Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 12: Chapter 12: (1) Tử thủ

4 giờ 30 phút sáng ngày 13 tháng 12 năm 2012, tất cả mọi người đều đã tỉnh giấc, hoặc cũng có thể họ chẳng hề chợp mắt được chút nào. Giấc ngủ sao mà trọn vẹn nổi khi nỗi sợ cứ vờn quanh như một bóng ma bên cạnh cơ chứ? Họ sợ những ánh sáng đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ của nhà nguyện bởi vì đó sẽ là dấu hiệu cho một cuộc chiến mới chuẩn bị bắt đầu.

Tất cả đã sẵn sàng vào vị trí, Thẩm Lang cùng nhóm đầu tiên đã leo lên hai bên tường thành. Nơi họ đứng chỉ cao hơn mặt đất khoảng hơn một mét, trước mặt họ là một lớp tường chắn được nối cao thêm, chất liệu của cả phòng tuyến đều làm từ bàn và ghế dài được cố định lại với nhau. Nấp sau lớp chắn đó sẽ thoát khỏi tầm nhìn của mấy con Goblin lùn tịt cũng như che chắn phần thân dưới khi họ đứng lên chiến đấu. Đứng ở chính giữa là Mircea, thân hình khổng lồ của ông che lấp lối đi duy nhất, chỉ riêng cái chiều cao gần hai mét của ông thôi đã ngang bằng 2 dãy tường rồi. Ông dựng tấm khiên lên ngang vai hướng về phía cổng, tay còn lại cầm thanh kiếm Xiphos – loại kiếm mà người Spartan vẫn thường hay sử dụng. Trông ông thực sự ra dáng một chiến binh Spartan đúng nghĩa.

Nhưng tia sáng đầu tiên bắt đầu ló qua khung cửa sổ nhà nguyện, rất nhanh chiếu sáng toàn bộ mọi vật bên trong, và cũng đúng lúc đó những tiếng gào rú gầm gừ cũng bắt đầu lớn dần lên, bọn chúng cũng đã sẵn sàng. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào cổng chính, nơi đã được gia cố cẩn thận và hé mở một lối đi hẹp tầm một mét cùng với bàn ghế chắn ngang đường.

-“Tất cả hãy sẵn sàng“ Mircea cảnh báo.

Chẳng để mọi người đợi lâu, những con Goblin đầu tiên đã leo qua đống chướng ngại vật để xông vào nhà nguyện. Chúng chen lấn, xô đẩy, tranh giành nhau để có được một cơ hội thỏa mãn cơn khát máu đang dâng trào. Ngay khi đặt chân xuống phía bên trong nhà nguyện là chúng ngay lập tức lao về phía Mircea mà chẳng hề có lấy một chút do dự, có lẽ việc đợi chờ cả đêm đã khiến sự nhẫn nại (nếu có, dù chỉ là một chút xíu) hoàn toàn tan biến.

Bước chân của những con đi đầu tiên dần chậm lại và dừng hẳn trước tấm khiên của Mircea, khi đến gần bọn chúng mới bắt đầu phát hoảng với vóc dáng của ông ấy. Những con đầu tiên thì cố gắng lùi xa Mircea nhất có thể nhưng những con phía sau thì vẫn đang cố gắng tiến tới, cả đám bắt đầu bị dồn ứ lại. Hơn chục con Goblin nháo nhác xô đẩy nhau trong khi bọn phía sau vẫn liên tục trèo vào trong, dồn ép những con đi trước. Ngay lúc hàng ngũ của chúng đang hỗn loạn nhất, Thẩm Lang cùng sáu người còn lại đứng phắt dậy khỏi nơi ẩn nấp, hai tay cầm chắc ngọn giáo và nhắm vào đầu bọn chúng mà đâm tới. Quá bất ngờ vì bị phục kích, đám Goblin chẳng kịp làm gì ngoài việc giơ mặt ra chịu những ngọn giáo chí mạng và tan biến. Những con còn sống sau đợt tấn công đầu tiên tuy đã phát hiện ra vấn đề nhưng bọn chúng cũng có thể làm được gì hơn đây? Chúng cũng cố loay hoay chống đỡ những ngọn giáo đang liên tục bổ xuống từ trên cao nhưng cũng không thể nào kháng cự lại được những đòn tấn công tới từ hai hướng đối lập. Chiều cao quá khiêm tốn cũng khiến lũ Goblin chẳng thể nào với được tới nhóm người Thẩm Lang, một số con liều mạng xông về phía trước mở đường nhưng đứng chắn chúng là Mircea, chẳng chút khó khăn ông đã chặn được chúng lại, còn tiện tay chém gục được vài đứa. Một nhóm hơn hai mươi con Goblin mà chẳng trụ nổi đến một phút đã tan tành, thứ còn lại chỉ là đống vũ khí của chúng rơi vãi trên sàn. Có một vài con vừa nhảy vào đã thấy tình hình không ổn nên quay đầu leo ra ngoài ngay nhưng đâu có dễ dàng đến như thế. Những con ở ngoài cửa vẫn đang chen chúc nhau để vào thì lấy đường đâu mà đi ra, và đường leo ra cũng đã được bố trí rất nhiều chông nhọn, chưa leo ra được thì chúng đã bị đồng bọn dẫm đạp lên mà chết ngắc rồi.

Cứ như vậy từng đợt liên tục ập tới, những con tới sau chẳng hề phát hiện ra kế hoạch của nhóm người trong nhà nguyện, khi chúng nhận ra điều gì đó thì cũng đã là quá trễ rồi. Trong mắt chúng chỉ có một mục tiêu đang đứng ở phía trước và sự hiếu chiến đã che lấp tất cả những thứ khác. Thẩm Lang vừa đâm vừa cảm thán:

-“Bọn này đúng là ngu thật sự, chúng chẳng khá hơn những con thú hoang là bao, chỉ biết chăm chăm xông tới con mồi.“

Mircea đáp:

-“Đúng như Emi nói, kế hoạch này thực sự có tác dụng.

Chúng ta đã hạ không biết bao nhiêu đứa rồi mà chẳng đứa nào trong bọn chúng dừng lại để suy nghĩ cả, cứ đà này sớm muộn chúng ta cũng giết sạch bọn chúng thôi.“

-“Cô bé đúng là thiên tài, không có kế hoạch này thì chúng ta chết chắc rồi.“ Một người trong đoàn hưởng ứng.

Sự phấn khích cứ thế lan tỏa cho cả nhóm, mọi chuyện thuận lợi hơn họ đã nghĩ rất nhiều. Lũ Goblin tuy chẳng phản kháng được là bao nhưng số lượng của bọn chúng lại là một vấn đề khác, đã qua mấy tiếng mà bọn chúng vẫn chẳng có dấu hiệu gì là ít đi cả. Lúc này đội thứ 2 đã vào thay để đội 1 nghỉ ngơi, hau người ngoại quốc là George và Bob cũng trong đội này, họ cứ dính lấy nhau như sam vậy.

-“Anh đợi lâu lắm rồi đấy! Để anh cho lũ lợn này biết thế nào là không nên gây sự với người Mỹ!” George vừa nói vừa găm giáo một cách đầy hung hãn, phát nào cũng trúng chỗ yếu hại khiến lũ Goblin chết ngay lập tức.

- Anh bình tĩnh đi, cẩn thận một chút không thì nguy hiểm lắm.” Bob đứng bên cạnh can ngăn.

-“Có gì mà nguy hiểm chứ? Bọn chúng giống như lũ lợn trong chuồng vậy, thậm chí còn chả với được tới đây thì có thể làm gì được anh cơ chứ.”

Hai người họ cự cãi một lúc rồi Bob cũng đành chịu, để mặc George làm theo ý thích. Lại một vài tiếng nữa trôi qua, giờ đã gần trưa và sắp tới lúc nhóm thứ 2 chuẩn bị nghỉ ngơi. George giờ đây trông như sắp ngất tới nơi vì cậu ta quá hăng máu nên mất sức cũng nhiều hơn những người khác, cũng may là sắp tới lúc nhóm cậu được thay ra. Vừa nấp đợi đợt quái vật tiếp theo cậu vừa nói:

-“Mệt chết mất nhưng đã thật đấy, chưa bao giờ anh thấy sảng khoái như vậy Bob à, chuyện này thú vị hơn mấy trò leo núi mạo hiểm nhiều.”

-“Anh còn chẳng cầm vững cây giáo nữa rồi kìa, nốt đợt này là chúng ta được thay ra rồi, anh cứ ngồi nghỉ tiếp đi không cần phải lên nữa đâu, để em lo.“

-“Đừng tranh với anh chứ, anh vẫn còn cố được.“ George gạt đi ý tốt của người bạn đồng hành.

Lúc George nói xong cũng là lúc đợt tiếp theo ùa tới, nhưng tin xấu là lần này không giống như các lần trước. Đi cuối cùng của nhóm Goblin là một tên cao to hơn hẳn, hắn cao ngang với một người bình thường nhưng to con hơn nhiều, cơ thể hắn được bao phủ bởi cơ bắp và giáp trụ chắc chắn. Tuy tên này nhìn cũng bẩn thỉu như đám Goblin nhưng chắng chắn không phải chung một giống loài, hắn có một khuôn mặt vừa gai góc vừa dị hợm với điểm nhấn là hai chiếc răng nanh quá khổ mọc ngược từ hàm dưới lên, trông giống như nanh của lũ lợn rừng.

Người đầu tiên nhìn thấy hắn là Mircea, ông hét lớn:

-“Mọi người cẩn thận! Có một tên trông rất mạnh vừa mới bước vào.“

Nhưng mọi thứ đã quá trễ, trước khi kịp hiểu lời của Mircea thì tất cả đã đứng hết dậy rồi.

Tên to con đó đứng ngay chỗ George đang phục kích, quá bất ngờ vì phải đối diện với một đối thủ khác xa so với bình thường, George đâm giáo tới theo phản xạ. Đường giáo đi trúng ngay phần cổ của tên đó nhưng vết thương lại quá nông, hắn gầm lên một tiếng đầy tức giận rồi chụp lấy đầu mũi giáo, giật phắt khỏi tay George. Đôi tay vô lực của cậu ta chẳng thể giữ nổi thanh giáo nữa. Nhân lúc con mồi đang mất đà và chẳng có gì để tự vệ, tên quái vật quăng cây rìu đang cầm trên tay thẳng vào cậu một cách đầy tức giận. Hắn ném nhanh tới nỗi George chẳng kịp phản ứng và ăn trọn một đòn giữa ngực, lực ném quá mạnh khiến cả người cậu ta bay ngược ra đằng sau, rớt xuống dưới tường thành. Chết ngay lập tức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free