(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 14: Đám lưu manh
Khu chợ dân sinh chỉ cách đó vài phút đi bộ. Trước cổng, xe cộ tấp nập qua lại, mỗi khi có chiếc nào lướt ngang, nước bẩn dưới lòng đường lại bắn lên tung tóe. Bên trong chợ bày bán đủ loại mặt hàng, từ quần áo, giày dép cho đến nông sản, đồ ăn thức uống. Đến chiều muộn, các cửa tiệm, sạp hàng chuyên phục vụ buổi đêm mới bắt đầu trở nên ồn ào, náo nhiệt.
Ba người Diệp Phi đi xuyên qua các quầy hàng để đến địa điểm lão Diệp bán hủ tiếu hồi trưa, một góc vắng vẻ bên bờ sông. Nơi đây vốn tương đối tĩnh lặng, khá lý tưởng để ngồi ăn uống, ngắm cảnh. Có lẽ do đám côn đồ mới xuất hiện mà giờ lại càng vắng vẻ hơn. Xung quanh chỉ lác đác vài sạp đồ nướng còn vương than hồng, không khí phảng phất mùi dầu mỡ tanh nồng xen lẫn chút hương vị thịt dê nướng còn sót lại.
Bọn họ vẫn đến muộn một chút, đám lưu manh không biết đã dẫn lão Diệp đi đâu.
Phương thẩm và Diệp Tư sốt ruột thi nhau gọi tên lão Diệp, rồi lại chia nhau đi tìm kiếm nhưng chẳng thấy tăm hơi. Thấy vài người qua đường, hai người vội vàng chạy đến hỏi, nhưng đáng tiếc chỉ nhận được những cái lắc đầu vô vọng. Đã thế, có kẻ vừa nghe đến chuyện xô xát liền không giấu nổi vẻ phấn khích, còn tò mò hỏi ngược lại bọn họ, vô cùng phiền phức. Mãi cho đến khi Phương thẩm lôi ra "binh khí" là củ cải trắng, đám người đó mới chịu ngoan ngoãn rời đi.
Không tìm thấy lão Diệp, vẻ mặt non nớt của Diệp Tư càng lúc càng ủ rũ, không thể giấu nổi sự lo lắng. Phương thẩm trông thấy mà thương, nhẹ nhàng khuyên cô bé:
- Tư Tư à, cháu đừng quá lo, cha cháu không sao đâu. Thẩm đã gọi báo cảnh sát khu vực rồi, chắc giờ này họ cũng đang cật lực tìm kiếm, không chừng lát nữa là sẽ tìm được ông ấy.
- Cháu không sao, hai người đừng để ý đến cháu.
Diệp Tư khẽ lắc đầu, cố tỏ ra bình thản mạnh mẽ nhưng trong lòng chứa đầy thương tâm.
Nhìn cô gái nhỏ thường ngày hoạt bát đáng yêu, giờ đây lại cố cắn răng che giấu cảm xúc thật, Diệp Phi cũng thấy thương cảm. Hắn rất muốn đến an ủi cô nhưng có Phương thẩm ở đây thì lại thấy không tiện. Dù trước kia hắn từng trải qua không ít bóng hồng, nhưng bảo hắn đi dỗ dành con gái thì quả thật là điều khó nhằn.
Tựa như không thể nào ngăn nổi xúc động nữa, Diệp Tư ngồi gục xuống òa khóc lên:
- Phương thẩm, A Ngốc, hai người nói đi, có phải Tư Tư rất ngốc nghếch, vô dụng lắm phải không?
Phương thẩm lắc đầu, khẽ gắt:
- Ây dà, cái con bé này, cháu nói linh tinh cái gì vậy, việc này thì liên quan gì đến chứ?
- Không phải đâu, cha cháu nuôi nấng cháu từ nhỏ, lo lắng cho cháu từng bữa cơm, thìa cháo, vậy mà đến lúc ông ấy cần nhất, cháu lại chẳng giúp được gì. Cháu thấy mình thật là một đứa con gái vô dụng.
Diệp Tư gục đầu khóc nức nở.
Nhìn thấy cô tự dằn vặt mình như vậy, Diệp Phi cuối cùng cũng không nhịn được, tiến đến ngồi bên cạnh khuyên nhủ:
- Sao em lại tự trách mình thế, Tư Tư? Bá phụ còn chưa được tìm thấy, sao em có thể bi quan đến mức tự bỏ cuộc như vậy? Nếu bá phụ biết, chắc chắn ông ấy sẽ thất vọng về Tư Tư lắm.
- Nhưng mà em...
- Không nhưng nhị gì hết.
Nhẹ nhàng dùng tay gạt đi những giọt lệ vương trên gương mặt thanh tú, Diệp Phi quả quyết nói:
- Em nhất định phải có lòng tin! Còn nhớ lần đầu tiên em dẫn anh về nhà không? Lúc đó bá phụ trừng mắt nhìn anh, bộ dạng chẳng khác gì hung thần ác sát, khiến một người vừa anh tuấn vừa trung can nghĩa đảm như anh suýt chút nữa đã ôm mông bỏ chạy. Mấy tên tiểu quỷ kia thì đáng là gì chứ? Không chừng giờ này đám người xấu đó đã bị bá phụ cầm roi đánh vào mông đến mức kêu cha gọi mẹ rồi ấy chứ!
Vừa nghe hắn nói câu này, Diệp Tư bất giác cười khúc khích, nụ cười cô trong trẻo thuần khiết như giọt sương ban mai.
- Anh nói thật chứ? Trong mắt anh, cha em thật sự đáng sợ như vậy?
- Thật chứ! À không, ý anh là đám tiểu quỷ đó đã sớm bị cha em thu phục rồi. Hay chúng ta đánh cược đi, nếu anh thắng, tối nay em sẽ phải mời anh đi ăn tối. Còn ngược lại, tối nay anh chịu khó ăn ở nhà được không?
- Hứ, có quỷ mới thèm mời anh đi ăn tối.
Thấy hắn cười đùa bất cần, sự lo lắng trong lòng cô dần vơi bớt. Cái tên dở hơi này, hắn thừa biết cô đâu thể đánh cược như vậy chứ.
Bé con rốt cuộc cũng vui vẻ trở lại, khiến Diệp Phi toát mồ hôi hột. Bảo hắn vào thanh lâu chơi gái hay thậm chí đi phóng hỏa giết người, hắn chẳng thèm nhăn mày một cái. Chứ bảo hắn đi an ủi đàn bà con gái, chẳng khác nào lấy mạng lão tử. À mà không đúng, nhìn không ra đấy chứ, về khoản dỗ gái, lão tử cũng là một hảo thủ đấy!
Thấy hai người ta ta khanh khanh, cử chỉ thân mật ngay trước mặt mình, vẻ mặt Phương thẩm thoáng chút không vui. Tên tiểu tử họ Diệp này bề ngoài khù khờ, ai dè lại là một cao thủ bụi hoa, chỉ khua môi múa mép vài câu, con gái lão Diệp đã bị hắn ta mê hoặc, mồm miệng bôi mỡ của hắn không biết đã gây họa cho bao nhiêu con gái nhà lành rồi.
Mấy hôm nay thái độ của Phương thẩm đối với Diệp Tư chuyển biến rõ rệt, không chỉ dừng ở mức quý mến mà thậm chí còn coi cô bé như con cháu trong nhà. Nguyên nhân là vì mấy bữa trước, cháu trai bà từ dưới quê lên thăm, bất chợt khiến bà nảy sinh ý định muốn tác hợp Diệp Tư với cháu mình. Mặc dù Diệp Tư còn nhỏ, nhưng chỉ vài năm nữa cô sẽ đủ tuổi kết hôn. Hơn nữa, Diệp Tư chẳng những ngoan ngoãn xinh đẹp mà còn giỏi giang, ưu tú, một cô gái như thế có đốt đuốc đi tìm cũng chẳng thấy. “Nước màu mỡ không chảy ra ruộng người ngoài” – Phương thẩm sống gần nửa đời người, đạo lý này đương nhiên bà phải biết. Nay lại trông thấy "cháu rể tương lai" thân mật với người khác, bà tự nhiên không vui rồi.
- Nhưng mà em vẫn còn sợ lắm... Vạn nhất...
Diệp Tư lại rưng rưng nước mắt.
Diệp Phi nhẹ nhàng vuốt tóc cô:
- Đừng lo, chẳng phải còn có anh và Phương tỷ ở đây sao, bá phụ chắc chắn sẽ không có việc gì. Tư Tư ngoan, mau nín đi, em biết không, người con gái hạnh phúc nhất là người con gái luôn để dành nước mắt cho ngày quan trọng nhất của cuộc đời mình, còn trước đó em phải cười nhiều lên, khóc nhiều sẽ xấu đó, nghe anh, mạnh mẽ lên.
Hắn càng nói càng hăng, miệng lưỡi như hoa nở.
- Ừm!
Diệp Tư dứt khoát gật đầu, Diệp Phi cười hà hà, cẩn thận đỡ cô ngồi dậy thì đột nhiên sau lưng nghe thấy tiếng hừ lạnh, quay lại liền thấy bóng lưng Phương thẩm, bộ dạng giống như đang giận dỗi ai đó.
Cái bà cô này có phải đến tháng? Sao tự nhiên lại có thái độ như vậy? Không đúng phải gọi là tiền mãn kinh mới đúng.
Không để ý đến người phụ nữ kia nữa, vấn đề hệ trọng nhất lúc này vẫn là phải nhanh chóng tìm cho ra lão Diệp. Cái đám thảo khấu chết tiệt, không biết chúng đã giấu ông ta đi đâu. Diệp Phi đưa mắt nhìn xung quanh, vô tình liếc qua phía bờ sông, thầm nghĩ: Đừng nói là trong lúc nóng giận, lão Diệp đã chọc giận đám côn đồ, rồi bị bọn chúng thả xuống sông cho "tập bơi" luôn rồi nha?
Diệp Phi vội lắc đầu, gạt phắt suy đoán này. Đương nhiên hắn sẽ không dại dột nói ra, nếu không bé con sẽ thương tâm, với tính cách của cô, không biết chừng còn nhảy xuống sông tìm cha mất. Có lẽ hắn nên tìm đến hang ổ bọn côn đồ, tự khắc sẽ có được câu trả lời. Chưa kịp rời mắt, bất chợt hắn giật mình, vội vàng chạy về phía lan can.
- Chuyện gì thế, Tiểu Phi? Có phát hiện gì mới à?
Hành động của Diệp Phi ngay lập tức thu hút sự chú ý của hai người Phương thẩm và Diệp Tư. Chỉ thấy hắn ngồi xổm xuống, dưới đất là một vũng nước nhầy nhụa. Hai người cũng chạy ngay lại.
Diệp Phi không đáp, mắt tập trung nhìn vào vũng nước đọng. Trước sự kinh ngạc của hai người, hắn đưa một ngón tay chạm nhẹ mặt nước rồi đưa lên mũi ngửi, bỗng cười nhẹ. Thấy vậy, Phương thẩm và Diệp Tư nhất thời hai mặt nhìn nhau.
- Phương tỷ, Tư Tư, tôi biết bá phụ đi đâu rồi.
Diệp Phi đầy tự tin nói.
- Hả, thật chứ?
Hai người đồng thời kinh hô.
Diệp Phi gật đầu, chỉ tay vào vũng nước dưới chân nói:
- Đúng vậy, chỉ cần đi theo vệt nước ẩm ướt trên mặt đất này là sẽ tìm được bá phụ thôi.
Cả hai người đều nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc. Họ tò mò nhìn về phía vũng nước đọng, muốn xem rốt cuộc có huyền cơ gì. Vũng nước không lớn lắm, chỉ bằng kích thước một cái nồi, ở giữa in một vết dài rất giống dấu vết bánh xe chạy dài trên mặt đất, không nhìn thấy điểm cuối.
Vừa phát hiện dấu vết bánh xe, Diệp Tư mừng rỡ reo lên:
- A... Cháu biết rồi, đây chính là vết xe đẩy của cha cháu.
Phương thẩm cũng âm thầm giật mình, chỉ thấy trên mặt nước xuất hiện những vết loang lổ, bản thân quanh năm làm việc trong bếp sao có thể nhìn không ra đây căn bản không phải nước mưa. Trong vũng nước còn xuất hiện những sợi chỉ màu trắng kích thước khá lớn, cầm lên xem thử, chỉ cần chạm nhẹ, sợi chỉ đã ngay lập tức đứt vụn, quả nhiên đây là sợi mì.
Nhìn vết bánh xe in trên mặt đất, Diệp Tư hưng phấn hẳn lên:
- Vậy là chỉ cần đi theo dấu vết bánh xe này thì chúng ta sẽ tìm được cha em.
- Tư Tư thông minh.
Diệp Phi khen cô bé một câu rồi lại nghiêm nghị nói:
- Tư Tư, Phương tỷ, thời gian gấp rút, tuyệt đối không thể chậm trễ, chúng ta phải mau chóng đi tới đó.
Vấn đ��� tưởng chừng như đơn giản, nhưng trong lúc cấp bách lại chẳng ai nghĩ ra. Phương thẩm vừa định chất vấn hắn, sao lại dám khẳng định đó là vết xe đẩy hàng của lão Diệp, nhưng Diệp Phi đã kéo Diệp Tư đi mất, bà đành phải ngậm ngùi chạy theo.
Ba người men theo vết bánh xe đẩy hàng còn lưu lại trên mặt đất. Vết xe dẫn họ đến một con hẻm nhỏ vắng vẻ, trông khá tiêu điều, xung quanh toàn là lùm bụi. Cửa vào bị một bụi cỏ lau che khuất, nếu không để ý kỹ thì khó mà phát hiện bên đó còn một lối đi nữa. Ngay cả Phương thẩm cũng phải âm thầm giật mình, dù đã sống ở Liễu Giang nhiều năm, tại sao bà lại không phát hiện ra con đường này chứ?
Vẻ mặt Diệp Tư lại trở nên lo lắng, điều đó cũng dễ hiểu. Đi thêm một đoạn, lông mày Diệp Phi không khỏi nhíu lại, vết bánh xe mờ dần rồi biến mất hẳn, hẳn là nước đọng đã bay hơi hết.
- Tiếp theo chúng ta nên đi lối nào?
Thấy trước mặt là hai lối rẽ, một đường nhiều bụi rậm, lối còn lại tương đối thông thoáng, Phương thẩm quay sang hỏi ý kiến hắn.
Trời dần về chiều, trước mặt lại có rất nhiều bụi rậm, mà thị lực của Diệp Phi cũng không được tốt cho lắm. Hắn suy nghĩ một hồi, chỉ tay vào con đường quang đãng nói:
- Lối này!
Diệp Tư nóng lòng muốn tìm cha, hơn nữa cô vô tình rơi vào tâm lý ỷ lại hắn, tự nhiên sẽ không nhiều lời. Phương thẩm thì lại thích nói nhiều, vốn định chất vấn hắn vài câu, nhưng lại nghĩ lối đó cỏ mọc cao, rậm rạp như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều rắn rết, mà phụ nữ lại rất sợ hai cái thứ đó, thành ra ngoan ngoãn đi theo sau lưng không dám hó hé nửa lời.
Ít lâu sau đó, trước mặt họ xuất hiện một khu nhà bị bỏ hoang, thoạt nhìn có khoảng hơn chục căn nằm liền kề nhau. Nguyên bản được thiết kế theo phong cách phương Tây, phỏng chừng trước đây là một dự án bất động sản ế ẩm, chưa bị giải tỏa. Bên ngoài, dây leo và rêu phong phủ kín, cánh cổng sắt đã hoen gỉ từ lâu, nhiều căn nhà xuống cấp, lộ ra những vết nứt chạy dài. Phía trong một màu ảm đạm u tối, khiến người đi đường nhìn vào nhất thời cảm thấy lạnh gáy.
- Chúng ta nên đi vào chỗ nào trước?
Lần này đến lượt Diệp Tư hỏi, vẻ sợ hãi hiện rõ trên gương mặt non nớt. Nghe cô hỏi vậy, Diệp Phi nhất thời to đầu, đổi thành hồi trước hắn đã lập tức phóng ra thần thức tìm kiếm lâu rồi chứ tội gì mất công đi lại mỏi đầu gối.
Chưa kịp hồi đáp, bất thình lình phía trong truyền ra tiếng người:
- Lão già kia, ta hỏi lại lần cuối, chừng nào lão định thanh toán cho các đại ca đây?
- Tôi... Tôi xin các cậu, việc làm ăn tháng này kiếm chẳng được bao nhiêu... Xin các cậu cho lùi lại vài hôm nữa được không? Vả lại, lệ phí hôm trước chẳng phải tôi đã gửi cho các cậu rồi sao!
- Hừ, thối lắm, con chó đực già này, ông bị điếc hay cố tình không chịu hiểu? Bọn ta đã nói rất rõ, mấy đồng bạc lẻ nhàu nát bữa trước ông đưa là lệ phí kinh doanh bên khu đông, mấy hôm nay ông tự ý nhảy sang bên khu tây thì bắt buộc phải nộp thêm tiền.
- Tôi... Tôi thật không biết còn có quy định này. Các cậu... Các cậu, lúc này tôi thật sự không có tiền, có thể cho tôi một hai ngày, đợi tôi kiếm được tiền rồi sẽ gửi cho các cậu.
- Rắm thối! Thả ông đi để bọn này lỗ vốn à? Không được, nội ngày hôm nay bổn Nhị gia phải nhìn thấy tiền, còn nếu không... Chúng bay, mau lột hết đồ con dê già này xuống, đợi hắn chạy bộ về nhà mang tiền đến chuộc.
- Không... Không được... Tôi cầu xin các cậu...
Tiếng kêu gào thảm thiết phát ra từ trong nhà khiến người nghe không khỏi căm phẫn.
- Dừng tay!
- Cha!
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép.