Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 128: Điểm Tựa Mới và Thành Tựu Cô Đơn
Ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà xa xa, nhưng bên trong phòng họp của Công ty Minh An, không khí vẫn đặc quánh sự chuyên nghiệp và căng thẳng. Những vệt sáng yếu ớt cố gắng len lỏi qua tấm kính cường lực lớn, chỉ đủ để làm nổi bật lớp bụi mịn li ti nhảy múa trong không khí điều hòa lạnh lẽo. Hoàng Minh đứng trước màn hình trình chiếu khổng lồ, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi. Anh không cần cử chỉ khoa trương hay giọng nói cao trào. Mỗi lời anh thốt ra đều ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề, như những mũi tên găm thẳng vào mục tiêu. Đôi mắt sâu của anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, từ Ông Hùng – vị giám đốc quyền uy với ánh mắt sắc lạnh, cho đến những thành viên ban lãnh đạo khác, những người đã quen với việc đánh giá và soi xét.
"Dự án 'Kết nối Xanh' đã vượt chỉ tiêu đề ra 15% về mức độ tương tác người dùng trong quý vừa qua," Hoàng Minh trình bày, giọng đều đều, trầm ấm, nhưng đầy sức thuyết phục. Anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ đơn thuần là truyền tải thông tin, những con số khô khan được anh biến thành một bản nhạc giao hưởng của thành công. "Đồng thời, chúng ta đã tối ưu hóa chi phí vận hành thêm 8%, mở rộng thị trường sang ba tỉnh thành mới với tốc độ tăng trưởng ổn định. Điều này khẳng định chiến lược tập trung vào trải nghiệm người dùng và mở rộng phân khúc thị trường ngách là hoàn toàn đúng đắn."
Anh nhấn một nút trên thiết bị điều khiển từ xa, biểu đồ và số liệu được cập nhật tức thì, hiển thị rõ ràng trên màn hình, chứng minh cho từng lời anh nói. Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên, không phải là sự phản đối, mà là những lời tán thưởng ngầm. Mùi giấy in mới hòa lẫn với mùi cà phê pha sẵn từ máy pha tự động ở góc phòng, cùng với mùi nước hoa thoang thoảng của các đồng nghiệp, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường làm việc cấp cao. Tiếng gõ bàn phím liên tục từ phía các trợ lý đang ghi chép, tiếng điện thoại reo khẽ từ hành lang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và năng động.
Ông Hùng, người đàn ông quyền lực nhất trong căn phòng, khẽ gật đầu. "Hoàng Minh, cậu đã làm rất tốt. 'Kết nối Xanh' đã trở thành một trong những dự án chủ chốt, mang lại lợi nhuận vượt ngoài mong đợi cho tập đoàn. Năng lực của cậu là điều không ai có thể phủ nhận." Giọng ông trầm và dứt khoát, mang theo một sức nặng nhất định. "Chúng tôi đang chuẩn bị cho một dự án lớn hơn, mang tính chiến lược trong dài hạn, 'Đô thị Thông minh'. Tôi muốn cậu sẽ là người chịu trách nhiệm chính."
Lời khen ngợi và sự tin tưởng từ Ông Hùng là một sự khẳng định rõ ràng nhất cho vị trí và năng lực của Hoàng Minh. Anh không biểu lộ sự ngạc nhiên hay phấn khích thái quá, chỉ khẽ cúi đầu đáp lại. "Cảm ơn Giám đốc đã tin tưởng. Tôi sẽ làm hết sức mình." Đối với anh, mỗi dự án hoàn thành, mỗi mục tiêu đạt được đều là một dấu mốc quan trọng trên con đường anh đã chọn. Đó là con đường của lý trí, của sự nghiệp, nơi mà anh có thể kiểm soát mọi thứ, nơi mà những con số và biểu đồ luôn rõ ràng, minh bạch, khác xa với những phức tạp và mơ hồ của cảm xúc.
Rời phòng họp, Hoàng Minh trở về bàn làm việc của mình, nằm trong khu vực không gian mở nhưng vẫn có một sự riêng tư nhất định nhờ cách bố trí thông minh. Anh kéo ghế, tiếng bánh xe ma sát nhẹ trên sàn gạch bóng loáng. Ánh mắt anh lướt qua màn hình máy tính đầy những số liệu, email mới đổ về liên tục. Thùy Linh, đồng nghiệp kiêm trợ lý của anh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh lanh lợi, tiến đến. Cô xinh đẹp, thời trang và luôn chuyên nghiệp.
"Chúc mừng anh, sếp," Thùy Linh nói, giọng tự nhiên, pha chút vui vẻ. "Dự án 'Đô thị Thông minh' là một bước tiến lớn đó. Có vẻ như anh sẽ còn bận rộn hơn nữa."
Hoàng Minh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua nụ cười của cô. "Cảm ơn cô, Thùy Linh. Chúng ta có thể bàn về bước tiếp theo của dự án 'Kết nối Xanh' vào sáng mai. Về 'Đô thị Thông minh', tôi cần cô chuẩn bị một báo cáo tổng quan về các dự án tương tự trên thế giới và phân tích tiềm năng thị trường nội địa. Gấp."
"Vâng, anh. Tôi sẽ chuẩn bị ngay," Thùy Linh đáp, không chút chậm trễ. Cô hiểu phong cách làm việc của Hoàng Minh, luôn nhanh gọn và đòi hỏi hiệu suất cao. Cô quay lưng đi, tiếng giày cao gót gõ nhịp trên sàn nhà.
Hoàng Minh nhìn theo bóng lưng của Thùy Linh rồi quay lại màn hình máy tính. Anh mở một email mới, đọc lướt qua nội dung. Mùi cà phê thơm lừng từ chiếc cốc bên cạnh bốc lên, làm dịu đi chút không khí khô khan. Một mục tiêu nữa đã hoàn thành. Một thành công nữa được ghi nhận. Cảm giác này... chỉ thoáng qua. Nó đến và đi nhanh như một cơn gió thoảng, không đọng lại quá lâu, không đủ để lấp đầy một khoảng trống nào đó mà anh thậm chí còn không nhận ra sự tồn tại của nó. Anh vẫn cảm thấy một sự thôi thúc không ngừng để tiếp tục, để đạt được nhiều hơn nữa, để vùi mình vào công việc như một cách để che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, một sự trống rỗng mơ hồ mà anh cố tình lờ đi. Thành công rực rỡ trong công việc sẽ càng khiến anh lún sâu vào lối sống lý trí, che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc và đẩy mối quan hệ của anh và Lâm An đến bờ vực, dù lúc này anh chưa hề hay biết.
***
Trong khi Hoàng Minh đang chìm đắm trong thế giới của những con số và dự án triệu đô, Lâm An lại đang bước vào một thế giới khác, một không gian hoàn toàn đối lập. Giữa trưa, ánh nắng vàng ươm và gió mát rượi. Cô đứng trước một căn phòng trống trải trên tầng hai của một tòa nhà cũ kỹ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Tòa nhà mang kiến trúc Pháp cổ, với những ô cửa sổ gỗ đã bạc màu và ban công sắt uốn lượn đầy hoa văn cũ kỹ. Tiếng còi xe từ con đường lớn không còn vọng tới, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua những tán cây cổ thụ bên đường và tiếng chim hót líu lo đâu đó. Mùi của gỗ cũ, của vôi vữa tường đã lâu năm, và một chút mùi nắng ấm đan xen vào nhau, mang theo một vẻ hoài niệm bình yên.
Lâm An bước vào, tiếng bước chân cô vang vọng trên sàn gỗ kêu cót két. Căn phòng rộng rãi, trần cao, và điều khiến cô lập tức bị thu hút là ba khung cửa sổ lớn hướng về phía đông, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi rực rỡ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà. Ánh sáng không quá gay gắt, mà mềm mại, ấm áp, hoàn hảo cho việc trưng bày tranh. Cô hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận bầu không khí trong lành và tĩnh lặng.
Cô đi quanh phòng, mỗi bước chân đều chứa đựng sự cẩn trọng và niềm hy vọng. Tay cô nhẹ nhàng chạm vào bức tường gạch thô đã được quét vôi trắng, cảm nhận sự sần sùi, mộc mạc của vật liệu. Bức tường này, cô hình dung, sẽ là một phông nền tuyệt vời cho những tác phẩm của mình, những "mảnh vỡ" được hàn gắn và tỏa sáng. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô quét một lượt từ góc này sang góc khác, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nơi đây, cô cảm thấy có một sự kết nối lạ lùng, như thể không gian này đã chờ đợi cô từ rất lâu.
"Đây rồi... Ánh sáng này, không gian này..." Lâm An lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô, không còn chút gượng gạo hay che giấu nỗi buồn nào. "Nó giống hệt những gì mình mơ ước."
Cô dừng lại trước khung cửa sổ lớn nhất, đưa tay ra hứng lấy vạt nắng ấm. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự bình yên khác hẳn với những gì cô từng trải qua. Đó không phải là sự bình yên của việc trốn tránh hay lãng quên, mà là sự bình yên của việc tìm thấy chính mình, tìm thấy một con đường. Cô nhắm mắt lại, trong tâm trí cô, căn phòng trống trải này bắt đầu hiện lên với những hình ảnh sống động: những bức tranh treo ngay ngắn trên tường gạch thô, những chiếc giá trưng bày làm từ gỗ mộc, một chiếc ghế sofa êm ái đặt cạnh cửa sổ để khách có thể ngồi thưởng thức nghệ thuật và ánh sáng, và một góc nhỏ dành riêng cho cô sáng tác, nơi cô có thể tự do thả hồn mình vào từng nét cọ.
Lâm An mở mắt, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm. Cô rút ra cuốn sổ phác thảo nhỏ và cây bút chì từ chiếc túi xách vải của mình. Cô ngồi xuống sàn gỗ, dựa lưng vào bức tường, bắt đầu ghi chú và phác thảo. Những đường nét nhanh chóng hiện ra trên trang giấy: bố cục các khu vực, vị trí ánh sáng tự nhiên và ánh sáng nhân tạo bổ trợ, cách bố trí các tác phẩm. "Khu vực trưng bày chính sẽ ở đây, với ánh sáng gián tiếp từ bên trên để làm nổi bật màu sắc. Góc kia sẽ là nơi dành cho các tác phẩm điêu khắc nhỏ, hoặc những vật phẩm nghệ thuật khác. Và đây," cô vẽ một vòng tròn nhỏ ở góc phòng, "là góc cà phê sách, nơi khách có thể ngồi đọc sách nghệ thuật và nhâm nhi một tách trà nóng."
Cô thậm chí còn nghĩ đến màu sắc cho những bức tường. Không phải màu trắng tinh khôi, mà là một tông màu be nhạt hoặc xám xanh pastel, để tạo cảm giác ấm cúng nhưng vẫn hiện đại, không làm lu mờ đi màu sắc của những bức tranh. Cô còn lẩm bẩm về việc chọn loại gỗ cho sàn nhà, hay những chậu cây xanh nhỏ sẽ đặt ở đâu để tạo sự tươi mát. Mỗi chi tiết nhỏ đều được cô cân nhắc kỹ lưỡng, như thể cô đang xây dựng một ngôi nhà cho chính tâm hồn mình.
Ước mơ về một studio riêng, một nơi chốn của nghệ thuật và sự bình yên, đã bắt đầu nhen nhóm rực cháy trong tim cô, một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên định, soi sáng con đường phía trước. Cô biết, việc tìm thấy địa điểm studio ưng ý này là bước khởi đầu vững chắc cho hành trình độc lập của cô, báo hiệu rằng cô sẽ sớm có một không gian riêng để phát triển bản thân, không còn phụ thuộc vào bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào. Đây sẽ là nơi mà cô có thể tự do cất tiếng nói của mình, kể những câu chuyện của riêng mình bằng những nét cọ và màu sắc, biến những "mảnh vỡ" thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị.
***
Tối muộn, thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê lấp lánh dưới nền trời đêm. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời hiện đại. Tiếng thang máy kêu "ding" khẽ khàng, rồi cánh cửa trượt mở ra, chào đón anh bằng một sự im lặng gần như tuyệt đối. Mùi gỗ mới thoang thoảng, hòa cùng mùi sách và chút hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng cũng đầy lạnh lẽo.
Anh cởi chiếc áo khoác vest, treo gọn gàng vào tủ. Mọi thứ trong căn hộ đều được sắp xếp ngăn nắp, tối giản đến mức gần như vô trùng. Thiết kế tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng với vật liệu kính và kim loại, khiến không gian trở nên hiện đại nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, ngoại trừ tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – như một lời nhắc nhở về thế giới bận rộn bên ngoài.
Hoàng Minh bước vào bếp, tự pha cho mình một ly cà phê phin. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, đánh thức các giác quan đang mỏi mệt sau một ngày dài làm việc. Anh không vội vã, động tác chậm rãi, chính xác, như thể việc pha cà phê cũng là một dự án cần được thực hiện hoàn hảo. Hơi ấm từ ly cà phê lan truyền qua lòng bàn tay anh, một sự dễ chịu hiếm hoi.
Anh mang ly cà phê ra ban công rộng, nơi có thể bao quát toàn cảnh thành phố rực sáng dưới ánh đèn. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn giản, ánh mắt nhìn ra xa xăm, dõi theo dòng xe cộ hối hả phía dưới. Một ngày nữa kết thúc. Mọi thứ đều đúng kế hoạch. Dự án "Kết nối Xanh" thành công, dự án "Đô thị Thông minh" đang chờ đợi. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông thành công cần có: công việc danh giá, tài chính vững vàng, một căn hộ sang trọng. Vậy mà... một cảm giác trống rỗng lại ùa về, dù chỉ thoáng qua, như một làn sương mỏng vừa xuất hiện đã tan biến vào không khí.
Anh không cố gắng định nghĩa cảm giác đó, hay tìm hiểu nguồn gốc của nó. Anh đã học được cách phớt lờ những cảm xúc mơ hồ, những thứ không thể đo lường bằng con số hay logic. Đối với anh, chúng là những biến số không cần thiết, những yếu tố gây nhiễu loạn cho một cuộc sống đã được lập trình sẵn. Anh nghĩ về công việc, về những mục tiêu tiếp theo. Làm thế nào để "Đô thị Thông minh" vượt qua cả "Kết nối Xanh"? Những chiến lược nào cần được triển khai? Những đối tác tiềm năng nào cần được tiếp cận? Những câu hỏi đó lấp đầy tâm trí anh, đẩy lùi mọi suy nghĩ khác.
Anh đặt ly cà phê xuống bàn, mở chiếc laptop mỏng nhẹ. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm. Anh bắt đầu xem lại tài liệu công việc, những con số, những biểu đồ, những kế hoạch. Sự thành công rực rỡ của Hoàng Minh trong công việc sẽ càng khiến anh lún sâu vào lối sống lý trí, che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc. Anh tin rằng mình đang xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ, anh đang xây dựng nó trên một nền móng thiếu đi những viên gạch cảm xúc, những kết nối con người. Cảm giác trống rỗng thoáng qua mà anh không nhận ra, chính là dấu hiệu cho thấy dù anh có đạt được bao nhiêu thành tựu, anh vẫn sẽ thiếu đi một điều gì đó quan trọng, mà anh chỉ nhận ra sau này.
Hai con người, hai thế giới, hai phiên bản ký ức, đang ngày càng xa nhau. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng cũng đã dần nhận ra anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh, dù cách đó không phải là thứ cô cần. Và giờ đây, khi anh tiếp tục vùi mình vào những thành công vật chất, thì cô lại đang tìm thấy sự giải thoát và định nghĩa bản thân mình trong một không gian mới, nơi những "mảnh vỡ" được tái sinh thành nghệ thuật. Họ đang đi trên hai con đường song song, ngày càng xa nhau, mỗi người một phiên bản về cuộc sống, về tình yêu, và về cả chính bản thân mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.