(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 4: A Ngốc
Sau khi ăn uống no say, hai người chào tạm biệt dì Phương rồi ra về. Trên đường, họ sóng bước bên nhau, nhất thời chìm vào im lặng. Diệp Tư thỉnh thoảng liếc nhìn, thấy hắn trầm tư, dường như đang mải suy nghĩ điều gì đó, cô khẽ cau mày lẩm bẩm:
– Tên ngốc này chắc ăn nhiều quá nên thức ăn dồn hết lên não rồi! Ăn của mình nhiều như vậy mà đến một lời cảm ơn cũng không có.
Lúc này, trong đầu Diệp Phi vẫn không ngừng suy nghĩ, đặc biệt là bóng hình nữ tử thần bí kia cứ quanh quẩn mãi. Thế giới này thật sự tồn tại tu luyện giả sao?
Mãi một lúc sau, khi phát hiện cô em gái đang lén nhìn mình, Diệp Phi mới chợt bừng tỉnh. Ăn của người ta nhiều như thế mà cứ im lặng thì thật là bất lịch sự. Hắn liền quay sang nói:
– Em gái, cảm ơn em. Bữa ăn rất tuyệt!
– Không có chi!
Cô em gái "a" một tiếng, khẽ gật đầu rồi bất chợt hỏi lại:
– Tiếp theo anh dự định gì?
Còn dự định gì nữa? Dĩ nhiên là về lại cái "ổ chó" của mình rồi. Em gái, em có hứng thú vào đó với anh không? Diệp Phi bụng thầm nhủ, đương nhiên hắn không ngu đến mức nói ra những lời như vậy. Hắn chỉ gật đầu, bộ dạng bất cần rồi thở dài:
– Đến đâu thì đến vậy!
Chuyện Diệp Phi bị Diệp gia nhẫn tâm bỏ rơi nửa năm trước, Diệp Tư cũng từng nghe nói qua. Cô thầm nghĩ, có lẽ A Ngốc vẫn còn bị chuyện này ảnh hưởng đến tâm lý nên mới tỏ ra chán nản như vậy. Cô gái nhỏ sinh lòng trắc ẩn, do dự một lát rồi lại ngập ngừng nói:
– Hay là... Hay là... Anh...
Diệp Tư ấp úng mãi, đến nửa ngày sau mới thốt ra câu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
– ... Anh về nhà tôi ở đi.
– Hả?
Chính Diệp Phi cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
– Không phải như anh nghĩ đâu...
Diệp Tư ngượng chín mặt, trời ơi, tại sao mình lại có thể nói ra những lời xấu hổ như vậy?
– Đừng hiểu lầm, anh chỉ được ở đó cho đến khi tìm được việc làm mới.
Hóa ra là vậy, tấm lòng của cô bé thật khiến người khác cảm động. Bất kể là thời đại nào, con gái chưa chồng dẫn đàn ông về nhà ít nhiều cũng sẽ bị người ta đàm tiếu. Nếu cô bé không ngại, thì trừ phi hai người đã quá quen thuộc, có ước định chung thân, hoặc cũng có thể cô ấy là người theo đuổi chủ nghĩa phóng khoáng, cởi mở như người phương Tây.
Diệp Phi thầm nghĩ, mình giờ như con ruồi không đầu, đơn độc một mình, hằng ngày lại phải ngủ trong cái miếu dột nát, chi bằng cứ chuyển đến ở nhờ nhà cô bé này một thời gian rồi tính tiếp.
Trong đầu hắn đã có tính toán, rồi khẽ gật đầu.
Thấy hắn vui vẻ nhận lời, vẻ mặt cô gái phảng phất chút khó xử. Nhưng thiếu nữ ở cái tuổi mười sáu mười bảy, rất nhanh cô đã khôi phục vẻ hoạt bát. Trên đường, khi phát hiện một đàn bươm bướm bay trước mặt, cô bé nhất thời hưng phấn đuổi theo.
Ở gần cô bé, tâm tình Diệp Phi cũng vui hẳn lên, thỉnh thoảng hắn trêu đùa vài câu. Chợt nghe Diệp Tư hỏi:
– Tiểu Phi này, trước đây anh sống trong căn nhà lớn như vậy, có phải anh rất thích không?
Cô bé đột nhiên hỏi hắn câu này, khiến hắn trong giây lát khó có thể đưa ra một câu trả lời thỏa đáng. Diệp Phi cũng không cho rằng đối phương đang cố tình châm chọc mình, đây đơn giản chỉ là sự tò mò của cô mà thôi.
Diệp Phi suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói:
– Nếu anh nói không thích thì em gái có tin không?
Nói đến đây, hắn dừng lại giây lát rồi mới nói tiếp:
– Tất nhiên, sống trong căn nhà lớn sẽ có nhiều thứ tốt đẹp mà người bình thường không có được: tiền bạc, tiện nghi, sơn hào hải vị, đi đâu cũng có người phục vụ theo sau, thậm chí cả quyền lực... Một cuộc sống mà chỉ nghĩ đến thôi đã khiến vạn người thèm khát. Tuy nhiên, căn nhà lớn cũng có những quy tắc riêng. Người sống trong đó bắt buộc phải tuyệt đối tuân thủ, ngàn vạn lần không được tùy tiện thay đổi. Chỉ một sai lầm nhỏ thôi cũng bị bao người chỉ trích, thậm chí nghiêm trọng hơn có thể khiến sự nghiệp tiêu tan, sụp đổ trong nháy mắt. Căn nhà đó đúng là rất lớn, nhưng ta lại chẳng thể tự do đi hết mọi ngóc ngách bên trong. Ngược lại, căn nhà nhỏ tuy chật hẹp nhưng ta lại cảm thấy mình được tự do, không bị trói buộc. Vậy, rốt cuộc căn nhà lớn và căn nhà nhỏ, căn nhà nào mới thực sự lớn đây? Em gái, nếu được chọn thì em sẽ chọn cái nào?
Diệp Phi hùng hồn nói, dường như đang chìm vào hồi tưởng. Những lời vừa rồi là do hắn liên tưởng đến những chuyện ở kiếp trước của mình, khi đó hắn vẫn còn là chưởng môn nhân phái Nam Sơn. Trọng trách của một chưởng môn, một mình chèo lái con thuyền đại môn phái, mấy ai thấu hiểu được.
Diệp Tư khẽ "a" lên một tiếng, hơi bất ngờ, không nghĩ Diệp Phi lại có thể nói ra những lời hùng hồn như vậy. Nghe hắn hỏi mình chọn căn nhà lớn hay căn nhà nhỏ, thoáng chốc cô chìm vào suy nghĩ mông lung. Dù nghĩ đến đau đầu, cô cũng khó có thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Cô bèn hỏi lại:
– Vậy anh có ý định trở về nơi đó nữa không?
– Rất có thể, vì ở đó, thân nhân bằng hữu còn đang đợi tôi. Tôi không thể rời đi quá lâu.
Ánh mắt Diệp Phi nhìn về phía chân trời vô tận.
Nói đoạn, Diệp Phi lặng lẽ tiến đến trước mặt Diệp Tư. Hành động này của hắn khiến cô có phần giật mình, theo bản năng vội lùi lại phía sau. Bỗng lúc này, Diệp Phi đưa bàn tay ra, bên trong thấp thoáng một vật thể màu sắc rực rỡ. Hóa ra đó là một chú bướm nhỏ.
– Tặng em!
Chú bướm nhỏ có đôi cánh lấp lánh, vô cùng bắt mắt. Vừa trông thấy, Diệp Tư liền cảm thấy yêu thích, không chút do dự nhận lấy. Bất chợt, bàn tay mỹ miều chậm rãi mở ra, cánh bướm nhỏ vừa được phóng thích đã lập tức bay vút lên trời cao, dần dần hóa thành một chấm nhỏ, rồi biến mất không tăm hơi.
Cô bé phấn khích vẫy tay như chào tạm biệt chú bướm. Dường như đoán ra sự nghi hoặc của Diệp Phi, cô bé cười giải thích:
– Chẳng phải anh luôn nói tự do là điều quý giá nhất sao? Cánh bướm này khi nó tự do bay lượn trong không trung trông đẹp hơn nhiều so với lúc giữ nó trong tay. Lúc đó mọi người ai cũng có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó.
Những lời này chẳng hiểu sao l���i rơi vào tai Diệp Phi với một tầng ý nghĩa khác. Hắn nghe mà máu nóng dồn lên não. "Đúng vậy! Con bướm phải được tự do cho mọi người nhìn ngắm mới là con bướm tuyệt vời nhất. Ái chà, dạo này đầu óc của lão tử chỉ toàn nghĩ đến chuyện thuần khiết."
Hắn vỗ tay làm ra vẻ thưởng thức:
– Đúng thế, đúng thế! Cánh bướm tự do là cánh bướm gợi cảm nhất... à không... Hấp dẫn nhất... Ý anh không phải thế...
Diệp Tư cười khúc khích:
– A Ngốc à, sao trước nay tôi chưa từng nghe nói anh còn có một mặt này, mà trước đây hình như anh cũng chưa từng gặp trói buộc nào cả?
Lời này rõ ràng là đang châm chọc hắn.
"A Ngốc, A Ngốc, cô có thể đặt cho tôi một cái tên khác hay hơn được không? Chẳng hạn như bảo bối, cục cưng, hay chồng yêu cũng được!" Diệp Phi nhất thời có xúc động muốn đánh mông cô nàng. Kiếp trước hắn là một nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, sao hiện tại lại lưu lạc đến mức bị một thiếu nữ tùy tiện lấy ra trêu đùa như vậy?
Tuy Diệp Tư chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, lại bươn chải từ nhỏ, tự nhiên không dễ gì bị mấy lời ngon ngọt của hắn lừa gạt. Diệp Phi ho khan vài tiếng rồi nói:
– Trước kia đúng là có thời điểm hào sảng, nhưng đó cũng chỉ là giải trí mà thôi, không ảnh hưởng gì nhiều... Này, sao em lại cười vậy?
Trong lúc vô tình, Diệp Phi đưa tay "thọc lét" cô bé. Bỗng từ trên mặt hắn, một cánh bướm nhỏ màu sắc rực rỡ bay xuống. Thật trùng hợp, đó lại chính là cánh bướm vừa nãy được Diệp Tư phóng thích. Khi nó bay ngang qua mặt, những hạt phấn li ti trên cánh bướm rơi xuống, bị hắn hít vào trong mũi, lập tức khiến Diệp Phi hắt hơi liên tục. Hắn thấy vô cùng khó tin, rõ ràng lão tử đã cho ngươi tự do, vậy mà ngươi lại tự mình dẫn xác quay về. Phải chăng đây là con cái nên muốn hấp dẫn mình? Nhưng mặc kệ ngươi là đực hay cái, động vào lão tử thì đừng trách lão tử vô tình.
Nghĩ vậy, Diệp Phi đưa tay toan bắt lấy thủ phạm khiến mình đau khổ. Không may cho hắn, Diệp Tư đã nhanh chóng ra tay trước. Cô ôm chú bướm nhỏ vào lòng, ánh mắt liếc sang cảnh cáo khiến Diệp Phi chỉ còn biết ôm hận.
Thấy vẻ mặt Diệp Phi nhăn nhó, Diệp Tư càng cảm thấy đắc ý:
– A Ngốc à, cha tôi đều nói người trong Diệp gia trang chẳng tốt đẹp gì. Nhưng ít nhất tôi vẫn thấy anh không hề giống bọn họ. A Ngốc không những vui vẻ hòa đồng mà còn rất thông minh nữa.
A Ngốc thông minh? Đây là cái đạo lý gì vậy?
Diệp Phi dở khóc dở cười, chỉ cảm thấy cô bé này có chút thú vị. Nhưng qua lời cô, xem ra cha cô có định kiến với gia tộc. Tuy nhiên, đó là chuyện cá nhân của mỗi người, Diệp Phi cũng không tiện hỏi, huống chi hắn và Diệp gia trang vốn dĩ không hề có liên hệ gì.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.