Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 5: Chapter 5: Chương 5 : Chiến binh thực thụ
Cả đám nhìn nhau với khuôn mặt nặng trĩu mệt mỏi nhưng ai nấy vẫn đều cố gắng gượng lại, không ai có ý định từ bỏ cả. Lần này tới liền một lúc hơn mười con lận nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, ngay đằng sau còn một nhóm đông hơn nữa đang nháo nhào ngoài hiên cửa, số lượng quá áp đảo khiến mọi người đều cảm thấy nao núng bất an nhưng Thẩm Lang thì vẫn bình tĩnh, cậu để ý thấy có một điều gì đó rất khác lạ ở bọn chúng. Chúng không lập tức xông vào tấn công cậu ngay giống như nhóm trước, chúng bước những bước chân vội vã, vừa chạy chúng vừa ngoái đầu lại đầy bất an. Nhóm quái vật này đang cố gắng chạy thoát khỏi một thứ gì đó.
- “Thứ gì mà có thể làm chúng sợ hãi tới như vậy cơ chứ?” Thẩm Lang thầm nghĩ.
Dừng lại trước mặt Thẩm Lang, đa phần những con quái đầu quyết định quay lưng về phía cậu, chẳng cần bàn bạc thì chúng cũng đồng ý với nhau một điều rằng mối nguy hiểm đang ở phía sau chúng đáng sợ hơn cậu và đám người trong tu viện rất nhiều. Chỉ có vài con đối mặt với cậu để cảnh giới, số còn lại thì đang cố gắng dàn hàng ra để tiếp đón thứ đang chuẩn bị bước vào, nỗi sợ của chúng cuối cùng cũng đặt chân vào bên trong sảnh tu viện. Một dáng hình quen thuộc, to lớn như một con gấu và sáng loáng như một chiếc thìa bạc. Không ai khác đó chính là lão thợ rèn Mircea Ikarus, nhưng là phiên bản được nâng cấp hơn thường ngày. Cuối cùng ông ấy cũng có dịp để mặc lên người bộ giáp Spartan, thứ đã treo phủi bụi trên tường ngót tới cả trăm năm nay, một tay cầm thanh kiếm và tay còn lại cầm khiên. Đi bên cạnh lão còn có một vài người ngoại quốc và dân thị trấn nữa, có lẽ Mircea đã tiện tay cứu họ trên đường tới đây.
-“Sói con, ta biết là nhóc vẫn còn sống mà, cả ông nữa lão già Lucia, ta đến cứu mọi người đây.“ Mircea vừa nói vừa cười một cách sảng khoái.
-“Lão già, bác có thể tới cứu một mình mà, đâu cần phải lùa đám quái vật này tới cùng chứ? Bọn cháu nãy giờ đã vất vả lắm rồi!“ Thẩm Lang gắt lên át giọng cười của lão, trong lòng cậu mừng thầm vì thấy bác Mircea vẫn còn sống và hơn nữa cậu cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, so với đám quái vật lít nhít này thì bác ấy giống như là mèo so với chuột vậy.
-“Nhóc sợ đám này sao, trên đường tới đây ta đã hạ cả mấy chục con rồi đấy. Hãy mở to mắt mà chiêm ngưỡng thứ vũ khí và cơ bắp mà dòng họ Ikarus tự hào đây.“ Nói xong Mircea lao thẳng vào đám quái vật đang co cụm lại với nhau.
Trước sức mạnh và thể hình to lớn của Mircea, chúng chẳng thể kháng cự nổi dù chỉ là trong giây lát. Ông ấy vung thanh kiếm lên và quét ngang đám quái vật, ba con đứng hàng đầu tiên bị cắt đôi một cách dễ dàng và tan biến ngay tức khắc. Đống khiên làm từ gỗ mục với mấy thanh kiếm mẻ chẳng giúp chúng được chút nào, đến manh giáp trên người cũng nát tan sau từng nhát chém. Từ phía sau Mircea, những người còn lại cũng cầm vũ khí xông lên phụ giúp, đám quái vật không thể chống đỡ nổi nên đành lùi dần về phía sau, nơi Thẩm Lang đang đứng chặn. Nhóm của cậu cũng chẳng chịu thua kém, nhân lúc bọn chúng còn đang bận đối phó với lão Mircea ở phía trước thì cậu dùng giáo đâm chọc từ phía sau, ném thêm cả những phi dao vào gáy những con đang quay lưng lại với cậu nữa. Hai bên ép dần đám quái vật lại cho tới cuối cùng chẳng còn con nào sống sót.
-“Nhóc con cũng khá quá nhỉ, ta cứ nghĩ là sẽ thấy được cái vẻ mặt sợ hãi của cháu nên đã chạy vội tới đây đấy“ Mircea vừa xoa đầu vừa châm chọc cậu.
Gạt cánh tay to bản đó xuống, cậu càu nhàu:
-“Lúc này mà bác còn đùa được sao, lũ quái thai này là cái thứ gì vậy chứ? Chúng cứ như vừa bước ra từ địa ngục ấy.“
-“Ồ, nói tới việc đó thì ta nghĩ chúng thực sự tới từ địa ngục đấy. Lúc ta từ lò rèn qua đây thì thấy chúng nối đuôi nhau nhảy ra từ một thứ trông giống như cánh cổng màu tím, và không chỉ có vài con như này đâu, phải tới cả một đội quân ấy chứ, ta đã phải đi đường vòng mới tới được đây đấy.“ Mircea kể lại trong sự bàng hoàng của nhóm người Thẩm Lang.
-“Một đội quân ư? Nãy giờ vẫn chưa phải là toàn bộ bọn chúng sao? Ôi chúa ơi!“ Cha Lucia hốt hoảng.
-“Vậy cảnh sát đâu rồi? Sao họ không đối phó với chúng mà lại để chuyện này xảy ra, bọn họ được trang bị súng ống cơ mà?“ Một trong hai người chiến đấu cùng cha Lucia lên tiếng.
Để đáp lại, một người đàn ông trong nhóm của Mircea bước ra, dễ nhận thấy rằng anh ta đang mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, hẳn là một sĩ quan đi tuần, anh ta trả lời:
-“Chúng tôi cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra nữa, khi mọi chuyện bắt đầu thì súng của tôi đột nhiên biến mất. Không chỉ tôi mà những đồng nghiệp khác cũng vậy, không có vũ khí thì chúng tôi cũng chẳng khá hơn mọi người là bao đâu.“ Anh ta nói với một giọng mơ hồ như thể chính bản thân anh ta cũng không tin vào chuyện này vậy. Viên sĩ quan tiếp tục.
-“Lúc đó tôi đang ở trong xe đi tuần thì bỗng nhiên chiếc xe bốc hơi và tôi thì bị đẩy văng ra lề đường gần đó. Đồng thời điểm đó thì toàn bộ thị trấn đều bị cúp điện, điện thoại và súng của tôi cũng biến mất ngay lúc đó, không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra nữa“
Một người khác cũng lên tiếng.
-“Anh ấy nói đúng đấy, điện thoại của tôi cũng mất rồi.“
Thẩm Lang sờ vào túi áo để kiểm tra thì phát hiện điện thoại của cậu cũng đã biến mất từ lúc, và vào buổi trưa thì tu viện cũng chẳng bật thiết bị điện nào nên cậu đã không để ý. Giờ nhìn lại thì mới thấy loa và các bảng điện tử của tu viện đã không cánh mà bay từ bao giờ, chẳng lẽ đây là thứ nằm trong “Thử thách cuối cùng“ mà hắn nói?
Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, có người đưa ra nhiều giả thuyết để cố giải thích cho tình hình này, có người thì bắt đầu quỳ sụp xuống đọc kinh cầu nguyện, cũng có người đã hoàn toàn sụp đổ tinh thần và ôm mặt khóc lóc.
Sau khi đã trải qua sự căng thẳng chết chóc khiến họ chẳng có thời gian để suy nghĩ thì giờ đây, khi tình hình đã lắng xuống đôi chút thì chính là lúc sự hoảng loạn trong tâm trí của mọi người lên ngôi.
Nhưng họ cũng chẳng có bao nhiêu thời gian để mà nghĩ ngợi về những thứ sâu xa; một đám quái vật lùn khác đã bắt đầu chen chúc nhau ở cửa chính rồi; có vài con trong đó được tranh bị tốt hơn hẳn với mũ, giáp và vũ khí sáng loáng; bên ngoài có lẽ còn nhiều hơn nữa.
Mircea là người bước lên đầu tiên, sự dũng cảm của ông ấy đã tiếp sức cho những người còn lại, mọi người đều cố gắng đè ép nỗi sợ xuống và lấy lại tinh thần, ai ai cũng hiểu một điều: Nếu như không cùng nhau chiến đấu thì kết quả chắc chắn sẽ là cái chết.
-“Mọi người hãy đứng thành hình vòng cung, cứ hai người ghép thành một cặp để hỗ trợ lẫn nhau. Chúng ta cần phải giết bọn chúng càng nhanh càng tốt để còn có thời gian xoay sở, đợt tiếp theo sẽ không cho mọi người cơ hội để nghỉ ngơi đâu. Phụ nữ và trẻ em xin hãy lên khu vực phía trên thánh đường và nấp ở đó“ Như một tướng lĩnh Sparta thực thụ, Mircea chỉ đạo mọi người dàn trận, ai cũng tin tưởng ông ấy tuyệt đối và làm theo hiệu lệnh.
Đám quái vật hú hét ỏm tỏi và nhao nhao xông tới, chúng chẳng có gì ngoài bản năng chém giết đơn thuần, tư duy chiến lược thì lại càng không. Đội hình thì hỗn tạp lại còn chen chúc nhau để lao lên khiến chúng chẳng khác nào một bầy chó hoang. Đối mặt với sự đoàn kết chống trả của nhân loại khiến chúng chẳng thể tiến thêm dù chỉ một bước, với một đội hình phù hợp cùng với một gã khổng lồ ở giữa trung tâm làm điểm tựa, cả nhóm đã cầm cự được hết đợt này tới đợt khác. Một lúc lâu sau đó, lũ quái vật đã bắt đầu nhận ra vấn đề và chân của chúng đã bắt đầu chùn lại, không dám liều lĩnh mà lao lên nộp mạng nữa. Chúng đã chết quá nhiều, nhiều tới nỗi chẳng ai bận tâm mà đếm nữa nhưng những người trong tu viện cũng không khá hơn là bao, hầu hết đều đã bị thương vài chỗ, lành lặn lắm thì cũng trầy da tróc vẩy, chỉ có Thẩm Lang và Mircea vẫn còn được coi là hoàn toàn lành lặn. Nhận ra vấn đề, cậu nói với Mircea:
-“Bác Mircea, cứ tiếp tục thế này sẽ không ổn đâu. Bọn chúng cứ như vô tận vậy, chúng ta không thể chống đỡ thế này mãi được, mọi người đều đã đuối sức rồi, nếu tình hình không khá hơn thì chúng ta sẽ chết sạch mất.“
-“Cảm ơn vì đã thông báo nhé, cháu nghĩ ta không biết điều đó sao? Nhưng ta có thể làm gì khác đây.“ Mircea cũng đã bắt đầu thấm mệt, lời nói có phần hơi cáu gắt. Ông tiếp tục:
-“Cái đầu thiên tài của cháu có nghĩ ra được cách gì không? Nếu không thì nên nhanh lên và nghĩ ra gì đó đi.“
Suy nghĩ trong chốc lát cậu nói:
-“Bác Mircea, cánh cửa của tu viện được làm từ gỗ sồi lớn, chúng rất chắc chắn và với vũ khí thô sơ như của bọn chúng thì sẽ rất khó để đánh sập được cánh cửa. Chúng ta phải đóng bằng được cánh cửa đó lại trước khi mọi người hoàn toàn kiệt sức. Tuy rằng sẽ không giải quyết hoàn toàn được vấn đề nhưng ít nhất cũng sẽ câu cho chúng ta được một ít thời gian để nghỉ ngơi.“
-“Nói thì dễ lắm nhưng chúng ta chỉ chống đỡ thôi đã sắp không nổi rồi, phải xông ra đóng cánh cửa đó như thế nào đây hả thiên tài??? “ Mircea phản bác.
Đúng lúc này một người trong nhóm xen vào:
-“Với sức mạnh của ông thì có thể một mình đóng cánh cửa đó mà, chúng tôi sẽ cố gắng cầm chân chúng tại đây lâu hết mức có thể.“
-“Và chúng sẽ mặc kệ ta làm việc đó ha?“ Mircea mỉa mai.
-“Đừng nhát chết vậy chứ ông già, cháu sẽ bảo kê cái mông của bác, không tên nào có thể phá bĩnh được đâu.“ Thẩm Lang lên tiếng thuyết phục.
Do dự trong giây lát, Mircea thở dài.
-“Thôi được. Nếu không liều thì chúng ta cũng không còn đường nào mà thoát được, ta sẽ đếm tới ba thì tất cả mọi người cùng đẩy phòng tuyến lên rồi sau đó rút thật nhanh về khu vực thánh đường, cố gắng giữ chân bọn chúng ở đó. Còn cháu, liệu hồn mà làm cho tốt, ta vẫn chưa muốn chết tại đây đâu.“
-“Yên tâm đi bác Mircea, bọn chúng sẽ phải giết cháu trước khi chạm được vào bác“ Thẩm Lang tự tin đáp trả.
Mircea chần chừ một chút rồi nói: “Đó không phải ý của ta, nhóc …thôi kệ đi, làm thôi nào.“