(Đã dịch) Cái Này Mẹ Nó Cũng Được? - Chương 154: Madoka-senpai: Hoàn mỹ!
Homura Tóc Thắt Bím sau khi nhận được tin nhắn từ Kaname Madoka, nhanh chóng chạy thẳng đến nhà Tomoe Mami. Nàng sải bước thật nhanh, mỗi bước chân đều kéo dài hết mức. Trên đường, nét mặt nàng đanh lại vẻ ngưng trọng. Nàng vừa nhận ra thành phố này đang nằm trong kết giới của ma nữ, thì ngay giây tiếp theo Tomoe Mami đã bị tấn công. Chuyện này tuyệt đối có vấn đề! Chắc chắn là ma nữ đứng sau đã phát giác hành động của mình nên mới ra tay. Vậy rốt cuộc ma nữ là ai? Homura Tóc Thắt Bím lập tức nghĩ đến một "chính mình" khác, nhưng rồi nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ đó, y như lý do phủ nhận trước đây. Nếu ma nữ là một "chính mình" khác, nàng ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ chân tướng cho mình. Cho nên khẳng định không phải. Chắc chắn là do kẻ khác ra tay, tên khốn kiếp này tuyệt đối đã tấn công Tomoe Mami. Với suy đoán đó, nàng chạy như bay trên đường, ánh mắt tràn đầy sự chắc chắn.
...
Ở một diễn biến khác, Lãnh Mạch và Madoka-senpai.
"Ăn ăn ăn! Lên món đi! Nhanh lên, nhân viên phục vụ!" Madoka-senpai một tay một con gà nướng, há miệng cắn ngấu nghiến, động tác nhanh mạnh, trên bàn trước mặt vô số đĩa thức ăn không ngừng được thêm vào.
Mà Lãnh Mạch không hề kém cạnh, lao vào ăn như một cơn lốc, càn quét mọi thứ.
"Mau ăn! Mau ăn! Lỡ đâu ảo cảnh này hết tiền mà vẫn chưa ăn đã thì phí lắm."
Trong chốc lát, hai người ăn đến ngất trời, chẳng thèm để lại cho mình một khoảnh khắc thở d��c.
Đây mới gọi là ăn uống vô độ! Đúng hơn, phải là phiên bản tăng cường siêu cấp vô địch của sự ăn uống vô độ!
Lãnh Mạch và Madoka-senpai vốn dĩ không thể ăn nhiều đến thế, nhưng cả hai đã có một kế hoạch chín chắn.
Đây là ảo ảnh do Kyubey tạo ra, vậy nên dù ăn bao nhiêu, khi ảo ảnh tan biến thì mọi thứ sẽ khôi phục như cũ.
Nói cách khác, dù có ăn no căng bụng đến mức nào cũng sẽ trở lại bình thường.
Cơ hội được thưởng thức, lại còn được ăn uống không giới hạn thế này đâu có nhiều!
Thậm chí họ còn đã nghĩ ra cách xử lý Kyubey rồi, một công cụ tốt như vậy thì không có lý do gì mà không giữ lại để dùng.
Ai ngờ đúng lúc này, Lãnh Mạch bỗng dưng hai mắt đờ đẫn, ngẩng đầu nhìn Madoka-senpai đang ngồi đối diện.
"Shimatta! Tôi ăn no rồi!"
"Nāni? Mới ăn có bấy nhiêu mà đã no rồi sao?"
Madoka-senpai trợn tròn mắt không thể tin nổi nhìn Lãnh Mạch. Số tiền này mới chỉ chi ra 50 ngàn, trong khi Kaname Madoka và Tomoe Mami gộp lại ít nhất còn có hai trăm ngàn nữa, vậy mà đã không ăn nổi nữa rồi sao?
"Tôi biết làm sao đây! Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ! Vật giá ở đây rẻ thật đấy, một tô mì 1000 yên, mà tôi đã ăn năm bát rồi!"
Lãnh Mạch khóc không ra nước mắt, cúi đầu nhìn bát mì trước mặt mà nước mắt lưng tròng, thật sự không thể ăn thêm được nữa.
"À cái này... Cậu còn ăn nổi không? Mẹ nó, sườn lợn rán mình ăn cả chục đĩa rồi... Sao cậu ăn ít hơn mình thế?"
Madoka-senpai nhìn thấy Lãnh Mạch như vậy nhất thời không biết nên nói gì cho phải, khẩu phần ăn này còn không bằng nàng ấy nữa.
"Cậu cúi đầu nhìn bụng của mình đi, rồi hãy nói câu đó xem..."
Lãnh Mạch nhìn Madoka-senpai với vẻ mặt đầy ẩn ý, bụng nàng đã phồng lên như quả bóng rồi, đúng là phim hài mà, có ăn bao nhiêu cũng phình ra được.
"Emmmm... Không ăn hết... Làm sao bây giờ?"
"Chỉ cần tôi gọi một cú điện thoại, sẽ có vô số người kéo đến ăn uống thả cửa ngay! Gọi người!"
Lãnh Mạch hai mắt lóe lên tinh quang, như thể vừa giác ngộ ra một "chiến thuật" mới.
Diễn đàn.
Người Xa Lạ: Ăn cơm rồi ——! Madoka-senpai mời khách a! Tùy tiện ăn!
Kaneki Ken: Dấu hỏi.JPG
Satou Kazuma: Làm sao đột nhiên mời khách?
Tatsumi: Tốt như vậy?
Madoka-senpai: Các cậu mau tới, chậm là không ăn được đâu!
Kirito: Tôi có thể đi chỗ khác ăn, không cần chờ chúng ta.
Người Xa Lạ: Nói thật đi, thế giới này là ảo cảnh các cậu đều biết mà.
Satou Kazuma: Biết, sao vậy?
Người Xa Lạ: Nói cách khác chúng ta ở cái thế giới này dùng tiền thì đồng nghĩa với mua không khí.
Kaneki Ken: Nandato? Tê... Thật giống như là như vậy... Hai tay gãi đầu.JPG
Satou Kazuma: Vậy các cậu còn ở bên ngoài ăn cái gì?
Madoka-senpai: Chúng tôi tìm Homucifer và Tomoe Mami mượn ít tiền, hiện tại đang ăn uống thả cửa, dù sao cũng là ảo cảnh, chờ ảo cảnh này tan biến thì tiền cũng không cần trả!
Người Xa Lạ: Không sai!
Satou Kazuma: Cậu mẹ nó thật là một thiên tài!
Kaneki Ken: Quả nhiên là thế.
Akemi Homura:...
Thứ này thật sự là Madoka??
Sheele: Ah? Như vậy không tốt lắm đâu?
Madoka-senpai: Có gì mà không được, ngược lại mượn tiền nhưng có phải tiền thật đâu, ảo cảnh tan biến thì tiền cũng không còn, cậu làm gì có bằng chứng chứng minh tôi đã mượn tiền của cậu.
Sheele: Ừ? Nghe cũng có lý đấy nhỉ!
Người Xa Lạ: Không sai!
Satou Kazuma: Cậu nói thật có đạo lý, tôi không thể nào phản bác được.
Kirito: Tôi đã không biết nên phun châu chấu nữa rồi.
Tatsumi: Tôi cũng giống vậy.JPG
Madoka-senpai: Nhưng mà tôi và A Mạch gặp phải một vấn đề nan giải!
Akemi Homura: Là gì thế?
Madoka-senpai: Chúng tôi không ăn được nữa... Mới chỉ tiêu mấy chục ngàn mà đã không ăn nổi nữa rồi, nếu ảo cảnh tan biến mà tiền còn chưa tiêu hết thì đau khổ biết bao!
Người Xa Lạ: Cứ nghĩ đến việc thế giới này biến mất mà tiền còn chưa tiêu hết là tôi cảm thấy đau lòng vô cùng! Đấm ngực dậm chân.JPG
Kaneki Ken:...
Kirito:...
Akemi Homura:...
Satou Kazuma: Tôi đã không biết nên phun châu chấu nữa rồi.
Tatsumi: À cái này...
Kaneki Ken: Bất quá suy nghĩ kỹ thì quả thật rất khó chịu.
Madoka-senpai: Những thứ khác thì không mang ra được, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể ăn, thế nên nhất định phải ăn sạch sành sanh trước khi thế giới này bị hủy diệt, dayo!
Kirito: Các cậu không sợ chết no sao?
Người Xa Lạ: Vấn đề không lớn, thế giới này hết thảy đều là ảo cảnh, cũng theo lẽ đó, khi ảo cảnh tan vỡ, những gì trong bụng chúng ta cũng sẽ biến mất theo, dù có chết no cũng sẽ "hồi sinh".
Kirito:...
Akemi Homura: Làm sao có thể! Chết trong thế giới này thì dù ảo cảnh tan biến các cậu cũng chết rồi!
Người Xa Lạ: Đúng nga!
Madoka-senpai: Vậy làm thế nào?
Người Xa Lạ: Vậy thì cứ ăn đến khi tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc thì thôi!
Madoka-senpai: Hoàn mỹ!
Akemi Homura: (ლ_ლ)
Satou Kazuma: Phải thừa nhận rằng, về khoản này thì các cậu đúng là đỉnh thật.
Tatsumi: Chúng ta đi sao?
Kaneki Ken: Đương nhiên đi!
Kirito: Mặc dù rất muốn phun châu chấu, nhưng mà cơm vẫn là phải ăn.
Tatsumi: Đi thôi...
Akemi Homura:...
Tôi thậm chí còn chẳng biết mình nên làm gì nữa, còn có điều gì tuyệt vọng hơn tình cảnh hiện giờ sao?
Madoka, Madoka của tôi.
Sao lại ra nông nỗi này, tại sao cậu hết lần này đến lần khác lại muốn ra cái bộ dạng Madoka thế...
Cứ như vậy, Kaneki, Kazuma, Tatsumi, Kirito, Akemi Homura, và cả Sheele hàng xóm cũng kéo đ���n ăn cơm.
Trong chốc lát, phòng ăn chìm trong cảnh tượng kinh thiên động địa, biển cạn đá mòn do nhóm Lãnh Mạch gây ra. Tuy nhiên, Akemi Homura vẫn giữ thái độ dè dặt, dù sao nàng không thể nào thiếu liêm sỉ đến mức đó.
Chỉ là, có điều gì đó không ổn đang diễn ra. Tay nàng cầm cốc nước khẽ run rẩy trước cảnh tượng nhóm Lãnh Mạch ăn uống thỏa thuê.
...
Bên kia, nhà Tomoe Mami.
"Madoka! Chuyện gì xảy ra?"
Homura Tóc Thắt Bím vừa bước vào đã lập tức căng thẳng hỏi Kaname Madoka, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt.
Vào lúc này Tomoe Mami nằm trên giường hôn mê sâu, Bebe đứng cạnh đó. Kaname Madoka ngồi ở mép giường, Kyouko Kazusa cũng có mặt, sắc mặt cả hai đều có chút trầm trọng.
Bản quyền dịch thuật của nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.