Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bánh mì đâu rồi!!!Airi!! - Chương 1: Chapter 1: Vạn sự khởi đầu nan

ở nhà kho nọ,nơi nổi tiếng với băng đảng red fang,1 băng đảng nổi tiếng với sự đáng sợ,lạnh lùng cùng với quyền lực vượt trội có thể bóp chết bất cứ kẻ nào dám ngáng đường,nhưng hôm nay,mọi thứ,thật là khác.Thủ lĩnh của bọn chúng,1 gã to con với bộ đồ bó,hệt như 1 tên mafia đang bàn chuyện làm ăn,ngồi ngay chiếc ghế sofa đặt tại chính giữa nhà kho.Người bình thường sẽ nghĩ rằng hắn ta đang suy nghĩ 1 kế hoạch gì đó,định xử lí 1 tên nào đó hay là thanh toán 1 băng đảng nàođó.Nhưng không,hắn đang....cắn móng tay,khuôn mặt thì ướt đẫm mồ hôi,ánh mắt thì âm thầm dõi theo phía cửa kho,cô gái bên cạnh hắn,1 cô gái cao ráo,tóc ngắn nhuộm đỏ trông rất phong cách,là phó của băng nhóm ấy,cũng đang run rẩy,cô ấy mới chỉ lên chức đội phóđược hôm nay,cô ấy đã rất cố gắng,để giờ đây,cô ấy phải chứng kiến nó....bị huỷ diệt,bởi...1 người.

LÀ CÁI BĂNG NHÓM NÀY DÁM CHÊ TAO Ế ĐÚNG KHÔNG!!-1 tiếng hét chói lên dữ dội phát ra từ phía ngoài nhà kho

Dần dần,1 bóng người xuất hiện,dáng người cao ráo ấy tay đang nắm đầu 1 tên đàn em của băng nhóm,mặt hắn ta vẫn chảy máu cho dù đã bị đánh thê thảm được 1 lúc rồi.Gã thủ lĩnh nhìn tên ấy với ánh mắt kinh ngạc,đồng tử co giản như thể đang thấy cái chết cận kề,mái tóc xám dài che cả mắt,bàn tay nổi gân xanh vẫn đang siết chặt đầu của tên đàn em,và 1 nụ cười khẩy..cùng với hàm răng sắc nhọn,như 1 con cá piranha chuẩn bị đớp mồi.

....M....mày!!!CHÍNH LÀ!!!-Tên thủ lĩnh sửng sốt,dường như đã nhận ra hắn ta,nhưng không để gã ta mở miệng,1 nắm đấm được ghim thẳng vào miệng đang há hốc của hắn,lực của cú đấm quá khủng khiếp,đầu hắn bị văng theo hướng nắm đấm,ghim thẳng vào tường.....

Cô gái tóc đỏ ấy,cô gái tội nghiệp vẫn chưa kịp nhìn thấy hay hiểu chuyện gì đã xảy ra,thì đã thấy thủ lĩnh của mình bị dính tường,hàm răng vỡ vụn đến mức còn không thể nhìn ra được xem còn cái răng nào lành lặn không .Cô ấy nhìn tên thủ lĩnh với vẻ kinh hãi,rồi nhìn lại kẻ đã gây ra mọi việc với nỗi sợ hãi khủng khiếp.

Ở bên ngoài,thây của đàn em nằm la liệt,đều là những kẻ mạnh nhất khu vực,từ những kẻ loắt choắt đến những tướng mạnh nhất băng như đầu búa hay mỏ neo.Tất cả họ đều bị đánh ngất chỉ sau 1 đòn,không phân biệt mạnh hay yếu,tất cả đều có chung 1 kết cục.

-M...Mày chính là kẻ mà người ta gọi là huyền thoại cấp 2!!-Cô gái ấy thốt lên ,cơ thể run rẩy,co rúm tại 1 góc của nhà kho,cô ấy đã nghe danh hắn,1 kẻ khó lường,ác độc,không khoan nhượng....nhưng trên tất cả,đó chính là thứ sức mạnh bẩm sinh,thứ sức mạnh xé toạc cái tôi của bất cứ kẻ nào dám đối đầu hắn...hắn ta còn được biết với biệt danh....

-.....Q..QUỶ ĐÓI MINATO!!!

Minato Kagakuri không phải là một học sinh bình thường. Không, cậu là một huyền thoại. Hồi cấp hai, cái tên “Minato Răng Sắc” khiến cả trường run sợ. Dù mới chỉ lớp 6 nhưng đã cao 1M75, tóc xám bù xù, đôi mắt sắc lạnh như dao, và hàm răng nhọn hoắt như thú dữ – Minato là cơn ác mộng sống đối với bất kỳ ai dám nhìn cậu quá ba giây. Một cú đấm của cậu đủ khiến đối thủ đo sàn, và nụ cười nhếch mép của cậu là lời cảnh báo cuối cùng trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ. Cậu luôn luôn chiến đấu 1 mình,cho rằng không ai đủ mạnh để cậu ta cần phải dùng đến phụ tá cả,tất cả đều chỉ là những viên sỏi để cậu ta đá lúc rảnh rỗi.Ở trường ,cậu ta là 1 kẻ bắt nạt chính hiệu,kiêu ngạo và điên rồ,ánh nhìn của minato như thể yêu cầu mọi người phải chú ý đến anh ấy.Toát ra 1 nguồn năng lượng đáng sợ,khiến cho ai tiếp xúc quá lâu cũng phải sủi bọt mép vì run rẩy.Tương truyền đã từng có học sinh đã nhập viện sau khi lỡ hít chung 1 bầu không khí với minato quá lâu,cậu ta kể rằng đó là những phút giây kinh hoàng nhất của cuộc đời mình.Không khí như trở nên dày đặc là thường,không khí pha lẫn cùng mùi thuốc súng.Tuy rằng đến nay vẫn chưa có bằng chứng xác thực chuyện ấy,vì cậu thiếu niên kể lại đã biến mất không dấu vết,nhưng điều đó là đủ để Minato trở thành con quỷ của trường cấp 2.

Trong căn phòng hiệu trưởng,1 căn phòng nhỏ,gọn gàng cùng với giấy tờ ngay ngắn,ông hiệu trưởng đang nói chuyện với 2 người ngồi đối diện mình,1 người phụ nữa có vẻ ngoài khá trẻ trung và 1 người đàn ông trông hiền lành,chất phác,nhưng đằng sau họ..chính là hắn..Minato.Hắn đang đánh máy chơi game như chẳng có chuyện gì xảy ra,nhưng thể hắn không có lí do gì để mà phải lên phòng hiệu trưởng vậy.

....M..minato-giọng ông hiệu trưởng run rẩy,cuối cùng cũng lấy lại nhịp nói để thông bảo với 2 người lớn ngồi đối diện

-Minato,cháu bé đã bị phát hiện là có rất nhiều hành vi liên quan đến bắt nạt,đe doạ và đánh nhau ở khuôn viên trường-Ông lão nuốt nước bọt trước khi nói thêm

-chúng tôi đã rất cố gắng để giúp đỡ cháu,nhưng....kể cả giáo viên...cũng chả ai dám đến gần cháu bé dù chỉ 1 bước,họ đều sợ hãi mỗi khi cháu minato đến gần

-Tôi xin lỗi nhưng....cháu bé .....sẽ phải bị đình chỉ học

Ông hiệu trưởng đột nhiên quỳ xuống,suy sụp

-LÀM ƠN BỐ MẸ CỦA MINATO,HÃY MANG CON QUỶ NÀY VỀ LẠI NƠI SẢN XUẤT ĐI,CHÚNG TÔI BỊ BẮT NẠT ĐỦ RỒI!!!

bố mẹ của minato đứng hình,đơ như tượng,lặng lẽ nhìn thằng con của mình,vẫn đang chơi gam rất thờ ơ

-Ồ,vậy là bị đuổi rồi à?tốt?Tôi cũng chả thèm trường của mấy người.-Giọng điệu của minato lạnh lùng và vô cảm,tay vẫn bấm nút máy chơi game,đôi mắt đằng sau mái tóc xám vẫn đủ để khiến cho ông thầy hiệu trưởng sợ đến...chết ngất

Ở trên con xe ô tô 4 chỗ,bố mẹ của minato ở ghế trước,còn minato-tay vẫn chơi game thì nằm dài ở ghế sau,vừa chơi vừa chửi đồng đội

-Anh yêu...đây là trường thứ 3 trong kì này rồi đấy-mẹ của minato nói nhỏ,không muốn minato nghe thấy,giọng cô ấy pha với 1 chút chua xót và rầu rĩ.cô ấy không hiểu nổi,tại sao cả nhà minato ai cũng hiền,cũng lành tính,mà lại sinh ra 1 minato bạo lực và tàn nhẫn đến thế?thậm chí tóc của minato cũng là xám tự nhiên,trong khi cô ấy tóc nâu,bố thì tóc đen.

người bố cũng buồn lắm,nhưng cũng chỉ đành thở dài ngao ngán

-Giá như nó được 1 nửa em gái nó thì tốt

Cả 2 nhìn minato qua gương chiếu hậu,khuôn mặt ấy,giọng nói ấy,rõ ràng là con của mình,nhưng lại khác xa quá

-Dạo nay ông ngoại lại gửi cho mình 1 chút rau đấy anh ạ

Bố minato,đột nhiên khựng lại,ông ngoại của minato,1 ông lão hiền lành,nhân hậu,nhưng.....khi nghĩ đến suy nghĩ cuối,người bố không thể không nuốt nước bọt,có lẽ thằng minato được thừa hưởng gen di truyền của ông ngoại nó.

Đột nhiên,1 ý tưởng loé lên trong đầu của bố minato,khi cả 3 người cuối cùng cũng về đến nhà,bố đi đến chỗ mẹ minato,thì thầm 1 điều gì đấy.Người mẹ sau khi nghe xong thì liền bất ngờ,nhưng sau đó là 1 nụ cười láu lỉnh

-Anh à,anh đúng là thông minh.Em thật đúng khi mà cưới anh

-Sau vụ này,em sẽ đối đãi anh thật tốt,chỉ có 2 chúng ta-mẹ của minato nói với giọng điệu khiêu gợi,tay nắm lấy cà vạt của người bố,làm ông đổ mồ hôi hột vì biết rằng bản thân mình sắp tàn đời rồi.

Tối đến,Minato ngủ say như chết.Trong giấc mơ anh mơ về hồi xưa,lúc anh vẫn con là 1 thằng nhóc mầm non vắt mũi chưa sạch,anh đã từng đánh cả 1 đám con trai,chỉ để bảo vệ cho 1 đứa con gái

-CHÚNG MÀY BẮT NẠT CON GÁI MÀ CŨNG DÁM GỌI MÌNH LÀ CÔN ĐỒ À!!-Minato nói với giọng điệu đanh thép,tẩn bọn bắt nạt 1 trận đến khi bọn nó chạy đi mất

Đằng sau bóng lưng của anh,là 1 cô bé kì lạ,cô ấy không nói,không nhúc nhích,chỉ run rẩy,khoé mắt đã rỉ ra những giọt nước mắt nhưng dường như cô bé vẫn cố nín lại,chỉ còn là tiếng nấc nhẹ và tiếng thở đều.

Anh vẫn nhớ mang máng khuôn mặt ấy,1 khuôn mặt bị dính bụi và đất vì bị bắt nạt,nhưng lại mềm mại tựa như bánh bao,đôi mắt to tròn cùng với đôi má hồng,làm anh khi ấy chỉ muốn cắn 1 miếng,lúc ấy anh vẫn con rất nhỏ,không thể hiểu được lúc ấy mình đã thực sự nghĩ cái gì,khi mà hắn ta thực sự đã chăm sóc con bé tận tình.

-Cẩn thận nào,đừng có mà run như thế,tao không bôi cho nữa bây giờ-Minato bôi thuốc cho cô bé ấy,lọ thuốc bôi mà anh lấy được từ túi của cô,có vẻ như bị thương đối với cô nhóc này là chuyện thường ngày rồi.

Cô bé ấy,môi mấp máy như thể muốn nói điều gì đó,nhưng đột nhiên,1 người đàn ông đi đến,dáng người khủng bố,cơ bắp lực lưỡng,vẻ mặt thì đáng sợ.

Với đầu óc ngây thơ của minato hồi đấy,ông ta là quái vật!!

-Đi thôi con-Gã đàn ông ấy nói 1 cách lạnh lẽo,như 1 câu mệnh lệnh.Nhưng cô bé ấy vẫn đi theo người mà có thể là cha của cô ấy.Khi ông ta đi,minato cảm nhận được ánh mắt của ông ấy nhìn thấu bản thân anh,gân xanh trên đầu ông ta nổi lên,1 sự ghê tởm dành cho minato mà thậm chí còn khôn cần 1 lời nào.Minato đứng đấy,chết lặng,tiếng gót giày cứ lách cách,lách cách...

-l..lách...cách!!!!

minato chợt tỉnh giấc.....CHỖ QUÁI QUỶ GÌ ĐÂY!!!!1 ngôi nhà nông thôn nhật bản làm bằng gỗ,với bàn sưởi ngay cạnh minato.Anh ta nhận ra rằng mình đang đắp 1 chiếc cắn cũ nát,ở dưới chăn cậu ta phát hiện ra 1 tờ giấy.Nhìn qua nét chữ thì có vẻ là của em gái cậu,vì trông quá xấu để đọc

-Anh Minato thân mến,do anh quá là phiền phức nên cả nhà đã gửi anh sang quê ở rồi,không cần phải lo lắng về việc học đâu vì em cũng đã gửi cả cặp cho anh rồi...

Minato chợt nhìn về phía sau,ở góc bức tường,đúng là có 1 cái cặp.Khi anh mở ra thì cặp nặng trình trịch,toàn sách và vở,toàn bộ sách vở bút của anh đều bị nhồi vào trong cái cặp vải bé tí này.Anh vội đọc tiếp.

Và đừng lo anh trai yêu dấu của em,anh cũng đã được đăng kí vào một trường quê rồi,mong anh chóng thích nghi nhé.À quên mất,anh cũng sẽ được bồi dưỡng đặc biệt bởi ÔNG NGOẠI!!!

1 luồng khí lạnh chạy sượt qua minato,chưa kịp để anh có thể phản ứng.1 ông già vẻ ngoài tầm 60,nhưng cơ thể lại lực lưỡng,đầy đặn.Và trên hết,ông ấy là cao thủ karate!!Số huy chương được xếp trên kệ tủ của ông còn nhiều hơn điểm kiểm tra của minato nữa.Ông ta lao đến,chỉ trong 1 cú vật dã khiến minato đo sàn,đầu cắm xuống đất còn mông chổng lên trên.

..O...ÔNG NGOẠI!!!-Minato thốt lên,vẻ mặt vừa là sự sợ hãi vừa là sự tức giận vì bị vật bởi chính ông ngoại mình

-Khà khà,có vẻ như thằng cháu của ta lại làm mẹ nó buồn rồi-Ông ngoại cười ra nước mắt,ngồi vào bàn ,vỗ vào chỗ trống bên cạnh như bảo minato ngồi cạnh ông.

1 bà lão trông cũng trạc tuổi người ông,tay cầm khay đựng trà rồi đặt lên bàn,nhìn minato với nụ cười hiền hậu

-Không phải sợ đâu,cháu cũng gặp ông ngoại mấy lần hồi nhỏ rồi còn gì-bà ngoại bông đùa,véo lấy tai của ông ngoại vì đã làm đau cháu của mình.

-AU ĐAU ĐAU,Á HÁ HÁ,minato,từ hôm nay trở đi cháu sẽ ở đây cùng với ông đến khi lên cấp 3.

Nghe đến chữ "cấp 3" ,minato như chết hình,3 năm ở cùng ông ngoại?không đánh nhau,không phá băng đảng,chỉ có....làm đồng với ngồi học á!!thậm chí em gái còn chả thèm nhét cái máy chơi game vào cặp của mình!!

Ở nhà,em gái hắt xì 1 tiếng.

-Xì,chắc chắn là ông anh đang nói xấu mình đây,cho em gái mình dùng máy chơi game 3 năm có sao đâu.Làm anh thật khó mà-cô bé lẩm bẩm với điệu cười tinh nghịch.

-Vậy thì bắt đầu bài học đầu tiên nhé cháu?-Ông ngoại nói với nụ cười khoái chí,minato thì nuốt nước bọt,thầm đoán ra được ông chuẩn bị làm gì mình rồi.

1 tháng sau,người ta không ai thấy minato côn đồ nữa,tin tức về minato biến mất hoàn toàn ở tokyo,tạo cơ hội cho các băng đảng mọc trở lại.Học sinh trong trường thì đặt giả thuyết to nhỏ,cho dù thế nào đi chăng nữa thì cũng có 1 sự thật rằng:Mọi người đều vui vì không có minato.

Trong lúc đó,trong 1 cánh đồng ở khu vực đồng quê xa xôi hẻo lánh,người ta thấy 1 anh chàng đang mặc đồ nông dân,đội mũ để che nắng,tay thì cầm từng hạt giống lúa để gieo mầm.Minato đang bị tra tấn bởi ông ngoại khi đây là lần thứ 5 trong ngày minato phải làm việc vặt cho ông nội.Anh ta phải làm gần như mọi việc,bốc vác nặng,rửa bát.quét dọn nhà cửa,thậm chí...đấm lưng cho ông.Có chăng cũng chỉ là bà ngoại giúp anh việc nhà thôi,còn lại đều là chính tay anh làm hết.

Ở trường thì cũng chả khá khẩm là bao,do bị vắt kiệt bởi ông nội nên anh cũng chả có hứng để đi bắt nạt.Bọn học sinh trong đây cũng ngộ cơ,ai cũng trông hiền đến phát bệnh,nhìn minato mà lúc nào cũng phải gật đầu với xin chào,làm anh rất khó xử.Mỗi khi minato làm bài tập mà không hiểu thì tự dưng sẽ có 1 đám học sinh đến để giải giúp

câu này kết quả là như này này

-cây này nữa,kết quả phải là cái này cơ mà minato

-dùng sai công thức rồi minato

-THÔI NGAY ĐỂ ÔNG ĐÂY CÒN HỌC BÀI!!!

Ở nhà ,sau giờ học thì đến với chuyên mục ăn tối.Nói gì thì nói chứ đồ ăn bà ngoại náu là ngon nhất,không như ông ngoại với ổ bánh mì không mỗi sáng,vậy mà ông cũng dám để thằng cháu mình đói mà làm đồng.Và đương nhiên ăn tối xong anh vẫn phải rửa bát.

Khi nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể đánh 1 giấc thì không,anh lại bị lôi đi để làm bài tập về nhà-thứ mà anh luôn luôn không làm hoặc giả vờ như nó không tồn tại.Anh làm qua loa cho xong,nhưng nó dễ dàng bị phát hiện bởi ông.

-Mày viết thế mà được à!!!-Ông gắt lên,cho minato 1 cái cốc đầu,dân nhà võ có khác,đau quá!

Minato lại phải chịu dựng,1 tháng đã trôi qua nhưng cộc đầu ấy vẫn đau dã man,MÌNH MUỐN ĐI VỀ!!!,minato thầm nghĩ

dần dần,Minato cũng phải học cách chấp nhận,bắt đầu chăm chỉ hơn trong việc đồng áng và làm việc vặt,ở trường thì anh cũng trở nên tích cực hơn,vui vẻ,hoà đồng với mọi người.Ở đồng thì anh cũng làm bạn được với những nông dân già và trung niên khác.Cứ mỗi khi anh cảm thấy mệt mỗi,lại có 1 người phụ nữ đến để đưa cho anh 1 cóc nước cam.Cô ấy là 1 người mẹ đơn thân,tóc dài buộc gọn,khuôn mặt có 1 nốt ruồi ở bên dưới góc trái môi,và...cơ thể đầy đặn cùng bộ ngực ấy...xin nhấn mạnh..ngực.1 năm,2 năm rồi cuối cùng là 3 năm ở quê trôi quá suôn sẻ.Anh ấy như trở thành 1 con người khác,cười nhiều hơn,vui vẻ,yêu đời hơn.Cơ thể cũng phát triển,từ mét 75 thành 85 cm,khi đi còn nhảy chân sáo.Thành tích học tập thì vượt trội,từ đội sổ mà anh đã đỗ thành công 1 trường ổn ở tokyo!!!

Anh ấy vui mừng,ôn lấy ông và bà ngoại!!

-CON ĐỖ RỒI!!YEAH!!!

Ông bà ngoại thì cũng vui lắm,họ tự hào vì đã thành công giúp minato trưởng thành hơn.

Vào ngày cuối cùng ở quê,minato chuẩn bị đi đến chỗ xe buýt để quay về tokyo,đằng sau là những người mà anh đã quen suốt 3 năm,ông,bà ngoại,anh trai nông dân với làn da rám nắng,ông lão nông dân hiền hoà,bọn học sinh cấp 2 và cô dì đơn thân

-Tạm biệt mọi người,3 năm ở đây cháu đã học được rất nhiều điều,cảm ơn ông bà vì đã giúp cháu trưởng thành hơn,CHÁU SẼ CỐ GẮNG ĐỂ CÓ THỂ GẶP LẠI MỌI NGƯỜI SỚM NHẤT CÓ THỂ!!

Chiếc xe buýt rời khỏi vùng quê ấy,mọi người đều vẫy tay tạm biệt minato,ai cũng rơi nước mắt vì anh ấy,riêng ông ngoại thì khóc to luôn.

-ÔI dào ôi,ông nó có cần làm cho nó trông xúc động đến thế không?-bà ngoại cười mỉm,véo má ông .

Chiếc xe buýt dừng lại ở đúng chỗ cần dừng,minato xuống xe,chậm rãi đi đến ngôi nhà thân thương của gia đình anh.Đón chào anh là những cái ôm từ phía bố mẹ và em gái

-Nhìn thấy con khôn lớn như này làm mẹ rất vui.Bố thật là biết cách trồng người.

-thằng quý tử cũng được ấy chứ,học ở quê mà cũng đỗ hẳn lên thành phố,mày thừa hưởng trí thông minh từ bố đấy .

-Anh hai đầu đất haha.

Minato cầm túi xách của mình,quay trở về căn phòng vốn là của anh,phù,1 khung cảnh quen thuộc làm sao dù cho 3 năm đã trôi qua.Minato nhìn vào chiếc giường của mình.Ngay lập tức nhảy lên giường rồi nằm sõng soài ra đấy

-Ừm,thoải mái ghê

Đột nhiên,1 thứ rơi vào mặt của anh,khi anh nhìn kĩ lại thì đó là....chiếc máy chơi game ấy,nó đã rơi vào anh khi anh nhảy lên giường làm nó bật lên.

Đột nhiên,những kí ức tưởng chừng như đã bị chôn vùi dưới thửa ruộng lại như được sống lại,anh chợt nhận ra...mình đã thành cái gì thế này?...1 thằng mọt sách,thứ mà anh ghét nhất.

-Ngày mai là khai giảng rồi đấy,con chuẩn bị đi nhé-Mẹ anh nói khi ở dưới lầu,tuyệt nhiên không biết về nội tâm của minato lúc này.

Minato...nở 1 nụ cười ma mị,dưới bóng tối vào buổi đêm,mái tóc dài che mắt,như tái hiện lại hình ảnh con quỷ ấy.Con quỷ mà ai cũng phải sợ hãi khi nghe tên.

-Trường teitan,tao sẽ cho bọn nó biết về sự trỗi dậy của tao!!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free