủ nhân đối với hạ nhân, hắn tự cảm thấy đó là sự bình đẳng.
Sĩ Hành công tử tiện tay liền kề vai sát cánh với hắn, còn Hứa công tử nhà mình vì giữ thân phận chủ nhân nên không thể làm như vậy.
Sĩ Hành công tử lén lút đưa đồ ăn ngon cho hắn, lại còn nghĩ cách sắp xếp hoàn cảnh để hắn có giấc ngủ thoải mái, vân vân. Sự ấm áp đó đến nay hắn vẫn còn ký ức tươi mới, đó cũng là điều công tử nhà mình không làm được.
Hôm nay, chính miệng Sĩ Hành công tử đã nói ra, hai người là quan hệ 'Bằng hữu' bình đẳng.
Nguyện ý đưa đề thi tới, có lẽ còn có nguyên nhân khác, cũng có khả năng là nguyên nhân trọng yếu nhất, một trái tim thanh niên tuy không nói nên lời nhưng đã bùng cháy...
Tiễn người đi xong, Dữu Khánh gấp cây quạt trong tay lại, vòng qua vai, cắm vào sau cổ áo, chọc chọc gãi ngứa phía sau lưng rồi trở về tiểu viện.
Trở lại thư phòng, hắn đi tới bên cạnh án thư, lại cầm lấy tờ đề thi trên bàn kia lên xem xét, phát hiện chữ viết ngay ngắn nắn nót, nhìn rất tinh xảo.
Cái gọi là đề thi này, khi lén sao chép, Trùng Nhi chỉ là viết ngoáy. Đến lúc đưa cho bên này thì lại một lần nữa tỉ mỉ sao chép lại.
Thế nhưng Dữu Khánh cũng chỉ tùy tiện thoáng nhìn, tiếp đó cười nhạo rồi ném đi.
Hắn cần thứ này làm gì? Hắn không có khả năng thi đậu. Cho dù có khả năng thi đậu hắn cũng không thể làm vậy, không còn cách nào khác, tất cả đã định trước rồi.
Thế nhưng, sau đó hắn lại nhặt tờ đề thi kia lên, xoẹt xoẹt, cảm thấy thứ này vẫn nên hủy đi thì hơn. Vạn nhất thực sự là đề thi, vạn nhất để người nào đó nhìn thấy được đề thi này trước, đến khi thật sự phát ra đề thi mà thấy giống nhau, e rằng sẽ rước lấy phiền phức.
Thế nhưng, xé chưa được mấy cái hắn đã dừng lại, chậm rãi ngồi xuống ghế, trong lòng nghi ngờ: "Thứ này chẳng lẽ thật sự là đề Thi Hội?"
Về Trùng Nhi, dọc theo đường đi hắn đã tiếp xúc lâu như vậy, tự nhận đã hiểu được phần nào, hẳn sẽ không lừa gạt mình.
Vấn đề là, cũng không cần phải cầm đồ giả tới lừa gạt hắn.
Một vài ý nghĩ xoay chuyển trong đầu, sau đó hắn lại nhanh chóng đặt tờ đề thi bị xé kia lên bàn, vuốt phẳng ra, lắp ghép lại.
Hành động này là vì hắn nghĩ đến lời A Sĩ Hành dặn dò, khiến mình rất khó xử.
Nhưng A Sĩ Hành nói rất có lý, cần phải tốn chút tâm tư, không thể xằng bậy. Ngươi có thể thi không đậu, nhưng không thể làm bài thi mà người ta vừa xem liền muốn tra xét ngươi.
Mình đúng thật sự là không hiểu rõ, sợ không nắm bắt tốt được sự đúng mực kia sẽ ra sao.
Nếu đề thi này là thật, vậy chẳng phải đúng lúc đang buồn ngủ liền có người đưa tới gối đầu sao?
Mình hoàn toàn có thể chuẩn bị sẵn đáp án thích hợp trước, đến lúc đó chỉ cần cầm đến trường thi ứng phó cho qua cửa là được.
Nghĩ đến đó, tinh thần hắn tỉnh táo, nhanh chóng phục hồi lại tờ đề thi bị xé kia như cũ...
Giờ ngọ ngày hôm sau, tinh thần uể oải không phấn chấn, Minh tiên sinh vừa ngáp vừa khoan thai đi tới.
Dữu Khánh đã sớm chờ đợi dưới mái hiên, thấy người tới liền bước nhanh tiến lên cung nghênh: "Tiên sinh tới rồi."
Minh tiên sinh tùy ý phất tay, ra hiệu không cần khách khí.
Hai người, thầy và trò, đi thẳng đến thư phòng.
Vừa tiến vào trong phòng, Minh tiên sinh liền chạy tới chỗ một cái rương, mở rương ra, lôi chăn và gối đầu cất bên trong.
Cái rương này vốn để chứa sách, bị lão tạm thời trưng dụng, cốt để tránh phải chạy lui chạy tới phòng ngủ lấy đồ ngủ về, như vậy sẽ dễ bị phát hiện.
Lão ném đồ vật lên sạp thấp, ngồi tại đó ngáp, chờ Dữu Khánh dùng côn trùng nấu nước pha trà.
Uống mấy chén trà xuống bụng rồi đi ngủ, đến khi buồn tiểu phải tỉnh dậy thì vừa vặn đến lúc sẩm tối, đứng dậy đi về nhà là vừa khéo.
Gần nửa tháng vừa qua, lão đã lăn lộn tại nơi đây mà đúc kết được kinh nghiệm.
Dữu Khánh cười tủm tỉm ở bên cạnh, xách ấm nước sôi được đun bằng loại côn trùng 'quỷ treo cổ', pha trà dâng cho Minh tiên sinh dùng.
Đối với việc dùng côn trùng nấu nước, Minh tiên sinh đã thấy nhiều nên quen rồi, không còn kinh ngạc nữa. Lão thổi thổi hơi nóng, nhấp một ngụm nhỏ, ung dung nuốt xuống, dáng vẻ rất hưởng thụ.
Dữu Khánh đưa tay vuốt bím tóc đuôi ngựa một cái, nhưng sờ hụt vào khoảng không. Nhớ ra hiện tại mình đang trang điểm chính thống, hắn dừng tay lại, "Ai!" Chợt liên tục thở dài.
Minh tiên sinh liếc mắt một cái, thổi tách trà, chậm rãi hỏi: "Sao rồi, đít tịt rồi, đi ị không ra?"
Dữu Khánh coi như đã phục vị này. Đang uống trà mà còn có thể nói ra lời lẽ như vậy, đúng là thô bỉ vô cùng!
Nhưng biểu hiện ra ngoài vẫn là vẻ than thở, nói: "Ị không ra thì chỉ thương thân mà thôi, ta hiện tại lại đang bị thương tâm. Hôm nay bị một tên hạ nhân châm biếm."
Minh tiên sinh thổi ra một hơi, nói: "Ta thấy Chung phủ quản lý hạ nhân khá chặt chẽ, sao có thể dưỡng ra loại hạ nhân cuồng vọng như vậy?"
"Cuồng vọng? Đúng, tiên sinh không hổ là tiên sinh, dùng từ chuẩn xác, chính xác là cuồng vọng!" Dữu Khánh vỗ bắp đùi trầm trồ khen ngợi, vừa rót thêm trà cho mình, vừa than thở: "Tiên sinh có điều không biết. Là một hạ nhân mới tới, còn từng là một người học hành, bởi vì trong nhà xảy ra chút ngoài ý muốn, bất đắc dĩ mới bán mình làm nô tại Chung phủ. Vốn dĩ cũng không có gì, nào ngờ không biết đứa này từ nơi nào nghe nói tiên sinh đang dạy ta tại đây, liền khẩu xuất cuồng ngôn..." Hắn lắc đầu, lúc này ngừng lại, không nói tiếp, chậm rãi uống trà.
Minh tiên sinh đã thành công bị khơi gợi hứng thú, nhưng kẻ đối diện lại không nói tiếp nữa. Lúc này lão lên tiếng nói: "Tiểu tử ngươi chỉ nói ra phân nửa lời là có ý gì? Lời nói phân nửa không phải người tốt... Tại sao trong lời ngươi nói, ta có cảm giác người bị châm biếm không phải ngươi, mà ngươi muốn nói người bị châm biếm chính là ta?"
Bản chuyển ngữ này, độc quyền lưu hành tại truyen.free.