Bánh mì đâu rồi!!!Airi!! - Chương 2: Chapter 2: .1 :Ngày đầu nhập học
Ngày đầu tiên nhập học trường cấp 3,chắc chắn là 1 kỉ niệm đẹp và ý nghĩa đối với mỗi học sinh,ai cũng muốn được thưởng thức hương vị của mùa xuân,ngắm hoa anh đào và quan trọng nhất,tình yêu học đường.Ôi,thứ tình yêu ngây thơ ấy mới đẹp làm sao.Dù cho tất cả cuộc tình đều kết thúc trong chóng vánh vì sự thiếu thấu hiểu và ngáo ngơ nhưng vẫn là thứ thuốc mê mà ai cũng bị cuốn vào.Nhưng hiện giờ đối với minato,ngày đầu tiên không khác gì đi lính,vì bố thì khóc ra nước mắt khi thấy thằng con trai quý tử của mình đang cắp sách tới trường chứ không phải nhét gậy gỗ vào cặp để phang thằng nào như hồi 3 năm trước.Con em gái thì cười khúc khích vì trông thằng anh hai của mình ngố hơn bao giờ hết,không còn là gã côn đồ như xưa.Mà giờ đây chỉ là 1 thằng nhóc bị nhà quê hoá.Minato tức lắm,thầm tự nhủ với bản thân mình rằng’Ta sẽ quay lại,trở lại và mạnh mẽ hơn xưa”mồm thì nói thế như tay anh thì vẫn cầm cặp với điệu bộ hệt như hồi ở trường quê.Anh nhận ra điều đó,vội vã cầm phần đầu cặp sách bằng 1 tay cho nó ngầu.
-Đi mạnh giỏi nhé con,cha mẹ tự hào về con-Bố reo hò vui vẻ ở đằng sau,nhìn thằng con của mình đang dần đến trường
-Mẹ chuẩn bị cơm hộp cho con rồi đây,cố gắng ăn để lấy sức học hành nhé-Mẹ cười hiền hậu.Nhìn người chồng của mình vẫn đang vui vẻ với hình ảnh minato đi học thứ vốn ông chỉ dám tưởng tượng.
-Anh hai đi cẩn thận nhé!!Đừng có dẫm phải cống đấy!!-em gái cười vui vẻ,trêu anh hai ngốc của mình.
-IM ĐI!!TAO DẪM CỐNG THẬT THÌ ĐỀU LÀ TẠI MÀY ĐẤY !!-Minato gào lên cau có dù cho đã đi được 1 đoạn xa rồi
-HAHAHA,VÀ EM XIN LỖI NHÉ,BÉ HINAMI NÀY LỠ XOÁ FILE GAME CỦA ANH RỒI
-CÁI GÌ CƠ!!!!-Minato gầm lên,nghiến răng sắc của mình kèn kẹt..nhưng mà cũng chỉ thở dài…thôi kệ vậy,dù gì mình cũng chả động vào cái máy đấy 3 năm trời rồi.Giữ file game làm gì cho mệt thân.
Bóng dáng minato khuất dần,khuất dần cho đến khi anh chỉ nhỏ bằng hạt đậu dưới con mắt của gia đình.
Hinami đeo cặp sách nhỏ,trông vừa với người cô bé.
-Anh hai đã đi học rồi,vậy nên con cũng đi học đây!!Hinami!!Tiến lên!!!-Hinami reo hò khi chạy đến trường cấp 2 của cô,nhanh chóng biến mất trong đám học sinh lớp 7 khác.
Người bố vẫn cười hé răng.
-Khà khà khà,mong thằng nhóc Minato sẽ không doạ sợ bất kì giáo viên nào nữa,3 năm ở quê thực sự đã làm não nó nhăn lên rồi-Người bố nói 1 cách bông đừa,không nhận ra ánh nhìn….đăm chiêu của vợ mình dành cho anh.
-Anh à,nếu anh có nhiều năng lượng đến vậy,thì có lẽ…em nên lấy 1 ít,à không,hút cạn của anh chứ nhỉ?-Mẹ Minato thủ thỉ vào tai người bố,dần dần,cô kéo người chồng tội nghiệp của mình vào lại căn nhà.Người bố thì cười trừ,thơm vào má của cô ,để cả 2 âu yếm nhau trước khi anh đi làm.
Minato vừa đi vừa càu nhàu,chán thật,mình nhớ là cái tokyo này xưa lắm giang hồ lắm cơ mà?bọn yankee đầu trâu đầu bò chạy đâu hết rồi?hay là sau vụ 3 năm đấy mà toàn bộ bọn giang hồ tự tan rã?thôi kệ vậy,sắp muộn rồi,minato thầm nghĩ,chân bắt đầu bước đi nhanh hơn để đến với ngôi trường cấp 3 của mình,teitan.
Teitan-đơn giản chỉ là 1 trường loại khá ở tokyo,tư thục nên học phí cũng đắt ,nhưng bố của minato là otaku kiêm hoạ sĩ viết truyện và vẽ khá ổn nên tiền không phải là vấn đề quá lớn ,minato ghét cái nghề của lão nhưng cũng phải thừa nhận là không có cái tay cầm bút của ông thì anh đã ăn bánh mì ở nhà ông ngoại cả đời rồi….nhắc đến bánh mì mới nhớ…minato tự nhiên lại thèm bánh mì,có lẽ 3 năm,1095 ngày bị nhét bánh mì vào mồm mỗi sáng đã sinh ra phản xạ có điều kiện đối với minato…nhưng anh vẫn phải cắn răng mà bước vào cái cổng trường to tổ bố của teitan,tạm thời quên đi vấn đề đói ăn trước mắt.
Bước vào trong,1 khung cảnh nên thơ hiện lên ngay trước mắt anh.Teitan như khoác lên mình 1 chiếc áo hồng dịu dàng. Những hàng cây anh đào cổ thụ vươn cành um tùm, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động.Những cánh hoa anh đào bung nở dưới bầu trời xanh trong vắt,gió xuân thổi qua người anh mang theo hương thoảng nhẹ của anh đào.1 cánh hoa theo hướng gió còn rơi vào mũi anh,anh chỉ nhẹ nhàng thổi đi.Trong lòng dậy lên 1 cám giác dễ chịu lạ thường,giống hệt như cảm giác hồi đi khai giảng ở quê.Nhưng anh nhanh chóng tỉnh lại,lắc mạnh đầu làm mái tóc xám trở nên rối bù.
-Grrr,mùa xuân chết tiệt,làm ông đây suýt quên mục đích đến đây của mình rồi.-Anh lẩm bẩm trong cau có,nhớ lại những lời mình đã tuyên bố với bản thân’ Trường teitan,tao sẽ cho bọn nó biết về sự trỗi dậy của tao!!’
Nụ cười phi nhân tính ấy lại hiện lên,dù cho đã 3 năm kể từ lần cuối anh chạm vào ai đó với lực vượt quá quán tính của gậy bóng chày,nụ cười ấy cũng trông mềm mỏng hơn sau 3 năm bị mài răng bởi bánh mì,anh vẫn toát ra thứ uy nghiêm ấy,uy nghiêm của một kẻ không sợ bố con thằng nào.
-Phải rồi Minato,phải khiến cho bọn teitan thấy được con quỷ trỗi dậy từ sự lãng quên,khiến cho bọn nó hối hận vì đã không thể nhận ra con quỷ này…fufufu.
bọn teitan…Minato thầm nghĩ,rồi nhận ra 1 đống học sinh ở xung quanh,bọn loi choi năm nhất giống anh,nhìn ai cũng cười tươi,mặt ngố,trông mà phát tởm.Nữ thì mặc váy ngắn với cà vạt đỏ,ngây thơ vô cùng,bộ bọn nó không sợ bị dòm à?Minato thầm nghĩ,nhưng cũng đành thở dài,vì bọn nam cũng có khá hơn đâu,thằng nào thằng đấy mặc blazer lịch lãm,nhưng tóc thì vuốt keo cả lọ,mồm thì cười toe toeats,ra vẻ ta đây đẹp trai,ngầu lòi.Minato thấy ngứa mắt lắm,bọn năm 3 hồi ở quê anh khác bọn này nhiều.Mỗi khi tan học thì minato sẽ chạy phắt đến chỗ sân bóng để chơi cùng mấy anh đấy.Mấy anh thì cũng ngổ ngáo giống lũ này,nhưng khác là mấy bọn nó ngầu thật,chứ không phải tỏ vẻ.Đá bóng thì cũng rát,lớ ngớ là đạp phát vào bắp đùi minato,làm anh tí thì nằm ra sân mấy lần.Mỗi khi thế thì Minato chỉ lẩm bẩm”đậu xanh không lẽ sau này phải train trọng tài?”.
Bọn năm 2 thì trông trưởng thành hơn,nhưng cũng giống như bao thằng năm 2 khác.Hoặc là đóng giả làm đàn anh,chị tận tuỵ dẫn dắt bọn đàn em ,hướng dẫn bọn nó về trường lớp nơi đây,thì cũng là hú hét inh tai cùng với đám anh chị năm 3 khác để gia nhập câu lạc bộ.Minato cười khinh.
-Hừ,may là mình đăng kí cái trường này.Ít ra về mảng thể thao cái chỗ này đầu tư khá tốt.
Nhưng đi thêm 1 lúc nữa,đây rồi,thứ minato ngứa mắt nhất là đây.Tình yêu….TÌNH YÊU!!!!Bọn mới nhập học thì cười đùa với nhau vì may là được học chung trường,có thằng còn lên giọng tỏ tình luôn,làm Minato sôi cả máu!!!Còn có thằng thì cứ ngập nhà ngập ngừ,làm minato sôi máu hơn!!!
Đang đi thì tự nhiên va phải 1 thằng nhóc năm nhất đang đỏ mặt trước sự trêu chọc của 1 đàn chị năm 3,Minato bực mình,bộc phát sức mạnh mà đẩy mạnh thằng cu ấy ra 1 bên để anh còn đi đường,tuyệt nhiên không biết rằng mình vừa đẩy bọn nó môi chạm môi,trái tim chạm trái tim,cứ như cupid vậy….
nhưng cupid này lạ lắm.
Đi được thêm khúc nữa thì…đây rồi,thứ mà Minato mong muốn chứ không phải cái đống tình yêu gà bông kia.1 đám con trai đầu cua đầu mào gà,mặt thì bặm trợn,ánh lườm thì sắc như dao,khiến cho ai đi qua cũng phải né vội không là có thể bị sát.
-MÀY ĐI ĐỨNG CẨN THẬN VÀO,KHÔNG LÀ TAO CHÉM MÀY TỪ TRƯỜNG RA CÂY XĂNG ĐẤY!!-1 gã trông to con gầm lên,xung quanh là 1 đống thằng trông nhỏ hơn nhưng vẫn rất lực,có lẽ thằng đấy là thủ lĩnh,nhưng thôi kệ.
-Anh,đám năm nhất này trông vẫn yêu đời quá,có lẽ chúng ta nên dạy bọn chúng 1 bài học nhỉ?-1 gã nói oang oang,như thể muốn càng nhiều người nghe thấy càng tốt.Và hắn đã thành công khi mà không có 1 đám năm nhất nào dám bén mảng đến họ.
Minato thấy thế thì thích lắm,nhưng mà có gì đó sai sai thì phải?bọn này trông tướng mạo thì oách đấy,cũng có cơ bắp đấy,nhưng nãy giờ chỉ thấy đứng như trời trồng,cứ như ta đây sở hữu cái vùng đất ấy vậy.Mà thôi cũng kệ vậy,dù gì nãy giờ mới kiếm được bọn trông giống ngợm tí.Nhìn bọn nó 1 hồi,Minato vẫn thấy có gì đó khó hiểu,không có 1 cái huy hiệu băng đảng,bọn nó cũng chả xưng danh băng hay áo mang cờ hiệu,đống xe mototr kia thì toàn mấy loại 100-300 cc,trông cứ như chỉ để đem đi chợ vậy theo góc nhìn của minato,dù cho bản thân anh chưa từng đi motor bao giờ.Bọn nó thuộc băng gì nhỉ?Tiger,Blood Lizard,hay là Red Fang?Minato tự hỏi,nhưng cuối cùng tự cộc đầu mình.Ngốc ơi là ngốc,cứ hỏi bọn nó là biết mà.
Theo dòng suy nghĩ,đôi chân của Minato cũng bước đều bước đến bọn côn đồ ấy.Trong lòng thì thầm nghĩ’ông bà bảo muốn hỏi ai phải tỏ ra lịch sự,mình cần phải có 1 chút thông tin về băng đảng ở đây để biết đường mà lập lại băng”.Minato vẫn vui vẻ đi đến bọn nó,tuyệt nhiên không nhận ra là mình đang nghe lời mấy cái lời khuyên cháu ngoan của bà ngoại.
Khi chỉ còn cách bọn kia 100 m,1 cánh tay nắm nhẹ lấy tay áo anh. Khi minato quay đầu lại thì thấy hoá ra là 1 học sinh,trông có vẻ rất lo lắng,đổ mồ hôi hột .Nhìn vào thẻ tên thì mới biết đây là 1 anh năm 2.
-Sao thế?Không thấy ông đây đang có việc là?-Minato hỏi 1 cách thờ ơ,dự định phớt lờ anh kia rồi đi tiếp,nhưng thanh niên kia ấp úng,sợ hãi mà đáp lại.
-C…cậu đang làm gì thế?Sao lại đi đến chỗ bọn kia?
Minato tỏ ra bối rối,việc nhà nó à?minato thầm nghĩ
-Thì đấy là mục đích của tôi mà,đi đến chỗ bọn kia.
-Cậu bị điên à!!!Đấy là đám giang hồ khét tiếng ở trường này đấy!!Hàng ngày bọn nó thường đi dọc qua hành lang,thấy ai là cũng đe doạ rồi bắt đưa tiền.Không tiền thì cũng là đồ ăn,mà không có cả 2 thì bị đe doạ là ngày mai phải mang không là bọn nó đấm!!Đừng có lại gần bọn đấy không là đầu cậu sẽ bị đánh văng lên mặt trăng!!
Minato méo thèm quan tâm thằng củ chuối này nữa,phiền ghê.Nhưng khi chuẩn bị bước qua anh trai năm 2 thì anh tự nhiên ôm chân Minato,gào.
-Đừng mà em,bọn anh bị bắt nạt rồi nên hiểu lắm!!tiền bọn nó trấn của anh bây giờ thu lại cũng đủ mua iphone 17 rồi đấy!!!!Làm ơn đừng đi theo vết xe đổ ấy!!!
Minato tiếp tục đi với 1 cục tạ bám vào chân,cuối cùng anh bật lên,thoát khỏi sự đeo bám của anh ta và chạy đến chỗ bọn côn đồ.
-Phiền phức thật,đúng là thằng dẩm-Minato càu nhàu.
Đi đến gần bọn côn đồ,ngay lập tức,bọn chúng nhận thấy sự xuất hiện của Minato,thằng to con liền bước đến ,gằn giọng.
-Mày muốn gì!!Thích ăn đòn không!!!?
Tên nhỏ con theo sau,cố tình thêm dầu vào lửa.
-Có lẽ nó khinh anh em mình đấy.Trông thằng này có vẻ là tân binh,ta nên lột đồ hắn rồi đem phơi ngay trước trường cho hắn nếm mùi nhục nhã!!
Tên to con nghe thế nhếch mép cười,có vẻ đang suy tính về kế hoạch ấy.Minato cũng không quan tâm làm gì nhiều,nhìn thằng vào mặt bọn kia mà không chút sợ hãi.Dù gì bản thân cũng sư sức vả bọn này nếu cần thiết,nhưng bây giờ cứ moi thông tin đã.
-Chờ chút,tao ở đây không phải là để đánh nhau,tao chỉ muốn hỏi,và việc bọn mày là trả lời.Bọn mày thuộc băng nào?
Bọn côn đồ bất ngờ với sự thờ ơ và điềm tĩnh này,bọn nó chưa bao giờ gặp ai mà không run rẩy trước đại ca của chúng cả.Trong phút chốc,1 tiếng ực tạo nên.Gã to con thì cũng bất ngờ,nhưng cố giữ lại bản mặt bặm trợn của mình,quát.
-Băng?Mày bị sảng hay mới nhú ở đây vậy?Ở cái khu này toàn bộ băng đang đã tan rã rồi.Giờ chỉ còn mỗi Red Fang là chiếm thế độc tôn thôi.
Minato tỏ ra bất ngờ.Hay thật,cái băng Red Fang bị Minato đánh cho bầm dập gần hết mà lại là băng duy nhất còn trụ được sau 3 năm.Minato tự hỏi thằng nào có thể tài đến mức đấy nhỉ?
-haizz,kệ vậy-Minato tặc lưỡi,càng tốt.Vậy thì công cuộc lập băng sẽ dễ hơn bội phần.Băng Red Fang chắc cũng sẽ không phiền nếu bị đánh thêm lần 2 đâu haha.
Bọn côn đồ cảm thấy e ngại,mồ hôi bắt đầu chảy trên trán từng thằng.Bọn họ không biết gã cao ráo đang ở trước mặt là ai,nhưng sự thờ ơ ấy,mái tóc xám che mắt tạo nên sự bí hiểm ấy,hàn răng sắc nhọn như có thể gặm cả sắt thép.Và trên hết,Minato không sợ bọn chúng.
Đột nhiên,Minato ngẩng mặt lên,cười nhếch mép như thể đã nghĩ ra được điều gì đó.Rồi dần dần,anh ta đi đến gần hơn về phía gã thủ lĩnh trước mặt.
Tên đấy hoảng loạn trong lòng,giơ cao nắm đấm để thể hiện quyền uy
-M…Mày định làm gì!!!Tao sẽ đấm mày đấy,TAO THỀ!!!
Minato vẫn vừa đi vừa nhếch,như 1 kẻ mạnh nhìn vào lũ người dân vô dụng trước mặt.Tên thủ lĩnh và đàn em hoảng loạn.Áp lực từ phía Minato là quá lớn,chỉ riêng sự hiện diện của minato đã khiến bọn chúng suy sụp,quỳ rạp xuống.
-LÀM ƠN,ĐỪNG GIẾT TÔI!!!!-Cả bọn quỳ lạy,cầu xin sự thương xót,đến đây bọn chúng mới lộ ra bản chất thật của mình.1 đám hổ giấy,yếu đuối đến cùng cực.
Tiếng lạch cạch của giày qua nền đất ngày càng to,tỉ lệ thuận với sự run rẩy của bọn chúng lúc này.Đén khi sự sợ hãi lấn át tất cả,1 tên đã gục xuống,rồi đến 2,3….cuối cùng,tên thủ lĩnh cũng đã ngã khuỵ,mồm sủi bọt mép.Bọn học sinh xung quanh bàn tán,chả ai hiểu chuyện gì.
-Chuyện gì vậy?Sao bọn họ lại sợ hãi như thể vừa nhìn thấy ma thế,ro ràng anh khi chỉ đi qua họ thôi mà?Có cần phải yếu đến vậy không-1 em năm nhất cười tủm tỉm,còn anh năm 2 …thì chết đứng trước sự khủng bố của minato.
-Haizz,đói quá,khai giảng nhanh rồi còn mua bánh mì-Minato càu nhàu khi bước xa bọn kia được 1 đoạn,hoá ra này giờ anh chỉ nghĩ về cái bụng đói của mình,còn không để ý đến đám kia.Minato vẫn sải đều bước.
-Chán thật,mong là sẽ có cái gì mới mẻ hơn để chơi.-Minato càu nhàu