Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 10: Bài thi

Trước đó, Diệp Phi vẫn ngồi cắn bút mãi. Kẻ như hắn, chuyện gì động trời giết người phóng hỏa mà chưa từng trải qua, nhưng giờ bảo ngồi viết về quần áo thì quả thực đã làm khó hắn rồi.

Nhưng đã đi đến đây rồi chẳng lẽ lại về không?

Hắn không cam lòng. Một ý chí chiến đấu mãnh liệt trỗi dậy trong lòng. Đúng lúc này, trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng.

"Đúng rồi! Việc đơn giản thế này mà tại sao lão tử lại không nghĩ ra nhỉ? Xem ra mới mấy hôm không động não, IQ đã tụt dốc thảm hại rồi!"

Tư tưởng đã thông suốt, mọi chuyện tự nhiên thuận lý thành chương. Diệp Phi viết một cách hăng say, mãi đến phần vẽ mẫu thiết kế trang phục, hắn mới tạm dừng lại, nét mặt trở nên nghiêm túc. Trong chớp mắt, hắn dứt khoát lật ngược tờ giấy, bắt đầu phác thảo bản thiết kế. Hắn làm việc hết sức tập trung, thỉnh thoảng còn chấm nước bọt ra tay, vẻ mặt đầy đắc ý.

Vẽ xong mẫu thiết kế, cũng vừa lúc hết giờ. Nữ trợ lý họ Văn đến thu bài. Cô liếc nhìn bài thi của Diệp Phi, thấy hắn bỏ trống khá nhiều phần nên khẽ lắc đầu. Thái độ của người trợ lý khiến Diệp Phi cứ ngỡ cô ta cố tình đến để xem xét con người hắn vậy.

Sự thật đúng là như thế!

Vì ngay sau đó, Diệp Phi không hề hay biết, nữ trợ lý họ Văn đã mang thẳng "tác phẩm" của hắn đến trước mặt phó giám đốc của mình.

– Tuyết phó tổng, cô nhìn xem, người này quả nhiên không hề nghiêm túc.

Nữ trợ lý họ Văn nói với giọng xem thường.

Anna âm thầm cảm thấy tức cười, thật ra cô chỉ nói đùa một chút, chứ không hề để tâm đến Diệp Phi. Nào ngờ người trợ lý của mình lại quyết không chịu bỏ qua, chỉ để chứng minh năng lực của một thí sinh cho mình xem.

Cô mỉm cười, cũng không quá để tâm, tiện tay cầm lấy bài thi, lướt nhìn một lượt. Quả nhiên đúng như chị Văn nhận xét, bài thi này bỏ trống khá nhiều đề mục, hơn nữa còn trình bày khá cẩu thả, khiến người ta vừa nhìn đã không có thiện cảm.

Nhưng khi Anna vừa định bỏ qua thì ánh mắt cô dừng lại, rất nhanh sau đó lòng chợt chấn động.

Trong các đề mục có một phần riêng hỏi về năng lực quản lý nhân sự, cũng chính là phần Diệp Phi hoàn thành đầy đủ nhất. Cô chỉ thấy đối phương đưa ra những câu trả lời khiến chính Anna cũng phải giật mình. Nhiều phương án mà trước kia cô chưa từng nghe qua, thậm chí vượt ngoài sự hiểu biết của cô. Có những ý tưởng vừa đọc qua đã khiến Anna lập tức bừng tỉnh, những khúc mắc bấy lâu lập tức được gỡ rối, hóa ra cũng có thể xử lý như vậy.

Người này rốt cuộc là ai? Hắn học những thứ này từ đâu?

Lòng Anna càng nghi hoặc. Nếu không phải biết tuổi thật của Diệp Phi, cô đã tuyệt đối không tin những lời này được viết ra bởi một người thanh niên mới hơn hai mươi tuổi. Bởi vì những kiến thức đó vượt ngoài tầm hiểu biết của cô, thậm chí cô còn nghĩ rằng ngay cả thầy giáo trước kia của mình cũng chưa chắc nghĩ ra những ý tưởng này. Nên nhớ, thầy giáo của cô chính là giáo sư đang giảng dạy tại đại học Yale danh tiếng, trình độ không hề tầm thường.

Chẳng lẽ đây là một nhân tài?

Nếu Diệp Phi biết suy nghĩ lúc này của Anna, chắc hẳn hắn đã lăn ra cười. Giáo sư ư? Cái khác thì ta thua, chứ về mặt này, đám người đó còn kém ta đến bảy ngàn tám trăm dặm. Phải biết kiếp trước hắn chính là Tông chủ một đại môn phái trên dưới ba ngàn đệ tử, chính là thổ hoàng đế một phương trời. Với kinh nghiệm quản lý tự nhiên đó, một đứa con gái mới hơn hai mươi như Anna còn rất lâu mới có thể bì kịp.

Anna nghiên cứu một cách chăm chú, trông cô hệt như một đứa trẻ nhận được món quà yêu thích mãi không chịu rời tay. Chỉ đáng tiếc, ngoài phần quản lý nhân sự thì hầu hết các phần còn lại như kiến thức căn bản, ngoại ngữ... đối phương gần như bỏ trống hoặc trả lời sai bét. Điều đó nhất thời khiến hình tượng "thiên tài" của hắn trong lòng cô phút chốc sụp đổ.

Một lát sau, Anna tiện tay lật sang trang bên cạnh. Ngay khi vừa liếc qua bản thiết kế trang phục của hắn, gương mặt cô lập tức đỏ bừng.

"Tên hỗn đản! Vậy mà dám vẽ cả thứ đó!"

Anna nhất thời mở to hai mắt, không biết từ lúc nào cô thiếu nữ chợt che miệng cười. Nụ cười của thiếu nữ khiến đôi gò bồng đảo trước ngực khẽ rung lên như cuộn sóng. Mắt hạnh nhìn Diệp Phi đầy thâm ý, chỉ cảm thấy gã thanh niên này thật có đảm lượng, đến thứ đó hắn cũng dám vẽ.

Không ngờ đây cũng là một kẻ lớn gan!

– Tuyết phó tổng, có vấn đề gì à?

Ở bên cạnh, trợ lý Văn nãy giờ vẫn quan sát biểu tình của sếp mình. Thấy sắc mặt cô biến đổi liên tục, lúc hoảng hốt, lúc lại e thẹn thì không khỏi lấy làm lạ.

– Khụ... Khụ... Không có gì?

Anna vội kẹp bài thi vào tập tài liệu. Cái thứ "đồi trụy" này tuyệt đối không thể để người thứ ba trông thấy. Hành động của cô càng khiến trợ lý Văn cảm thấy nghi hoặc: "Tuyết phó tổng làm sao vậy? Không lẽ bài thi đó có điểm gì đặc biệt khiến cô ta cảm thấy hứng thú? Nhưng rõ ràng ban nãy mình đã xem kỹ rồi mà, rõ ràng chẳng có gì nổi bật để người khác phải chú ý cả."

Lúc này, toàn bộ bài thi đã được thu lại, đồng nghĩa với việc phần thi kiến thức chính thức khép lại. Tiếp theo là phần phỏng vấn trực tiếp. Một số người không giấu nổi vẻ thất vọng trên khuôn mặt, cũng có người tỏ ra tiếc nuối, vì quả nhiên phần thi vừa rồi bọn họ làm không tốt. Tuy nhiên hiện tại bọn họ cần nhất là lên dây cót tinh thần, chuẩn bị cho phần phỏng vấn trực tiếp, cũng là cơ hội cuối cùng để gỡ gạc. Một số người hít sâu một hơi, nắm chặt tay, tựa hồ vô cùng quyết tâm.

Tất nhiên cũng có không ít người cảm thấy hài lòng, yên lặng chờ đợi phần thi tiếp theo. Trong khi đó lại có những người tỏ ra hờ hững, tựa hồ kết quả thế nào cũng không làm bọn họ bận tâm. Mặc ai thì mặc, ta cứ... Ngủ, chẳng hạn như Diệp Phi.

Không lâu sau, trợ lý Văn đi đến trước mặt mọi người, trên tay cầm bản danh sách các ứng viên. Mọi người trong phòng nhất thời hồi hộp, những người đứng đầu danh sách không khỏi có chút khẩn trương, đứng ngồi không yên.

Trợ lý Văn nhìn qua mọi người một lượt. Lúc liếc qua Diệp Phi thấy hắn ngủ ngon lành thì trong lòng không khỏi tức giận: "Kẻ này sao có thể vô trách nhiệm với bản thân đến vậy chứ?" Rất nhanh cô liền dõng dạc gọi lớn một cái tên:

– Người đầu tiên, Diệp Phi...

Lời này vừa ra, đám người trong phòng ngó nghiêng tìm xem mặt mũi người vừa được gọi. Chỉ có những người đứng đầu danh sách có chút kinh ngạc, vì rõ ràng theo danh sách thì không phải là cái tên này. Câu trả lời duy nhất họ ngộ ra là giám khảo gọi một cách ngẫu nhiên chứ không theo thứ tự. Họ đâu biết rằng trợ lý Văn kia vì bất mãn với thái độ hời hợt của Diệp Phi mà tùy ý gọi hắn phỏng vấn đầu tiên.

Ngay cả Diệp Phi cũng cảm thấy chút bất ngờ, chỉ là hắn cũng không hề tỏ ra căng thẳng chút nào. Rất nhanh hắn liền đứng dậy phủi quần áo, đi theo trợ lý Văn.

Vừa đứng lên đã nghe thấy phía sau có âm thanh the thé truyền lại:

– Vị đồng chí kia, chúc cậu may mắn nha!

Diệp Phi tùy ý quay đầu lại, đã thấy tên mập vẫy vẫy tay với hắn. Không ngờ tên mập này ngoài cái vẻ Trình Giảo Kim, lại là một người sống tình cảm.

Diệp Phi cũng gật đầu đáp lễ, chẳng ngờ sự đáp lễ vô tình đó lại là một sai lầm tai hại của hắn. Chỉ thấy tên mập đột nhiên tỏ ra hào hứng, còn nhiệt tình lảm nhảm mấy lời với hắn, đại khái là những phương pháp ổn định tâm lý, tránh căng thẳng, nhất thời khiến Diệp Phi cười khổ không ngớt. Gã mập này quả nhiên là một đại rắc rối.

Diệp Phi dứt khoát không thèm ngó ngàng gì đến tên mập, vội chạy theo trợ lý Văn.

Địa điểm phỏng vấn là một căn phòng riêng biệt, nằm ngay bên cạnh. Vừa bước vào đã thấy bên trong được bài trí hết sức trang nhã, với đầy đủ kệ sách, tủ tài liệu, bàn làm việc. Bên cửa sổ còn tinh tế đặt một bể cá cảnh và cây xanh, trông vừa đẹp mắt lại vừa thư thái. Có thể thấy chủ nhân của căn phòng này có một tâm hồn vô cùng lãng mạn, yêu thích thiên nhiên cây cỏ.

Từ đầu đến cuối, trợ lý Văn không nói với hắn lời nào. Lúc này thấy Diệp Phi hít sâu một hơi, nét mặt thỏa mãn, cô ta trong lòng thầm gọi hắn là "tên hai lúa". Ngay sau đó cô ta đóng sập cửa, lập tức khiến hắn giật mình.

"Tiểu nữu này, ta có chỗ nào đắc tội với cô vậy?"

Diệp Phi gãi gãi đầu, tỏ vẻ bất lực.

Trên bàn làm việc đã có sẵn chiếc máy tính. Diệp Phi nhìn xung quanh, nhưng lại không thấy bóng dáng cô thiếu nữ kia đâu. Nghĩ đến cô gái đó, trong đầu hắn lại nhớ đến cái vẻ ngoài nóng bỏng, quyến rũ của cô ta. Diệp Phi không biết nên phục cô ta hay không, cô gái này lại đảm nhiệm công việc phỏng vấn, đặc biệt gọi từng người một vào, vạn nhất không may gọi vào một kẻ có ý đồ xấu thì sao? Hai người ở trong phòng, không biết lúc đó sẽ xảy ra những chuyện kinh khủng gì.

Trong lúc "lo lắng" cho cô gái kia, Diệp Phi vô tình quên mất rằng bất kỳ văn phòng công sở nào đều được lắp đặt thiết bị theo dõi. Mọi nhất cử nhất động đều được bộ phận an ninh giám sát chặt chẽ. Vì thế, chỉ cần có chút hành động bất thường nào, phía an ninh sẽ ngay lập tức có mặt xử lý.

Đến cạnh bàn làm việc, Diệp Phi chợt phát hiện bên trên có đặt một bức tượng được phỏng chế theo nguyên mẫu bức tượng "Nữ thần tự do". Vừa nhìn thấy, Diệp Phi nhất thời sinh ra hứng thú, bèn cầm bức tượng lên xem. Vừa chạm vào đã cảm thấy mát lạnh tay, chỉ thấy nó được chế tác vô cùng tinh tế, y như bản gốc. Nhìn ngắm một lát bỗng phát hiện phần đầu và phần mũ bức tượng có một cái rãnh, tựa hồ khiến nó trông như bị tách rời. Vừa chạm vào liền nghe thấy vài tiếng "tạch tạch", chiếc mũ đột nhiên chuyển động, bất thình lình ngón tay hắn cảm thấy nóng rực, vội vàng đặt bức tượng trở lại bàn làm việc.

"Con mẹ nó, hóa ra đây là cái bật lửa!"

Ngắm nghía cái bật lửa hình bức tượng đó nửa ngày, Diệp Phi thầm cười khổ. Nguyên thân của hắn trước đây cũng là một tay nghiện thuốc mà lại chẳng hề hay biết trên thị trường có mẫu bật lửa kiểu này. Xem ra đây là mặt hàng thuộc danh mục hàng hiếm, không phải thứ mà người bình thường có thể dễ dàng sở hữu.

"Hi Hi..." Bỗng lúc này một tiếng cười khúc khích từ sau lưng truyền lại.

Bản dịch này mang đậm dấu ấn riêng của truyen.free, thể hiện một cách linh hoạt và sáng tạo ngôn từ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free