Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 3: Chapter 3: Sói cô độc
Sáng sớm ngày 30 tháng 11 năm 1994, trước cửa tòa tu viện Sinaia Monastery thuộc thị trấn Sinaia nằm ở phía đông-nam Romania, có một chiếc nôi được đặt ngay ngắn trên bậc thềm tu viện, bên trong có một sinh linh nhỏ bé đang khẽ run rẩy dưới cái tiết trời buốt giá. Trong đôi mắt nhỏ bé ấy chẳng có chút sợ hãi nào cả, không khóc cũng chẳng quậy phá, cậu ta còn đang bận chăm chú nhìn lên bức tường đá xanh tráng lệ của tu viện. Chẳng mất bao lâu để các nữ tu phát hiện ra sự hiện diện của cậu, một chút náo động bất ngờ xảy ra vào đúng ban sớm của ngày lễ Thánh Andrew quả là một điều đặc biệt. Ngay cả vị tu sĩ trưởng của tu viện – Cha Lucia Popescu cũng không thể giấu nổi sự bất ngờ, đôi mắt ông nhìn vào đứa bé kháu khỉnh đầy trìu mến nhưng ngay lập tức ông bị thu hút bởi một thứ khác, một mảnh giấy nhỏ và một tấm mề đay được giắt ở sâu phía trong nôi.
Chữ trên mảnh giấy được ghi bằng tiếng Trung với chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Đứa bé họ Thẩm“, cùng với 1 dòng ghi ngày tháng: “ngày 12 tháng 12“. Vị tu sĩ lặng đi mất vài giây sau đó vò nát tờ giấy và cầm lên tấm mề đay, phía trên đó khắc hình một con sói với đôi mắt hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả kẻ thù vậy. Thấy ông ấy đứng thất thần một lúc khiến mọi người đều tò mò không biết vị tu sĩ đang nghĩ gì, một vài vị nữ tu cũng đã bắt đầu thấy lạ, họ hỏi:
-“Thưa cha, chúng ta phải làm sao với đứa bé này ạ?”
Như bừng tỉnh khỏi các hồi ức, vị tu sĩ trưởng lấy lại nụ cười trên môi, ông cười và nói:
-“Đây chắc hẳn là ý nguyện của Đức Ngài, người đã dẫn đường cho đứa bé tới đây vậy thì chúng ta sẽ giữ lấy trách nghiệm chăm sóc đứa bé này. Theo mong muốn của cha mẹ đứa bé, ta đặt tên cho con là Thẩm Lang, bé con đã gần một tuổi rồi vậy nên ta sẽ lấy ngày 12 tháng 12 là ngày sinh của con nhé, từ giờ con sẽ là một phần ruột thịt của chúng ta.”
Các nữ tu cũng rất vui mừng, đã lâu rồi tu viện không có sinh khí như vậy nhưng cũng vài người trong số họ bắt đầu thắc mắc: “Cha Lucia biết tiếng Trung từ khi nào vậy nhỉ?“. Họ thậm chí không biết Cha Lucia đã đặt tên đứa bé là gì vì ông ấy đã nói bằng một thứ ngôn ngữ vượt ngoài tầm hiểu biết của họ, chỉ biết rằng từ đó về sau mọi người đều gọi cậu là Wolf – Sói nhỏ.
Sau khi kết thúc buổi lễ Thánh Andrew, Cha Lucia Popescu đã tuyên bố một quyết định quan trọng:
-“Bắt đầu từ bây giờ tu viện Sinaia Monastery sẽ nhận nuôi tất cả các bé cô nhi bị bỏ rơi trên khắp Romania, bất kể quốc tịch hay màu da, chúng ta sẽ đón nhận các con với tình thương và nuôi nấng các con cho tới khi các con tìm được ngôi nhà dành cho chính mình.”
Những lời này vừa dứt, đám đông tham dự đều òa lên vỗ tay chúc tụng nhưng các tu sĩ khác lại thấy hết sức bất ngờ, họ không được nói trước về bất kì điều gì tương tự giống như vậy và Cha Lucia thì không phải là người sẽ hành xử tùy tiện như thế này. Chỉ vỏn vẹn trong một buổi sáng thôi mà ông ấy dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác.
Chỉ vài tuần sau khi Cha Lucia tuyên bố, hàng trăm đứa trẻ từ khắp nơi được đưa tới Sinaia, chẳng còn ai quá để ý tới đứa bé với cái tên kì lạ được nhận nuôi đầu tiên nữa, sự kiện bất ngờ diễn ra vào buổi sáng hôm đó cũng dần phai nhạt trong kí ức của mọi người.
Thời gian cứ như vậy yên bình trôi qua, lúc này đây đứa bé nằm trong giỏ đã tròn 10 tuổi, ngoại hình và khuôn mặt pha lẫn hai nét Á-Âu cùng với màu tóc và màu mắt đen tuyền khiến cậu trở nên nổi bật hơn nhiều so với những đứa trẻ khác trong tu viện, cậu cũng tự biết rằng bản thân khác chúng và cũng biết chúng cũng chẳng ưa gì cậu. Bị cô lập trong chính khuôn viên chật hẹp của tu viện mà chẳng có lấy một người bạn nào càng khiến tính cách của Thẩm Lang trở nên ảm đạm hơn, có lẽ cậu cũng đã quen rồi, dù sao từ khi sinh ra cậu vẫn luôn cô độc như vậy. Thẩm Lang cũng như những đứa trẻ khác trong tu viện, khi chúng bắt đầu nhận biết được về thế giới xung quanh thì cũng là lúc những đứa bé này nhận ra rằng chúng là những đứa trẻ bị chính gia đình của mình vứt bỏ, hầu hết những đứa bé ấy đều có một ngọn lửa oán hận âm ỷ cháy cùng sự mặc cảm tự ti về số phận của mình nhưng đấy chưa phải là tất cả, bên trong Thẩm Lang còn có một thứ khác nữa mà không đứa trẻ nào có, một con quái vật đang dần dần tỉnh giấc.
Đã hơn 10 năm từ ngày Thẩm Lang được tu viện nhận nuôi, hôm nay lại một lần nữa đến sinh nhật cậu. Cũng như mọi năm sẽ chẳng có bữa tiệc, bánh kem hay lời chúc mừng nào cả, tu viện đã phải căng mình để nuôi dưỡng cho hàng trăm đứa trẻ và điều đó gần như làm họ khánh kiệt, chẳng còn hơi sức đâu để quan tâm tới những thú vui xa xỉ mà chỉ những đứa trẻ bình thường mới có. Nhưng hôm nay thì lại hơi khác với mọi năm, Cha Lucia đã gọi cậu tới thư viện, điều này thật lạ vì thư viện của Sinaia Monastery là khu vực nghiêm cấm với bất kì ai, kể cả các sơ cũng không dám vào đây quét dọn khi chưa được cho phép.
Khi cậu đẩy cửa vào, Cha Lucia đã đứng sẵn bên trong và đang cầm trên tay một quyển sách trông rất cũ. Thư viện của Sinaia khá là rộng rãi nhưng lượng sách lại rất ít, nhìn quanh các kệ thì chắc chỉ có khoảng gần 500 cuốn sách các loại mà thôi. Cha Lucia thì vẫn như vậy, luôn chào đón cậu bằng một nụ cười hiền dịu ấm áp, những nếp nhăn trước đây không có giờ đã hiện rõ trên khuôn mặt, đấy chắc hẳn là hệ quả của lời tuyên bố 10 năm trước.
-“Sói con, chúc mừng sinh nhật.” ông hân hoan chúc tụng cậu. “Con lại lớn thêm một chút rồi, ta nghe nói con đã học hết những thứ mà các sơ có thể dạy rồi, đúng không?” Cha Lucia gọi cậu một cách trìu mến.
Tuy rằng hiếm khi có cơ hội gặp cha nhưng lần nào Thẩm Lang cũng cảm thấy một sự thân thiết đến kì lạ, cậu lễ phép đáp:
-“Dạ thưa cha, con nghĩ mình đã có thể đọc và viết thành thạo tiếng Trung và Tiếng Anh rồi ạ.”
-“Thật vậy sao?” Cha Lucia hỏi cậu bằng tiếng Trung.
-“Con đã có thể đọc sách và ghi chép lại bằng tiếng Trung-Giản thể rồi ạ, Phồn thể thì hơi khó nhưng con nghĩ là mình vẫn đọc được ạ.” cậu đáp lời Cha Lucia bằng tiếng Trung.
-“Con quả thực là thiên tài, hầu hết các cậu bé ở tuổi của con thậm chí còn chưa thể nói rõ ngôn ngữ mẹ đẻ của chúng nữa.“ Cha Lucia chuyển qua giao tiếp bằng tiếng Anh.
-“Với tiếng Trung con cảm thấy có một sự thân thiết kì lạ, không khó để học nó một chút nào còn tiếng Anh là một ngôn ngữ thông dụng và dễ học thôi ạ.“ cậu trả lời bằng tiếng Anh.
Đặt quyển sách lên bàn, Cha Lucia thở dài một tiếng, ông ấy biết rằng ngày này rồi cũng sẽ tới nhưng không nghĩ nó sẽ tới nhanh như vậy. Ngước nhìn xa xăm về phía các chồng sách, Cha Lucia từ tốn nói, bằng ngôn ngữ Romania thông thường:
-“Con biết không, thư viện này đã tồn tại từ rất lâu rồi, ở đây có một vài quyển sách có tuổi đời gấp nhiều lần ta, cũng có những quyển mà gần đây ta mới mang tới. Nhưng điểm chung của tất cả những quyển sách này là …. không tốt cho con, hay ít nhất là ta nghĩ như vậy.”
Những lời của vị cha già khiến Thẩm Lang khó hiểu nhưng cậu biết chắc chắn một điều: người đàn ông trước mặt sẽ không làm gì hại đến cậu.
Cha Lucia tiếp tục:
-“Ta sẽ trao trả những quyển sách này cho con, nó vốn dĩ thuộc đã thuộc về con kể từ khi con xuất hiện tại Sinaia này nhưng xin con hãy ghi nhớ một lời khuyên của ta. Nếu con không muốn đọc những quyển sách này hoặc bất kì giây phút nào con cảm thấy chúng không phù hợp thì xin con hãy theo ta quay về và coi như chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra. Hãy hứa với ta điều đó.” Cha Lucia khụy gối xuống trước mặt câu, hai tay run rẩy nắm lấy bờ vai nhỏ bẻ ấy.
Thẩm Lang chưa bao giờ thấy Cha Lucia như vậy, giọng của ông ấy gần như là đang van xin cậu. Thẩm Lang gật đầu đồng ý nhưng bản năng thì lại thôi thúc cậu tiến tới.
-“Con xin hứa, nhưng nếu cha không muốn con đọc chúng thì tại sao lại đưa con tới đây?”
Cha Lucia đứng lên, giờ ông ấy đã bình tĩnh lại một chút.
-“Ta…không có quyền được lựa chọn thay con, không có tư cách đấy. Rồi một ngày con sẽ hiểu, sói con à, và ta không bao giờ mong rằng ngày đó tới.”
Trong thâm tâm Cha Lucia đã biết ông ấy không thể lay động được đứa trẻ nhỏ bé ấy, việc dành cả đời để phụng sự Chúa đã dạy cho ông một điều: định mệnh là một thứ mà người phàm không có năng lực để thay đổi, và bánh răng của định mệnh đã bắt đầu những vòng quay đầu tiên rồi.
Nói xong Cha Lucia rời đi, để lại cậu bé đứng trước một thư viện rộng lớn. Thẩm Lang bước tới cái bàn lúc đầu Cha Lucia đứng, trên bàn có hai quyển sách, một trong số đó có trang bìa trống trơn và cuốn sách còn lại có một tựa đề rất kì quái được viết bằng tiếng Trung: [Thuật Ám Sát]
Lướt qua các kệ sách, cậu lại càng bắt gặp nhiều cuốn sách có những cái tên rất kì lạ
oCơ thể con người: Giải phẫu nghiên cứu
oThuật cải trang
oÁm Hành Thuật
oCác phương pháp tra tấn và lấy khẩu cung
oĐộc - Dược điển*(sách hướng dẫn chế tạo độc và dược)
oTôi độc điển* (sách huấn luyện khả năng kháng độc)
Và hàng trăm cuốn sách tương tự xen lẫn với một vài quyển sách hướng dẫn về võ thuật, đối mặt với chúng không khiến Thẩm Lang cảm thấy sợ hãi hay bất ngờ, cậu chỉ cảm thấy một sự thân thuộc đến kì lạ như thể cậu vẫn luôn chờ đợi chúng xuất hiện vậy.
Sâu thẳm bên trong Thẩm Lang, một con quái vật đã dần thức tỉnh. Nó thúc đẩy một thứ cảm xúc đang trào dâng như đang muốn xé tan lồng ngực để thoát ra, cái thứ cảm xúc dồn dập này đang bắt đầu lấn át đi lí trí của cậu. Con quái vật mới thức dậy có một sự khao khát điên cuồng, nó muốn có tất cả tri thức trên thế gian này, nó muốn có sức mạnh để cướp đoạt tất cả mọi thứ, nó muốn có sự tôn trọng của tất cả mọi người trong thiên hạ, và nó cũng muốn có …. bạn bè, cũng muốn … cảm nhận sự ấm áp của cha mẹ, và nó cũng muốn có một gia đình. THAM LAM chính là con quái vật luôn bị cậu kìm chế bấy lâu nay, là thứ cậu cố chôn giấu trong tim. Từ trước tới nay sự nhỏ bé và yếu đuối đã khiến cậu đến tư cách để tham lam cũng không có nhưng giờ thì đã khác, thư viện này giống như một lối đi được trải sẵn cho riêng cậu nhưng cậu cũng mơ hồ cảm nhận được cuối còn đường này chẳng phải là một thứ gì tốt đẹp cho cam. Chỉ cần cậu bước một bước trên con đường này thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể quay trở về, không bao giờ có thể trở thành một con người bình thường được nữa.
Sau khi chấp nhận bản ngã của mình, Thẩm Lang đã lấy lại được bình tĩnh, thì ra con người thật của cậu cũng không tệ lắm, tâm trí của cậu giống như đã bước qua được màn sương mù bao phủ cậu bấy lâu nay. Đặt 2 tay lên cánh cửa thư viện, cậu thầm nói:
-“Xin lỗi cha, nhưng con đâu thể sống cả đời với sự mơ hồ không biết mình là ai.” sau đó đóng sập cánh cửa, tự nhốt mình lại bên trong thư viện.
Thấm thoát đã 3 năm kể từ ngày đó, Thẩm Lang đã bắt đầu bước vào tuổi thiếu niên, bộ não cậu giờ đây tràn ngập các kiến thức kì lạ mà bất kì đứa trẻ đồng trăng lứa nào cũng không bao giờ có thể nghĩ tới.
Cơ thể của cậu thì phát triển một cách thần tốc, không còn là cậu bé gầy gò ốm nhom như mấy năm trước nữa, nhờ những cách tập luyện và hướng dẫn võ thuật mà cậu có một cơ thể rắn chắc và tràn đầy sức sống. Hiện tại cậu đã cao gần bằng Cha Lucia, mái tóc đen dài có chút xoăn nhẹ tuy đã che đi gần hết nửa khuôn mặt nhưng cũng không thể giấu đi sự thanh tú trong gương mặt của một chàng trai mang dòng máu lai Á-Âu.
Hôm nay cậu nhận được một yêu cầu của Cha Lucia, từ cái ngày đó cậu gần như không còn gặp được cha nữa. Giờ đây giữa hai người như có một bức màn vô hình vậy, cảm giác như cả hai đã không còn đứng chung một thế giới, cậu rất buồn vì điều đó nhưng cũng không hối hận. Trong bức thư Cha Lucia nhờ cậu tới phụ giúp một lò rèn ở trong trấn, một phần vì cậu đã đến tuổi phải tự lo cho bản thân mình và điều này sẽ hỗ trợ chút ít kinh tế cho tu viện, phần còn lại vì Cha Lucia muốn cậu ra ngoài nhiều hơn thay vì cứ giam mình trong thư viện như mấy năm qua.
-“Hãy gặp người thợ rèn tên là Mircea Ikarus và xin học việc tại lò rèn của ông ấy.“ bức thư viết như vậy.
Cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì Thẩm Lang vẫn luôn chắc chắn một điều: người tu sĩ già tên Lucia Popescu này sẽ không bao giờ làm hại cậu.
Địa chỉ rất rõ ràng nên chẳng khó để cậu tìm thấy lò rèn mà Cha Lucia nói tới, cũng khó mà sai đi đâu được khi nơi đây vốn dĩ rất nổi bật với dáng vẻ cũ kĩ như thể đã được xây dựng và tồn tại qua hàng trăm năm rồi vậy. Mở cửa bước vào, chẳng ngạc nhiên khi Thẩm Lang được chào đón bởi một làn khói nóng ập thẳng vào mặt, khói và lửa phun trào từ lò đốt than hắt lên một khung cảnh rực rỡ và cháy bỏng. Bên trong là một người đàn ông lực lưỡng đang giáng những nhát búa nặng nề vào miếng sắt nóng đỏ, người thợ rèn tập trung tới nỗi chẳng để ý tới việc cậu đã tới gần. Sau một lúc miệt mài, ông ta đứng thẳng dậy, nhúng miếng sắt vào chậu nước và đi tới trước mặt cậu. Nhìn từ xa đã có thể ước lượng được thân hình của ông ấy đồ sộ tựa như một con gấu nâu khổng lồ, kèm thêm với đó là đám tóc tai với râu ria lười cạo thì việc nhầm lẫn ông ta với một con gấu cũng không phải là điều quá kì lạ. Ông ta sở hữu chiều cao lên tới hơn hai mét, đi kèm với thứ cơ bắp cuồn cuộn kia thì chỉ một cái liếc nhìn thôi cũng có thể dọa chết cả đám mãnh thú ấy chứ đừng nói tới người bình thường, chắc hẳn đấy là lý do vì sao cái lò rèn này vắng tanh như vậy.
Như một cách phản xạ tự nhiên, cậu thu mình lại để phòng thủ, nếu người đàn ông to lớn này muốn hại cậu thì đó chắc chắn sẽ là một mối nguy hiểm chết người. Đáp lại sự rụt rè và lo sợ của Thẩm Lang, trên mặt Mircea nở một nụ cười hiền hậu.
-“Chắc hẳn cậu là con sói nhỏ mà lão Lucia nhắc tới, đừng có xù lông lên như vậy khi lần đầu gặp người khác chứ.” Mircea nói từ tốn, khác hẳn với ngoại hình thô kệch đáng sợ đó, nụ cười và giọng nói của ông ta lại rất ấm áp và dịu dàng.
An tâm và thả lỏng hơn một chút, Thẩm Lang trả lời.
-“Cháu được Cha Lucia cử tới đây để phụ giúp lò rèn này, đây là thư giới thiệu ạ.“ cậu đưa bức thư thứ 2 cho Mircea.
Bóc niêm phong và đọc nội dung bên trong, Mircea có chút nhăn mày, không rõ nội dung trong đó là gì nhưng gương mặt tươi cười trước đó đã gợn lên sự trầm tư buồn bã. Ánh mắt ông lướt nhanh qua từng dòng trên bức thư và rồi đột nhiên ngừng lại trong giây lát. Đôi mắt vốn đã nhỏ lại nằm sâu bên trong hốc mắt bỗng nhiên được dịp căng tràn và trợn tròn ra hết cỡ, khó có thể dấu được sự hoảng hốt xen lẫn kinh ngạc trên khuôn mặt của ông ấy. Ông ta cũng dùng cái ánh nhìn ấy xăm soi từng phân li trên khuôn mặt cậu, xoáy sâu vào từng ngóc ngách như đang cố tìm kiếm một thứ gì đó. Rồi lại nhìn vào bức thư rồi lại nhìn vào cậu, như thể ông ấy vẫn chưa thể tin được những gì mà đôi mắt mình đang chứng kiến. Sau một hồi vật lộn với lá thư, Mircea thở dài một tiếng rồi trở lại dáng vẻ tươi cười khi nẫy, ông lên tiếng.
- “Ta hiểu rồi, nhóc, đi theo ta nào, từ giờ cậu sẽ phải vất vả lắm đấy.“
Vừa đi vừa giới thiệu, trong từng lời nói của người thợ rèn ánh lên sự tự hào:
-“Lò rèn này đã có tuổi đời từ rất rất lâu rồi đấy nhóc, lâu tới mức mà không có bất kì ai nhớ được nguồn gốc của lò rèn này nữa, nhưng ở đây có lưu giữ một bằng chứng về sự lâu đời của nó.“
Người đàn ông chỉ lên trên một bức tường, trên đó treo một bộ giáp của người Spartan cổ đại cùng giáo, kiếm và khiên.
-“Khi ta còn nhỏ, mỗi lần bị mấy đứa bạn mỉa mai bởi họ Ikarus ta đều đưa chúng tới đây để ra oai. Dòng họ của ta có một lịch sử rất lâu đời về chế tạo binh khí, chúng ta đã chế tạo ra những chiến giáp cho vua Leonidas và các chiến binh của ông ấy đấy.“ Mircea vừa nói vừa hướng mặt lên cao đầy kiêu ngạo, mặc cho bộ giáp treo còn thấp hơn cả ông.
-“Sau cuộc chiến với Ba Tư, một người mang họ Ikarus đã chu du từ Hi Lạp tới nơi này, mở một lò rèn và bắt đầu một cuộc sống mới, nơi này đã tồn tại từ đó cho tới bây giờ. Tuy rằng giờ đây chẳng còn ai cần chế tạo binh khí và áo giáp nữa, lò rèn này chủ yếu rèn nông cụ và các vật dụng thông thường nhưng nếu một ngày mà chúng ta cần đến những thứ này một lần nữa …, lúc đó ta sẽ chứng minh cho cả thế giới thấy chúng tuyệt vời như thế nào.”
Hướng ánh nhìn đầy kiêu hãnh về phía bộ giáp, Mircea luyên thuyên không ngừng nghỉ mặc kệ cậu thiếu niên bên cạnh. Đây là lần đầu tiên cậu trực tiếp nhìn thấy những vũ khí này, cho dù những kiến thức về việc sử dụng chúng đã in sâu vào trong não khi cậu đọc các cuốn sách trong thư viện nhưng cậu lại không có bất kì cơ hội nào để thực hành. Ngay cả với một trí óc thiên tài như cậu thì việc sử dụng tốt một vũ khí mà cậu chưa bao giờ chạm tay đến cũng là điều bất khả thi. Kiếm chế sự ham muốn của mình; Thẩm Lang bắt đầu hướng sự chú ý về phía những con dao nhỏ trên kệ gần đó; cậu đã đọc rất nhiều về việc sử dụng dao; thậm chí cậu cũng đã trộm một vài con dao ở nhà bếp để tập luyện nhưng những con dao trên kệ thì lại khác; chúng thon, gọn và mảnh mai hơn những con dao dùng để nấu nướng rất nhiều.
Để ý thấy sự tập trung của Thẩm Lang lên những con dao, Mircea nói.
-“Ồ, những con dao đó là hàng đặt làm đặc biệt, đoán xem ai đã đặt nào, đấy là của lão già Lucia đặt đấy. Lúc nhận được yêu cầu này ta đã rất bất ngờ, không biết lão ta dùng chúng cho việc quái gì nhưng lão chỉ bảo ta chế tạo vài cái làm mẫu và nói rằng sẽ đưa cậu tới đây để cậu học cách làm chúng.“
So với việc để cậu đọc những cuốn sách trong thư viện thì việc này không còn khiến Thẩm Lang bất ngờ nữa, có lẽ Cha Lucia có lý do nào đó cho tất cả những việc này.
-“Vậy thưa bác Mircea, con cần phải bắt đầu như thế nào ạ?“ Thẩm Lang cũng bắt đầu nóng lòng với công việc mới này, cậu hỏi.
-“Trước tiên nhóc phải để ta kiểm tra xem có đủ khả năng để làm thợ rèn không đã, cái nghề này không hề dễ dàng đâu, nhất là khi cậu đang ở trong lò rèn của ta.“ nói dứt lời, Mircea ném một cây búa về phía Thẩm Lang, lão cố ý dùng một chút lực để làm khó cậu.
Thẩm Lang đón lấy cây búa rèn chẳng chút khó khăn, hai tay cầm chắc và vào tư thế sẵn sàng.
-“Không tệ không tệ, so với một thằng nhóc 13 tuổi thì cậu khá là cứng cỏi đấy. Nào lại đây, ta sẽ hướng dẫn từ bước cơ bản ….“
Vậy là những ngày tháng trong lò rèn của Thẩm Lang đã bắt đầu, mỗi ngày trôi qua cậu đều chăm chỉ tới lò rèn từ sáng sớm và khi chiều tối cậu lại về thư viện để bắt đầu đắm chìm vào trong những cuốn sách. Dần dần cậu và Mircea đã coi nhau như những người thân, cậu cũng chưa bao giờ thấy ông ấy nói về vợ hay con cái, chỉ đôi lúc thấy ông ấy nhìn vào mặt dây chuyền đeo trước ngực với một tâm trạng bi ai đến mức khó tả thành lời. Mọi chuyện có lẽ sẽ cứ tiếp diễn êm đềm như vậy nếu như ngày đó không tới ……