Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 13: Chapter 13: (2) Tử thủ
Choáng ngợp và sợ hãi bởi cảnh tượng đó, Bob vừa la hét thất thanh vừa lao xuống chỗ George đang nằm, mọi người đều khựng lại và hướng sự chú ý vào việc mới xảy ra mà quên bẵng đi mối nguy hiểm vẫn con đang hiện hữu ngay đó. Ngay lúc này một bóng người lướt nhanh dọc tường thành phía đối diện, Thẩm Lang đã bỏ vị trí của cậu, trên tay cầm vũ khí và nhắm ngay vào gáy của tên quái vật mà nhảy xuống. Mũi giáo lần này đủ mạnh để đâm xuyên qua phần xương sống khiến hắn ngã khụy và biến mất. Cùng lúc, nhóm thứ ba do cha Lucia chỉ huy đã ở trên tường thành, ông chỉ đạo mọi người hỗ trợ Thẩm Lang giết nốt những con còn lại để cậu có thể an toàn quay về. Cha Lucia thốt lên:
-“Lạy Chúa, cái thứ vừa rồi là gì vậy? Ai đó từ đội một làm ơn lên sân thượng kiểm tra giúp bọn tôi, hãy xem xem còn bao nhiêu con như thế nữa ở ngoài kia.“ Cha Lucia dứt lời là liền có hai người chạy đi ngay.
-“Emi, cháu có biết cái thứ này là gì không? Trong mấy cuốn truyện cổ tích của cháu có nhắc đến chúng không?“ vừa nói cha Lucia vừa tả lại hình dáng của con quái vật khi nãy.
-“Theo như mô tả thì cháu nghĩ chúng là loài Orc, một loài rất hiếu chiến và có sức mạnh phi thường. Trí tuệ của chúng cao hơn Goblin một chút và chúng có bản năng chiến đấu rất đáng sợ đấy ạ.“
-“Vậy còn điểm yếu, chúng có sợ cái gì không? Tỏi hay thánh giá thì sao? Chúng ta cần lên kế hoạch để đối phó với chúng ngay!“ Cha Lucia vừa chiến đấu vừa nói vọng lại phía sau.
-“Bọn chúng không có điểm yếu nào cụ thể đâu ạ, chỉ là trí tuệ của bọn chúng cũng không quá cao và chúng cũng bị chi phối nhiều bởi bản năng và sự khát máu giống với lũ Goblin. Con nghĩ chúng ta vẫn có thể sử dụng kế hoạch cũ để tiêu diệt chúng, số lượng của bọn chúng chắc hẳn không quá nhiều đâu.“
Cha Lucia ngồi xụp xuống, vừa thở vừa suy nghĩ, giây lát sau Cha cất tiếng:
-“Xem ra chúng ta cũng không còn cách nào khác. Mircea, nếu thấy con Orc nào thì ông hãy báo cho chúng tôi biết, ông là người duy nhất nhìn thấy được bọn chúng đấy. Những người khác hãy nghe thông báo của Mircea và chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, sẽ cần hai người phối hợp từ hai hướng khác nhau để đối phó với chúng, như vậy chúng ta có thể hạ chúng một cách dễ dàng hơn.“
Quay sang Thẩm Lang, Cha Lucia tiếp tục:
-“Còn con nữa sói con, đừng có hành động liều lĩnh như lúc nãy nữa. Ta cần con linh hoạt di chuyển, hỗ trợ các vị trí khác tiêu diệt đám Orc đó nhanh nhất có thể.“
-“Dạ được ạ, con sẽ cố gắng. Còn Cha xin hãy tới vị trí xa nhất, chỗ gần bác Mircea ấy ạ, nơi đấy sẽ không có quá nhiều áp lực, phù hợp hơn với thể lực của Cha.“
Vừa dứt lời thì đợt tiếp theo đã đứng đầy trong bẫy, lần này không có con Orc nào nên mọi việc khá gọn gàng. Vừa xong thì hai người lên sân thượng do thám đã quay lại, họ nói trong hớt hải:
-“Chết tiệt, bọn chúng còn đông lắm! Không thể đếm hết được bao nhiêu con Goblin, chúng cứ ùn ùn kéo từ khắp nơi trong thị trấn tới đây. Còn cả mấy đứa to con như lúc nãy nữa, chúng tôi đếm sơ sơ được khoảng hơn 50 con, hầu hết chúng đều đang đứng ở vòng ngoài.“
-“Hơn 50 con sao, lại còn đám Goblin vô tận này nữa? Chúng ta đã giết gần ngàn con từ sáng tới giờ rồi mà chúng vẫn không hết sao, lạy chúa tôi.“ Cha Lucia than thở, ông không dám lộ ra vẻ tuyệt vọng vì sợ ảnh hưởng tới tinh thần người khác nhưng cũng không giấu nổi sự hãi hùng.
Một trong hai người đó nói tiếp:
-“Và…., đấy vẫn chưa phải là tin xấu nhất đâu. Ở khu trung tâm của đám Orc có một con gì nữa ấy, nó to bự và chỉ ngồi thôi cũng đã cao ngang đám đứng xung quanh rồi, có vẻ như nó là chỉ huy hay gì đó.“
Mọi người đều lặng đi, chỉ riêng thông tin đó thôi cũng đủ để đánh sập tinh thần của mọi người. Ai cũng hiểu rằng sớm hay muộn thì họ cũng sẽ phải đối mặt với thứ mà hai người họ vừa mô tả, chẳng còn nơi nào để mà chạy cả.
-“Hãy cầu Chúa rằng chúng ta sẽ không phải đối mặt với cái thứ đó, có thể nó sẽ không hứng thú với việc tấn công chúng ta và sẽ sớm bỏ đi thôi.“ Cha Lucia trấn an mọi người.
Một người đứng phía sau hục hặc ngắt lời:
-“Ngừng cầu Chúa đi! Không phải chính ông ta là người đẩy chúng ta vào tình cảnh như bây giờ sao?“
-“Niềm tin của ta vào Đức Ngài sẽ không bao giờ thay đổi, có thể Ngài đã có kế hoạch riêng cho chúng ta hoặc chúng ta là một phần của điều gì đó cao cả hơn. Nếu ý muốn của Người là ta phải chết ở đây thì ta chắc chắn rằng cái chết của ta sẽ mang lại một điều gì đó tốt đẹp cho thế giới này.“ Cha Lucia đáp lời, lúc này đây giọng của ngài đã không còn giữ được sự quyết đoán như trước, có lẽ đức tin của Cha cũng đã có chút lay động.
-“Kong…kong.”
Cuộc tranh cãi chưa kịp đi quá xa thì hai tiếng đập đã vang lên từ cái khiên của Mircea, báo hiệu một điều chẳng lành. Hai tiếng nghĩa là có hai con Orc đã vào trong bẫy, mọi người đêu nín thở chờ đợi. Phía sau có một vài người của đội một đang âm thầm leo lên để giúp đỡ, lúc này đây số lượng áp đảo sẽ là thứ cần thiết để chiến thắng.
Hai con Orc chống trả rất quyết liệt, chúng không hề dễ bị hạ chút nào cho dù đã ăn liên tục ba tới bốn nhát giáo, hầu hết trong số đó đều không phải vết thương chí mạng vì bộ giáp của chúng đã che gần hết cơ thể rồi. Vũ khí trong tay chúng rất sắc bén và sở hữu sức sát thương lớn, chúng chỉ chém vào mấy ngọn giáo thôi mà tay mọi người đã tê rần. Hai tên Orc cũng không quá ngu ngốc, khi nhận thấy đang bị bao vây là chúng ngay lập tức úp lưng vào nhau để tránh bị thương từ phía đằng sau, mọi người chỉ có thể cố gắng tấn công phía trước mặt. Trong lúc hai bên còn đang giằng có qua lại thì Mircea và Thẩm Lang bất ngờ lao ra từ chính giữa, hai người họ đã dọn dẹp hết đám Goblin cản đường và xông thẳng tới hai con Orc. Bị vây công từ ba phía cùng một lúc, chúng cuối cùng cũng phải chấp nhận thất bại. Xong xuôi thì mọi người rút về vị trí, ai nấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cứ như vậy nhóm người trong nhà nguyện trụ được thêm được vài tiếng nữa, giờ đã chẳng còn chia ra công việc của đội này hay đội kia làm gì, ai còn sức đều cố gắng leo lên tường thành để chiến đấu. May cho họ là lũ Orc không bao giờ vào quá 3 con một lần, họ vẫn có thể đối phó được cho dù sức lực của mọi người đã bị vắt kiệt, đấy là cho tới lúc này.