Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 3: Phương thẩm

Hai người đi đến một quán ăn nhỏ nằm cách đó không xa. Gọi là quán ăn, nhưng thực tế chỉ là cụm lều bạt được dựng tạm ngay sát đường đi lại, có kiểu dáng hao hao những lều quán trong phim Hàn Quốc.

Bước vào lều, chỉ thấy vỏn vẹn vài bộ bàn ghế và một góc bếp chuyên để nấu nướng, chuẩn bị đồ ăn.

“Ăn từ từ, ở đây vẫn còn nhiều lắm!”

Diệp Tư đặt chiếc cặp sách bên cạnh ghế, cô ngồi đối diện Diệp Phi, lẳng lặng nhìn hắn ăn.

“Hì hì, không cần nhiều như vậy đâu, anh ăn hết chỗ này cũng đủ no rồi.”

Diệp Phi đang hì hục ăn tô mì hoành thánh, không quên ngẩng đầu lên đáp lời cô.

Diệp Tư cười khổ. Người đàn ông này, miệng thì bảo sắp no, nhưng dáng vẻ lại chẳng khác gì hổ đói, cắm cúi ăn lấy ăn để. Loáng một cái, chồng bát đũa cạnh anh đã cao ngất ngưởng, phải đến bốn năm cái.

Tướng ăn của Diệp đại ca cho thấy anh hẳn đã trải qua những ngày tháng không mấy tốt đẹp. Diệp Tư chỉ cảm thấy thương xót cho hắn. Suy nghĩ ấy của cô, Diệp Phi đương nhiên không biết được. Nếu mà biết, anh hẳn đã nhảy dựng lên ngay tức khắc:

“Em gái à, anh còn chưa lưu lạc đến mức đó đâu!”

Trên thực tế, từ khi "xuất viện" đến nay, Diệp Phi đều cư ngụ trong một cái miếu đình, hàng ngày ba bữa thịt rượu do khách khứa mang đến tế bái, hoàn toàn không có chuyện bị bỏ đói nhiều ngày. Chỉ là hôm nay đi ra ngoài, chưa quay lại miếu nên bụng cảm thấy hơi đói một chút. Vả lại, tựa hồ từ khi xuyên việt đến đây trở thành một người bình thường, cơ thể lại rất cần hấp thu nhiều chất dinh dưỡng để duy trì, thành ra mới ăn uống một cách ngấu nghiến như vậy.

Đúng lúc này, tiếng của một người phụ nữ truyền đến:

“Mì nóng đến rồi đây, dưới bếp vẫn còn nhiều lắm, hai đứa cứ ăn cho thoải mái!”

Người đến là một phụ nữ trung niên, thoạt trông cũng ngoài bốn mươi. Trên tay bà đang bưng một bát mì bốc hơi nóng hổi. Người phụ nữ thân hình khá đầy đặn, hông đeo một chiếc tạp dề, khuôn mặt từ bi hiền hậu, hai má còn lưu lại dấu vết tàn nhang. Chỉ là nếu nhìn kỹ đường nét trên khuôn mặt, không khó để đoán ra hồi trẻ đây cũng là một phụ nữ có chút nhan sắc.

Thấy người phụ nữ này, Diệp Tư nhanh chóng đón lấy bát mì, từ tốn nói:

“Phương thẩm, cháu cám ơn thẩm ạ!”

“Ai dza... Có gì đâu mà khách sáo... À mà này, sao tự nhiên hôm nay Tư Tư nhà ta lại có nhã hứng đến thăm nơi này của thẩm vậy?”

Phương thẩm hỉ hả nói, ánh mắt không ngừng liếc sang Diệp Phi, âm thầm đánh giá hắn một lượt. Thấy hắn vẫn cắm cúi ăn, bà không đợi Diệp Tư đáp lời mà nhịn không được hỏi:

“Đây là bạn trai của cháu à Tư Tư? Trông cũng được đấy, bất quá hơi... Hà hà, nhìn chung cũng cao ráo, rất được!”

Thiếu chút nữa Phương thẩm đã buột miệng nói ra hai từ "lôi thôi" nhưng vẫn kịp nuốt trở vào.

Lời của Phương thẩm nhất thời khiến Diệp Tư đỏ mặt, cô vội vàng xua tay:

“Không phải như vậy đâu... Diệp... A ngốc là bạn của cháu!”

A ngốc?

Vừa nghe đến hai chữ này, Diệp Phi ngay lập tức phun ra đống mì cay nhai trong miệng. Lão tử từ khi nào lại biến thành ‘a ngốc’ vậy chứ?

Những lúc rảnh rỗi, Diệp Tư thường xuyên đến thực quán giúp đỡ Phương thẩm, vậy nên mối quan hệ giữa hai người vô cùng thân thiết. Phương thẩm hỉ hả nói:

“Bạn thì cũng xem như nửa bạn trai thôi. Tư Tư cháu năm nay đã lớn ngần này, lại còn rất xinh đẹp nữa, cũng nên có bạn trai rồi nha. Cháu xem, cha cháu cũng lớn tuổi rồi, rảnh thì kiếm cho ông ấy một chàng rể về phụ giúp ha.”

“Phương thẩm...”

Diệp Tư liền giậm chân. Những lời của Phương thẩm tuy có phần vô lý, chỉ là cô biết tính cách Phương thẩm xưa nay là vậy, vì thế cũng không giận bà. Nhưng cô không muốn nhắc mãi chủ đề này, đúng lúc vừa nhắc đến cha mình, Diệp Tư bèn hỏi:

“Phương thẩm có thấy cha cháu đi đâu không? Sao hôm nay không thấy cha cháu ghé qua chỗ thẩm?”

“Cha cháu ấy hả?”

Phương thẩm đứng một bên lau dọn bàn ghế, nghe vậy thì đứng thẳng người dậy, dùng một tay đấm đấm lưng, lát sau nói:

“Hình như hôm nay buôn bán khá ế, vì thế ngay từ sớm ông ấy đã chạy sang khu tây bán hàng rồi! Ai dza... Cháu thấy đấy, cha cháu suốt ngày bôn ba ngược xuôi, hay là cháu tìm cho ông ấy một đứa con rể đi!”

Quanh đi quẩn lại, rốt cuộc vẫn quay về chủ đề cũ. Lần này đến lượt Diệp Phi cũng không nhịn nổi cười, chỉ cảm thấy bà cô này quả là thích đùa.

“Thẩm nói gì vậy, người ta năm nay mới có mười sáu thôi mà.”

Giọng của Diệp Tư nhỏ như muỗi kêu, nhỏ đến mức chỉ có Diệp Phi và cô nghe thấy.

Tuổi cô nhỏ thật nhưng vòng một bên dưới lại không hề nhỏ chút nào nha. Thiếu chút nữa đã dụ dỗ được lão tử hành sự ngay trong bụi rậm. Diệp Phi hừ hừ trong miệng, trong đầu lại không ngừng tơ tưởng đến tình cảnh mê người ban nãy, bụng dưới không khỏi nóng bừng.

Lúc này, Phương thẩm mới quay sang hỏi hắn một câu:

“Chàng trai trẻ, cậu thấy món mì bà già này làm được chứ, rất vừa miệng đúng không?”

Đột nhiên Phương thẩm lại hỏi mình vấn đề này. Diệp Phi chưa trả lời bà ngay, đặt đôi đũa xuống, cũng không buồn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Cũng không tồi!”

“Chỉ vậy thôi sao?”

Nét mặt Phương thẩm thoảng vẻ không vui. Tên tiểu tử này rõ ràng một mình ăn hết năm sáu bát mì liền, nhưng mở miệng lại không có lấy một lời khích lệ nào. Khổ công lão nương vất vả hì hục từ nãy dưới bếp nấu đồ ăn cho ngươi, còn vui vẻ giảm giá cho ngươi nữa chứ. Ngươi đã tuyệt tình như thế thì đừng trách bà nương đây vô tình, chỗ mì này ta phải chém gấp đôi, à không gấp ba gấp bốn, đáng đời tên tiểu tử thối!

Phương thẩm trong lòng không ngừng mắng Diệp Phi, có điều rất nhanh sau đó trên mặt bà lại nở hoa.

“Món hoành thánh của Phương tỷ nấu ngon thật, nhưng nếu Phương tỷ bớt chút muối thì sẽ tuyệt vời hơn.”

Trên đời có người phụ nữ nào không thích được người khác khen ngợi? Phương thẩm cũng không phải ngoại lệ. Đúng vậy chứ, lão nương này vẫn còn trẻ chán, vậy mà con bé Diệp Tư cứ suốt ngày g���i 'thẩm thẩm', thật chẳng biết ăn nói gì cả.

Hai tiếng "Phương tỷ" từ miệng Diệp Phi cứ như gãi đúng chỗ ngứa trong lòng người phụ nữ này, khiến Phương thẩm vô cùng hài lòng, ánh mắt cũng vì thế nhìn hắn cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.

“Phải, phải... Cám ơn A ngốc, ý không, cậu đã góp ý. Lần sau tôi sẽ lưu ý chỉ bỏ ít muối vào thôi.”

Phương tỷ vừa cười, vừa liên tục nói lời cảm tạ hắn, lát sau còn chạy xuống dưới. Trước ánh mắt nghi hoặc của hai người Diệp Phi, chỉ thấy trên tay bà bưng ra một bàn đầy ắp bít tết và đồ nướng.

“Phương thẩm à, hay là thôi đi, cháu thấy mình cũng no lắm rồi!”

Thái độ quá đỗi nhiệt tình của Phương thẩm khiến Diệp Tư nhất thời lúng túng, huống chi bàn đồ nướng Phương thẩm vừa mang ra có giá trị mà số tiền cô làm thêm cả tháng cũng không đủ bù đắp.

Nhưng Phương thẩm vẫn đặt chỗ đồ nướng xuống bàn hai người, vung tay thoải mái nói:

“Ha ha, Tư Tư đừng lo, hai người cứ việc ăn tự nhiên, hôm nay thẩm thẩm mời.”

“Thế sao được, cháu không thể...”

“Ôi dào, con bé này! Ta bảo cháu ăn thì cứ ăn đi, lắm chuyện quá! Cháu không ăn thì để... cháu rể của ta ăn.”

Một người thì nhiệt tình mời, người kia lại kiên quyết từ chối, cảnh tượng trở nên rối rít. Diệp Phi lòng thầm kêu khổ, cũng không chê bai thứ gì cả, dứt khoát cầm đôi đũa gắp một miếng. Phương thẩm thấy thế cười hả hả, Diệp Tư rốt cuộc cũng đành ngậm ngùi chấp nhận, chỉ còn biết trừng mắt nhìn người thân này của mình một cái.

Đàn bà con gái ngồi cạnh nhau tự nhiên sinh ra nhiều chuyện để nói, líu lo không ngớt. Cũng không biết Phương thẩm đã thì thầm to nhỏ gì với Diệp Tư mà mặt cô nàng đỏ bừng như trái cà chua chín. Mãi một lúc sau, Phương thẩm mới quay sang hỏi hắn:

“Tên cậu là Diệp Phi đúng không? Vậy tôi gọi cậu là Tiểu Phi nhé! Này Tiểu Phi, tôi nghe nói cậu hình như đang thất nghiệp. Cậu cũng biết đấy, Tư Tư nhỏ hơn cậu mấy tuổi, nó vẫn còn đang đi học nên thỉnh thoảng mới đến phụ giúp, thành ra quán ăn vẫn còn thiếu một nhân viên phục vụ. Cậu có muốn làm thử không?”

Thì ra Phương thẩm đang cần ngư��i làm.

Diệp Phi chưa vội trả lời ngay mà đưa mắt nhìn sang Diệp Tư, chỉ thấy cô gật đầu với hắn, ánh mắt đầy cổ vũ. Xem ra, việc anh đến làm cùng Phương thẩm tám phần mười là chủ ý của cô nàng.

Thế giới mà hắn đang sống này so với kiếp trước hoàn toàn khác biệt. Một người trưởng thành ở đây muốn tồn tại, buộc phải tìm cho mình một công việc ổn định để nuôi sống bản thân. Về điều này, Diệp Phi đã sớm giác ngộ. Huống chi trước nay hắn luôn tin tưởng vào bản thân mình, cho dù ở bất kỳ vị trí, hoàn cảnh nào, hắn vẫn sẽ làm nên kỳ tích.

Diệp Phi khẽ gật đầu, nói:

“Thế cũng được, chỉ có điều...”

Nói đến đây hắn có chút do dự.

Phương thẩm cứ như thể đi guốc trong bụng người khác, thẳng thừng nói:

“Có phải cậu đang lấn cấn chuyện tiền công phải không? Thế này đi, chỗ tôi ngày mở mười hai tiếng, nếu cậu làm đủ hết tất cả các ngày trong tháng, tôi sẽ trả cậu 300 nguyên. Ở đây mọi vấn đề liên quan đến ăn nghỉ tôi sẽ lo liệu hộ cậu. Sao vậy, vẫn chưa thỏa mãn à? Thế thì cậu cứ tùy tiện đưa ra một con số, chỉ cần cậu thấy hợp lý thì không thành vấn đề.”

Hiếm khi có một bà chủ nào tính toán sòng phẳng, thẳng thắn như vậy. Diệp Phi tự nhiên không nhiều lời, trầm tư giây lát rồi giơ một tay lên, xòe ra cả năm ngón.

“500 nguyên?”

Phương thẩm tròn mắt, nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp:

“Số tiền cậu đề xuất tuy hơi cao một chút, có điều nếu như cậu hoàn thành tốt công việc, thẩm thẩm đây cũng có thể châm chước.”

Tuy nhiên Diệp Phi ngay lập tức lắc đầu.

Ngắm nghía bàn tay thô kệch của hắn hết nửa ngày, đột nhiên Phương thẩm cả kinh kêu lên:

“Này, cậu đừng có nói với tôi là cậu muốn tiền công 5 ngàn nguyên một tháng đấy!”

Ngồi bên cạnh, Diệp Tư cũng âm thầm giật mình, chỉ cảm thấy con số Diệp Phi đưa ra có chút không thực tế. Lòng cô không khỏi chút thất vọng, xem ra Diệp nhị thiếu gia vẫn quen cuộc sống xa hoa trước kia, đụng một cái là tiền, thành ra trong mắt hắn vài ngàn nguyên chẳng đáng là gì, đâu biết rằng đối với những người tiểu thương bình thường như Phương thẩm, muốn ki��m ra số tiền đó chẳng phải là dễ.

Chỉ là Diệp Tư ngàn vạn lần không nghĩ tới, Diệp Phi hiện tại đâu còn là thiếu niên củi mục, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phóng túng như ngày trước. Tuy đây chỉ là một công việc phục vụ nho nhỏ, nhưng hắn có lòng tin, bằng kinh nghiệm hai đời của mình, anh sẽ giúp thực quán làm ăn phát đạt. Thực tế, sau khi tính toán trước sau, Diệp Phi đã hạ mức giá 5 ngàn nguyên này xuống hơn một nửa so với giá trị thực mà anh cảm thấy mình đáng được nhận. Bất quá, hắn nghĩ như vậy không đồng nghĩa người ta cũng nghĩ giống mình.

Ngay lập tức, Phương thẩm nhảy dựng lên:

“Cái gì? Những 5 ngàn nguyên, cậu nghĩ tôi là cái ngân hàng di động cho cậu chắc?”

Quán ăn đến nay đi vào hoạt động đã hơn chục năm, tuy vậy việc kinh doanh mỗi tháng lại chẳng được bao nhiêu. Đừng nói 5 ngàn nguyên, ngay cả 2 ngàn nguyên thôi cũng đã bằng tổng thu chi của cả tháng rồi. Trong lòng Phương thẩm không vui, thoáng chốc, ấn tượng về Diệp Phi lại tụt dốc không phanh. Nếu không phải đó là bạn của Diệp Tư, e rằng bà đã cầm chổi ��uổi anh ra khỏi quán rồi.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, với mong muốn mang đến những câu chuyện hay nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free