(Đã dịch) Chí Tôn Đặc Công - Chương 502: Có hay không hứng thú cùng đi chơi đùa?
Tôi là đàn ông con trai, trang điểm gì mà trang điểm.
Tần Dương ngồi xuống chỗ của mình, cười giải thích: – Buổi chiều tôi ở nhà làm việc, người toàn mồ hôi đây này.
Hà Thiên Phong cười tủm tỉm nói: – Không sao đâu, trang điểm chút cũng tốt, ở đây chẳng phải có mỹ nữ sao.
Hà Thiên Phong đương nhiên là nói Hàn Thanh Thanh, mọi người đều nở nụ cười đầy ẩn ý.
Hàn Thanh Thanh đã sớm miễn nhiễm với kiểu trêu chọc này, cô ngồi yên tĩnh, nụ cười trên môi vẫn không hề suy suyển.
Trước đó, lúc mọi người cùng nhau đi du lịch ở nông trại, cả lớp mấy chục người đã cùng nhau hò hét, còn hát đối đáp bài Thần Thoại. Chuyện này bị mọi người trêu chọc không ít. Mặc dù Tần Dương và Hàn Thanh Thanh hiện tại chưa thực sự ở bên nhau, nhưng tất cả bạn cùng lớp, bất kể nam nữ, đều đã xem Tần Dương và Hàn Thanh Thanh như một cặp đôi.
Hoa khôi lớp với hot boy của khoa, trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một cặp.
Hàn Thanh Thanh không làm rõ mối quan hệ với Tần Dương là gì, giữa họ duy trì một thứ tình cảm trên tình bạn, dưới tình yêu, cũng không thể gọi là mập mờ đơn thuần. Dù sao hai người đã cùng nhau trải qua thử thách sinh tử, mối quan hệ này vốn dĩ không thể so sánh với những mối quan hệ thông thường.
Mặc dù Hàn Thanh Thanh từng từ chối lời tỏ tình của Tần Dương và nói rằng mọi chuyện cứ đợi hai năm nữa rồi tính, nhưng điều đó không có nghĩa là bình thường cô ấy phải giữ khoảng cách với Tần Dương, hay vạch rõ ranh giới với cậu.
Cứ tùy ý, tự nhiên như trước giờ là tốt nhất.
Hà Thiên Phong tò mò hỏi: – Lão Tứ, có phải là kiếm được một khoản kha khá rồi không, hôm nay bỗng nhiên lại nghĩ đến việc mời khách?
Lâm Trúc mỉm cười nói: – Kiêm chức thôi mà, cũng khá ổn. Ít ra sau này cũng có thu nhập, còn được rèn luyện nữa.
Hà Thiên Phong nhìn Tần Dương, rồi lại nhìn Tôn Hiểu Đông, cảm thán nói: – Lão Đại dẫn đầu giỏi thật đó, Lão Tam bây giờ có thời gian là lại chạy ra ngoài, bận rộn đi quảng bá sản phẩm khắp nơi. Lão Tứ cũng tìm được việc làm thêm ổn định, cũng có thể kiếm tiền. Giờ hình như chỉ còn mỗi tao là chưa làm được gì.
Tần Dương quay sang, nhìn Tôn Hiểu Đông, cười nói: – Lão Tam, cũng đã bắt đầu chạy việc rồi à?
Tôn Hiểu Đông cười ha ha nói: – Đúng vậy, dù sao thời gian cũng rất nhiều. Mấy ngày trước tao đã chạy qua khắp cả khu vực này một lượt rồi, có bao nhiêu siêu thị lớn nhỏ tao đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Hai ngày trước tao cũng đã bắt đầu chạy đến vài siêu th��.
Tần Dương hiếu kỳ hỏi: – Thế nào rồi?
Tôn Hiểu Đông hiện rõ vẻ hưng phấn không che giấu được: – Có nơi từ chối, nhưng cho đến giờ đã có ba nhà bày tỏ nguyện ý ký hợp đồng với tao. Tao thống nhất ngày bắt đầu giao hàng cụ thể vào mười ngày tới. Tao chuẩn bị dùng mười ngày này để chạy hết tất cả các siêu thị, cửa hàng có thể chạy một lượt, trước tiên cứ ký kết được hợp đồng nào thì ký hết đã. Đến lúc đó lại thuê một nơi làm kho chứa hàng, rồi thuê một chiếc xe tải để vận chuyển hàng hóa.
Tần Dương cười nói: – Không tệ đấy chứ, coi như là khởi đầu thuận lợi rồi.
Tôn Hiểu Đông cười ha ha: – Ừ, những ngày này Hiểu Nguyệt cũng luôn ở bên giúp đỡ tao. Đến lúc đó có thể còn phải thuê thêm hai người nữa, tranh thủ trong hai tháng nghỉ hè này sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy. Đến lúc khai giảng học kỳ sau sẽ không bận rộn như vậy nữa.
Tần Dương gật đầu: – Vậy thì tốt. Nếu cần thuê kho hay thuê người, nếu giai đoạn đầu cần vốn, tao có thể cho vay.
Hơi ngừng lại một chút, Tần Dương vừa cười vừa bổ sung: – Mày không cần ngại, chỉ là tao cho mày vay thôi, sau này mày kiếm được tiền thì trả, không tính lãi. Bất quá nhé, mời mọi người ăn một bữa lẩu thì tuyệt đối không thoát được đâu!
Tôn Hiểu Đông vội vàng gật đầu: – Lẩu với bia, đó là nhất định phải có! Cảm ơn Lão Đại!
Tần Dương cười nói: – Đều là anh em cả, không cần khách khí. Bất quá mặc dù trường học khuyến khích khởi nghiệp, để chúng ta sớm bước chân vào xã hội, nhưng tao vẫn hy vọng mọi người vừa khởi nghiệp nhưng cũng đừng xao nhãng việc học. Mặc dù sau này có thể chưa chắc cần dùng đến, nhưng thứ nhất, chúng ta cũng phải xứng đáng với học phí cha mẹ đã đóng cho mình, thứ hai, cũng là cho tương lai của mình thêm một lựa chọn.
Tôn Hiểu Đông bưng chén rượu lên: – Yên tâm đi, Lão Đại. Việc cần làm thì làm, học tập cũng không thể bỏ bê, cam đoan không trượt môn!
Mọi người đều nở nụ cười, cùng nhau nâng chén lên: – Mục tiêu của chúng ta là, không bị rớt tín chỉ!
Hàn Thanh Thanh nghiêng đầu hỏi: – Tần Dương, mấy ngày nay cậu sao không đến lớp vậy? Bận rộn chuyện công ty à?
Tần Dương lắc lắc đầu: – Không phải, trước đó lúc đi ra ngoài bị tai nạn xe cộ, bị đập vào đầu một cái. Mấy hôm nay tôi bận xử lý chuyện này đây.
Mọi người đều giật mình.
Hà Thiên Phong trợn mắt to: – Lão Đại, cậu cũng quá không coi trọng anh em rồi, chuyện lớn như vậy mà cậu cũng không nói cho bọn tao?
Tần Dương cười nói: – Người thì không sao, chỉ là xe bị hỏng thôi, để tránh mọi người lo lắng. Các cậu nhìn tôi bây giờ chẳng phải đang khỏe re đây sao?
Hàn Thanh Thanh nhíu mày. Trong số mọi người, cô ấy là người hiểu rõ nhất về bối cảnh phức tạp của Tần Dương. Thật sự chỉ là tai nạn xe cộ thôi sao?
Hàn Thanh Thanh mặc dù trong lòng hoài nghi, nhưng lại cũng không mở miệng.
Mãi cho đến bữa tiệc kết thúc, trên đường về nhà, Hàn Thanh Thanh mới tìm thấy cơ hội đi đến bên cạnh Tần Dương.
– Đầu cậu không sao chứ?
Tần Dương nhìn ánh mắt lộ vẻ lo lắng của Hàn Thanh Thanh, khẽ cười nói: – Thật không sao mà, lúc đó tôi đã đến bệnh viện kiểm tra rồi. Chỉ là sưng một cục u, chảy chút máu thôi, giờ thì cũng đã lành lại rồi. Này, cậu nhìn xem.
Tần Dương hơi nghiêng đầu, để Hàn Thanh Thanh nhìn rõ vết thương trên đầu mình.
Hàn Thanh Thanh lại gần, thấy vết thương trên đầu, ẩn trong tóc, đã đóng vảy.
– Thật chỉ là tai nạn xe cộ sao?
Tần Dương cười cười, vừa định mở lời, Hàn Thanh Thanh đã khẽ nói: – Đừng gạt tôi.
Nụ cười trên môi Tần Dương hơi cứng l���i, những lời định nói tức thì nghẹn lại nơi cổ họng.
Cười bất đắc dĩ, Tần Dương thấp giọng nói: – Đúng là tai nạn xe cộ, bất quá là do người cố ý gây ra.
Hàn Thanh Thanh mắt mở to: – Người làm? Cố tình ư?
Tần Dương gật đầu: – Ừ, có người âm thầm theo dõi tôi, tôi cũng không biết là ai, đối phương muốn đẩy tôi vào chỗ chết, bất quá tôi đã thoát được.
– Tên tài xế gây chuyện đó, không tra ra được sao?
Tần Dương đơn giản kể lại mọi chuyện cho Hàn Thanh Thanh nghe một lượt. Có lẽ là bởi vì trước đó trên biển, trên hoang đảo trải qua sinh tử, lại thêm việc Tần Dương đã tiết lộ thân phận Tu Hành Giả, Đệ tử Ẩn Môn của mình, nên Tần Dương kể những chuyện này rất trôi chảy, không hề có chút gánh nặng trong lòng.
Hàn Thanh Thanh lo lắng hỏi: – Đối phương trong tối, còn cậu ở chỗ sáng, khó lòng đề phòng. Bây giờ phải làm sao đây?
Tần Dương hơi bất đắc dĩ: – Chuyện này tôi cũng không có cách nào khác, chỉ có thể cẩn thận đề phòng, cẩn thận đối phó. May mà sắp đến nghỉ hè rồi, tôi đoán là sẽ phải ở lại Ingalls một thời gian.
Hàn Thanh Thanh kinh ngạc nhìn Tần Dương: – Công chúa Connie?
– Ừ, đúng vậy. Một người lớn tuổi của Công chúa Connie cưỡi ngựa bị ngã gãy xương sống, tôi sang đó giúp cô ấy chữa trị. Có lẽ sẽ mất cả kỳ nghỉ hè...
Tần Dương ngừng lại một chút, bỗng nhiên cười nói: – Cậu có hứng thú đi Ingalls chơi cùng không?
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.