Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 11: Chapter 11: Kế hoạch cho bình minh.
Trong khi mọi người vừa thưởng thức bữa tối vừa trò chuyện làm quen với nhau thì những bước chân vội vã đã ập tới. Mihai và Florin quay lại sau khi do thám trên sân thượng, bước chân của họ có hơi gấp rút.
-“Hai người đã nhìn thấy gì rồi?“ Cha Lucia ngay lập tức hỏi.
-“Trên đó tối quá, chúng tôi không nhìn được gì nhiều.“ Florin đáp lời
-“Nhưng nhìn thì có vẻ bọn chúng cũng đang nghỉ ngơi, bọn tôi thấy chúng bắt đầu nhóm lửa ở khắp nơi trong thị trấn, phải đến cả trăm đốm lửa không chừng.“ Mihai tiếp lời.
Tới lượt Florin tiếp tục:
-“Bọn tôi tính quan sát trên đó một lúc nữa nhưng không được, tôi cứ luôn cảm thấy trên trời có thứ gì đó, nghe rõ cả tiếng cười và tiếng vỗ cánh của chúng như thể chúng đang chực chờ để tấn công chúng tôi vậy.“
Sự lo sợ dâng nhanh như thủy triều trên gương mặt những người còn lại.
-“Tệ hơn ta nghĩ, một trăm đốm lửa thì phải có từ năm tới bảy trăm con quái vật ngoài đó, với số lượng như vậy thật sự quá sức với chúng ta.“ Cha Lucia vừa nói vừa trầm tư, cố gắng không để lộ sự sỡ hãi qua từng câu nói.
-“Và bọn chúng đang ….“ khựng lại một chút vì buồn nôn, Florin nói tiếp “chúng đang ăn thịt những người chết. Thậm chí chúng vừa ăn vừa cười điên loạn nữa, thật là một cảnh tượng man rợ như địa ngục vậy.“
Một không khí im lặng bao trùm cả nhà nguyện, mọi người có lẽ cũng hiểu điều này sẽ xảy ra nhưng không ai muốn nhắc tới nó, rất có thể ngoài kia là thi thể của của những người trong gia đình họ.
Mircea lên tiếng phá vỡ sự im lặng:
-“Chúng ta cần phải nghĩ ra cách đối phó càng sớm càng tốt, rất có thể bọn chúng sẽ không cho chúng ta quá nhiều thời gian để suy nghĩ đâu.“
-“Làm sao để đối phó bọn chúng cơ chứ? Chúng ta thậm chí còn chả biết chúng là cái thứ quái gì và chúng chui ra từ đâu nữa.“ một thanh niên trong đoàn lên tiếng, giọng nói của cậu ta đã tràn ngập sự tuyệt vọng.
Một lần nữa không khí im lặng lại bao trùm, lần này một giọng nói nhỏ và nhẹ nhàng được cất lên:
-“Ừm….con nghĩ là…con biết chúng là thứ gì ạ.“ cô bé Emi lên tiếng.
-“Con biết sao?“ Cha Lucia hỏi lại.
-“Dựa theo ngoại hình và tập tính thì có lẽ chúng là những con Goblin, một sinh vật trong truyền thuyết. Chúng sống theo bầy đàn rất đông nhưng trí tuệ của chúng thì rất kém, hầu hết là dựa vào bản năng để sinh tồn. Và…chúng cũng được coi là loài sinh vật cực kì yếu.“
-“Ý con là những sinh vật này vừa bước ra từ truyện cổ tích sao…, thật sự khó tin nhưng sau khi trải qua những chuyện ngày hôm nay thì điều đó cũng chẳng làm ta bất ngờ nữa.“ Mircea chán nản đáp lời.
-“Vậy có manh mối nào về cách tiêu diệt bọn chúng không em? Trong truyện chắc cũng có nói tới chứ hả?“ Thẩm Lang gặng hỏi.
Suy nghĩ một chút, Emi đáp:
-“Trong truyện đều miêu tả bọn chúng rất yếu và đần độn nên không nói rõ cách đặc biệt nào để hạ chúng cả… nhưng trong trường hợp của chúng ta em có nghĩ ra một cách nhưng không chắc có thành công hay không.“
Một người khác trong đoàn gắt gỏng:
-“Cách ư? Một con bé thì có thể nghĩ ra cách gì chứ? Và bọn chúng cũng không yếu một tí nào đâu, chúng tuy nhỏ con nhưng khát máu và khỏe một cách kì lạ, chỉ đối phó với một con thôi mà tôi đã không chịu nổi rồi, huống hồ còn tới mấy trăm con ngoài kia.“
Khó mà trách anh ta khi mà mọi người đã quá tuyệt vọng, phải đối mặt với một bình minh chết chóc khiến chẳng còn ai đủ bình tĩnh để suy nghĩ thấu đáo nữa, họ chưa phát điên đã là tốt lắm rồi. Emi cũng vì những lời đó mà im bặt, cô bé rụt rè lùi ra sau lưng mẹ.
Đúng lúc này Thẩm Lang dậm mạnh chân xuống sàn một tiếng “rầm “, sau đó đứng phắt dậy, mọi người đều giật mình và hướng ánh mắt về cậu.
-“Hiện tại chúng ta còn gì để mất nữa chứ? Nếu ngày mai bọn chúng ùa vào từ cách cửa kia thì đó sẽ là dấu chấm hết cho tất cả những người ở đây. Nếu mấy người còn thực sự muốn sống thì hãy vứt cái sự thảm hại đó sang một bên, như vậy ít ra chúng ta cũng còn có một chút xíu cơ hội.“
Quay sang Emi, Thẩm Lang nhẹ nhàng nói:
-“Hãy nói thử kế hoạch của em và chúng ta sẽ cùng bàn bạc xem sao, cho dù kế hoạch có điên rồ tới đâu thì cũng còn hơn là ngồi không đợi chết.“
Như lấy lại được sự tự tin của mình, cô bé khẽ gật đầu với cậu sau đó bước ra và bắt đầu nói:
-“Em nghĩ là cho dù chúng ta có gia cố cánh cửa đó bao nhiêu đi chăng nữa thì chúng vẫn sẽ phá được thôi, cho dù không phá được thì chúng cũng sẽ tìm được cách khác để vào trong nhà nguyện. Việc đóng chặt cánh cửa chỉ giúp chúng ta kéo dài chút thời gian chứ không thể ngăn cản bọn chúng được.“
Cha Lucia tiếp lời:
-“Cô bé nói đúng đấy, cánh cửa đó đã quá cũ rồi nên không chịu được bao lâu nữa đâu, hơn nữa nhà nguyện còn rất nhiều cửa sổ và cửa phụ, thậm chí nếu chúng muốn thì có thể leo vào từ cửa sổ tầng hai nữa. Nhưng nếu không đóng thì chẳng nhẽ chúng ta mở cửa đón chúng vào hay sao?“
Cô bé nói tiếp:
-“Kế hoạch của con đúng là vậy đấy ạ. Chúng ta sẽ chất đầy hai hốc cửa bằng các vật nặng và chắn ngang cửa bằng các vật kiên cố, sao cho tạo thành một lối đi chỉ vừa đủ cho một đến hai con Goblin có thể leo vào cùng một lúc. Như vậy sẽ giới hạn được số lượng mà chúng ta phải đối mặt, với ưu thế về số đông thì chúng ta có thể giết bọn chúng một cách rất dễ dàng.”
Mọi người đều bất ngờ, trong họ lúc này đã bắt đầu nhen nhóm một chút hi vọng bởi vì kế hoạch của Emi nghe có vẻ khá là khả thi.
-“Nhưng nếu bọn chúng không vào thì sao? Chúng trông cũng không ngu tới mức mà lần lượt chui vào để bị giết.“ một người trong đoàn chất vấn.
-“Cháu đã nghĩ tới điểm này rồi, sau khi quan sát chúng cháu thấy rằng chúng hành động hoàn toàn dựa theo bản năng, nếu có người khiêu khích thì chúng sẽ không do dự mà xông tới tấn công và khi chúng chết sẽ tan thành bụi ngay lập tức nên chỉ cần không có con nào thoát được thì bọn bên ngoài sẽ không phát hiện ra bẫy của chúng ta.“
Mircea lên tiếng:
-“Kế hoạch không tồi tí nào, nhưng con nói là bẫy sao? Chúng ta sẽ đặt bẫy như thế nào?“
Emi hào hứng tiếp tục, vừa nói cô bé vừa xếp những mảnh gỗ nhỏ trên sàn, tạo thành một lược đồ:
-“Đầu tiên chúng ta sẽ cần một người làm mồi nhử, người đó sẽ đứng ở giữa để khiêu khích bọn chúng, theo bản năng chúng sẽ lao tới con mồi ngay khi bước qua cánh cửa. Tiếp theo chúng ta sẽ xếp đống bàn ghế thành “hình chữ U“ với mồi nhử là trung tâm, hãy xếp giống như tường thành vậy, như thế bọn chúng sẽ không nhìn thấy chúng ta từ bên dưới, cũng sẽ an toàn hơn khi giao chiến với chúng. Khi bọn Goblin xông vào mồi nhử thì những người khác sẽ đứng trên hai dãy tường thành và dùng giáo tấn công bọn chúng từ phía trên cao.“
Im lặng trong giây lát, mọi người đều đang suy nghĩ về kế hoạch này, sau cùng cha Lucia lên tiếng:
-“Kế hoạch này có vẻ thực sự khả thi với điều kiện là bọn chúng đủ ngu và thật may là kẻ địch của chúng ta chỉ là một lũ đần độn. Nhưng ta cần phải bổ sung thêm vài điều. Đầu tiên chúng ta chỉ có 28 người, 20 nam, 7 nữ cùng một trẻ nhỏ và chỉ có Chúa mới biết chúng ta sẽ phải chiến đấu trong bao lâu, việc phân chia người sẽ phải hết sức hợp lý để đảm bảo không ai bị đuối sức.“
Mirea chen ngang:
-“Tôi sẽ đảm nhận nhiệm vụ làm mồi nhử, có vẻ đó sẽ là vị trí khó nhằn nhất và tôi cũng không nghĩ mình cần phải thay ra nghỉ đâu.“
-“Cháu cũng vậy, việc này chắc không tốn sức bằng làm việc ở lò rèn đâu nên cháu có thể trụ được." Thẩm Lang hùa theo.
Cha Lucia tiếp tục:
-“Nhờ có hai thợ rèn ở đây nên chúng ta đỡ được khá là nhiều việc, với những người hiếm khi lao động nặng nhọc như ta thì việc chiến đấu như thời trung cổ thế này thật đúng là quá sức. Vậy 18 người còn lại sẽ chia làm ba nhóm, mỗi nhóm phụ trách hai tiếng thay phiên nhau. Hãy chắc chắn rằng những người đang chiến đấu sẽ có vũ khí và trang bị tốt nhất, như vậy sẽ tăng thêm khả năng sống sót cho họ, những người tạm thời không tham gia chiến đấu sẽ phụ trách cảnh giới đề phòng tình huống xấu xảy ra. Phụ nữ và các sơ hãy tập trung chăm sóc những người bị thương và phụ giúp các việc vặt khác nhưng xin đừng đi quá xa vì không biết chúng có luồn vào từ hướng khác hay không, hãy ở gần chúng tôi để có thể bảo vệ kịp thời.
“
Cha Lucia vừa dứt lời, mọi người liền bắt đầu quay sang bàn tán, có vẻ họ đã bắt đầu cảm thấy một tia hi vọng nhen nhóm, một cơ hội tưởng chừng như vô lý nhưng đang xuất hiện ngay trước mắt. Người hào hứng nhất lúc này chắc hẳn là Mircea, có lẽ sự hiếu chiến từ thời trai trẻ đã thức dậy cùng với đó là niềm khao khát gặp lại người nhà đã thúc dục ông không ngừng, ông nói:
-“Nếu đã quyết định xong thì chúng ta nên chia nhóm và chuẩn bị ngay từ bây giờ, càng sớm càng tốt vì ta không nghĩ bọn chúng sẽ đợi chúng ta sắp xếp xong rồi mới vào đâu. Với lại hầu hết chúng ta cũng chưa làm quen nữa nhỉ? Dù sao cũng phải chiến đấu cùng nhau nên mọi người hãy tự giới thiệu nhé, ít ra khi chúng ta ngã xuống thì vẫn sẽ có ai đó nhớ tới tên của mình.“
Cha Lucia tiếp lời:
-“Như mọi người đều đã biết, ta là Lucia Popescu và là tu sĩ trưởng của tu viện này, hai người này là thợ rèn trong trấn: Mircea Ikarus và học việc của ông ấy: Thẩm Lang.“
-“Tôi là Florin, tôi thường hay giúp việc vặt ở tu viện.“
-“Còn tôi là Mihai, đột nhiên sáng nay tôi muốn được cậu nguyện nên đã tới đây từ sớm, thường thì tôi không làm vậy đâu. Chắc hẳn Chúa đã dẫn lối cho tôi. Amen.“
Tiếp theo là người mặc cảnh phục lên tiếng:
-“Tôi là cảnh sát tuần tra, xin lỗi vì không giúp được gì nhiều nhưng chúng tôi thực sự không được huấn luyện để đối phó với tình huống như thế này bao giờ, à tên tôi là Andrei.“
-“Tên tôi là Moldovan Ana và cô bé này là Sato Emi, con gái tôi. Con bé có một nửa dòng máu Nhật Bản và được đặt theo họ của bố.“ cô Ana đứng lên giới thiệu.
-“Hai người họ là Bob và George, họ là…. bạn đời. Cả 2 đều là người Mỹ, tới đây du lịch để hưởng tuần trăng mật và bị kéo vào chuyện này.“ – Thẩm Lang đứng ra phiên dịch sau khi hai người ngoại quốc đứng lên giới thiệu.
Những người còn lại cũng dần dần tự giới thiệu, hầu hết đều là cư dân trong thị trấn. Sau khi đã biết tên tất cả mọi người, cha Lucia lại đứng lên một lần nữa.
-“Ta nghĩ mọi người nên bắt tay vào việc ngay thôi, hãy hoàn thành xong sớm vì chúng ta còn cần nghỉ ngơi nữa, sắp xếp trận địa như bé Emi đã nói và sớm mai chúng ta sẽ mở cửa.”
Quay sang Emi, cha nói tiếp:
-“Sau khi mọi người sắp xếp xong theo kế hoạch, con hãy kiểm tra lại xem còn vấn đề gì nữa không nhé, bọn ta trông cả vào bộ óc thiên tài của con đó.“
Cô bé tự tin lên tiếng, khi có được sự tin tưởng của mọi người khiến cô bé niềm nở và đỡ ngại ngùng hơn hẳn:
-“Dạ vâng, và con nghĩ chúng ta cần một vài kế hoạch dự phòng nữa ạ. Đề phòng trường hợp cửa chính bị phá thì chúng ta nên lập một vài hàng rào tuyến hai để tiện việc rút lui và phòng thủ. Bên hông thánh đường là cầu thang lên lầu hai, nơi đó sẽ cho chúng ta rất nhiều lợi thế và phía sau nữa là đường lên sân thượng, nơi đó cũng có thể làm phòng tuyến nữa.“
Suy nghĩ trong giây lát, cha Lucia đáp lời:
-“ Ta nghĩ điều đó rất hợp lý, chuẩn bị không bao giờ là thừa cả và chúng ta cũng không hoàn toàn rõ là đang đối đầu với cái gì nữa, có thể sẽ càng ngày càng tệ hơn không chừng. Hãy mong rằng chúng ta không phải bỏ phòng tuyến này để rút về sâu hơn, những cái rào chắn làm từ bàn ghế như thế này sợ là chẳng trụ được bao lâu đâu.“
Mọi người đều bắt tay vào làm việc được giao, chỉ còn Thẩm Lang và Mircea ngồi trước đống lửa, hai người họ được phân công nghỉ ngơi nhiều nhất có thể để mai còn có sức mà chiến đấu. Mircea quay sang Thẩm Lang hỏi nhỏ:
-“Này nhóc con, theo cháu thì tất cả những chuyện này là như thế nào? Ý ta là tất cả mọi thứ, từ gương mặt trên trời đó rồi tới lũ quái vật này rồi cả đống đồ điện với súng ống và xe cộ tự dưng bốc hơi nữa.“
Thẩm Lang đáp:
-“Cháu cũng không chắc nữa, nhưng nhớ lại những gì mà tên đó nói thì đây có vẻ là một cuộc thử thách hay thứ gì đó tương tự. Cháu đoán 48 giờ là thời gian kết thúc của tất cả mớ hỗn độn này và thử thách là chúng ta phải sống sót tới trưa ngày thứ 3 chăng? Thậm chí chúng ta còn đang có khoảng thời gian nghỉ giữa hiệp nữa này.“
-“Một thử thách sao? Chẳng lẽ giống như mấy thứ nhảm nhí trong kinh thánh, kiểu Chúa phán xét loài người rồi thiên đàng và địa ngục?“ Mircea mơ hồ đáp lại.
-“Cháu nhớ là hắn đã nói gì đó như là “Kỳ hạn 10000 năm đã hết” và “người sống sót sẽ được chạm tay tới sự thật của thế giới”, hay đại loại vậy. Dù chuyện gì xảy ra thì chúng ta cũng phải sống tới ngày thứ 3 mới biết được.“
Cả hai nhìn nhau im lặng trong khi mọi thứ đã dần được chuẩn bị đã xong xuôi, mọi người chia nhau ra canh gác rồi tìm một chỗ ngả lưng. Màn đêm cứ thế dần trôi qua với những con người nhỏ bé, chẳng ai trong số họ mong chờ ánh bình minh cả, chỉ ước sao màn đêm kéo dài vĩnh viễn vì sáng mai họ sẽ phải đối mặt với những thứ còn đáng sợ hơn màn đêm rất nhiều.