Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 15: Ông nội ngươi là Diệp Phi

Cánh cửa bị một cước đá tung. Bên trong, lão Diệp đang ngồi trên ghế, hai tay bị trói chặt ra sau lưng ghế. Tóc tai y rối xù, quần áo xộc xệch, nhưng sắc mặt vẫn bình thường, chứng tỏ y chưa phải chịu quá nhiều khổ sở.

– Tư Tư…

Lão Diệp không khỏi giật mình. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, y vội ngẩng đầu, vừa trông thấy bóng dáng con gái mình, lòng liền không khỏi kinh hãi.

– Đám chó con nào!

Căn phòng nồng nặc mùi khói thuốc. Bốn, năm người đang đứng vây quanh lão Diệp. Bọn chúng ăn mặc hết sức ngổ ngáo, trên người xăm trổ đủ hình thù kỳ quái, tay mỗi tên đều cầm một món binh khí khác nhau: mã tấu, gậy gỗ gắn đinh gai sắc nhọn.

Thấy cha mình bị trói, Diệp Tư vô cùng kích động, nước mắt lã chã rơi. Dường như đoán trước được hành động của cô, Phương thẩm vội giữ chặt lấy cô lại.

– Bỏ cháu ra, cháu xin dì, cháu nhất định phải đi cứu cha cháu.

– Không… Con không được tới đây.

Lão Diệp trong lòng chua xót.

– Ồn ào quá.

Kẻ cầm đầu băng nhóm côn đồ là một thanh niên tóc vàng, thoạt nhìn mới khoảng hai lăm, hai sáu tuổi. Miệng gã ngậm phì phèo điếu thuốc, khuôn mặt dán đầy băng gạc, dường như vừa mới đánh nhau về. Gã quay lại trừng mắt nhìn ba người. Vừa nhìn thấy Diệp Tư, mắt gã lập tức sáng lên.

– Tiểu mỹ nữ này, xin hỏi em tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Có người yêu chưa?

Gã cười dâm đãng nói. Dường như không cần đối phương trả lời, gã quay sang lão Diệp:

– Này lão già, đây là con gái ông đấy hả? Không tệ, không tệ… Hay là ông cho cô ta ngủ với Nhị gia ta vài đêm? Chỉ cần con gái ông làm hài lòng Nhị gia ta, ông đây cao hứng lên thì tiền phí tháng này, thậm chí cả tháng sau, ông cũng khỏi cần trả. Cứ giữ lại mà đi nhà thổ tìm mấy con chó cái khác mà chơi. Thế nào?

Vừa nói gã vừa nhìn chằn chặp vào người Diệp Tư, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống.

Một tên khác cũng hùa theo:

– Ha ha… Nhị ca thật có con mắt tinh tường. Tôi thấy con gái lão Diệp đây da trắng, ngực lớn mông nở, đích thị là một cực phẩm. Nhị ca ngủ với cô ta, đảm bảo khoái lạc đến "dục tiên dục tử", không biết chừng còn "tươi" hơn không ít so với đám "nuôi muỗi" ở hẻm số 8.

– Đồ ngu xuẩn! Cô ta là gái nhà lành, mày lại đem cô ta đi so sánh với lũ chó cái đó chẳng khác nào sỉ nhục cô ta. Có phải mày chơi gái nhiều quá, tinh trùng lên não rồi không hả?

– Nhưng trông lão già này xấu xí như một con cóc ghẻ sao có thể sinh ra được một đứa con gái xinh như hoa khôi thế nhỉ?

– Ai mà biết được. Không chừng nhân lúc ông ta ra ngoài, vợ ông ta lén lút chim chuột với lão Vương sát vách, âm thầm cho ông ta đội nón xanh cũng nên.

– Ha ha, có lý, có lý…

Nghe vậy, cả đám cười phá lên dâm ô.

– Các người, các người, mau câm miệng lại…

Nghe những lời đó, Diệp Tư vừa giận vừa thẹn, từ trước đến nay chưa từng có ai nói với cô những lời lẽ thô tục như vậy. Phương thẩm cũng cảm thấy phẫn nộ thay, không nhịn được mà mắng:

– Một đám rác rưởi, hạ lưu, vô sỉ.

Tên tóc vàng dường như chẳng thèm bận tâm đến thái độ khinh miệt của Phương thẩm. Hắn cười ha hả đầy dâm đãng:

– Này, bà béo kia, đây là thái độ gì đấy? Đừng nói là không được Nhị gia ta để mắt nên thím ghen tị đấy nhá. Không ngờ đấy, à, trông thím lớn tuổi như vậy mà còn rất dâm đãng. Thấy thím và ông già này cũng thân mật lắm… Sao nào, ông già này không thỏa mãn nổi thím sao? Để đám tiểu đệ của Nhị gia đây thay ông ta làm thím thỏa mãn nhá! Này, trong số chúng bay, có ai tình nguyện xung phong lên trước "sủng hạnh" bà ta không?

– Ta phi!

Phương thẩm nhổ ngay một bãi nước miếng, hừ một tiếng nói:

– Muốn "sủng hạnh" lão nương, đám chó con các ngươi còn chưa đủ lông đủ cánh đâu. May ra gọi lão tử các ngươi đến phụng sự, họa may mới làm lão nương hứng thú.

Phương thẩm quả nhiên vẫn là Phương thẩm, nói năng không chút cố kỵ, tuyệt không chịu thiệt thòi.

Đám lưu manh ai nấy mặt tím ngắt như gan heo. Tuy bọn chúng có ý định đùa bỡn, nhưng bị con mồi khinh miệt trắng trợn, làm mất hết mặt mũi như vậy, thật chẳng coi bọn chúng ra gì. Cái con mụ điên này, không ý thức được mình đang ở trong hang ổ băng nhóm xã hội đen sao? Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Tên tóc vàng nghiến răng, cười gằn:

– Chửi hay lắm, vậy để bọn ta xem thử xem "bản lĩnh" bên trong của thím lớn đến chừng nào mà không ai thỏa mãn nổi. Bọn mày, mau xông lên lột hết quần áo trên người con heo nái này xuống, để tất cả mọi người ở đây cùng chiêm ngưỡng.

– Á, chúng mày dám…

Phương thẩm giật nảy mình, vội lùi lại phía sau. Tên tóc vàng vừa dứt lời, lập tức có hai tên tiểu đệ bước lên đi tới chỗ Phương thẩm, vừa đi vừa cười nham nhở, còn bẻ đốt ngón tay làm dáng khởi động, mắt nhìn Phương thẩm đầy vẻ thèm khát.

Thành thật mà nói, người phụ nữ này mặc dù hơi lớn tuổi một chút, nhưng vẫn giữ được dáng vóc không hề tệ, miễn cưỡng "nuốt" trôi được, chỉ cần chịu khó một chút là được.

– Xì xì… Đừng có qua đây! Lão nương bảo các ngươi không được qua đây, các ngươi bị điếc à!

Phương thẩm giơ lên đống vũ khí làm bằng củ cải xua đuổi hai tên côn đồ. Tất nhiên, ngoài việc chỉ khiến hai tên này dừng lại trong giây lát, nhìn nhau khó hiểu, thì chẳng có tác dụng nào cả. Rốt cuộc, Phương thẩm chỉ còn cách lùi lại càng xa càng tốt.

– Tiểu Phi… Mau cứu chị.

Cuối cùng lão nương cũng tìm được người đáng tin cậy rồi, hy vọng tiểu tử này có ích một chút, giữ chân bọn chúng vài giây để lão nương kịp thời chạy trốn – à không, chạy đi tìm người giúp đỡ. Ngu thật, tại sao mình không đi gọi cảnh sát trước cơ chứ, chạy đến đây làm nữ hiệp làm gì không biết.

Thấy Phương thẩm mang mình ra làm lá chắn đã đành, người phụ nữ này còn bấu víu mình chặt cứng nữa, Diệp Phi chỉ còn biết cười khổ. Nếu nói người nào bình thản nhất ở đây, có lẽ ngoài hắn th�� chẳng còn ai khác, cũng bởi dáng vẻ bên ngoài cùng cách ăn mặc của hắn chẳng có gì nổi bật, hệt như một hòn đá cuội ven đường chẳng ai buồn bận tâm. Nhưng, hai tên lưu manh vừa đến gần trông thấy Diệp Phi, nhất là dáng vẻ thản nhiên của hắn, chẳng hiểu sao trong lòng lại sinh ra cảm giác kiêng kỵ mãnh liệt, khiến bọn chúng nhất thời do dự không dám manh động.

Người lo lắng nhất lúc này chính là lão Diệp, y cao giọng khẩn khoản:

– Tiểu Phi, chị Phương, hai người mau đưa Tư Tư rời khỏi đây. Đừng lo cho tôi, tôi không sao đâu, bọn chúng sẽ không dám làm gì tôi đâu. Tiểu Phi, cậu nghe rõ tôi nói chứ… Xin cậu lập tức mang con bé đi. Kể từ giờ phút này tôi trịnh trọng tuyên bố: cậu muốn… ở lại nhà tôi bao nhiêu ngày cũng được.

"Ta chết mất! Hóa ra trong lòng lão bá, mình chỉ là đứa ăn chực. Oan uổng quá trời xanh ơi! Bản tọa thề, mình ngoài việc ăn hơi nhiều cơm một chút, uống hơi nhiều nước một chút, thỉnh thoảng còn nhìn lén tiểu nữu tắm rửa. Nhưng đổi lại cũng giúp hai cha con các người làm nhiều việc mà, chẳng hạn như tối đến đóng cửa, chẳng hạn như ăn hộ đồ ăn, quyết không để lại thức ăn thừa. Đấy, các ngươi thấy rõ đó, bản tọa đâu đến chỉ để nương nhờ không thôi đâu."

Tên tóc vàng liền đá thật mạnh vào chân lão Diệp làm y đau điếng. Hắn trầm giọng nói:

– Tự chúng bay dẫn xác đến đây thì đừng mơ một đứa nào chạy thoát.

Gã cười ha hả, mang theo bộ mặt dê xồm đi tới chỗ Diệp Tư. Thấy kẻ này đột nhiên xông tới, Diệp Tư kinh hãi, vội vàng tránh xa.

– Tiểu mỹ nữ đừng sợ! Hai ta cùng nhau tâm sự một lát, chỉ một lát thôi, em sẽ cảm thấy thích thú ngay. He he…

– Không! Ngươi không được qua đây…

– Nhị Hổ… Thằng chó, mày không được làm hại con gái tao, nếu không tao dù có chết cũng không tha cho cha mày.

Lão Diệp hai mắt đỏ ngầu, liều mạng vùng vẫy trên ghế. Tuy nhiên, dù y có điên cuồng thế nào, dây trói vẫn chẳng mảy may nhúc nhích, những vệt máu mơ hồ bắt đầu xuất hiện.

Rất nhanh, Diệp Tư đã bị gã tóc vàng dồn vào chân tường. Gương mặt khả ái sớm đã lấm tấm mồ hôi, đầy vẻ kinh hoàng, miệng cô liên tục lẩm bẩm "không, không được". Cái vẻ ngoài cừu non ấy càng kích thích bọn chúng làm ra chuyện tội lỗi. Gã tóc vàng cười khoái chí, giơ hai tay ra ý định chạm vào bộ ngực của cô.

– Không… Cút đi!

Diệp Tư hét lớn. Gần như ngay tức khắc, một cánh tay thô ráp đột ngột ôm chặt lấy eo cô. Theo phản xạ, cô liều mạng đẩy thân thể đối phương ra, nhưng mặc cho cô vùng vẫy bài xích thế nào, kẻ đáng ghét đó vẫn ôm chặt cô. Cánh tay còn lại chạm vào tóc cô, kéo thân thể mảnh mai của cô ngả vào lòng mình. Diệp Tư phản ứng rất nhanh, thừa lúc người này không để ý, há miệng nhỏ cắn thật mạnh vào vai hắn. Kẻ này run lên, càng siết chặt cô hơn. "A… Tại sao không tiếp tục nữa?" Hình như, hình như mùi cơ thể này có chút quen quen. Đang ngẩn người thì bất chợt nghe thấy một thanh âm vừa lạ vừa quen:

– Đừng hồ nháo.

Khẽ ngẩng mặt lên, người đàn ông đó tuy chẳng hề anh tuấn bảnh bao, nhưng nét mặt đầy vẻ kiên nghị nam tính, nhất thời khiến cô ngây người.

– A.

Diệp Phi khẽ rên rỉ, xoa nhẹ một bên vai. Chỉ thấy trên vai xuất hiện hai hàng răng nhỏ nhắn đẹp như trăng khuyết, dưới da mơ hồ hiện lên những vệt máu nhỏ. Hắn trừng mắt nhìn cô gái nhỏ đang nằm trong lòng, chỉ thấy cô cũng tròn mắt nhìn lại hắn, chốc lát lại lè lưỡi, bộ dạng như một đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì. Thấy vậy, Diệp Phi thiếu chút nữa đã buột miệng nói: "Cô cầm tinh con chó à!" Song, rốt cuộc hắn vẫn nhịn được mà thả cô ra.

Diệp Tư vừa rời khỏi hắn, chẳng hiểu sao trong lòng lại sinh ra chút hụt hẫng.

Sự tình diễn ra chỉ trong chớp mắt. Ngay tại thời điểm Diệp Phi xuất hiện, hai cánh tay gã tóc vàng đột nhiên đau nhức, tựa như vừa bị ai dùng đá đập mạnh vào tay. Còn chưa kịp phản ứng, một cỗ kình lực vô hình trực tiếp đánh vào bụng gã, đẩy gã ngã ngửa về phía sau. Bốn tên tiểu đệ hết sức bất ngờ, rõ ràng thấy Nhị ca đi đến chỗ con gái lão Diệp, sao đang yên đang lành lại như người trúng gió, tự đẩy ngã mình.

– Mày… Mày là ai?

Chỉ có gã tóc vàng tự mình biết rõ, mình bị ngã rõ ràng là do kẻ trước mặt này đánh lén.

– Ta á?

Diệp Phi thấp giọng, khẽ cười đáp:

– Gia gia ngươi là Diệp Phi.

Từng dòng chữ này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện sống mãi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free