Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 4: Chapter 4: Ngày kết thúc, ngày bắt đầu.

Một ngày 12 tháng 12 nữa lại tới, nhưng năm nay có đôi chút đặc biệt hơn so với mọi năm, năm nay là năm 2012. Thẩm Lang bây giờ đã tròn 19 tuổi, những ngày tháng trong lò rèn đã khiến cơ thể cậu phát triển tới mức hoàn mĩ. Cho dù thế giới ngoài kia có phát minh ra bao nhiêu thiết bị hiện đại thì Mircea vẫn quyết tâm gắn bó với phương pháp rèn thủ công truyền thống và cũng vì vậy nên cơ thể cậu cũng đã được tôi luyện như là rèn sắt ấy. Tuy cậu không quá cao lớn so với những thanh niên cùng tuổi nhưng chất chứa bên trong mỗi thớ thịt là một thứ sức mạnh kinh người. Trái ngược với cái thân hình rắn chắc thô cứng đó lại là một gương mặt thanh tú điển trai thường hay thấy ở mấy tay công tử bột. Cậu sở hữu một khuôn mặt mang nét đẹp lai giữa Âu với Á; cùng đôi mắt đen sâu thăm thẳm được mái tóc đen, xoăn nhẹ cố tình che đi. Đôi mắt của cậu thì đặc biệt quá, chúng không những mang màu đen hiếm có mà còn sở hữu một sắc tối rất dị biệt, càng lớn thì sự đặc biệt của đôi mắt này càng lộ rõ và cậu thì chẳng muốn người ta săm soi chúng một tí nào, trớ trêu thay điều đó lại càng khiến cậu mang tới cho người khác một cảm giác thần bí đầy ma mị.

Như thường lệ, sinh nhật cậu vẫn rất là chán ngắt nhưng đối với thế giới ngoài kia thì ngày hôm nay lại là một ngày khá đặc biệt. Mấy bữa nay trên báo đài đưa đủ thứ tin tức kì lạ; nào là ngày tận thế đang tới gần, rồi cả lời tiên tri về hồi kết của trái đất, cùng cả bộ lịch Maya cổ đại nào đó đã đi tới những trang cuối cùng nữa. Cậu thì chẳng tin vào mấy thứ thần thần bí bí đó, đoán chừng là do hết chỗ để viết nên bộ lịch mới kết thúc chứ chẳng có điều gì bí ẩn ở đây cả, cũng chẳng có lý nào mà đang yên đang lành trái đất lại tự nhiên diệt vong như vậy. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, đúng là cậu cảm thấy không khí hôm nay có một cái gì đó rất kì quái, một cảm giác khó diễn tả giống như trực giác đang cố mách bảo cậu về chuyện gì đó sắp xảy ra vậy. Vẫn còn vài tiếng nữa mới tới giờ trưa, cậu tận dụng ngày nghỉ hiếm hoi của mình để tập trung thiền định. Bên cạnh cậu là quyển sách không có tựa đề, một trong hai cuốn sách mà Cha Lucia đã để lại trên bàn lúc đó. Quyển sách được viết bằng tiếng Trung này nói về một phương pháp thiền định và hít thờ rất thần kì, chẳng có chút cơ sở khoa học nào được nhắc đến nhưng dựa theo phương pháp này cậu lại thu lại được rất nhiều hiệu quả tích cực. Đầu tiên là phải kể đến sự tập trung và thanh tịnh trong suy nghĩ khiến mỗi ngày cậu đều như trút bỏ được nỗi ám ảnh dằn vặt bấy lâu, nó cũng tạm thời áp chế con quỷ đang cào xé nơi lồng ngực cậu. Điều thứ hai mà cậu thấy có ích từ cách thiền định này là cơ thể của cậu được cải thiện rõ ràng, tự cậu cũng cảm thấy thật phi lý khi chỉ ngồi không hít thở thôi mà cũng có thể khiến cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn nhưng điều đó lại đang thực sự xảy ra, thậm chí những ngày gần đây sự biến đổi lại càng rõ ràng và mạnh liệt hơn trước. Ngay lúc cậu đang cảm thấy yên bình nhất, thư giãn thoải mái nhất thì một cảm giác rợn người bỗng chốc lướt qua, tất cả giác quan trên người cậu như đang gào thét cảnh báo, sự sợ hãi trào ngược ra từ trong cơ thể, tỏa ra từng lỗ chân lông. Một thứ gì đó đang tới ….., HẮN đang tới.

Vào khoảng 12 giờ trưa ngày 12 tháng 12 năm 2012, thời gian như ngừng lại … không, thời gian của trái đất đã thực sự ngừng lại vào giây phút đó. Toàn bộ nhân loại trên trái đất đều cảm nhận được sự ngưng đọng của không gian và thời gian, không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay nhưng bộ não vẫn hoạt động, họ vẫn cảm nhận được sự vật xung quanh, cảm nhận được nỗi sợ đang lấp đầy tâm trí, và họ cảm nhận được “Hắn”. Một khuôn mặt màu lam đậm với chỉ độc một con mắt kì quái xé toang bầu trời để xuất hiện, hắn nhìn xuống nhân loại với tư cách là một vị thần toàn năng, thông điệp mà hắn gửi tới được xuyên thẳng vào bộ não của từng người:

-“NHÂN LOẠI, ĐÃ ĐẾN LÚC CÁC NGƯƠI THỨC TỈNH KHỎI SỰ VÔ TRI.“

-“KÌ HẠN 10000 NĂM ĐÃ TỚI RẤT GẦN, THỜI GIAN ĐỂ CÁC NGƯƠI CHUẨN BỊ ĐÃ HẾT.“

-“HÃY DŨNG CẢM ĐÓN NHẬN LẤY THỬ THÁCH CUỐI CÙNG CỦA TA.“

-“NHỮNG NGƯỜI VƯỢT QUA THỬ THÁCH SẼ CÓ TƯ CÁCH ĐỂ CHẠM TAY TỚI SỰ THẬT CỦA THẾ GIỚI.“

Ngay sau khi những lời cuối cùng kết thúc, hắn biến mất trên bầu trời, đột nhiên như cách hắn xuất hiện, chỉ để lại sự sợ hãi bao trùm nhân loại. “hắn” là ai? Thử thách hắn nói tới là gì? Chuyện gì vừa xảy ra? Chuyện gì sẽ xảy ra? Mọi thứ đến quá đột ngột và hoang đường, ai ai cũng tràn ngập những câu hỏi nhưng chẳng ai có câu trả lời. Không lâu sau đó, trên bầu trời xuất hiện một dòng chữ số khổng lồ: 172800…172799….172798…., dãy số giảm dần theo từng giây.

Hai ngày, đó là thời gian đếm ngược nhưng là đếm ngược tới cái gì, một thứ khủng khiếp sẽ xuất hiện sao? Ôm một đống câu hỏi nặng trĩu đầu; Thẩm Lang nhanh chóng sửa soạn những thứ cần thiết (không quên mang cả những lưỡi dao nhỏ mà cậu tự tay chế tác tại lò rèn, thứ mà cậu luôn mang theo để phòng thân) rồi rời thư viện bước xuống sảnh lớn nơi tổ chức các buổi lễ; từ xa cậu đã nghe thấy những tiếng động kì lạ; tiếng đồ đạc rơi vỡ, tiếng la hét thất thanh và cuối cùng là những tiếng hú hét man rợ.

Biết rằng có chuyện chẳng lành đang diễn ra, cậu chạy nhanh xuống sảnh, đứng từ trên lan can tầng 2 cậu đã nhìn thấy một cảnh tượng đầy điên cuồng và hỗn loạn. Những con quái vật bé bằng nửa người trưởng thành với khuôn mặt quắt queo xấu xí, tay chân mảnh khảnh với một đôi tai nhọn hoắt; tay cầm vũ khí đang lao tới tấn công những người đang trong buổi lễ cầu nguyện.

Cha Lucia cũng đang ở đó, ông ấy cùng một vài người đàn ông trong thị trấn đang cố gắng chống trả lại những con quái vật; dùng hết những thứ có thể như bàn, ghế, đèn cầy; tới cả quyền trượng của Cha Lucia cũng lấy ra để đánh trả bọn chúng luôn. Cố gắng là vậy nhưng có vẻ đều không mấy hiệu quả, một vài xác người thấm máu đã gục ở cửa chính nơi bọn quái vật vẫn đang tiến vào.

Không thể suy nghĩ quá nhiều, Thẩm Lang nhảy từ lan can tầng 2 xuống, đích đến của cậu là ngay sau gáy của một con quái đang bị nhóm người của Cha Lucia gây chú ý, chân cậu nhắm thẳng vào phần khớp cổ, vừa hạ cánh vừa đạp một lực thật mạnh. Con quái vật nằm bẹp dưới chân cậu nhưng xem ra chỉ bị choáng nhẹ mà thôi. Tận dụng đúng lúc đó, Thẩm Lang nhặt lấy thanh kiếm mà con quái nhỏ vừa đánh rơi và đâm một nhát kết liễu nó, con quái vật rú lên một tiếng rồi giãy giụa trong chốc lát, vài giây sau cơ thể của nó dần tan biến thành những hạt bụi nhỏ, chỉ còn sót lại một cái áo giáp rách ở trên sàn.

Cả nhóm của Cha Lucia lẫn mấy con quái đang đối mặt với họ cũng đều bất ngờ.

-“Sói con, tấn công chúng từ phía sau!” ngay lập tức nhận ra vấn đề, Cha Lucia hét lên.

Một cuộc tập kích là điều mà chúng không ngờ tới và cũng không thể chống đỡ được, lóng ngóng khi bị nhóm của Cha Lucia phản công lẫn việc Thẩm Lang ập tới từ phía sau, bọn chúng đã để lộ ra một đống sơ hở. Không thể lãng phí cơ hội này, Thẩm Lang dùng những phi dao dấu ở thắt lưng để ném về phía bọn chúng. Ba chiếc phi dao bay ra cùng lúc từ tay cậu, trúng vào 3 con quái vật gần nhất, con phản ứng chậm nhất bị găm ngay một dao vào gáy, hai con còn lại kịp thời quay lại nhưng chưa kịp phòng thủ nên bị trúng ngay mắt và cổ tay. Chúng rú lên đau đớn và ôm lấy vết thương mà quên mất đằng sau là nhóm của Cha Lucia đang hùng hổ lao tới, một phát vụt toàn lực từ người tu sĩ già vào đầu khiến một trong số chúng gục ngã và biến thành bụi ngay tức khắc.

-“Chết đi, lũ quái vật tới từ địa ngục.“ vừa đánh Cha Lucia vừa nguyền rủa bọn chúng, đây cũng là lần đầu tiên cậu thấy Cha Lucia hung dữ như vậy, khác hẳn con người hiền lành và dịu dàng mà cậu biết.

Hai con còn lại, một bị Thẩm Lang áp sát và kết liễu bằng một cú đâm chí mang, một con thì bị 2 người đàn ông lực lưỡng trong trấn dùng bàn và ghế đập liên tiếp, cả hai con quái đều biến mất ngay sau đó.

-“May quá con tới kịp lúc.“ Cha Lucia nhìn cậu thở phào. “Không có con thì chúng ta không biết xoay sở sao nữa.“

-“Cha không bị thương ở đâu chứ ạ? Lũ này là cái thứ gì vậy?” Thẩm Lang hỏi.

-“Không biết nữa sói con à, sau khi cái thứ đó nói xong thì mấy con quái vật này bắt đầu xông vào từ cửa chính.” Cha Lucia nhớ lại. “Khi chúng ta chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì chúng đã lao tới chém giết những người trong sảnh rồi, lũ quái vật đó không tha cho ai cả.“

Ngay khi Cha Lucia vừa nói xong, một bầy sáu con đã nhao nhao ngay phía trước cửa, chúng chẳng do dự mà nhắm thẳng tới nhóm người Thẩm Lang.

-“Mọi người nhặt vũ khí của chúng lên.“ Thẩm Lang nói. “Hãy cố cầm chân chúng và giữ bản thân an toàn, tôi sẽ cố gắng hạ gục từng đứa một.“

Mọi người đều gật đầu và nhặt vũ khí của mấy con vừa chết lên, Cha Lucia thì nhặt thêm một tấm khiên. Chẳng cho đám người Thẩm Lang một cơ hội để thở, cả sáu con quái vật đã áp sát ngay gần, con đi đầu tiên cầm một thanh giáo dài, nó ngắm ngay Thẩm Lang mà xông đến. Cậu bình tĩnh nhìn hướng giáo và lách nhẹ qua một bên đồng thời vung kiếm phản kích ngay mặt của con quái vật đó, những điều cậu học được trong thư viện quả thực có thể áp dụng cho thực chiến, cậu thầm nghĩ. Đâm hụt và trớ đà, con quái vật ăn trọn nhát kiếm vào mặt và tan biến ngay lập tức. Thẩm Lang đón lấy thanh giáo và xoay mũi giáo lại, nhắm tới con tiếp theo. Nó lúng túng không biết đối phó thế nào khi Thẩm Lang cầm một vũ khí có tầm tấn công dài hơn hẳn, con quái vật quay sang tìm sự trợ giúp của đồng đội nhưng bốn con còn lại đã bận đối phó với nhóm của cha Lucia mất rồi, tận dụng ngay khoảnh khắc lơ là đó Thẩm Lang đâm tới một nhát chí mạng ngay yết hầu. Hạ gục hai con quái vật một cách khá dễ dàng, Thẩm Lang dường như đã dần quen với cuộc chiến này, cậu đã tập luyện từ rất lâu nhưng chưa bao giờ đối mặt với một trận chiến thật sự, nhưng may là cậu làm quen với chúng rất nhanh, như thể đó là bản năng đã ăn sâu vào bên trong máu thịt của cậu vậy. Chẳng lãng phí chút thời gian nào, Thẩm Lang vòng ra phía sau lưng bốn con quái còn lại, một lần nữa chúng lại phải đối mặt với đợt tấn công tới từ hai hướng. Lần này nhóm của cha Lucia còn dữ tợn hơn vì đã được trang bị đầy đủ vũ khí, chúng chẳng thể chống cự lấy nổi một phút.

Cả nhóm lấy lại hơi sau một hồi vật lộn, ai nấy cũng đều rã rời, nếu giờ mà tới một đợt nữa thì không biết họ có thể chịu nổi không. Cậu vừa dứt suy nghĩ thì tiếng chân quen thuộc lại vang lên từ hướng cửa chính.

-“Mẹ kiếp, không thiêng như vậy chứ.“ cậu chửi thầm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free