Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 11: First Love

Quay lại, Diệp Phi thấy một thiếu nữ với dáng người thanh thoát, đường cong mềm mại. Gương mặt nàng kiều diễm tựa ánh trăng rằm, đôi môi anh đào đỏ mọng, còn đôi mi liễu dài phảng phất nét ưu tư.

Đến lúc này, Diệp Phi mới nhận ra cô gái này có sức hút lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Vẻ yêu mị cùng mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ người nàng khi��n hắn thực sự thất thần trong chốc lát.

Thấy bộ dạng ngây ngốc của hắn, thiếu nữ che miệng cười duyên, đoạn thuận tay kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.

Mãi đến khi nàng cất giọng, Diệp Phi mới kịp bừng tỉnh.

- Cậu là Diệp Phi?

- Ừ.

Diệp Phi gật đầu, trong lòng thầm than thở: kể từ khi đến đây, định lực của lão tử quả thực sa sút nghiêm trọng, chỉ vừa nhìn thấy gái đẹp đã lập tức tỏ ra thất thố như vậy.

- Cậu ngồi đi.

Anna lại nói.

Diệp Phi chẳng chút khách khí, liền ngồi xuống.

Đúng lúc này, Trợ lý Văn từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm theo một tập tài liệu.

- Trưởng phòng, đội ngũ tuyển dụng nhân sự đã có mặt đông đủ, hiện tại sẽ lần lượt tiến hành các vòng phỏng vấn.

Dứt lời, cô đặt tập tài liệu xuống trước mặt Anna.

Anna gật đầu, nói:

- Tôi biết rồi. Chị cứ bảo họ tự mình chủ động, tập trung vào những ứng viên từng làm việc trong các tập đoàn lớn. Cũng không cần quá đặt nặng thành tích, vì môi trường ở công ty cũ chưa chắc đã phù hợp để họ phát huy hết năng lực bản thân.

Anna ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Tuy nhiên, chị vẫn phải đặc biệt lưu ý đến những người này. Ngoài việc đánh giá năng lực, nên dò hỏi kỹ lưỡng lý lịch và quá trình công tác trước kia rồi mới đồng ý tuyển dụng họ.

Trợ lý Văn gật đầu, liền tiếp lời:

- Tôi hiểu rồi, Trưởng phòng muốn đội ngũ tuyển dụng tìm hiểu quá trình công tác trước đây của những người đó. Một mặt là để đánh giá năng lực cụ thể của họ, mặt khác cũng tránh được việc người của các công ty đối thủ có ý muốn trà trộn vào tập đoàn chúng ta, dò la tin tức có lợi cho công ty của họ.

Anna chỉ khẽ cười không nói, coi như ngầm đồng ý, rồi dặn dò thêm:

- Còn nữa, cần phải sớm liên hệ với các chuyên gia thời trang trong và ngoài nước. Công ty chúng ta hiện giờ vẫn còn thiếu một số hạng mục cần sự giúp đỡ của họ. Nhớ kỹ, chỉ cần đưa ra một mức thù lao hợp lý, Tuyết Liên sẵn sàng đáp ứng.

- Vâng!

Trợ lý Văn cúi đầu thật sâu, trước khi rời đi còn len lén liếc nhìn Diệp Phi một cái.

Nghe hai người đối thoại, Diệp Phi lúc này mới biết hóa ra Anna không tự mình phỏng vấn tất cả mọi người, mà bên dưới vẫn còn một đội ngũ tuyển dụng nhân sự chờ sẵn. Hắn tự hỏi trong số rất nhiều người ở đây, liệu hắn có được coi là người may mắn hay không, khi được phỏng vấn bởi một thiếu nữ xinh đẹp, tự nhiên và thoải mái hơn nhiều so với việc đối diện một đám nam tử khô khan.

Nhưng đồng thời qua đó, Diệp Phi cũng biết sơ qua về con người Anna. Nói thẳng ra, nàng là một người con gái rất có năng lực. Tuy chỉ ở vị trí Trưởng phòng nhân sự, hắn tin rằng chỉ cần thêm vài năm nữa, ngay cả chiếc ghế Giám đốc cũng khó mà thoát khỏi tay nàng. Với kiểu nữ tử như nàng, nếu ở thế giới trước kia của hắn, bằng vào trí tuệ của mình, nàng hoàn toàn có thể tự lập môn hộ, chưởng quản một vùng. Vả lại, ngoài năng lực, với sắc đẹp của nàng, cũng khiến rất nhiều tông phái động lòng, chiêu mộ làm đệ tử hạch tâm, thậm chí bồi dưỡng thành Thánh nữ.

Tuy nhiên, ưu điểm thì có thừa, nhưng không phải không có tì vết. Với kinh nghiệm mấy mươi năm làm Tông chủ một đại môn phái, Diệp Phi không khó để nhận ra rằng cách xử lý của nàng vẫn để lộ ra một lỗ hổng lớn.

Chẳng hạn như việc nàng tuyển chọn nhân tài bằng cách khảo hạch và mời gọi chuyên gia. Đó rõ ràng là một con dao hai lưỡi. Nên nhớ rằng, khi một nhân viên ưu tú rời khỏi công ty cũ, lập tức có rất nhiều tập đoàn khác chào mời họ bằng mức thù lao hậu hĩnh. Người tài tự nhiên kiêu ngạo, thứ họ cần là thành ý và sự tin tưởng tuyệt đối chứ không phải là sự kỳ kèo hay trả giá.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là Diệp Phi phỏng đoán. Không biết chừng Anna và cộng sự của nàng cũng có phương pháp tương tự, chỉ là không muốn để người khác biết mà thôi, tất cả đều được âm thầm tiến hành.

Điểm này cũng có chút liên hệ với kinh nghiệm trước đây của hắn, mỗi lần môn phái khai sơn chiêu mộ đệ tử.

- Cậu Diệp, hình như trông cậu hơi căng thẳng thì phải!

Đợi Trợ lý Văn rời khỏi, Anna mới quay sang nhẹ nhàng nói một câu.

Nói nhảm, lão tử sao có thể căng thẳng trước một đứa nhóc con như nàng được.

- Ừ phải rồi, trông tiểu thư nóng bỏng thế mà... À không, ý của tôi là chậu cá cảnh của cô đẹp quá. Nhìn bọn chúng bơi lội tung tăng rất vui mắt, nhưng nhìn lâu thì hơi hoa mắt chóng mặt.

Diệp Phi hòa nhã đáp. Kỳ lạ thay, trong phòng rõ ràng đang bật điều hòa mà trán hắn vẫn lấm tấm mồ hôi. Hắn vừa tiện tay quẹt qua, liền bị người đẹp phát giác.

Chẳng lẽ ngồi gần mỹ nữ, máu nóng trong người liền dồn lên não?

- Đừng căng thẳng quá.

Anna khẽ khuyên nhủ, rồi đột nhiên nháy mắt với hắn, giọng nói đầy vẻ yêu mị:

- Tôi sẽ không ăn thịt anh đâu.

A, lời này hình như có chút ám muội!

Diệp Phi "à" một tiếng, sững sờ trong giây lát, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt. Nếu đổi lại là nam tử bình thường, chắc hẳn đã sớm bị mấy lời này làm cho điên đảo đầu óc. Nhưng Diệp Phi là ai chứ? Hắn dù gì cũng là kẻ đã sống hai đời người, sao có thể như đám tiểu tử non choẹt dễ dàng bị mấy lời đường mật dụ dỗ?

Hắn cũng không tự tin đến mức cho rằng mị lực của mình đủ khiến người ta vừa gặp đã yêu. Vì thế, xem ra nàng chỉ đang đùa giỡn hắn. Cô gái này đang dùng chiêu "cây gậy và củ cà rốt" để mê hoặc Diệp Phi, khiến hắn tình nguyện ra sức vì nàng.

Chỉ là màn kịch kích thích như vậy mà không xem hết thì quả là phí phạm. Từ trước đến giờ, lão tử mà chịu thiệt thì đã chẳng mang họ Diệp.

Hắn vờ nghiêm túc nói:

- Tiểu thư quá lời rồi, da mặt tôi rất mỏng, sợ không chịu nổi mấy lời vàng ngọc đó.

Dù nói thế, nhưng nghe đến câu sau, hắn lại lập tức hiện nguyên hình:

- Có điều nếu tiểu thư muốn ăn thịt tôi, nhưng lúc này đã qua giờ trưa, có lẽ nên để đến tối. Lúc đó... sẽ ngon miệng hơn.

Mấy chữ cuối, hắn cố tình nhấn mạnh.

Anna cười khúc khích. Dường như mấy lời vừa rồi của Diệp Phi không làm nàng chùn bước, mà ngược lại càng lúc càng cảm thấy thiếu niên này thật thú vị. Quả nhiên hắn là kẻ khẩu khí phóng túng nhưng lại đầy tinh quái, khó trách hắn cả gan dám vẽ cả thứ đó vào bài khảo thí. Nghĩ đến bức họa hào phóng ấy, Anna tức thì đỏ bừng mặt, trong lòng vừa tức giận lại vừa thấy buồn cười.

Thấy nàng có vẻ e thẹn, Diệp Phi không khỏi nghi hoặc: chẳng lẽ lão tử đoán sai rồi? Tiểu nữ này thật sự động lòng với lão tử sao? Chết tiệt, nếu vậy thì phải đổi chiến thuật mới được.

Chỉ là rất nhanh Diệp Phi lại phải thất vọng, bởi vì ngay sau đó, nàng tiện tay rót cho hắn ly nước rồi trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Thái độ của nàng cũng v�� thế mà chuyển biến hẳn, hoàn toàn không còn vẻ đùa cợt như ban nãy nữa.

Buổi phỏng vấn chủ yếu xoay quanh học vấn, kinh nghiệm, một vài nét về công ty cũ, ưu điểm và khuyết điểm của hắn, cả những sở thích cá nhân cũng như các mối quan hệ yêu đương có thể ảnh hưởng đến công việc sau này.

Bằng vào phần thể hiện có phần "kinh hãi thế tục" trước đó của hắn, Anna có chút chờ mong, lòng càng tò mò về con người hắn trước kia. Song, hỏi một lúc, nàng không khỏi ngạc nhiên, những gì nghe được lại trái ngược hoàn toàn so với tưởng tượng.

Diệp Phi chưa từng theo học ở bất kỳ một trường Đại học nào, không những thế, hắn thậm chí còn chưa kinh qua bất kỳ vai trò quản lý nào tại một tập đoàn hay công ty nào. Ban đầu, Anna còn hồ nghi. Nàng hỏi lại đến lần thứ hai, thấy hắn gật đầu, nàng mới xác nhận hắn không hề nói dối. Vả lại, hắn đâu cần thiết phải nói ra những điều bất lợi cho mình.

Kỳ thực, với tính cách của Diệp Phi, hắn không thích ngụy biện cho quá khứ của mình. Điều duy nhất mà hắn giấu chính là thân phận con cháu thế gia của mình. Đáng tiếc, thân phận này có lẽ cũng không còn tác dụng nhiều, không biết chừng nói ra còn gây phản cảm với nàng.

Nhưng điều đó trực tiếp đẩy Anna vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nàng vô cùng phân vân, rõ ràng những gì Diệp Phi thể hiện lúc trước, hắn căn bản là một ứng viên rất tốt. Song chiếu theo lý lịch, hắn lại đang gặp chút bất lợi so với những ứng viên tiềm năng khác. Nàng rất muốn phá lệ nhận hắn, nhưng nếu làm như vậy hình như có phần quá vội vàng, quan trọng hơn là sẽ khiến người khác cảm thấy thiệt thòi, khi đợt tuyển dụng này, chỉ tiêu của công ty chỉ là khoảng mười người.

Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc công ty lúc này không thèm khát người tài. Mà ngược lại, song song với sự cạnh tranh gắt gao đến từ các tập đoàn đối thủ, Tuyết Liên cần người tài hơn lúc nào hết, nhưng vẫn kèm theo sự chọn lọc kỹ lưỡng.

Suy nghĩ một hồi, Anna âm thầm đưa ra quyết định:

- Cám ơn cậu. Buổi phỏng vấn của cậu đã hoàn thành, công ty sẽ liên hệ thông báo kết quả trong thời gian sớm nhất.

Hai người bắt tay nhau. Lúc quay người đi, Diệp Phi mới nhớ hiện tại hắn không dùng điện thoại di động thì làm sao công ty có thể liên lạc thông báo cho mình được? Thế là hắn hỏi:

- Này tiểu thư... Tôi còn một vấn đề nữa. Cô có thể cho tôi mượn số điện thoại của cô được không? Tôi nghĩ thỉnh thoảng chúng ta có thể trao đổi về công việc, với lại tôi có rất nhiều điều tâm đắc, thiết nghĩ tiểu thư cũng rất muốn nghe... Hehe, nếu lúc nào tâm trạng buồn chán, cô cũng có thể gọi cho tôi để cùng nhau đi xem phim, uống cà phê... Tiểu thư yên tâm, Diệp Phi tôi lúc nào cũng sẵn lòng...

Sao cách nói chuyện của anh lúc nào cũng khiến người khác cảm thấy thích thú vậy?

Anna nhẹ nhàng cười, cũng không từ chối, liền tiện tay lấy một mảnh giấy ghi số điện thoại của mình đưa cho hắn. Cầm mảnh giấy trên tay, nhìn hàng chữ số nhỏ nhắn xinh xắn, Diệp Phi khẽ gật gù, quả nhiên chữ cũng như người.

- Sao vậy? Anh còn điều gì muốn hỏi nữa à?

Thấy hắn vẫn đứng ở đó mà chưa chịu rời đi, Anna liền hỏi.

Diệp Phi nhớ đến tên nàng. Thú thực hắn không rành ngoại ngữ cho lắm, nghe xong một lúc thì lại quên sạch. Đương nhiên đó chẳng thể nào là tên thật của nàng được. Trầm ngâm một hồi, Diệp Phi nhịn không được tò mò, hỏi:

- Tôi á?

Anna nghe thế thì có phần bất ngờ, nói chuyện với nhau nửa ngày trời rồi mà hắn còn không biết tên mình. Nàng cũng không tức giận, chỉ liếc nhìn Diệp Phi đầy thâm ý, đoạn đưa ngón tay lên miệng, giọng êm như nhung, thần bí cất lời:

- First Love...

First Love?

Đúng rồi, nàng ấy chính là "First Love" của mình. Diệp Phi thì thào trong miệng, ánh mắt nhất thời lại trở nên thất thần, trong đầu không ngừng hồi tưởng những chuyện đã xảy ra trước đây.

Hãy ghé thăm truyen.free để thưởng thức những câu chuyện độc đáo và thú vị này nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free