Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 2: Chapter 2: Khởi nguyên của Nhân loại
Bước ra từ cổng dịch chuyển, [Thần Tri Thức- Menorah] nhìn về phía Trái Đất, trong mắt hắn giờ đây không chỉ có sự tò mò và thích thú nữa mà ánh lên trong đó là một tham vọng cháy bỏng. Phải, hắn là kẻ thèm muốn Đế Vị hơn bất kì ai, với tri thức được tích lũy qua hàng chục tỷ năm mà hắn vẫn không thể nào thắng được tên “nghiện game” đó, dù chỉ một lần. Sự khát khao chiến thắng cứ như là một tâm ma* luôn chực chờ để dày vò tâm trí của hắn vậy, nếu lần này mà còn thất bại nữa thì sợ rằng sẽ không còn lần tiếp theo đâu, đây đã là cơ hội cuối cùng rồi.
*: Ám ảnh tâm lý
Ngay khi luật lệ của trò chơi được tuyên bố thì trong đầu hắn đã nảy ra một kế hoạch, một kế hoạch điên rồ nhưng hoàn hảo và khác xa những gì mà các vị thần khác có thể nghĩ tới, một kế hoạch xứng tầm với cái tên Thần Tri Thức mà hắn đang mang. Và trên hết, hắn có một lợi thế mà không có một vị thần nào có: Hắn đã từng có dịp được nhìn thấy [Đại Thế Giới] từ rất lâu về trước rồi.
Một trong những lần thách thức Đế Vị trước đây, hắn đã phát hiện ra sự tồn tại của Đại Thế Giới, một thế giới có ngày và đêm, có môi trường thích hợp để tất cả các loại sinh vật tự do phát triển, một thế giới hoàn hảo. Cũng vì quá ám ảnh với sự hoàn hảo của tinh cầu ấy nên hắn đã lang thang khắp vũ trụ để tìm cho bằng được một hành tinh khác có nhiều nét tương đồng với Đại Thế Giới, hắn đã tìm được và gọi hành tinh này là Trái Đất. Với một lợi thế lớn như vậy, Menorah bắt tay ngay vào thực hiện kế hoạch điên rồ của mình. Ngay bước đầu tiên hắn làm đã vượt quá sức tưởng tượng của tất cả các vị thần khác, một việc hoàn toàn đi ngược lại với luân thường của tất cả các sinh linh trong toàn cõi vũ trụ. Hắn đã phong bế [Linh khí] của Trái Đất.
Linh khí vốn là một loại năng lượng vô hình phủ khắp toàn bộ vũ trụ, cung cấp cho tất cả sinh linh trong vũ trụ một nguồn sức mạnh vô tận, thậm chí có thể kéo dài tuổi thọ và biến những sinh vật tầm thường nhất trở thành những Bán Thần. Lợi ích của nguồn năng lượng vô tận này là không thể bàn cãi nhưng Thần Tri Thức lại có một cách nghĩ khác. Đối với hắn linh khí chính là thuốc độc với trí tuệ, hắn nghĩ rằng khi nhân loại có thể giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh thì họ sẽ chẳng cần sử dụng tới trí tuệ nữa và khi tuổi thọ đã trở nên vô hạn thì loài người sẽ dần đánh mất đi ý nghĩa của sự sống. Hắn tin rằng việc tước đi sức mạnh và thọ mệnh sẽ đẩy nhân loại vào trong hiểm cảnh nhưng cũng chính từ hiểm cảnh đấy mà họ có thể phát huy ra được những gì tinh túy nhất, từng bước tiến hóa thành một giống loài hoàn hảo.
Thần Tri Thức đã bao bọc cả thế giới trong một chiếc lồng kính vô hình, linh khí không thể xuyên qua chiếc lồng nhưng cũng không hề bị phí phạm, chúng tích tụ lại từng chút từng chút một, đợi tới một ngày trong tương lai sẽ được dùng đến. Ngoài ra cái lồng kính này cũng ngăn chặn các tác động xấu từ vũ trụ tới nhân loại, đồng thời làm mờ đi sự hiện diện của Trái Đất trong mắt những kẻ khác, và cũng che đi những thứ bên ngoài vũ trụ mà Thần Tri Thức không muốn nhân loại nhìn thấy. Ngay cả với một vũ trụ rộng lớn vô tận như thế này thì cũng không có ai biết đến sự tồn tại của một giống loại mang tên Nhân Loại, chỉ ngoại trừ hắn – kẻ đứng sau tất cả mọi việc.
Trái Đất giờ đây đã cạn kiệt linh khí, tất cả các sinh vật đang tồn tại bỗng nhiên mất đi nguồn năng lượng tưởng chừng như là vô tận. Sau khi mất đi sức mạnh vốn có, loài người đã không còn có thể thoải mái săn bắt như trước, các loài động vật khác cũng bắt đầu thu nhỏ kích cỡ của mình để thích nghi với môi trường mới.
Thực vật hoang dã cũng không còn cho quá nhiều thực phẩm, càng không thể sản sinh ra các thiên tài địa bảo* trân quý.
*: Các tài nguyên quý giá, có thể hấp thụ và lưu trữ bên trong một số lượng lớn linh khí.
Hệ quả của tất cả các việc đó là sự thiếu lương thực tới mức trầm trọng. Đứng trước nguy cơ diệt vong, loài người đã tiến hóa và thích nghi với thế giới mới, thay vì sử dụng thứ sức mạnh bản nguyên của vũ trụ để chinh phục thế giới thì họ tập trung vào việc sinh tồn, bắt đầu trồng trọt và chăn nuôi, dần dần tập trung lại để tạo thành các làng mạc; thành trì; quốc gia. Những nền văn mình đầu tiên đã xuất hiện ở khắp nơi trên trái đất, đánh dấu một cuộc cách mạng tiến hóa của Nhân Loại.
Ngắm nhìn thành quả của mình từ trên cao, hắn thấy tự hào vì thí nghiệm của mình đã đi đúng hướng. Không giống như những vị Thần khác chỉ đang cố gắng tạo ra một đội quân chinh phạt, hắn muốn một thứ tuyệt vời hơn nhiều: Một giống loài vừa có thể chiến đấu, vừa có thể thích nghi và phát triển ngay cả khi bị ném vào một thế giới xa lạ. Vui thú với thành quả bước đầu, hắn bắt đầu dùng nhiều thí nghiệm hơn với Nhân Loại, niềm say mê của hắn rất đáng sợ, giống như một nhà bác học điên đang say mê với những con chuột bạch vậy.
Trong suốt gần 10000 năm, hắn đã chia sẻ tri thức của mình cho nhân loại, thúc đẩy họ khai mở khả năng tư duy, sáng tạo và tưởng tượng, những khả năng mà hiếm có sinh vật nào trong Vũ Trụ có được. Cùng lúc đó hắn cũng không ngừng thử thách loài người bằng cách tạo ra rất nhiều cuộc chiến; dịch bệnh; thiên tai; đại hồng thủy …., nhiều lần trong số đó đã gần như quét sạch cả nhân loại. Rất nhiều nền văn minh đã biến mất trong suốt chiều dài lịch sử của trái đất, thứ duy nhất còn lại chỉ là các tàn tích và những câu truyện thần thoại mà đôi khi chúng ta có thể thấy bóng dáng của hắn trong đó.
Để nhân loại trở nên ưu việt hơn, hắn cũng tạo ra vô số những thí nghiệm khác như kết hợp gen của người và sói; biến con người thành quái vật có sức mạnh siêu nhiên; trao tặng cho một số người tài năng thiên bẩm ở một vài lĩnh vực nhất định …. cùng hàng ngàn thí nghiệm khác nữa, hầu hết những người này đều trở thành các nhân vật lịch sử hoặc truyền thuyết rải rác khắp nơi trên Trái Đất. Kết quả của những thí nghiệm này dù có thành công hay không, chúng vẫn chìm vào trong GEN của một vài nhân loại, ẩn mình ở đó và di truyền qua nhiều thế hệ, chỉ đợi một ngày được thức tỉnh lại lần nữa. Từng chút từng chút một, nhân loại đã từng bước tiến hóa thành một giống loài ưu việt như ngày nay.
Những thí nghiệm của hắn có phải là quá độc ác? Hay đó là những thứ cần thiết để nhân loại chiến thắng Trò chơi của các Vị Thần? Hay đơn giản là hắn chỉ muốn thỏa mãn sự thèm khát tri thức tới điên loạn của bản thân? Với mỗi người sẽ có cách nghĩ riêng nhưng chẳng ai biết hắn đã nghĩ gì, chỉ có một sự thật vẫn luôn tồn tại: Nhân loại đã có thể thống trị được Trái Đất mà hoàn toàn không cần dùng tới Linh Khí.
Giờ đây, khi [Trò chơi của các vị Thần] sắp tới thời điểm bắt đầu, hắn đã hoàn toàn ưng ý với những gì mình đang có trong tay. Chỉ còn một bước cuối cùng nữa thôi là kế hoạch hoàn mỹ của hắn sẽ kết thúc trọn vẹn và đó cũng sẽ là lúc thảm kịch bắt đầu giáng xuống toàn nhân loại.