Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bánh mì đâu rồi!!!Airi!! - Chương 5: Chapter 5: Người thầy mẫu mực

Người ta bảo nghề giáo viên là khổ nhất,nhưng cũng đồng thời được trọng vọng nhất.Tanaka Taro cảm thấy nó thật đúng làm sao.Là một giáo viên đã có hơn 30 mươi năm kinh nghiệm trong nghề,ông luôn luôn tự hào về điều đó.Bước đi đến trường với khuôn mặt hân hoan,tuy bây giờ đã có nhiều nếp nhăn nhưng sự yêu nghề vẫn còn đó trên từng nét mặt của người thầy ấy.Khoác trên mình một bộ vest lịch sự với áo vest,quần tây xám.Bên trong chiếc áo vest đen ấy là một chiếc sơ mi dài tay cùng cà vạt được chỉnh một cách cẩn thận.Thầy có một vầng trán cao và rộng,mái tóc thưa dần ở phần đỉnh đầu và trán,xuất hiện một vài vết bạc ở xung quanh như minh chứng cho sự cống hiến của ông với nghề.Tuy rằng ông luôn bị trêu là ông già hói,nhưng cái đầu của ông chưa bao giờ là thứ khiến cho ông tự ti.Vì đối với vị giáo viên này,mái tóc rơi xuống cùng bụi phấn chính là niềm vinh hạnh lớn hơn cả.

Ông thầy Tanaka tiếp tục đi đến trường.Hôm nay là ngày đầu tiên sau khai giảng.Vẻ mặt ông tràn đầy vẻ mong chờ.Rồi đột nhiên, ông thấy một đám học sinh,cả nam lẫn nữ, đang tụ tập hút thuốc ở gần khu vực công viên.Ai cũng khoác cho mình bộ đồng phục đặc trưng của Teitan với blazer và nơ đỏ.Mặt của thầy Tanaka biến sắc,ánh mắt nhíu lại và bước chân cũng trở nên nhanh chóng.

“Các anh chị làm gì ở đây vậy hả!!”-Thầy gắt lên to tiếng,khiến đám học sinh giật mình,vội quay ra sau nhìn ông đang chạy đến phía chúng.

“Lão hói tanaka đến kìa chúng mày ơi!Chạy nhanh còn kịp!”-Và thế là cả đám chạy té khói.Thuốc lá bị ném vương vãi xuống mặt đất,còn không thèm dập trước khi chạy.Ông thầy thấy điều đó thì rất tức giận,thấy học sinh đã chạy đi xa ,ông quay lại để dập những điếu thuốc lá vẫn còn sáng.Vừa dậm chân ông vừa lẩm bẩm:

“Giới trẻ thời nay thật là .Mới có tí tuổi mà đã bày đặt hút thuốc,đã thế lại còn hút nơi công cộng nữa.”

Khi đảm bảo được rằng là mọi thứ đều đã ổn,ông nhẹ nhàng nhặt từng mẩu thuốc rồi ném vào thùng rác,không quên rửa tay sau khi làm xong.Tanaka tiếp tục từng bước đến trường.Ông nghĩ về đám học sinh bây giờ,ông không thể hiểu nổi,hút thuốc,đánh nhau lại trở thành xu hướng.Bọn nhóc thì cứ đu đưa nhau mà yêu sớm.Và thứ mà ông ghét nhất chính là bạo lực học đường,mà tiêu biểu ở đây….là Minato.Nghĩ về Minato mà ông vẫn còn cảm thấy khó chịu.Bản thận người thầy già đã gặp rất nhiều thể loại học sinh,đầu gấu đầu bò đủ cả.Nhưng chưa có một học sinh nào mà dám ngắt lời thầy và làm ông bẽ mặt ngay ngày đầu đến trường như thế.Thầy Tanaka nhớ lại cậu con trai ấy:Cao,khoẻ và đáng sợ.Tóc xám rối bù,che hết cả mắt.quần áo xộc xệch cùng với điệu cười có thể chọc tức bất cứ ai nhìn vào.Ông thầm hiểu rằng:Minato là một kẻ bắt nạt đánh khinh.

Khi đi đến cổng trường,thầy Tanaka đứng hình khi thấy cảnh tượng đấy:Tên Minato đi đến lớp cùng học sinh của ông,Airi vẫn đang chậm rãi đi theo đằng sau.Trên tay cậu ta còn cầm một chiếc bánh mì tròn,trông có vẻ là tự làm vì bản thân ông cũng từng qua một lớp dạy nấu ăn.Dựa theo kích cỡ bé tí ấy thì người thầy với đôi mắt trải đời đoán ra được rằng chiếc bánh này là của Airi.

“Nhưng sao nó lại ở trong tay của cậu ta?”-Ông thầm nghĩ rồi suy đoán.Một tia sáng loé lên trong đầu ông.Nhìn vào khuôn mặt bẽn lẽn của Airi với thái độ dửng dưng,lạnh lùng của cậu trai Minato.Ông nhận ra rằng:”Chiếc bánh này là Airi làm cho em ấy ăn.Nhưng cậu ta đã ép em ấy đưa cho mình.Khuôn mặt ông trở nên khó chịu và căng thẳng.Với suy nghĩ một chiều nhưng kết luận chắc chắn.

“Airi đang bị bắt nạt!!”-Ông phán ở trong đầu.Bản thân người thầy này đã nghe kể về Minato và những việc anh đã làm ở hôm qua thông qua lời nói truyền miệng nửa thật nửa đoán của những giáo viên khác.Đánh một đám người vào buổi sáng,đe doạ một nhóm nữ sinh vào buổi chiều.Vào chiều hôm đó ông cũng nghe một vài tiếng ồn ào ở tầng dưới nhưng do bản thân đang bận đi nặng nên đã không thể đến để xem.Tanaka cũng chả biết vì sao ông lại bị đau bụng nặng như vậy nữa.Nhưng chung quy lại,ông lẩm bẩm một cách chắc nịch:

“Tất cả những hành động của cậu Minato đều là không thể chấp nhận được.Mình sẽ không để điều đó xảy ra,nhất là khi nó liên quan đến em Airi.”

Nghĩ đến Airi,ông không thể không cảm thấy nhẹ nhõm khi nghĩ về em học sinh ấy.Em ấy rất ngoan,chăm chú nghe lời giới thiệu và những thông tin trong trường của ông,cứ như em ấy thực sự đã rất mong đợi để được học ở ngôi trường Teitan này vậy.Đó chính là tình thần mà ông muốn từ một học sinh,sự yêu trường lớp và thầy cô.Nhìn sự đáng yêu đến ngây thơ ấy,sự ham học hiện rõ trên những quyển sách và gọng kính dày cộp,rồi quay sang kẻ bắt nạt Minato bên cạnh.Ông thề trong lòng:

“Là một người thầy,giúp đỡ học sinh chính là bổn phận.Và bảo vệ em ấy khỏi những thứ “dơ bẩn” chính là nghĩa vụ của mình hiện tại.”

Ở tiết học của Tanaka,Minato vẫn thế,ngửa lưng lên ghế và phớt lờ ông dù cho anh đang ngồi bàn đầu.Airi thì chăm chỉ nghe giảng và cặm cụi viết bài giảng đầu tiên của ông.

“Anh Minato,phiền anh tập trung cho tôi!”-Ông nghiêm giọng,mong một sự tôn trọng tối thiểu.Nhưng Minato vẫn phớt lờ ông ấy,quay mặt sang bên cạnh chỗ Airi ngồi.

“Sau tiết này đưa tao vở ,chép bài ấy mà.”-Anh nói với thái độ đùa cợt,làm ông rất cáu vì thay vì tập trung nghe giảng,cậu ta lại quyết định chép lý thuyết.Airi thì cũng gật đầu lia lịa,vẻ mặt mang một sự ngại ngùng và ngây thơ.

“Tốt.”-Minato đáp cụt lủn trước cái gật đầu nhỏ của Airi,tiếp tục dựa lưng lên ghế nhưng cũng đã nghe thầy giảng.Nhưng phần lớn là do không muốn bị làm phiền quá nhiều bởi giọng của thầy Tanaka.Ông hiểu điều đó,nhưng cũng không muốn đẩy vấn đề đi quá xa nên cũng quay lại bài giảng.Bàn tay tuy đã có tuổi nhưng vẫn tràn đầy sức sống và đam mê với việc dạy học,thoăn thoắt viết từng nét chữ và con số với sự nắn nót tuyệt đối.Ông quay lại về phía học sinh,quyển sách toán vẫn được cầm trên tay trái,tay cầm phấn thì chỉ lên bảng để giảng bài.Trông ông đúng chuẩn là một giáo viên kiểu mẫu.Chỉ có điều,không phải ai cũng thích cái sự cứng nhắc ấy.

“Ông thầy này chán ngắt”-Minato nghĩ.

Vào giờ giải lao,Airi cặm cụi ở bàn học để ghi nhớ những kiến thức mới học.Vẻ mặt cô đăm chiêu ,tập trung hoàn toàn trước những con số mới học này.Cô hoàn toàn không nhận ra ba bóng hình quen thuộc đang tiến dần về phía cô.Phải đến khi một giọng nữ gượng gạo cất lên :“Airi”,cô mới giật mình mà quay sang phía sau mình.Trước mắt cô bé ấy là ba cô gái ở hôm qua,nhưng trông họ ai cũng mang vẻ không tự nhiên.Mắt họ cố gắng né tránh việc phải đối diện với cô,cố gắng nhìn sang chỗ khác hoặc cúi gằm mặt xuống đất như Mitsuki.

Sau một khoảng lặng dài,Aoi mới lên tiếng.Giọng cô như thể đang ép bản thân mình:

“Airi.Về vụ hôm qua,bọn này xin lỗi nhiều”.

Airi mở to mắt ngạc nhiên ,đôi mắt nâu ngây thơ nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào với lời xin lỗi này.Cảm nhận được sự ngại ngùng của Airi,Ayaka và Mitsuki cũng nhanh chóng chen mồm :

“Bọn tớ xin lỗi vì đã làm tổn thương cậu.Bọn tớ thực sự không muốn tổn thương cậu đến mức vậy.Do sự ghen tuông mù quáng của thủ lĩnh mà lại gây ra chuyện lớn như vậy.”

Ayaka nói một cách buồn bã,giọng như trẻ con cùng với lời xin lỗi nhưng ném hết tồi về phía Aoi,làm Mitsuki phải véo nhẹ vào vai để khiến con bé vớt nói lại.

“Mình xin lỗi về vụ hôm qua.Mong cậu có thể tha thứ”.-Mitsuki xin lỗi.Một lời xin lỗi ngắn gọn nhưng vẫn có thể chấp nhận được.Airi nhìn ba cô gái trước mắt này với vẻ sợ hãi xen lẫn bối rối,không hiểu vì sao họ lại gặp mình .Dù gì nghe cũng quá khó để xảy ra mà.Aoi thì gúi mặt xuống,âm thầm cắn môi trong sự bực tức.Miệng cứ lẩm bẩm rủa một người.

Trước tiết toán của thầy Tanaka.Khi ba cô gái vẫn đang đi dạo ở hành lang,vừa nói chuyện phiếm đồng thời là lên kế hoạch trả thù.Dưới chân của Aoi là đôi giày mới thay cho đôi đã làm mất một chiếc,cây gậy bóng chày cũng đã thay bằng thước kẻ mà thầy Tanaka hay dùng ở tiết học,giờ đây đã bị thó và được sử dụng như một món vũ khí trấn phái.

“Há há há.Với thứ này ta sẽ là bá chủ của cái khối mười này.Không ai có thể đánh bại ta kể cả cái thằng tóc xám chết bầm đấy”.

Giọng Aoi tràn đầy tự tin,giơ cây thước gỗ cứ như vua athur cầm kiếm.Ayaka thì tiếp tục công cuộc bợ.Hai tiếng “chị đại” được lặp như một cách để khiến cho Aoi càng thêm tự tin hơn.Trái ngược hoàn toàn với sự thờ ở của cô gái tóc ngắn đen đứng cạnh.Khi Aoi vẫn vung gậy,cô không để ý đến bóng đen đang tiến đến gần cô.Để rôi khi đã nhận ra thì đã quá muộn.Minato đứng ngay sau,bàn tay nắm lấy cây thước với sức mạnh kinh hoàng.Sự xuất hiện và ánh mắt đột ngột này làm cả ba run như cầy sấy,nhất thời không hiểu Minato định làm gì.

“Lại gì nữa!?Bộ hôm trước doạ sợ bọn này chưa đủ à?”.

Aoi nổi cáu,nhưng sâu bên trong là sự sỡ hãi và lo lắng khi Minato đang ở quá sát ba người:

“Mày muốn gì?”.

Giọng của Aoi run nhẹ khi cảm nhận được cây thước gỗ đang dần bị tước khỏi tay mình.Khi cuối cũng Minato cầm cây thước,anh để cây thước qua vai,nhìn họ với ánh mắt đầy lửa và bóng đêm.Giọng điệu lạnh như băng,có thể làm bất cứ ai nghe cũng phải hắt xì vì bị cảm:

“Xin lỗi nhóc Airi nhanh.Lí do thì đơn giản:Nó là đệ tao”.-Minato nói một cách lạnh lùng,không để ba người phản bác.

Và thế là ba người ở đây,cúi gằm mặt vì xấu hổ trước người con đang xấu hổ hơn họ.Airi nhìn Aoi ,cảm nhận được sự khó chịu của cô ấy.Không muốn làm mọi người thêm căng thẳng,Airi chậm rãi lấy ra từ cặp một chiếc tủi đỏ,rồi đưa nó cho Aoi.Aoi mở ra thì rất sốc,vì đó là chiếc giày mà cô đã làm rơi hôm qua.Chưa để cô kịp nói.Airi cất tiếng một cách nhẹ nhàng:

“Cảm ơn cậu vì đã đến đây để xin lỗi tớ”.

Giọng cô bé rụt rè,e thẹn.Nhưng sâu bên trong lại chứa một sự chân thành kì lạ,làm cả ba giật mình khi Airi thực sự cảm thấy biết ơn với họ.Nhất thời cả ba không biết phải làm gì.Aoi đỏ mặt,cảm thấy một chút hối lỗi sau những việc mình làm.Ayaka huých nhẹ vào Aoi,muốn đi về.Chỉ có mỗi Mitsuki là trông bình thản đến lạ.Thầy Tanaka nhìn cảnh tượng trên từ phía bục giảng,nhất thời mà cảm động dù có nghe được chữ có chữ không,hoàn toàn không biết rằng ba cô gái kia chính là kẻ bắt nạt:

“Ôi,học sinh làm hoà với nhau trông thật đáng yêu làm sao.Đúng là những đứa trẻ ngoan”.-Ông thầm nghĩ,bụng réo lên một tiếng vì đau.

Rồi đột nhiên,cánh cửa lớp bị kéo sang một cách thô bạo,khuôn mặt thờ ơ của Minato cứ thể bước vào trước sự chứng kiến của toàn bộ học sinh và thầy.Rồi anh vác hai cái ghế của học sinh khác,để nó sang chỗ bàn mình.Với ba chiếc ghế,anh xếp nó lần lượt theo một hàng ngang nối với ghế của Airi,tạo thành một cái ghế dài.Rồi anh lôi ra món bảo bối trấn phái từ sau lưng.Chiếc áo khoác gối,về cơ bản chỉ là áo khoác nhưng được gấp lại.

“Thằng nhóc này đang làm cái trò gì thế?”-Thầy thầm tự hỏi.

Airi thấy Minato đang đi đến gần mình,cảm thấy lúng túng với hành động của anh.Rồi với một tiếng “phập” nhẹ,chiếc “gối khoác” ấy nằm gọn trong đùi nhỏ của cô.Rồi một tiếng “bụp” khác vang lên,đầu của Minato đã gối lên chiếc áo khoác,đồng thời là đủi của cô.Cơ thể anh thì nằm dài trên đống ghế ghép,vẻ mặt tràn đầy vẻ thoải mái xen lẫn thoả mãn.Trái ngược với anh là khuôn mặt đỏ như cà chua chín của Airi khi đùi cô cảm nhận được sức nặng của đầu anh qua chiếc áo khoác.Ửng đỏ lan dần sang khắp cơ thể cô.

“M-Minato..”

“Không cần hỏi.Tao mệt rồi”.-Minato đáp cụt lủn,rồi lại tiếp tục thả lỏng trên đùi cô.Cảm nhận được sự dễ chịu của Minato với mình.Dù cho vẫn rất xấu hổ,Airi lại không làm bất cứ thứ gì để ngăn cản anh gối đầu lên cô.Ba cô gái thì rất sốc.Aoi chớp lấy cơ hội liền tẩu vi thượng sách cùng hai tay sai,nhanh chóng rút lui trước cảnh tượng này.Thầy Tanaka thì nổi giận:

“Cậu Minato,việc này là không thể chấp nhận được!!Đứng dậy ngay!!”

Khi ông đi đến chỗ anh để đối chất thì Airi lại cất tiếng.Giọng cuống lên:

“Không sao đâu thầy ạ.Cậu ấy không có ý xấu đâu”-Airi lặng lẽ nhìn vào vẻ mặt thoải mái tưng tửng của Minato,cứ như việc ấy là rất bình thường vậy.Điều đó làm cô thấy dễ chịu hơn phần nào.Đối với Minato,anh như nhớ về hồi xưa.Khi anh đi làm đồng xong thì anh cũng sẽ dựa vào đùi của cô dì hàng xóm.Cô ấy rất hiền và tôt bụng.Ở cùng cô luôn làm anh thoải mái hơn sau khoảng thời gian bị đè bởi khối lượng công việc của ông ngoại.

“Tiếc là mọt không thể che nắng cho mình khi mình nằm đùi được”-Anh thầm nghĩ khi đang ngủ say,hai bầu trời của cô dì ấy vẫn là một thứ không thể thay thế được.

Nhìn Minato ngủ say trên đùi cô,dù cho vẫn còn ngượng,Airi vẫn nhẹ nhàng chỉnh đùi sao cho Minato cảm thấy thoải mái.Rồi với một động tác nhẹ nhàng,cô đặt đầu của anh cùng với cái gối tự chế xuống ghế.Tay lập tức rụt lại sau khi đã làm xong.Cô vẫn còn cảm nhận được một chút hơi nóng phả vào tay .Cô sau đó quay trở lại cặm cụi đọc sách trước sự chứng kiến của thầy cô và các bạn.Ai cũng bàn tán xôn xao về hai cò người này.Còn đối với thầy Tanaka,ông âm thầm phán rằng:

“Muộn thật rồi.Airi đã bị nhiễm cái hư từ hắn!”.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free