Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Bánh mì đâu rồi!!!Airi!! - Chương 4: Chapter 4: Một ngày mới

Vào chiều,thời gian chuẩn bị tan học thì cũng là lúc học sinh phải đi trực nhật.Minato và mọt được phân công đổ rác với giặt giẻ.Minato thì chả quan tâm lắm,nằm gục xuống bàn học rồi ngáy khò khò,còn cô bé mọt thì đi quét nhà cùng mọi người,cố gắng hoà đồng dù cho bản thân rất ngại giao tiếp.

“Chào cậu”- Một giọng nói thân thiện vọng ra sau lưng cô,làm cô ngoái lại nhìn.Hoá ra đó là của Kirishima Kei-Chàng trai vào hồi sáng.Anh ta thuộc kiểu người hoàn hảo bên ngoài .Sở hữu cơ thể săn chắc như cầu thủ được ẩn dưới màu áo trắng thanh lịch,khuôn mặt thanh tú cùng gọng kính mỏng làm điểm lên vẻ đẹp tri thức của anh chàng này.Mái tóc ngắn đen được cắt gọn gàng cùng với nụ cười thân thiện càng khiến cho Kirishima tỏa ra một sức hút khó cưỡng.Được cậu ấy chào hỏi như vậy làm cô bé rất ngượng ngùng,ngẩng đầu lên để thấy rõ hơn cậu trai trước mắt này.Kirishima với tay cầm lấy một cái chổi ở ngay cạnh rồi quét cùng với cô,có vẻ như muốn kéo dài cuộc trò chuyện này thêm một lúc.

“Vậy cậu đến ngôi trường này như thế nào?”-Kirishima nói trong lúc mỉm cười.Nhìn thấy nụ cười tươi tỉnh của anh,cô bé đỏ mặt e thẹn,rồi rụt rè đáp:

“Tớ đến đây vì ngôi trường này nổi tiếng là thân thiện với học sinh.Tớ đã nghĩ thế”-Cô bé nói với giọng nhỏ nhẹ,tâm trí cô không thể không nghĩ về Minato.Chiều nay cô đã nghe kể là Minato đã đánh ngất một đám côn đồ ngay từ lúc mới đặt chân vào sân trường.Dù cho thông tin có thể đã bị bóp méo nhiều chút theo cái miệng loan tin của anh năm hai - Người đã trực tiếp chứng kiến chuyện ấy,nhưng điều đó là đủ để khiến cho cô bé càng nghi ngờ về cách anh đối xử với cô hơn.

Kirishima nhìn thấy ánh mắt rầu rĩ của con bé.Dần dần,anh tiến lại gần cô,giọng chuyển sang nhẹ nhàng xen lẫn với sự thấu hiểu.

“Là về cậu Minato đấy phải không?Tớ hiểu là cậu đã phải trải qua nhiều thứ tồi tệ với gã đó dù cho đây mới chỉ là ngày đầu tiên.Nhìn hắn xem?Mặt thì dữ dằn,tóc thì che hết cả mắt,còn chả biết lần cuối hắn chải tóc là lúc nào,lúc ngủ thì vắt chéo chân,ngáy thì to như bò rống.Và đáng sợ nhất là hàm răng ấy”

Kirishima nửa đùa nửa nói thật.Anh và cô bé cùng nhìn về phía Minato đang ngủ say.Lúc này Minato đã đổi tư thế,lưng dựa vào ghế,cơ thể thì ngả sang hẳn một bên,miệng thì há to để lộ răng nanh sắc nhọn.Trông cứ như là một con khủng long mệt mỏi sau khi ăn ai đó vậy.Cô bé thì cảm thấy sợ hãi nhưng đồng thời là một chút buồn cười với cảnh tượng này.Kirishima thì khác,anh ta nhìn dáng vẻ của Minato với ánh mắt phán xét,mặt co rúm lại một chút,rồi quay lại về phía mọt,mặt quay trở lại với sự dịu dàng ban đầu.

“Để tớ giúp đỡ cậu,ta cùng đi trực nhật nhé?”-Tay của Kirishima chỉ cách một vài cm so với phía tay của cô,làm cô cảm thấy sợ với sự gần quá mức này.Nhưng bản thân cô lại không muốn làm anh thất vọng.Cơ thể của cô bé run nhẹ,nhưng có vẻ Kirishima không để ý điều đó,quá quan tâm đến…tay của cô.

“Vậy ta cùng đi nhé?”

Kirishima nói một cách hào hứng,chuẩn bị dắt cô đi trực nhật.Nhưng đúng lúc anh sắp nắm tay cô, một tiếng nói ngáp ngủ vọng ra.

“Umm,ngủ dậy rồi,thoải mái quá ta ơi”-Minato nói trong lúc ngáp,ngáp trong lúc giãn cơ ngay tại bàn học.Như thấy được cơ hội,Airi vội vã đi về phía Minato,tạo khoảng cách với Kirishima.Sự thức dậy đột ngột này làm anh rất bất ngờ,biểu cảm đan xen giữa một chút thất vọng xen lẫn khó chịu.Minato thì chả biết chuyện gì vừa xảy ra,chỉ thấy con bé mọt đang chạy đến chỗ mình cùng với cái giẻ lau bảng,vội vã nói:

“Minato,cậu với tớ được giao là phải giặt giẻ với đổ rác đó”-Giọng cô bé ngượng ngùng,làm Minato thấy bối rối vì nãy giờ chỉ có ngủ mà chứ có làm gì đâu?Anh muốn từ chối nhưng khi nhớ về bài học dọn rác của ông ngoại,anh đành thở dài.

“Được rồi,nhưng mày đổ rác còn tao giặt giẻ nhá”-Minato ra lệnh.

Chưa kịp để cả hai phản ứng,Kirishima bỗng từ đằng xa chạy đến,nhìn vào Minato với vẻ không tin được.

“Cậu thực sự định để cô ấy đi đổ rác còn cậu thì chỉ giặt giẻ à!?Cậu có phải là đàn ông không thế?!”

Lời nói của Kirishima như một lời cáo buộc,làm cả hai người giật cả mình.Mặt cô bé đỏ ửng,muốn đi ra ngoài ,sợ mọi chuyện sẽ trở nên gượng gạo hơn.Còn Minato thì nhìn Kirishima như nhìn một thằng ngốc,anh đứng phắt dậy,mặt đối mặt với Kirishima.Đáp lại lời nói đanh thép của gã,giọng anh lạnh tanh:

“Ừa,tao bắt nó đi đổ rác đấy.Mày thích dùng cái trò giới tính rẻ tiền để chơi với tao à?Xin lỗi,tao bắt nạt nó,không phải chăm sóc nó.”

Minato đi ra khỏi lớp cùng với cái giẻ lau bảng,mọt thấy thế thì lẽo đẽo theo sau.Bản thân cô cảm thấy dễ chịu lại vì đã thoát được tình huống ngột ngạt ấy.Cô ấy nhìn Minato đằng trước,cảm thấy một sự dễ chịu lạ thường khi có anh ở bên cạnh,nhưng cũng vội vã lắc đầu.Minato bắt nạt cô ấy,điều đó là rõ ràng.Ngay cả bản thân anh cũng thừa nhận,chả thèm giấu diếm gì.Về phần Kirishima,anh nắm chặt tay tạo thành nắm đấm,nhìn về phía cả hai người vừa rời đi.Với động tác nhanh chóng,anh ta vội chạy đến phía hai người.

“Đợi đã,tớ cũng muốn giúp cậu”

Kirishima nói với cô bé,dường như nhận ra cách tiếp cận trước đó của mình là không phù hợp,anh chỉ đi cạnh cô ,giữ một khoảng cách nhất định.Nhưng ở phía sau lưng,tay của anh đã nắm chặt lại,nổi cả gân.Nhìn thấy đôi tay nhỏ của cô ấy đang cầm một cái túi rác to,cầm nắm chiếc túi ấy một cách vụng về.Kirishima cảm thấy lo lắng đồng thời là sự tức giận khi thấy Minato cứ trêu chọc về sự vụng về của cô trong khi bản thân hắn ta thì cười đau cả bụng.

“Để tớ cầm hộ túi rác của cậu cho”

Giọng anh ta thân thiện,tay với lấy túi rác từ cô bé,cầm lấy nó một cách nhẹ nhàng.Nhìn vào sự chững chạc và tử tế ấy làm cho cô bé cũng bớt sợ hãi đi phần nào.Minato thì chả thèm quan tâm,chỉ chăm chăm vào cái giẻ lau bảng và suy nghĩ tối nay ăn gì.

Khi đi đến lối cầu thang.Kirishima chủ động đi trước,cô bé và Minato thì theo sau. Anh nhìn cô ấy từ đằng sau,cảm nhận được sự đáng yêu và rụt rè ấy thật là cuốn hút.Cho đến khi một tiếng càu nhàu xóa tan ảo tưởng của cậu ấy.

“Đi đừng cẩn thận vào cái,mày đi chậm như rùa thế bọn này vướng lắm đấy!”-Minato nói với giọng cáu kỉnh khi mà Kirishima này giờ chỉ nhìn mọt chứ còn chả thèm đi xuống cầu thang.Mọt thì chân tay bủn rủn với ánh nhìn đăm chiêu ấy.Muốn đi qua anh nhưng hàng người khá đông nên không chen được

Kirishima tức lắm,vội di chuyển nhưng điều đó lại khiến cho cô bé bị mất thăng bằng.Chân cô vô tình vấp vào chân anh ấy,làm cô bé bị ngã . Anh lập tức hoảng loạn.Cơ thể cô bé ngửa xuống cầu thang,bản thân thì quá sợ hãi để tự lấy tay che bộ phận cơ thể mình,chỉ nhắm mắt chết lặng.Trong lúc Kirishima muốn lấy tay đỡ cô ấy,một cái chân tự nhiên ngáng giữa anh và mọt.Cô bé ngã xuống cái chân đấy,được đỡ mặc dù kính vẫn bị văng ra kính lại bị rơi ra,thoát khỏi việc mặt cô có thể bị úp xuống cầu thang.

“Mày đi như thế có ngày là mất mặt theo đúng nghĩa đen đấy”-Minato càu nhàu,một tay túm lấy áo cô bé,kéo mạnh cô lại chỗ nấc thang đang đứng.Mọt thì vẫn run rẩy,như thể vừa trải qua cảm giác sinh tử.Cô cứ đứng như trời trồng vì không có kính,cô gần như là vô dụng.Cô lén nhìn Minato qua ánh nhìn mờ nhạt.Mặt cô đỏ như gấc vì vừa được anh ấy đỡ. “Mình vừa được cứu?” Cô thầm nghĩ.

“Đi tiếp nào,nhóc”-Minato đi tiếp,muốn đi xuống nhặt kính cho mọt.Nhưng đi được một đoạn thì anh lại…ngã.Thay vì chân người này vấp chân người khác,thì chân trái anh lại …tự vấp vào chân phải anh.Minato ngã sõng soài,lăn từ tầng ba xuống tầng một.Cô bé vội vã chạy đến chỗ Minato,vẻ mặt hoảng loạn pha cùng chút lo lắng.

“Cậu có bị sao không?”-Cô bé muốn đỡ anh dậy,nhưng sức nhỏ là không đủ để nhấc một gã con trai như anh.

“Cái chân chết bằm!!Tao chặt!!”-Minato gào lên.Từ từ,anh ấy đứng dậy,phủi bụi.Tay anh cầm lấy chiếc kính dày cộp của cô khi anh may mắn với lấy được nó trong lúc ngã.

“Thôi thì ít ra cũng đỡ mất công đi cầu thang!!”

Minato gắt gỏng,đưa lại cái kính vào tay cô.Rồi bản thân anh tiến đến phía bồn rửa tay,ném thẳng cái giẻ vào bồn rồi lấy tay chà mạnh,như muốn trút hết giận dữ vào cái giẻ tội nghiệp.Nhìn thấy cảnh tượng ấy sau khi đã đeo lại kính,mọt chỉ im lặng mà đổ rác.Nghĩ lại về việc vừa rồi,nó đã thay đổi góc nhìn của cô với Minato rất nhiều.Túi rác đã đổ xong thì cũng là lúc Minato tẩn xong tấm giẻ.Với một tiếng “đi về” ngắn gọn nhưng rõ ràng từ phía anh,cô bé gật nhẹ,mặt vẫn còn một chút đỏ sau tai nạn vừa rồi, rồi cả hai lại leo lên tầng,bỏ lại Kirishima vẫn đang cứng đơ như tượng với sự thật rằng:Cô bé sẵn sàng đi theo Minato.

Dọn lớp xong cũng là lúc Minato về nhà.Anh đi bộ ở trong hành lang ,song song cùng với đám học sinh năm nhất và một vài anh khoá trên lạc vào nhóm.Minato vừa đi vừa thẩm rủa:

“Hôm nay chán thật,cái trường chán ngắt,lão thầy thì già khọm,lũ học sinh thì yếu nhớt,chả có gì thú vị hết.Khi về mình sẽ cho Hinami biết tay”-Anh vẫn cay vụ cơm trưa,làm phí mất 500 yên của mình.

Mọt thì không được may mắn như thế.Khi cô ấy đi thì xung quanh có quá nhiều người,làm cô cảm thấy ngột ngạt và khó khăn trong lúc di chuyển.Cô cầm chặt lấy quyển vở,muốn dùng nó để tạo một chút không gian đi lại cho mình.

“Con nhỏ đó kìa!!”

Một giọng nữ cao chói vang lên từ sau lưng,làm cô bé giật mình,tự hỏi là cô ấy có phải là đang gọi mình không.Khi cô bé quay người lại thì thấy ba bóng hình nổi bật.Bộ áo hở hang sành điệu,cơ thể cao lớn và hấp dẫn,chính là ba cô gái cùng lớp với cô.Aoi,Ayaka và Mitsuki.Aoi trông rất là ngầu,là chị đại trong nhóm này nên cô cũng là đứa láo nhất và ăn mặc bạo nhất trong cả ba.Aoi có mái tóc vàng bóng bẩy,nhìn là biết tốn vài ngàn yên để nhuộm hàng tháng,được buộc gọn gàng đằng sau với một chiếc dây buộc tóc màu chanh.Cô mặc áo học sinh như bình thường,nhưng tháo một vài các cúc ở phía trên không biết để làm gì.Vì con mắm này là một con lép chính hiệu,cởi ra cũng chỉ là thể nhìn thấy cái áo lót trong của nhỏ đó thôi.Trông nó phẳng lì đến nỗi nếu nhìn không kỹ là sẽ có đứa dùng nó để úp mặt vào trong lúc chơi trốn tìm.

“Mày trông có vẻ sợ bọn này nhỉ?”-Aoi nhếch mép,nhìn thẳng vào đôi mắt rưng rưng của mọt.

Lòi ra phía sau Aoi là Ayaka,một con nhóc phiền phức và rất nhí nhảnh.Con bé trông rất là ngố,với mái tóc ngắn đổ được buộc sang hai bên bằng dây buộc xanh dương.Ayaka lùn hơn Aoi,nhưng hai quả bom mọc ở đằng trước đã bù trừ cho sự lùn tịt ấy.

“Yay,yay,bạn mới!”-Ayaka nảy tưng tưng,làm Aoi nhìn thoáng qua bằng ánh mắt ghen tị với thứ đang nảy lên theo trọng lực này,khác hoàn toàn so với cái màn hình phẳng của cô.

“Không có bạn bè gì sất với con nhỏ này!!Chúng ta đến đây là để nó biết về chúng ta!!”

Aoi gào lên với Ayaka,làm cô bé và Mitsuki phải bịt tai lại.Mitsuki đứng sau cùng,trông có vẻ chững chạc hơn hai người còn lại khi cô cao hơn họ rất nhiều,với chiều cao 1 mét 75 ,hai người kia chỉ đủ để đầu chạm môi cô.Mái tóc trắng ngắn lãng tử,đôi mắt xám cùng với ánh nhìn sắc lẹm,khiến cô trông nổi bật hơn cả mặc dù nói không quá nhiều.

“Quên mục tiêu đến đây rồi à Aoi?”-Giọng Mitsuki rất trầm,làm cho Aoi lập tức nhớ lại.Rồi cả ba chuyển hướng chú ý đến cô bé đang đứng co ro ở tường.

“Không cần mày phải nhắc, Mitsuki!!”-Aoi gắt gỏng,rồi tiến đến chỗ mọt.Con bé thấy thế liền sợ hãi,vì cảnh này quá quen thuộc.

“Tao đã thấy mày ở lớp”-Aoi bắt đầu bằng cách thủ thỉ,làm mọt lạnh cả sống lưng.

“Đáng yêu nhỉ?Nhút nhát nhỉ?Nhưng mà cuỗm mất Kirishima ngay ngày đầu nhập học á!!”-Aoi gào lên,làm cô bé giật mình hoảng sợ.Ayaka đứng cạnh không thể không nhịn được cười,còn Mitsuki thì lắc đầu ngao ngán với cái tính mê trai của nhỏ bạn mình.

“Tớ không..tớ không có”-Mọt cố gắng giải thích,nhưng lời nói rưng rưng của cô bị phớt lờ khi Aoi đấy cô về phía tường,khiến lưng cô đột ngột va vào bức tường lạnh buốt.Cô bé run rẩy trong sợ hãi,chỉ biết sụp xuống co ro dưới chân của Aoi.Aoi thấy thế thì cười đắc ý với sự thảm hại này.

“Sao thế,không dám phản kháng à!?Sao không dùng cái mặt chết tiệt này để dụ trai như cách mày làm với Kirishima đi!!Tao đoán là cái thằng xấu xí,kỳ quặc hay đi cùng mày cũng bị mày dụ dỗ luôn rồi nhỉ!?Còn chia sẻ đồ ăn cùng cơ mà.”

Aoi móc mỉa .Thì ra cô đã nhìn thấy mọt cùng Minato ăn trưa. Aoi đã thấy Kirishima cứ nhìn chằm chằm vào mọt trong lúc ăn trưa,tay hắn ta cầm chặt hộp bento của mình như muốn chia sẻ nó với mọt nhưng đã quá muộn.Với việc chỉ nhìn được mỗi đoạn ăn trưa cùng với sự ghen tức khi con bé kia lại được để ý ngay ngày đầu còn cô thì không,khiến cho khả năng nhìn nhận tình huống của cô tụt xuống bằng không.

“Không,đó không phải như thế.Không phải như cậu nghĩ đâu”-Mọt nói một cách run rẩy,nhưng Aoi liền nắm lấy tóc cô,kéo cô lên một cách thô bạo.

“Câm miệng!!Tao không muốn nghe bất cứ lời gì từ cái mồm của mày!!”

Mitsuki xem màn kịch này một cách lạnh lùng,còn Ayaka từ từ đâu ra lấy một cái gậy bóng chày,đưa nó cho Aoi.

“Vũ khí tối thượng như chị yêu cầu đây!”-Chưa kịp để Ayaka nói hết câu thì gậy đã được trang bị vào tay Aoi.Cô ta nắm chặt cây gậy,duỗi thẳng tay để giãn cơ.Mọt thấy thế thì hoảng loạn,phải biết rằng đây là một cây gậy bóng chày.Cô hoảng loạn cầu xin.

“Làm ơn,đừng làm thế.Tha tớ đi làm ơn!!”

Cô bé tuyệt vọng cầu xin,nhưng lời cầu xin bất lực ấy chỉ được nghe chứ không được công nhận.Nhìn thấy ánh mắt ghê tởm không lay chuyển của Aoi dành cho cô.Cô bé tuyệt vọng.

“Làm ơn.Ai đó cứu tôi với!!”

Mọt khóc lóc,nước mắt giàn giụa.Nhưng học sinh xung quanh như bị điếc hoặc họ giả vờ điếc,chỉ lẳng lặng mà bỏ đi chỗ khác. Không một cánh tay đến cứu giúp,không một giọng nói ngăn dừng lại. Thế giới lúc này cứ như bị thu hẹp lại,chỉ còn cô với cái gậy bóng chày ngay trước mặt này.

Trong lúc đó,Minato vẫn đang bình thản bước đi,miệng vẫn càu nhàu vì cái đầu gối xước sau khi ngã của mình. Anh liền an ủi bản thân bằng cách lặp lại mục đích của mình khi đến đây:Lập băng và thống trị vùng đất vẫn chưa được khai phá mang tên Teitan này. Nhưng cả ngày hôm nay anh nhận ra rằng cái trường này không khai phá hay có thì nó vẫn thế. Anh chả tìm thấy bóng dáng thằng nào là trông có triển vọng cả.

“Quái lạ,mình đã đi gần hết cái khu hành lang này rồi mà cũng không thấy đứa nào trông ra dáng cả”-Minato thầm tự hỏi mặc dù thực tế anh chỉ có ngủ với ăn ở hôm nay.Anh vừa đi dạo quanh hành lang giữa dòng học sinh tấp nập vừa suy nghĩ.

“Mọt là đứa duy nhất mình thu phục được vào hôm nay.Nó tên gì nhỉ?Thôi kệ vậy”-Minato chợt nhận ra là cô bé ấy là đứa duy nhất anh tìm được.Điều đó làm anh rất khó chịu.Bản thân anh muốn băng của mình chỉ toàn cơ bắp chứ không muốn một cục đất nâu ở bên trong.Nhưng nghĩ lại thì nó là lựa chọn duy nhất hiện tại,anh đành thở dài:

“Nhét nó vào băng cũng được,mình càng có thời gian để sai vặt nó như cách ông ngoại từng làm với mình”-Minato vẫn thấy rùng mình khi lẩm bẩm đến hai chữ “ông ngoại”.Rồi anh tiếp tục đi,đi,cho đến khi anh thấy một đám đông đang tụ tập xung quanh hành lang,tay bọn họ thì cầm điện thoại,sẵn sàng bật chế độ ghi hình.

Vọng vào tai anh là một tiếng ngóc nghẹn ngào nhưng có thể đã trở nên thều thào của một ai đó..Minato lập tức cảm thấy giọng này quen quen. Tò mò,anh đi thử đến chỗ đám đông,chân anh sải bước,tay hất đám học sinh xung quanh sang một bên tạo đường cho anh đi.Cho đến khi Minato nhìn thấy con bé mọt đấy cùng với bộ ba nữ sinh hồi sáng.Cả bốn người họ nhìn anh với vẻ bất ngờ.Mọt thì giàn giụa nước mắt,nhìn vào vẻ mặt thờ ơ của anh .

“M-Minato?”

“Mọt?làm quái gì ở đây thế?Tao sáng nay mới bảo đừng khóc mà nhóc?”-Minato trêu,cười khẩy với vẻ mặt của cô bé lúc này,hoàn toàn không biết hay hiểu gì về tình hình hiện tại.Minato đi đến chỗ mọt,đứng ngay trước mặt cô bé.Ba cô gái sau lưng anh thì rất bất ngờ,còn Aoi thì cho rằng hắn ta đang muốn bảo vệ con bé ấy.

“À tao có tin tốt đây mọt,mày được… Cạch!”-Một tiếng gõ mạnh thẳng vào đầu của Minato ngay từ phía sau.Tiếng tiếp xúc giữa gỗ với xương vang lên khắp hành lang,một sự im lặng đột ngột bao trùm lấy xung quanh.Aoi lùi nhẹ,cười thành tiếng:

“Đau chưa thằng ngu!Định làm anh hùng cứu mỹ nhân à!Đây là bài học đấy!”

Ayaka thì cười phá lên,hai tiếng “Giỏi quá” lặp đi lặp lại ở miệng cô,làm Mitsuki bên cạnh rất khó chịu,véo má cô bé.

“Thôi,chơi đủ rồi,ta đi thôi”-Mitsuki lạnh lùng,quay bước rời đi khi tay vẫn kéo má của Ayaka.Aoi thấy thế cũng đi theo,khó chịu với việc Mitsuki đi mà không có sự chỉ đạo của cô.Nhưng cô nhận ra rằng,cây gậy bóng chày không tài nào nhúc nhích.Khi Aoi nhìn lên ,cô phát hiện ra rằng,Minato đã luồn tay ra đằng sau để cầm chặt lấy đầu của cây gậy bóng chày.

“Bỏ ra tên kia!Muốn ăn thêm cái nữa cho nhớ à!?”-Cô ta gào mồm,dùng hết sức bình sinh để giật lấy cây gậy bóng chày.Nhưng cô cảm nhận được lực nắm ở phía đầu cây gậy chỉ có tăng chứ không có giảm. Mitsuki và Ayaka bắt đầu cảm thầy khó chịu,thúc giục Aoi mau tẩn Minato một trận đi.Mọt nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt của Minato.Từ vui vẻ thờ ơ vừa nãy giờ đây bị thay thế bởi sự giận dữ đến nỗi gân đỏ nổi lên hết ở mắt.Cô lo lắng hỏi:

“Cậu có sao không!!”-Cô ấy lay nhẹ Minato,nhưng anh không đáp lại.Anh chỉ nhẹ nhàng xoay cơ thể ra sau,mặt đối mặt với lũ con gái ngay trước mặt mình.Anh thở một hơi thật sâu,rồi…

“Bọn xung quanh,CÚT!!

Minato gào lên,cả đám đông tá hoả khi thấy tình trạng anh lúc này.Đầu đang chảy máu,chảy đến tận cằm.Mắt thì đỏ choét và cái miệng gầm như quái vật thằn lằn.Tất cả học sinh xung quanh chạy tán loạn,cất hết điện thoại vào túi để tập trung vào việc chạy thoát khỏi con quái vật này.Cho đến khi hành lang giờ của còn anh,và ba con nhãi ngay trước mặt này.

Cảm nhận được cây gậy bóng chày càng càng càng trở nên nặng hơn,Aoi toát mồ hôi hột:

“Mày muốn gì!?”-Cô ấy thét lên,muốn giằng lại cây gậy nhưng nỗ lực của cô là không đáng kể.Ayaka với Mitsuki cũng lạnh sống lưng trước cảnh tượng trên.Ayaka vẫn cố cười,nhưng đồng tử của cô co giãn,mồ hôi cứ tuôn ra như suối với Mitsuki,mất đi sự vô tư ban đầu.

“Tao muốn gì á!!”-Anh giật mạnh lấy cây gậy bóng chày trước sự hoảng hốt của Aoi.Rồi một cú đòn gối,cây gậy bị bẻ gãy làm hai gần như ngay lập tức.Chưa nguôi giận,anh ném phăng cây gậy ấy qua cửa sổ,làm mảnh kính bay theo cây gậy gãy.Minato chậm rãi đi đến chỗ cả ba người,cơ thể của anh như che hết tầm nhìn của họ,khiến họ chỉ có thể thấy một khuôn mặt kinh dị như vừa mới bước ra từ một trận tử chiến của anh.

“Mày có hiểu là bị đánh như thế nó đau lắm không?”

Giọng Minato trầm xuống,trầm đến mức tưởng như là giọng gió,làm cả ba người lạnh sống lưng.Nhìn Minato bây giờ,mái tóc nhuốm đỏ bởi máu tuy đã che mất đôi mắt của anh,nhưng có thể dễ dàng nhận biết được là anh ta đang lườm bọn họ.Aoi run rẩy trong sợ hãi.Ayaka thì ôm lấy Mitsuki lúc này cũng đang nhìn Minato với vẻ e ngại.Tiếng “mẹ ơi” cứ thế phát ra từ cô bé tóc đỏ.Áp lực của Minato là quá lớn,cộng thêm với tình trạng này của anh,nó chỉ khiến cho ba cô gái càng run rẩy,mặt tối sầm trong sự tuyệt vọng.

Minato thầm nhớ lại những ký ức ở quê,nơi anh bị gõ vào đầu hàng ngày còn nhiều hơn ăn cơm.Cú cốc đầu của ông ngoại,anh cảm thấy còn đau hơn thế này nhiều.

“Xin lỗi đi!!Vì tao bị thế hàng ngày rồi!!Phắn!”-Anh gào lên.Cả ba người sợ hãi mà chạy mất.Aoi bị vấp, làm rơi mất một chiếc giày.Nhưng nhìn thấy Minato chỉ cách mình có vài chục bước chân.Cô vẫn cắn răng mà tiếp tục chạy.Cuối cùng cả hành lang chìm trong im lặng, chỉ còn lại Minato và mọt.

“M-minato!”-Cô bé hoảng hốt chạy đến. Nhìn vào vết thương của anh với vẻ xót xa.Minato thì vẫn tỏ ra không quan tâm,phẩy tay với cô ấy.

“Ôi dào ôi,dăm ba cái này có cái gì mà phải lo.Tí xuống rửa tí máu là khoẻ ngay ấy mà.”

Cô bé lắc đầu phản đối:

“Không được!”-Chưa kịp để Minato phản ứng,cô bé dẫn Minato đến bồn rửa tay ,giúp anh rửa sạch vết thương bằng khăn sạch,rồi sau đó kéo anh ngồi xuống một cái ghế dài.Cô bé lấy từ trong túi ra một lọ thuốc bôi,nhanh chóng bôi lên chỗ bị nổi cục u trên đầu anh.

“Cậu có thấy đau không?”-Cô bé hỏi một cách nhẹ nhàng.Minato thì cũng gật gù cho qua chuyện.

“Một chút,nhưng đỡ rồi.Thuốc tốt đấy nhóc.Hoá ra mày cũng có ích phết”-Đến chữ “có ích” thì Minato đột nhiên nhớ lại điều gì đó.Khi mọt sơ cứu xong.Anh đứng dậy,nói một cách dõng dạc:

“Chúc mừng nhé nhóc,mày bây giờ sẽ trở thành người đầu tiên trong băng của tao.Tên của nó là gì thì tao vẫn chưa dặt,chỉ biết là giờ đây mày là người của tao.”

Cô bé bất ngờ,đôi tay khựng lại với lời tuyên bố đột ngột này.Cô bé?Trở thành thành viên trong băng của Minato?

“C-cậu,ý cậu là sao?Có nghĩa là tớ sẽ là..một người ở băng cậu,chiến đấu cùng cậu á?-Lời của cô bé e thẹn và ngây thơ,làm Minato cười trừ.

“Mày thì đánh nhau cái nỗi gì,bảo mày bê trà có khi còn đổ.Ý tao ở đây là mày sẽ là chân sai vặt cho tao,nhưng nghe sang hơn,hiểu chưa?”

Cô bé rụt rè.Vậy là cô vẫn sẽ phải làm việc cho Minato,nhưng giờ đây là dưới danh nghĩa thành viên trong băng.Cô chợt nhận ra rằng,điều đó vô tình sẽ giúp cô không bị các học sinh khác bắt nạt nữa.Vì họ chắc chắn sợ động phải anh.

“Thế có muốn chơi không?Đùa thôi,mày không có lựa chọn haha.Mai nhớ mua bánh mì nhá,đừng mua mỗi ổ không,tao chém đấy.”

Và cứ thế Minato sải bước ra ngoài cổng trường.Khuôn mặt anh tươi tỉnh như thể mình chưa từng mất vài bát tiết canh.Mọt thì vẫn đứng bất động,nhìn thấy bóng dáng anh xa dần.Rồi cuối cùng cô cũng lặng lẽ trở về nhà.

Khi Minato mở tới cửa,anh lập tức ném giày ra chỗ khác,lao vào ghế sofa rồi nằm sấp trên lớp xốp mềm mịn của nó.Mẹ anh cười với sự mệt mỏi của anh.

“Một ngày dài nhỉ con?Vậy chắc là cũng có nhiều điều vui muốn kể lắm”

Minato vẫn mệt mỏi,không muốn đáp lại lời mẹ.Rồi đột ngột,lưng anh bị một quả tạ chục cân nhảy vào,xen lẫn nó là tiếng cười không thể nhầm lẫn được.

“Anh trai ngốc của con chắc đang đói rồi.Khổ thật cơm trưa em làm nhiều thế cơ mà!”-Hinami đứng lên lưng anh,tay nắm hông rồi cười như được mùa.

“Cái con nhãi này!!”-Anh gào mồm lên,nhưng đó là tất cả những gì anh có lúc này.Anh gục mặt xuống sofa,ngủ như chết.Căn nhà bây giờ đã có Minato trở lại,tiếng cười của Hinami xen lẫn với ngáy của anh làm cho không khí trong nhà trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết.Đến cả người bố đang làm việc ở trên tầng cũng cảm thấy lưng mình thoải mái lạ thường,được tiếp thêm sức để vẽ truyện tiếp.

Vào một nơi khác,trong một căn phòng gọn gàng ,tươm tất,lúi húi trong đống sách vở là một dáng hình nhỏ nhắn,đáng yêu đang cặm cụi viết một thứ gì đó.Mọt đang viết nhật kí,viết lại về ngày đầu tiên đi học của mình.

Nhật ký – Ngày X tháng Tư, năm 20XX(Mùa hoa anh đào nở rộ, gió xuân nhẹ thoảng mùi cỏ non)

Mọt viết một cách tỉ mỉ,nắn nót từng chữ một.Dường như cô rất trân trọng cuốn nhật kí này,khi nó là thứ cất giữ những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong đời cô.Cô vẫn nhớ như in lời của mẹ.Vào ngày cô lên 4,mẹ cô đã tặng cuốn nhật kí này.Khi tặng cho cô,người mẹ đã nói một cách nhỏ nhẹ:

“Với thứ này,con sẽ có thể nhớ lại về những kỉ niệm đẹp cùng gia đình ta.Mẹ con mình cùng viết nhé?”

Cô viết,tiếp tục viết,cho đến khi viết đến cái tên Minato,cổ họng cô như nghẹn lại.Rồi với một cái dụi mắt,cô bắt đầu nắn nót:

Hôm nay,mình đã bị ép phải làm chân sai vặt cho Minato-Bạn cùng lớp của mình.Cậu ấy ban đầu rất đáng sợ,làm cho mình không dám thở quá mạnh khi ở gần.Nhưng chỉ trong đúng một ngày,cậu ấy đã giúp mình rất nhiều lần.Trưa nay mình vô tình quên mang cơm trưa,cậu ấy đã chia sẻ đồ ăn cho mình.Mặc dù mình vẫn phải đi mua đồ cho cậu ấy,nhưng khi được chia cơm nắm cùng cậu ấy,nó cũng đủ để làm mình no cả ngày.Rồi cả lúc mình suýt bị ngã khi Kirishima vô tình chặn chỗ đi của mình.Cậu ấy đã cứu mình một mạng.Nếu không có cậu ấy.Mình không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy ra.

Ngay sau khi tan học,mình lại bị bắt nạt.Như nhiều lần khác,không ai đứng lên bảo vệ,không ai đến giúp đỡ mình,nhưng đột nhiên,cậu ấy xuất hiện,phá vỡ vòng lặp mà mình cứ nghĩ là sẽ không thể thoát ra được này.Cậu ấy là người duy nhất đứng ra.Chưa một ai từng có thể làm điều đó cả.Và thậm chí,cậu ấy đã bị thương vì mình.Nhưng cuối cùng,anh lại giúp đỡ mình lần nữa,giúp mình không bị bắt nạt lần nữa bằng cách biến mình thành thành viên nhóm của cậu ta.

Khi viết đến đoạn ấy,từng giọt nước mắt cứ rưng rưng rơi, thấm vào từng trang giấy. Cô gái bé nhỏ vội lau nó đi,tập trung lại vào trang sách vẫn còn vài chỗ trống .

Mình không hiểu,cậu ấy lúc nào cũng bảo là sẽ bắt nạt mình,nhưng lại chưa một lần đánh mình,chỉ mắng mình và sai đi mua đồ,nhưng Minato lại không mang vẻ cay nghiệt,cậu ấy chỉ…cáu kỉnh thôi.Ngày mai mình sẽ phải đi mua bánh mì cho câụ ấy,mình muốn lấy nó làm cơ hội để cảm ơn cậu ấy.Mong ngày mai sẽ đến thật nhanh,để mình có thể đáp lại sự giúp đỡ của cậu.

Cảm ơn cậu rất nhiều,Minato.

Vào buổi tối.Minato nằm dài trên giường ,còn chả thèm nhìn về cái máy chơi game ở ngay cạnh.Anh móc túi,lấy ra ví tiền của mình,đếm lại từng đồng.

‘Chết thật,mẹ mình bủn xỉn quá,cho mình có xíu tiền ăn vặt.Cứ đà này sau một tuần ăn bánh mì là hết sạch.Cứ thế này thì đói mất thôi.Mới ngày đầu thôi mà~~”

Chán nản,Minato nằm úp mặt xuống giường.Tay anh chạm nhẹ lên đầu,cảm thấy một chút đau nhói nhưng bên trong anh lại ấm áp đến lạ.Hôm nay anh đã được một cô bé chăm sóc.Dù cho nó chỉ là một con nhóc sai vặt,nhưng cũng đáng để ghi nhận.

“Mong mai nó mua được cái bánh mì ra hồn với chỗ tiền thừa của mình”-Anh thầm nghĩ rồi cũng chìm dần vào giấc ngủ.Kết thúc một ngày cùng cái bụng rỗng tuếch, cái lưng đau.,cái đầu nổi cục và đầu gối vẫn còn tê.

Ngày hôm sau,ở con đường hướng đến trường Teitan.Đám học sinh đã hiểu về ngôi trường này sau ngày đầu tiên.Mỗi người đều có một câu chuyện thú vị cho riêng mình ở ngày hôm đó.Đối với Minato cũng vậy,nhưng nó khá là đau để nhớ lại.Anh vẫn bước đi một cách thờ ơ trên con đường tới trường.Vẫn bộ áo đấy,vẫn cái cặp sách ấy và cách cầm bố đời ấy.Mồm vẫn lẩm bẩm về bánh mì.

“Kiểu gì nó cũng phải mua,không mua là trảm!”

Anh tiếp tục bước đều bước cho đến khi cánh cổng trường hiện rõ ở phía anh.Rồi anh chợt nhận ra một bóng hình quen thuộc.Mọt đang đứng ở cổng trường,trên tay cầm chiếc cặp nhỏ xinh,gọn gàng hơn so với hôm qua.Và trên hết,là một túi bánh mì.Chiếc bánh mì nhỏ xinh hình tròn,được bọc cẩn thận trong túi giấy ,thậm chí mọt còn cẩn thận thắt nút hình chiếc tơ cho cái túi ấy.

Khi Minato đi đến chỗ cô với vẻ tò mò,khuôn mặt mọt đỏ ửng vì xấu hổ.Nhưng bàn tay cô vẫn cố vươn về phía anh.Nhìn thấy sự đáng yêu đấy làm Minato cười khẩy.

“Cho tao à?Ngon ta”-Anh nói một cách suồng sã,nhưng tay vẫn khéo léo lấy túi bánh mì từ tay cô.Khi anh mở túi ra thì một mùi hương đặc trưng của bánh xộc thẳng vào mũi anh,làm anh rất ngạc nhiên với chất lượng của nó.

“Tớ-tớ đã tự làm chiếc bánh này”-Cô bé nói nhẹ,giọng càng ngày càng trở nên run.Cô vội vàng chỉnh lại tư thế,chỉnh gọng kính của mình,nhìn lên mắt anh.Minato cũng nhìn lại ,làm cô bé rất xấu hổ.

“Cảm ơn cậu vì ngày hôm qua,đây là một chút quà mà tớ làm cho cậu.Tớ chưa bao giờ làm bánh,nên nó có thể hơi dở”

Mọt thầm tự trách mình vì đã lỡ tự thừa nhận như thế.Minato thì chỉ đơn giản là lấy chiếc bánh ra khỏi túi,rồi cắn nó một miếng to.Cô bé nhìn anh nhai với vẻ mong đợi.Khi anh cuối cùng nuốt xuống,Minato ho nhẹ một tiếng,thờ ơ đáp:

“Tạm được,tuy có hơi mặn,nhưng ít ra là có vị.Lần sau cứ thế mà cải thiện, nhóc.”

Cô cảm thấy bất ngờ,câu nhận xét ấy,nửa tốt nửa xấu,như một sự công nhận bánh của cô nhưng cũng mong cô cải thiện.Và trên hết,anh muốn có lần sau.Khuôn mặt của cô đỏ bừng,vội vã quay mặt lại để che nó đi.Phần là vì cảm thấy ngợp với việc tặng quà cho Minato,nhưng cũng là một cảm giác lạ thường,như sự vui vẻ,ấm áp bên trong khi được công nhận, kỳ vọng bởi Minato.

Trái ngược với suy nghĩ của cô,Minato nghĩ khác hẳn:

“Khà khà,bánh này được đấy,mình sẽ bảo con nhóc này làm nó mỗi ngày.Thế là vừa không tốn tiền mua bánh vừa có bánh ngon để ăn.Quả là thông minh quá Minato ơi!”-Anh cười với suy nghĩ thiên tài của mình,cảm thấy mình đủ trình để làm doanh nhân đến nơi rồi.Anh quay lại nhìn thẳng vào mặt con bé với vẻ khoái chí,cất tiếng lên với điệu cười ranh mãnh:

“Nhóc,dạo này tao hơi túng thiếu nên bánh mì của mày sẽ là cứu cánh của tao.Làm ăn cho cẩn thận vào đấy vì bánh là dành cho tao,giờ thì đến lớp thôi mọt.”-Cứ thế,anh vui vẻ lướt qua cánh cổng trường rộng mở,bước đi dõng dạc trên sân trường rộng lớn.Cây hoa anh đào vẫn cứ nở rộ,gió xuân vẫn cứ thổi,làm cánh hoa và lá phảng phất qua những nơi anh đi.Minato quay đầu lại về phía mọt lúc này vẫn đang đứng như trời trồng ở phía sân trường,vuốt nhẹ mái tóc xám của mình.để lộ đôi mắt của anh.Một đôi mắt thờ ơ xen lẫn cáu kỉnh cùng với đồng tử đen đặc nhỏ như viên bi.

“Đi nào nhóc?Muốn tao phải bế đi à?”-Minato gắt nhẹ,nhe răng nanh rồi quay lại tiếp tục bước đi.

Nhìn vào anh,cô như thấy một người đáng tin cậy…nằm ở mức tối thiểu.Cô vội vã đứng thẳng lại,hai tay xách cặp trước eo,rồi lẽo đẽo đi sau anh.Cô chưa từng cảm thấy an toàn như thế này, khi mà cô đã có một người để có thể đi theo cùng.Cuộc sống học đường của cô đã bước sang trang mới cùng Minato,người kỳ lạ nhất mà cô từng biết,nhưng cũng là người mà cô muốn ở bên nhất lúc này.

“Mà từ từ đã,”-Minato quay đầu lại,nghiêng người nhẹ để đầu anh có thể quay sang nhìn thấy cô.

“Tên gì nhỉ nhóc,nói mọt không bất tiện lắm?”-Câu hỏi đấy,làm cô bé đỏ mặt vì câu hỏi đột ngột này.”Đáng lẽ ra Minato nên hỏi cái này sớm hơn mới đúng”.Cô thầm nghỉ rồi cũng ngẩng đầu về phía anh.Giọng cô bé vang lên,một giọng nói nhẹ nhàng,trong sáng và thuần khiết,như một lời mở bài cho một câu chuyện mới sắp được viết ra.

“Tớ tên là…”

“Hikawa Airi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free