Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 127: Thành Công Mới, Ước Mơ Nhen Nhóm

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn chưa kịp chạm tới những khe hở sâu nhất của thành phố, Hoàng Minh đã có mặt tại Văn Phòng Công Ty Minh An. Tòa nhà cao tầng bằng kính và thép sừng sững vươn mình giữa nền trời xanh biếc, phản chiếu chút sắc vàng dịu nhẹ của bình minh như một lời khẳng định về sự hiện đại và vững chắc. Bên trong, không khí đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên từ khắp các góc, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hiệu quả. Tiếng điện thoại reo, tiếng máy in phun ra những tập tài liệu mới tinh, hòa cùng những tiếng trao đổi công việc nhanh gọn nhưng đầy dứt khoát của các đồng nghiệp, tạo nên một nhịp điệu hối hả, quen thuộc. Mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ pantry, phảng phất cả hương nước hoa công sở từ những người đồng nghiệp vừa đến, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng, đặc trưng của một môi trường làm việc có nhịp độ cao. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED hắt xuống, khiến mọi góc phòng đều sáng rõ, không một bóng tối nào có thể ẩn mình, như thể không gian này được thiết kế để không cho phép bất cứ điều gì lu mờ.

Hoàng Minh, dù đêm qua đã thức khá khuya để chuẩn bị cho một cuộc họp đầu tuần, vẫn đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Vẻ mặt anh còn vương chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự quyết tâm và tập trung cao độ. Anh gỡ chiếc áo vest đen vắt lên lưng ghế, tay áo sơ mi trắng được xắn gọn gàng lên khuỷu tay, để lộ những đường gân rắn chắc. Ngồi vào bàn làm việc, anh không vội vàng bật máy tính mà lật giở những tập tài liệu dự án cũ, những bản thiết kế đã hoàn thiện, những con số đã trở thành hiện thực. Anh muốn xem lại chúng, không phải để tìm lỗi, mà để cảm nhận lại từng bước đi, từng quyết định đã dẫn đến thành công rực rỡ ngày hôm qua. Cảm giác mãn nguyện dâng lên trong lòng, một sự thỏa mãn thuần túy đến từ việc hoàn thành tốt công việc, từ việc chứng minh được năng lực của bản thân.

Chưa kịp chìm đắm lâu trong dòng suy nghĩ của riêng mình, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, trầm ổn và dứt khoát. Đó là số máy nội bộ của Ông Hùng. Hoàng Minh nhấc máy, giọng nói vẫn trầm và điềm tĩnh: "Dạ, em nghe sếp."

"Minh, vào phòng tôi một lát," giọng Ông Hùng vang lên, không quá hồ hởi nhưng chứa đựng sự hài lòng rõ rệt.

Hoàng Minh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo sơ mi, bước đến phòng làm việc của Ông Hùng. Căn phòng của vị giám đốc rộng rãi hơn, với một mặt tường hoàn toàn bằng kính nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão trên sống mũi, đang đứng trước cửa sổ, dáng người trung bình nhưng toát lên vẻ vững chãi của một người dày dặn kinh nghiệm. Ông quay lại khi Hoàng Minh bước vào, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo.

"Ngồi đi, Minh," Ông Hùng ra hiệu bằng một cái vẫy tay nhẹ. "Tôi muốn nói chuyện với cậu về dự án vừa rồi."

Hoàng Minh ngồi xuống chiếc ghế da đối diện bàn làm việc của sếp, lưng thẳng tắp, sẵn sàng lắng nghe.

"Minh, cậu đã làm rất tốt. Thật sự rất tốt," Ông Hùng bắt đầu, giọng nói chậm rãi, cân nhắc từng lời. "Không chỉ vượt qua kỳ vọng, mà cậu còn cho thấy một tầm nhìn chiến lược mà ít người trẻ nào có được. Hội đồng quản trị rất hài lòng, các đối tác cũng đánh giá cao."

Một dòng ấm áp chạy qua lồng ngực Hoàng Minh. Anh không biểu lộ ra ngoài quá nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng anh, đó là một sự xác nhận quan trọng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình.

"Và chính vì vậy," Ông Hùng tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Hoàng Minh, "tôi có một trọng trách mới muốn giao cho cậu." Ông đi đến bàn, mở một tập tài liệu dày cộp, đẩy về phía Hoàng Minh. "Đây là dự án 'Kết Nối Xanh' của tập đoàn. Một dự án mang tầm quốc tế, liên kết với các đối tác nước ngoài để phát triển chuỗi cung ứng công nghệ bền vững. Nó đòi hỏi sự tập trung cao độ, khả năng quản lý phức tạp và một cái đầu lạnh để giải quyết các vấn đề phát sinh."

Hoàng Minh cầm tập tài liệu lên, lật giở vài trang. Những con chữ, biểu đồ, những kế hoạch đầy tham vọng hiện ra trước mắt anh. Đây không chỉ là một dự án, đây là một cơ hội vàng, là một nấc thang mới trong sự nghiệp mà anh hằng theo đuổi. Một cảm giác phấn khích len lỏi, xen lẫn với áp lực, nhưng đó là thứ áp lực khiến anh cảm thấy mình đang sống, đang cống hiến.

"Dự án này cần người có năng lực và tầm nhìn như cậu. Tôi tin tưởng cậu sẽ đưa nó đi xa hơn, không chỉ là một thành công về kinh tế, mà còn là một dấu ấn cho Minh An trên bản đồ công nghệ toàn cầu," Ông Hùng nói, giọng ông tràn đầy niềm tin.

Hoàng Minh đặt tập tài liệu xuống, ngẩng đầu nhìn Ông Hùng, đôi mắt kiên định. "Cảm ơn sếp đã tin tưởng. Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng sếp. Em sẽ dành toàn bộ tâm huyết cho dự án này." Giọng anh trầm, chắc chắn, không chút do dự. Anh biết, đây là con đường anh đã chọn, con đường của những thử thách và những vinh quang, của những con số và những chiến lược.

"Tốt," Ông Hùng gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện. "Ngày mai, Thùy Linh sẽ gửi cậu toàn bộ hồ sơ chi tiết và lịch làm việc ban đầu. Cứ từ từ nghiên cứu. Nhưng nhớ, đây là một cuộc đua đường dài."

Hoàng Minh đứng dậy, cúi chào Ông Hùng rồi trở về bàn làm việc của mình. Anh lại vùi mình vào tập tài liệu mới, quên đi cả bữa sáng. Đầu óc anh quay cuồng với những ý tưởng, những kế hoạch. Anh hình dung ra những cuộc họp xuyên biên giới, những buổi đàm phán căng thẳng, những cột mốc quan trọng cần đạt được. Toàn bộ năng lượng của anh dồn vào đó, vào công việc, vào mục tiêu. Anh tin rằng, sự nghiệp vững chắc chính là nền tảng cho một tương lai ổn định, một mái nhà ấm êm, một cuộc sống đủ đầy cho người anh yêu. Mọi sự hy sinh đều xứng đáng, anh tự nhủ.

Một lúc sau, Thùy Linh, đồng nghiệp của anh, bước đến bàn làm việc của Hoàng Minh. Cô xinh đẹp, thời trang với mái tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh và lanh lợi. "Chào anh Minh! Anh lại đến sớm vậy?" Giọng cô vui vẻ, tràn đầy năng lượng. "Anh Minh thật siêu! Lại được giao dự án lớn nữa rồi. Em vừa nghe tin từ phòng sếp. Chắc anh lại có thêm mấy đêm không ngủ nữa rồi."

Hoàng Minh mỉm cười nhạt, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính. "Cũng có thể. Nhưng dự án này rất tiềm năng."

Thùy Linh đặt một xấp tài liệu khác lên bàn anh. "Đây là một số dữ liệu thị trường mà sếp muốn anh tham khảo. Em tổng hợp lại rồi."

"Cảm ơn em," Hoàng Minh nói, tay vẫn lướt chuột. Anh liếc nhìn xấp tài liệu, rồi lại chú tâm vào những con số đang nhảy múa trên màn hình.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi Thùy Linh quay đi, một hình ảnh thoáng qua hiện lên trong tâm trí Hoàng Minh. Hình ảnh một cô gái với mái tóc dài, đôi mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng. Anh nhớ đến 'ngày đặc biệt' đã qua, đến cái tin nhắn anh đã bỏ lỡ. Một cảm giác mơ hồ, rất nhẹ, như một làn gió lạnh thoảng qua giữa trưa hè nóng bức. Anh khẽ cau mày. "Chắc cô ấy đã giận lắm," anh nghĩ thầm. Nhưng rồi, anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Công việc đang chất đống, và cơ hội này quá lớn để anh có thể xao nhãng. Anh sẽ bù đắp sau. Sẽ có thời gian. Hiện tại, sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu. Anh tin rằng, thành công của anh hôm nay chính là tương lai của cả hai. Anh nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc hạnh phúc. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích. Anh lý trí hóa mọi thứ, tin rằng sự cống hiến cho công việc là cách tốt nhất để xây dựng một nền tảng vững chắc. Anh không nhận ra rằng, trong khi anh đang bận rộn xây dựng những tòa tháp vật chất, những vết rạn nứt vô hình đang dần hình thành trong mối quan hệ của mình. Cái cảm giác trống rỗng mơ hồ sau những thành công vang dội vẫn thỉnh thoảng len lỏi, nhưng anh luôn tìm cách lấp đầy nó bằng những mục tiêu mới, những thách thức mới, những con số lớn hơn. Anh đã quên mất rằng, có những điều không thể đo đếm bằng tiền bạc hay danh vọng. Anh lại cúi xuống, tiếp tục đọc tài liệu, toàn bộ tâm trí anh chìm đắm trong dự án 'Kết Nối Xanh'.

***

Chiều cùng ngày, khi ánh nắng chiều dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa sổ lớn của Thư Viện Thành Phố, Lâm An đang ngồi tại một bàn đọc sách bằng gỗ sồi cũ kỹ. Không khí trong thư viện yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ phím nhẹ từ vài chiếc máy tính xách tay và tiếng bước chân khẽ khàng của nhân viên thư viện. Mùi giấy cũ, mùi sách cổ, thoảng hương gỗ từ những kệ sách cao vút, tất cả tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, học thuật, dễ chịu đến lạ. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà, làm bừng sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

Lâm An, với mái tóc dài mềm mại buộc hờ sau gáy, đang say sưa lật giở những cuốn sách. Xung quanh cô là một chồng sách cao ngất, đủ mọi chủ đề: từ "Kiến trúc đương đại và không gian nghệ thuật", "Thiết kế nội thất cho studio", cho đến "Lịch sử các phòng trưng bày nghệ thuật nổi tiếng thế giới". Đôi mắt to tròn của cô lấp lánh sự tập trung, thỉnh thoảng lại dừng lại ở một hình ảnh, một đoạn văn, rồi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay bìa da cũ. Trong cuốn sổ ấy, không chỉ có những ghi chú, mà còn có những phác thảo ban đầu, những đường nét nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc, dần hình thành nên ý tưởng về một không gian riêng của cô.

Nỗi buồn từ 'ngày đặc biệt' bị lãng quên vẫn còn đó, như một vết sẹo âm ỉ trong lòng. Đôi khi, khi bắt gặp một câu chữ, một hình ảnh gợi nhắc, trái tim cô lại khẽ nhói lên. Nhưng giờ đây, những cảm xúc tiêu cực ấy không còn nhấn chìm cô nữa. Chúng được cô chuyển hóa thành một nguồn năng lượng mạnh mẽ, một động lực thôi thúc cô hành động. Cô đã khóc cạn nước mắt, đã tự dằn vặt mình, nhưng những lời động viên của Mai Lan và lời mời trưng bày tác phẩm đã mở ra một lối thoát, một con đường mới. Cô tin rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, cô đã quyết định tự mình viết tiếp câu chuyện của riêng mình, bằng những nét cọ mạnh mẽ và đầy màu sắc.

Cô phác thảo một bản vẽ đơn giản về bố cục một căn phòng. Trên đó, cô cẩn thận vẽ vị trí những bức tường, những khung cửa sổ lớn để đón ánh sáng tự nhiên, vị trí những giá trưng bày tác phẩm, thậm chí cả một góc nhỏ ấm cúng để đặt một chiếc ghế sofa và vài chậu cây xanh. Cô hình dung ra studio của mình sẽ không chỉ là một nơi để trưng bày tranh, mà còn là một không gian để sáng tạo, để chữa lành, để những "mảnh vỡ" có thể được hàn gắn và tỏa sáng. "Đây sẽ là nơi mình có thể thực sự là chính mình," cô tự nhủ, nét bút lướt nhẹ trên trang giấy, "nơi những 'mảnh vỡ' có thể được hàn gắn và tỏa sáng. Nơi mà mỗi bức tranh đều kể một câu chuyện, một phần của hành trình em đã đi qua."

Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Cô tìm kiếm những hình ảnh studio mẫu trên mạng, so sánh từng chi tiết nhỏ: cách bố trí ánh sáng, vật liệu sàn nhà, màu sắc của tường. Mỗi hình ảnh, mỗi ý tưởng đều khiến cô thêm phấn khích. Cô chụp lại một vài hình ảnh ưng ý nhất, kèm theo bản phác thảo của mình, rồi gửi cho Mai Lan.

"Tớ đang tìm hiểu về studio, có nhiều ý tưởng lắm!" Lâm An gõ tin nhắn, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím điện thoại. "Cậu nghĩ sao nếu tớ có một không gian nhỏ, ấm cúng, chỉ chuyên trưng bày những bức tranh của mình? Giống như một nơi mà mỗi bức tranh đều có câu chuyện riêng để kể, và người xem có thể cảm nhận được điều đó một cách chân thật nhất."

Gần như ngay lập tức, điện thoại cô rung lên. Mai Lan đã trả lời.

"Tuyệt vời! Tớ luôn tin cậu sẽ làm được," Mai Lan nhắn lại, kèm theo một biểu tượng cảm xúc hình trái tim. "Cứ theo đuổi đam mê của mình đi, An à. Tớ sẽ là khách hàng đầu tiên! Cậu mà mở thật, tớ sẽ huy động hết bạn bè đến ủng hộ cho xem. Phải biến cái studio đó thành nơi tụ họp của những tâm hồn nghệ sĩ mới được!"

Đọc những dòng tin nhắn của Mai Lan, Lâm An mỉm cười nhẹ nhõm. Một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo hay che giấu nỗi buồn. Cô cảm thấy ấm áp, được tiếp thêm sức mạnh. Giữa những dòng chữ động viên ấy, cô nhận ra rằng mình không hề đơn độc. Dù Hoàng Minh có quên, có bận rộn với thế giới của anh ấy, cô vẫn có những người bạn luôn ở bên, tin tưởng và ủng hộ cô. "Cảm ơn cậu, Mai Lan," cô thầm nghĩ.

Lâm An ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của thư viện. Ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà xa xa. Xa xa, những tòa nhà cao tầng bằng kính vẫn sừng sững, lấp lánh dưới nắng, biểu tượng cho sự phồn vinh và tốc độ của thành phố. Cô biết, ở một trong những tòa nhà ấy, Hoàng Minh đang vùi đầu vào công việc, vào những con số và những dự án lớn. Anh ấy đang xây dựng một tương lai mà anh ấy tin là vững chắc. Và cô, cô cũng đang xây dựng tương lai của riêng mình. Không phải bằng những con số hay những dự án triệu đô, mà bằng những đường nét, những màu sắc, bằng cả trái tim và linh hồn mình.

Cô hiểu rằng, họ đang đi trên hai con đường song song, ngày càng xa nhau. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng cũng đã dần nhận ra anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh, dù cách đó không phải là thứ cô cần. Cái đồng hồ khắc tên trên cổ tay cô, giờ đây, không còn là lời nhắc nhở về một lời hứa đơn phương, mà là một kỷ vật của quá khứ, một phần của câu chuyện đã qua. Nó không còn day dứt, mà trầm mặc.

Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Hoàng Minh đang viết phiên bản của mình bằng thành công và sự nghiệp. Còn cô, Lâm An, cô đang viết phiên bản của mình bằng sự sáng tạo, bằng những "mảnh vỡ" được tái sinh thành nghệ thuật. Cô đã yêu, đã đau, và giờ đây, cô đã sẵn sàng để tự mình bước đi trên con đường của riêng mình. Con đường dẫn đến sự giải thoát, đến vẻ đẹp chân thật của tâm hồn, và đến một không gian nơi cô có thể tự do cất tiếng nói của mình. Ước mơ về một studio riêng, một nơi chốn của nghệ thuật và sự bình yên, đã bắt đầu nhen nhóm rực cháy trong tim cô, một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên định, soi sáng con đường phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free