Chuyện về hai anh em mang họ Grimm - Chương 1: Chapter 1: Anh em nhà Grimm
Một buổi chiều muộn, trời cứ giữ cho mình một màu cam nóng âm ỉ. Hai thanh niên xuất hiện, hai đứa đi đến một dãy nhà dài đi đầu là một thanh niên chẳng có đặc điểm gì đáng chú ý, đi sau cậu kia là một thanh niên cao to vạm vỡ đeo mặt nạ thợ hàn. Họ lần lượt mang tên là Prangus Victor Grimm, còn lại là James Noah Grimm.
Cả hai là anh em sinh đôi thành ra mặt mũi cũng hao hao nhau, với Prangus là anh còn James là em. “Prangus anh đoán chúng ta sẽ hoàn tất việc này trong bao lâu?” James hỏi, tay cậu gõ cửa căn nhà mà cả hai đương đứng.
Nơi này trông sang trọng hơn hẳn các ngôi nhà kế bên cạnh, bất động sản này là của một nhà văn nổi tiếng(qua tai tiếng). Hắn ta tên Ransom Salinger, “Thôi…làm nhanh về nhanh.” Prangus đáp lại câu hỏi của James, gõ cốc cốc vào cửa nhà.
Một thanh niên trẻ tuổi bước ra với đầu tóc bù xù ,“Chào hai người, tôi là Ransom Salinger có việc gì à?” Hắn hồn nhiên hỏi. Prangus cười giả tạo với Ransom, trong khi James vẫn cứng đơ như tượng đá.
“À ừ…tụi này có việc nhờ anh đấy, Ransom.” Prangus tiếp tục tỏ ra thân thiện nói, còn tên nhà văn chỉ cười gượng nhìn hai anh em. Nhưng vẫn mở cửa ra, giơ tay mời họ vào trong nhà.
Bên trong đầy các tờ giấy bản thảo của Ransom, hắn ta dẫn anh em nhà Grimm đến bàn ăn của mình. “Vậy các anh cần gì ở tôi nào?” Salinger ngu ngơ hỏi, trong lúc đó hai người nhìn quanh ngôi nhà này. Ở góc có hai con chó con có lông màu nâu, kế đó có một bức tranh kỳ lạ bởi người trong tranh có mặt nhưng lại rối mù.
Ở trên tủ đặt tv của Ransom, có một bức hình tự sướng của anh ta với hai cô gái họ trông khá thân thiết. Trong ngôi nhà này, có một thứ thu hút được James. Là bức tranh người đàn bà có mặt là những trang giấy ghi đầy chữ, bức tranh màu nước ấy được treo ở kế lối ra vào nhà bếp.
“Có chuyện gì à?” Ransom thấy James nhìn bức hình tự sướng của mình nên bèn hỏi.
“Không, không có gì. Chỉ là hai cô gái trong tranh là ai vậy?” James hỏi, Ransom dụi mắt đứng dậy. Anh ta tiến vào nhà bếp, tay lấy một cái ly nhỏ.
Vừa pha trà, Ransom nhìn James đáp. “Họ là hai cô bạn thời đại học của tôi ấy mà, họ bây giờ lấy chồng hết rồi.” James ngáp một hơi dài, nằm xuống bàn ăn. Prangus nhép miệng đôi ba lần, Ransom đã quay lại với một tách trà nóng.
Sau khi anh ta nhấp một ngụm trà, Prangus mới hỏi. “Anh có thấy dạo gần đây, cuộc sống anh chán dần đều không?” Ransom bình thản nhấp thêm một ngụm trà, rồi đặt tách trà xuống bàn ăn nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
“Không hẳn.” Ransom đáp, Prangus đứng dậy khỏi ghế. Theo đó là James cũng đứng dậy, ngay lúc mà tay nhà văn quay mặt lại. James đấm mạnh vào mặt hắn ta làm Ransom đập vào cửa kính đằng sau khiến phần kính vỡ ra, máu mũi chảy dài rồi rơi lạch bạch xuống sàn nhà.
“Có vẻ như, mũi thằng này gãy luôn rồi.” Prangus chống cằm nhận xét, Ransom lụ khụ đứng dậy, quẹt mũi hắn ta hoảng loạn nhìn vào anh em nhà Grimm. Trong quãng thời gian đó, Prangus và James cùng thò tay vào một cái lỗ lơ lửng giữa không trung.
“Lấy gì ra đây, James?” Prangus tự tin hỏi, James thở một hơi dài nhìn anh trai.
“Gì cũng được mà…anh lấy cho em cây Bahamuth đi.” James đáp, song Prangus rút ra một cây kích ném cho James.
Về anh trai nhà Grimm, cậu ta rút ra một khẩu súng ngắm dài. Khi cả hai nhìn lại, Ransom đã chạy đi đâu rồi. Theo đó Prangus cũng đã biến mất rồi, “Anh ấy lại chạy đi đâu nữa rồi…” James nghĩ thầm.
Ở chỗ Ransom, hắn ta đang trốn trong một xó nào đó thiếu sáng. “Này…chạy đi đâu vậy?” Prangus xuất hiện sau lưng hắn thì thầm, Ransom giật mình lùi ra sau.
“Sao? Có cái gì trên mặt tao à?” Prangus nói tiếp, Ransom vẫn cứ lùi cho đến khi vào đường cùng. Lập tức Prangus lao lên chạy vòng quanh Ransom liên tục, tốc độ của cậu ta nhanh đến nỗi tạo ra dư ảnh.
Lên gối vào cằm Ransom, rồi nhảy lên cao dùng gót chân đập hắn nổ tung. Chẳng có tí máu tanh nào bay ra, ngoài một chất lỏng màu đen. Khi nếm thử một chút, ”Cái này là mực mà…” Prangus thầm nghĩ. Song cậu ta quay lại nhà của Salinger, từng bước đi Prangus có thể cảm nhận được cái gì đó.
Rầm! Rầm! Là những âm thanh mà anh cả nhà Grimm nghe được khi quay lại nhà Ransom, là James cậu ta đang vật lộn với đám Ransom nhân bản. Khi đập nát chúng mực đen bắn đầy tường là lúc Ransom đi từ trong phòng ngủ ra, “Mệt thật, lại phải tiễn khách rồi.” Ransom nhép miệng cảm thán.
James thở một hơi theo cách mệt mỏi, ngay lập tức cậu lao nhanh đến Ransom. Nhưng hắn né qua một bên, làm James đập vô tường khiến lớp tường cứng nứt ra. “Yo…tao quay lại rồi.” Prangus tiến vào trong nhà, tay vẫy vẫy nói.
James lấy cây Bahamuth hay cây kích mà Prangus ném cho cậu, chém vào lưng Ransom. Hắn ngã đập mặt xuống sàn nhà, khi đứng dậy chào đón hắn là Prangus. Cậu ta nhìn Salinger bằng ánh mắt khinh thường, bỗng James túm lấy chân Ransom đập liên tục vào tường.
Song cậu ném tên nhà văn cho Prangus, anh cả nhà Grimm dễ dàng chụp cổ hắn lại. Bóp chặt lại, rồi ném mạnh xuống đất. “Chết rồi ư?” Prangus nhìn vào mặt Salinger nghĩ thầm, Ransom nằm im dưới sàn chẳng có chút sức sống nào.
“Xong đứa cuối cùng trong năm rồi…” Prangus lấy ra một tờ giấy mỏng, trên đó là danh sách tên tương đối ngắn. Và Ransom đây thì nằm trong danh sách đó, khi gạch xong tên của Salinger là lúc tờ giấy hoàn thành.
Ra bên ngoài căn nhà, Prangus cùng James đóng cửa lại. “Về nhà thôi…” James nói, Prangus gật đầu. Ở xa có một thanh niên mặc áo ghi lê đen, sơ mi trắng và áo măng tô đen khoác ngoài nhìn cả hai, khi thấy hai người đã bỏ đi hắn ta bước vào nhà của Ransom.
Anh em nhà Grimm tiến đến sân bay, và mua vé trở về Anh quốc. Lúc tới nơi hai người đi dọc đường mòn, xung quanh chỉ có cây và cỏ thôi.
Các con quạ cứ đậu và làm tổ quanh nơi này, làm ngôi nhà đang sáng đèn trước mặt như là một ngôi mộ vậy. Đi một hồi hai người cũng đến căn nhà gỗ kia, “Mở cửa ra coi Arauguma, tao về rồi.” Prangus gõ cửa nói. Cửa từ từ mở ra một thanh niên tóc trắng xuất hiện, James tiến vào trong căn nhà gỗ cậu liền đi xuống bếp tìm đồ ăn.
Trong khi Prangus và Arauguma lại đang đọc từng tên có trên tờ giấy, “Ransom Salinger.” Cả hai đồng thanh, song Prangus ném cho Arauguma tờ giấy đó. Anh cả Grimm nằm dài trên ghế sofa giữa phòng khách, lò sưởi vẫn tỏa ra hơi ấm khắp căn nhà.
“James chú mày làm cho anh chút sandwich đi!!” Prangus gào mồm kêu to, từ nhà bếp James ném một cái sandwich thịt bò cho anh trai, Prangus chụp lấy rồi cắn một miếng to.
“Tao ăn trước rồi á, hai thằng bây lát ngủ đi. Mai tao đi gửi cho ông Tattatrot nữa, giờ thì tao ngủ đây…” Arauguma vừa nói cậu vừa đi lên tầng hai của ngôi nhà, đi tới cuối hành lang là phòng cậu(đối diện là nhà kho).
Mở cửa phòng ra, Araguma úp mặt vào giường và ngủ ngay sau đó. Ở tầng dưới, Prangus và James đang xem tv với ăn sandwich. Được vài giờ cũng đâm ra chán, nên hai người tắt đèn nhà đi ngủ.
Sáng hôm sau sương mù còn chưa tan hết đã có người gõ cửa nhà, Arauguma đang đánh răng rửa mặt trong nhà vệ sinh. Cậu vội hoàn thành xong việc đánh răng, sau khi lau mặt liền mở cửa ra.
Trước mặt cậu là một cái hộp vuông, “Thằng Rito bày ra trò này chắc luôn, nếu nó không phải cánh tay đắc lực của ông Tattatrot. Thì mình đốt nó lâu rồi.” Arauguma thầm nghĩ, cậu đi vào trong nhà lấy tờ giấy hôm qua Prangus đưa rồi đặt vào trong hộp.
Arauguma đóng cửa lại, rồi mở ra cái hộp liền biến mất. “Dù gì cũng xong việc rồi, một năm chỉ cần xử mười hoặc mười hai người. Cũng chẳng khó đến thế…” Arauguma nói nhỏ, cậu đóng cửa lại đi vào trong nhà bếp nấu bữa sáng cho mình.
Bỗng lại có tiếng gõ cửa, Arauguma lần này bình thản đi ra khỏi bếp. Mở cửa ra lại có một cái hộp nữa, khi cậu mở ra là đúng một trăm năm mươi nghìn đô. Lấy tiền ra Arauguma đặt cọc tiền lên bàn rồi quay lại nhà bếp, Prangus ngáp ngắn ngáp dài đi xuống.
“Có tiền rồi à?” Prangus ngáy ngủ hỏi, Arauguma gật đầu. Sau khi đánh răng rửa mặt, Prangus đi ra ngoài thì James đã dậy rồi. Như đổi vai Prangus đập tay với James rồi James đi đánh răng, Prangus ra phòng khách xem tv buổi sáng.
“Không có gì hay buổi sáng đâu…” Arauguma vừa nhai hot dog vừa nói, Prangus nhăn mặt lại cố tìm gì đó để xem. Đến khi James từ nhà vệ sinh đi ra, thì Prangus vẫn chẳng có gì để xem.
“Có nhiêu đây tiền thì chúng ta nên làm gì?” James hỏi hai người kia, Arauguma không mấy quan tâm bởi đó cũng là số tiền duy nhất họ có được trong một năm.
“Đầu tư? Ý tao là, chúng ta hợp pháp hóa việc mình làm ấy.” Prangus lúng túng nói, James cảm thấy ý kiến này có tiềm năng để họ không cần phải làm cho Tattatrot. Nhưng lại tạo ra thêm một câu hỏi nữa, là họ làm gì để kiếm tiền.
Arauguma nhép miệng nói, “Mệt…cố gắng hợp pháp hóa làm gì, có tiền thì làm thôi. Đùa đấy, tìm cách hợp pháp hóa đi.” Suýt nữa Arauguma ăn một đấm của James, Prangus đứng dậy khỏi ghế cậu ta đi ra ngoài xem thời tiết.
“Mây mù à? Mới sáng sớm mà. Sắp mưa rồi, chắc hôm nay trú trong nhà thôi.” Prangus nghĩ thầm, cậu ta liền quay lại bên trong nhà. Vào trong ngôi nhà gỗ, Prangus nhảy lên sofa nằm lì trên đó một hồi lâu.
Bỗng xung quanh hóa đen, chỉ còn lại Prangus cậu tặc lưỡi nhìn vào sáu con mắt đang nhìn mình. “Currum…” “Currum…” “Currum…” Tiếng gầm gừ của sáu con mắt ấy phát ra, Prangus mệt mỏi nhìn nó.
“Rồi Lobopaw, ông cần gì à?” Prangus hỏi, tiếng cười gian xảo của nó vang lên. Từ sáu con mắt đỏ, thứ sinh vật đó dần lộ hình hài là một con sói đen.
Con sói tru một tiếng đầu nó ngẩn lên trời, bỗng từ sáu con mắt nó tách ra thành mười hai rồi hai mươi tư chúng đều nhìn chằm chằm vào Prangus.
“Trò gì đây? Ông định chơi trò ai nhắm mắt trước là thua à?” Prangus bình thản nói, trong khi Lobopaw cứ đi vòng vòng cậu.
“Ta cần máu, cho ngươi vài ngày để tìm mạng cho ta.” Bỗng mọi thứ quay lại bình thường, Prangus đơ ra một hồi. Cậu nhìn James rồi lại nhìn lên trần nhà, bên ngoài trời mưa rả rích về Arauguma thì cậu ta đã nằm yên trong phòng rồi.
“Mưa…không ngờ, có ngày mình phải đích thân đi giết mấy đứa thợ săn tiền thưởng này.” Một kẻ mặc áo mưa đen, tay cầm một cái ô tròn nhỏ. Hắn ta đứng giữa không trung, đi từng bước đến thật gần nhà của Prangus và James.